Nữ Cường Thập Niên 80

Nữ Cường Thập Niên 80

Xuyên về những năm 80, chồng tôi vì bán heo dịch mà nợ một khoản khổng lồ, bị khách phát hiện liền giả vờ liệt nửa người.

Mẹ chồng và tiểu tam cùng nhau giấu tiền, để mặc tôi gánh hết nợ nần.

Tôi dùng cháo nóng và thuốc Bắc, vừa mới trị khỏi chứng “liệt” của chồng.

Hắn lại ngã xuống vực trong cơn mưa lớn, “chết” tại chỗ.

Tôi cầm theo một mảnh vải từ áo của hắn đến bệnh viện thăm mẹ chồng – người cũng đang nằm viện vì ngã bị thương.

Bà cứ ngỡ tôi đã để người trong thôn khiêng xác hắn về.

Tôi đau đớn nói:

“Không khiêng lên được. Con sợ thi thể của Hồng Tài bị dã thú ăn mất nên đã chôn ngay tại chỗ, còn đè lên hai tảng đá lớn.”

1

Tôi tên là Chung Trí Mẫn, một tháng trước bị tai nạn xe, xuyên không vào thân thể của Chung Kiểu Phượng – một người phụ nữ nông thôn.

Lúc này, người chồng “liệt nửa người” của cô ấy là Vương Hoằng Tài vừa được đưa từ bệnh viện thị trấn về nhà.

Bà mẹ chồng – Hoàng Anh – ngồi trên giường đất gào khóc thảm thiết:

“Con trai tôi khổ quá mà, nợ nần chồng chất, giờ còn nằm liệt trên giường, sống sao nổi đây trời ơi!”

“Kiểu Phượng à, con gả vào nhà ta bao nhiêu năm, con biết Hoằng Tài đối xử với con thế nào rồi.”

“Giờ nó mắc nợ, con phải giúp nó trả chứ!”

Nhưng tôi thì có tầm nhìn của Thượng Đế.

Vương Hoằng Tài hoàn toàn không bị liệt, hắn chỉ đang giả vờ!

Mẹ hắn vẫn còn tru tréo:

“Nhà họ Vương ta đã xui xẻo lắm rồi, con không thể bỏ mặc Hoằng Tài được đâu!”

Bỏ mặc à?

Tôi đương nhiên không bỏ mặc.

Tôi không chỉ không bỏ mặc, mà còn phải khiến bọn họ trả giá đắt!

2

Hiện tại là những năm 80.

Một tháng trước, Vương Hoằng Tài “vô tình” bị ngã, thành người liệt nửa người, chỉ cử động được từ cổ trở lên.

Nguyên chủ – Chung Kiểu Phượng – còn chưa kịp đau lòng thì đã có người từ thành phố đến đòi nợ.

Cô ấy mới biết, Vương Hoằng Tài đã bán heo bệnh (heo bị dịch tả) cho khách hàng.

Khách phát hiện ra, liền ép trại heo phải hoàn trả tiền cọc và bồi thường thiệt hại, hoặc giao heo khỏe mạnh thay thế.

Nhưng Vương Hoằng Tài “liệt người”, tiền lại đổ hết vào “cứu hắn”, nhà chẳng còn xu nào để bồi thường.

Hoàng Anh liền xúi giục Chung Kiểu Phượng:

“Kiểu Phượng à, Hoằng Tài vì con mẹ con mà mới bị liệt, con không thể không lo cho nó được!”

“Về nhà năn nỉ cha con giúp chút đi, đối phó tạm thời với đám chủ nợ.”

Nguyên chủ lau nước mắt, ngoan ngoãn quay về nhà mẹ đẻ.

Cha cô – trưởng thôn trong làng – gom góp vay mượn khắp nơi, mới trả được phần nào số nợ.

Nhưng gia đình trưởng thôn cũng đâu phải máy in tiền.

