Tôi Đã Tự Mình Lớn Lên

Tôi Đã Tự Mình Lớn Lên

Bố mẹ tôi từ trước đến giờ chưa hề hòa thuận với nhau.

Họ cãi nhau suốt, rồi cuối cùng cũng dọn ra sống riêng.

Đến Tết – lẽ ra là dịp cả nhà đoàn tụ – mẹ vẫn không quay về.

Ngày hôm sau, một người luật sư đến gõ cửa, mang theo giấy ly hôn.

Tôi không hiểu trong đó viết gì, chỉ biết là khiến ông bà nội nổi giận đùng đùng.

Giữa cái lạnh cắt da cắt thịt, ông bà nhốt luật sư ngoài cửa.

Người luật sư trông nho nhã ấy đứng đó khoảng mười phút, cuối cùng chỉ để lại một câu:

“Vậy thì hẹn gặp ở tòa.”

Câu nói đó khiến không khí trong nhà dịp Tết trở nên nặng nề đến khó thở.

Tôi vốn đã chẳng phải đứa trẻ được yêu quý trong nhà, chỉ biết cắm đầu cắm cổ làm việc nhà, sợ gây phiền phức cho ai.

Bố móc từ túi ra một phong bao lì xì đỏ rực, dúi vào tay em trai.

Ông cười tít mắt: “Tiểu Bảo, chúc mừng năm mới nha.”

Em trai nhận lấy lì xì rồi thơm lên má ông một cái.

Bố yêu chiều véo nhẹ má nó, trong mắt tràn đầy sự dịu dàng.

Tôi nhìn mà thấy lòng mình chùng xuống vì ghen tị.

Sau khi dọn dẹp xong, tôi lặng lẽ lấy từ cặp ra một tấm giấy khen, đưa cho bố, hy vọng ông có thể vui một chút.

Nhưng vừa nhìn thấy, sắc mặt ông lập tức tối sầm lại, không nói không rằng xé toạc tấm giấy.

Ông nhìn tôi từ trên cao, giọng điệu đầy chán ghét:

“Mày có biết kiếm tiền cực khổ cỡ nào không? Còn dám đưa cái thứ vô dụng này để đòi tiền lì xì?”

Bà nội luôn hùa theo bố, lập tức phụ họa:

“Y như mẹ mày, cái đồ không biết điều!”

Không chỉ mắng, bà còn tát tôi liên tiếp mấy cái không nương tay.

“Còn không mau đi dọn dẹp cho sạch! Tết nhất cũng không để người ta yên!”

Tôi loạng choạng, đầu óc quay cuồng rồi ngã thẳng xuống đất.

Đến khi tỉnh lại, trong phòng đã chẳng còn ai.

Tôi hiểu mà.

Họ không thích tôi.

Trong ngôi nhà này, chẳng có ai cần tôi cả.

Năm đó tôi mới tám tuổi, cũng là cái Tết cuối cùng tôi được ăn ở quê.

Chưa bao lâu sau, bố dắt em trai lên thành phố.

Trước khi đi, bà nội miễn cưỡng nhét tôi vào xe.

“Cho nó theo trông Tiểu Bảo, trong nhà cũng cần có người làm việc.”

Ban đầu bố không muốn chút nào, nhưng nghe vậy thì cũng thấy hợp lý, đành gật đầu cho qua.

Thực ra tôi hiểu rõ.

Bà và bố đã bàn với nhau từ trước rồi.

Sau ly hôn, mỗi người nuôi một đứa – họ không muốn tôi.

Dù thế nào, quyền nuôi Tiểu Bảo cũng nhất định phải giành lấy.

Cho tôi lên thành phố chẳng qua để tôi trông em, tiện thể sau này vứt tôi cho mẹ.

Tôi chỉ biết ôm hy vọng nhỏ nhoi:Nếu được ở với mẹ, có khi sẽ tốt hơn.

Đến khi ra tòa,Bố mẹ tranh cãi kịch liệt.

Nhưng thứ họ giành không phải là tôi.

Tôi chỉ im lặng ngồi trên băng ghế dài,Chờ xem cuối cùng, ai sẽ là người dẫn tôi đi.

Lúc mẹ bước ra với vẻ mặt thất thần, tôi đã biết đáp án là gì.

Dù trước khi mở phiên tòa, chú luật sư đã nhẹ giọng hỏi tôi:

“Bé con, cháu muốn sống với bố hay với mẹ?”

Tôi chỉ lặng lẽ nhìn ra ngoài cửa sổ, ngắm những con chim lẻ loi mùa đông vẫn chưa tìm được đường về tổ.