Chung Kiểu Phượng đành vừa làm ruộng, vừa nuôi heo kiếm tiền trả nợ, lại còn phải chăm người chồng “liệt toàn thân”.

Cô chưa từng được ngủ yên một đêm trọn vẹn.

Đã vậy mẹ chồng – Hoàng Anh – còn ngày ngày gây sự, tính toán keo kiệt. Đứa con trai Vương Thiên Tứ cũng bị bà nuông chiều đến hư hỏng, vô pháp vô thiên.

Năm năm sau, Chung Kiểu Phượng vất vả trả hết nợ, giúp con thi đỗ vào trường cấp hai, thì lại kiệt sức chết trong trại heo.

Trước khi chết, Trương Tiểu Phấn ngang nhiên đến tận cửa khoe khoang.

Cô mới biết được sự thật:

Tiền đền bù vốn vẫn còn. Vương Hoằng Tài biết đàn heo có vấn đề, liền giấu phần tiền còn lại đưa cho tình nhân – cô thanh niên trí thức xuống vùng quê: Trương Tiểu Phấn.

Càng đau đớn hơn, đứa con Vương Thiên Tứ, lại là kết quả của hai kẻ đó.

Chung Kiểu Phượng vừa nhắm mắt, hai kẻ kia liền vui vẻ đi đăng ký kết hôn.

Họ tham gia kỳ thi đại học, từ nông thôn thi đỗ vào thành phố, sống cuộc đời phồn hoa khiến ai cũng ghen tị.

Còn Chung Kiểu Phượng thì chết không nhắm mắt, linh hồn mãi mãi không siêu thoát.

Giữa chốn u minh, oán niệm của cô đã triệu hồi tôi – người vừa chết trong tai nạn giao thông – đến báo thù thay cô.

3

Biết được sự thật, tôi không lập tức vạch trần.

Nếu Vương Hoằng Tài giả vờ bị liệt, chi bằng tôi gậy ông đập lưng ông.

Tôi bưng một bát cháo nóng hôi hổi đến bên giường hắn.

Hắn vừa định há miệng ăn, tôi đột ngột buông tay.

Cháo nóng hắt thẳng vào mặt hắn.

Hắn hét lên một tiếng, bật dậy như lò xo.

Tôi giả vờ hoảng hốt:

“Á! Tay tôi trượt thôi!”

Hắn ôm mặt, gào thét vì đau:

“Nóng quá! Nóng chết tôi rồi!”

Tôi chớp mắt ngạc nhiên:

“Hoằng Tài, anh… sao lại ngồi dậy được rồi?”

Hắn chợt nhận ra, vội nằm vật xuống, rên rỉ:

“Tôi… vừa rồi quá đau, là phản xạ có điều kiện ấy mà…”

Là một “chị nông dân không có học thức”, tôi hiển nhiên tin ngay, còn quan tâm hỏi:

“Còn đau không anh?”

Hắn tức đến mặt đỏ tía tai:

“Cô định giết tôi chắc?”

Tôi vội vàng xin lỗi:

“Xin lỗi, xin lỗi, lần sau tôi sẽ cẩn thận hơn…”

Similar Posts

  • Kẹo Hồ Lô Kiếp Sauchương 7 Kẹo Hồ Lô Kiếp Sau

    VĂN ÁN

    Mẫu thân ta vốn là kỹ nữ, phụ thân chỉ là một thư sinh nghèo hèn.

    Mẹ dùng bạc nuôi cha ăn học, cha quả nhiên không phụ, thi đỗ vị Thám hoa.

    Trong yến tiệc Khánh điển tại điện Kim Lân, Trường công chúa đem lòng mến cha, cha lại lừa rằng mình chưa từng lập thất.

    Ngay trong đêm, liền phái người xóa sạch mọi dấu vết về mẹ.

    Ta khi ấy trốn trong lòng ca ca hàng xóm, qua khe cửa tận mắt chứng kiến mẹ ngã trong vũng máu.

    Mười năm sau, Thái tử nạp phi.

    Ta khoác một thân tố y, lặng lẽ đứng dưới bậc thềm.

    Trường công chúa ngả nghiêng trong lòng cha:

    “Cô nương kia dung mạo sao lại quen thuộc đến thế?”

    Ánh mắt cha nhìn ta, từ mơ hồ dần biến thành sợ hãi.

    Ta khẽ cong môi cười:

    A cha, hôm nay chính là ngày giỗ của nương.

  • Xuân Dung

    Ta là nha hoàn thông phòng được phu nhân chọn để hầu hạ Đại thiếu gia.

    Nhưng Đại thiếu gia chưa từng chạm vào ta, chê ta trên người đầy mùi khói bếp.

    Một hôm, Đại thiếu gia uống say, cùng đồng môn đánh cược, lấy ta ra làm tiền đặt cược.

    Hắn thua, liền định đem ta tặng cho Tiểu thiếu gia nhà Tạ gia.

    “Con nha đầu này bị ta nuông chiều đến vô phép vô tắc, chỉ giỏi làm điểm tâm ngon miệng thôi. Ngươi nếu thích thì cứ nhận lấy!”

    Đêm ấy, lão quản gia cầm khế bán thân của ta, đưa ta đến Tạ phủ.

    Ngày hôm sau, quản gia lại đến tìm: “Thiếu gia say rượu nói bậy thôi, ta lập tức sang Tạ gia giải thích rõ ràng, cô nương theo ta về đi.”

    Ta đang trồng hoa trong viện Tạ gia, phủi bụi trên tay áo: “Không về.”

    Đại thiếu gia biết chuyện, giận dữ chửi bới: “Chỉ vì ta uống nhiều vài chén, ai cho nàng dám coi là thật? Dám chống lại ta, lập tức quỳ ở từ đường một ngày một đêm!”

    Hắn đích thân tới Tạ phủ, mang vàng bạc hậu lễ đến chuộc ta về.

    Nhưng khế bán thân của ta đã bị Tạ Đông Lăng ném vào lửa, cháy thành tro bụi.

  • Vị Hôn Phu Muốn Giúp Thanh Mai Gian Lận

    Ngày có điểm thi đại học, cả thành phố như phát điên.

    Chỉ vì vị hôn phu của tôi- vốn được định săn là thủ khoa- lại bị cảnh sát bắt vì gian lận thi cử.

    Ở kiếp trước, trước ngày thi đại học, anh ta nhất quyết phải mang thiết bị gian lận vào phòng thi, chỉ để cô bạch nguyệt quang học dốt của anh ta có thể cùng thi đỗ Thanh Hoa.

    Tôi đã khuyên can nhiều lần không được, cuối cùng lén đánh tráo thiết bị của anh ta.

    Kết quả, tôi và anh ta cùng đỗ vào Thanh Hoa, còn cô bạch nguyệt quang kia – người vốn thi gì cũng gian lận – đến trường cao đẳng cũng không đỗ nổi.

    Cuối cùng vì không chịu nổi sự nhục nhã, cô ta nhảy lầu tự sát.

    May mà hôn phu của tôi chẳng mảy may phản ứng.

    “Bình thường không học hành đàng hoàng, chỉ biết dùng mấy trò mèo, chết cũng tốt, khỏi hại người khác.”

    Tôi thở phào nhẹ nhõm, cùng anh ta trải qua những năm đại học ngọt ngào như mơ, là cặp đôi lý tưởng khiến ai cũng ghen tị.

    Thế mà đúng ngày tốt nghiệp, anh ta lại lừa tôi lên sân thượng, đẩy tôi – trong bộ váy cưới trắng tinh – rơi xuống.

    “Tất cả là do sự ích kỷ của cô, khiến Thanh Thanh lỡ mất tiền đồ.”

    “Loại đàn bà độc ác như cô, xuống đó mà chuộc tội cho Thanh Thanh đi.”

    Khi mở mắt ra, tôi lại trở về đúng thời điểm trước ngày thi đại học – cái ngày mà vị hôn phu kia nhất quyết đòi mang thiết bị gian lận vào phòng thi.

    Nhìn gương mặt đắc ý của Hàn Dật, tôi bỗng bật cười.

    Anh không phải muốn cùng cô thanh mai kia vào Thanh Hoa sao?

    Vậy để tôi xem thử, vào tù rồi thì liệu Thanh Hoa có còn muốn hai người không nhé!

  • Kẹo Chanh

    Chu Hành Giản lúc nào cũng lấy lý do bận rộn để từ chối lời tỏ tình của tôi.

    Tức quá, tôi gửi cho anh ta một tấm ảnh mặc tất đen.

    Bây giờ có rảnh chưa?

    Anh ta nhắn lại ngay sau đó:

    “Giờ thì bận đến mức không ngóc đầu lên được.”

    Sau đó, chúng tôi ngoài ý muốn… ngủ với nhau một đêm.

    Tỉnh dậy, tôi chuồn thẳng.

    Anh ta vừa giận vừa buồn cười:

    “Việc gì mà bận thế, vội vàng đi ngay vậy?”

    Lúc đó tôi đang khoác tay một người mẫu nam,

    “Ừ, bận đến mức không ngóc đầu lên được ấy mà.”

  • Ngày Con Trai Mất, Chồng Bên Nhân Tình

    Đám tang của con trai tôi – bé An An – diễn ra trong cơn mưa như trút nước.

    Những giọt mưa lạnh buốt đập lên mặt ô màu đen, phát ra những tiếng nặng nề, như tiếng tim tôi ngừng đập.

    Khách đến đều nghiêm trang, che ô, xếp hàng trước mộ đặt từng đóa cúc trắng.

    Chu Nghiễn Lễ – ba của An An, chồng tôi – không đến.

    Từ sáng hôm qua, điện thoại anh ta đã không liên lạc được nữa.

    Tôi mặc một chiếc váy dài màu đen, đứng trước mộ, trơ ra như tượng, nhìn chăm chăm vào tấm ảnh đen trắng nhỏ xíu của An An.

    Trong ảnh, con cười lộ hai chiếc răng cửa nhỏ xíu, ngây thơ đáng yêu.

    Con mới ba tuổi.

    Em trai tôi – Ninh Vũ – bước tới che ô cho tôi, giọng đầy tức giận kìm nén:

    “Chị, trợ lý của Chu Nghiễn Lễ nói, tối qua anh ta không về công ty, cũng không về nhà.”

    Tôi không nói gì, chỉ đưa tay lau những giọt mưa trên ảnh con.

    Ngón tay chạm vào bia đá lạnh ngắt, cái lạnh ấy lan thẳng vào tim.

    Bên cạnh có người thì thào:

    “Chủ tịch Chu sao không tới? Con trai duy nhất của ông ấy mà.”

  • Mẹ Và Quân Sư Nhí

    Ngày nhận kết quả mang thai, mẹ kế và con riêng xưa nay luôn chèn ép tôi bỗng nhiên đổi thái độ, dịu dàng quan tâm như thể lột xác.

    Tôi còn đang không hiểu vì sao họ lại thay tính đổi nết, thì bên tai vang lên giọng trẻ con non nớt:

    【Mẹ, tránh xa họ ra!】

    【Họ biết đêm đó mẹ vào nhầm phòng người thừa kế nhà họ Tần! Nhà họ Tần đời nào cũng chỉ có một con trai, con chính là công cụ duy nhất để họ bám vào hào môn!】

    【Kiếp trước mẹ sinh con xong liền bị họ hại chết. Con riêng thì giả làm mẹ con, dựa hơi nhà họ Tần mà leo lên đỉnh cao cuộc đời!】

    【Mẹ, mau liên lạc với ba ruột con đi, đưa bọn họ xuống địa ngục!】

    Tôi im lặng, rút tay khỏi vòng kéo níu của họ, rồi bước thẳng vào phòng.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *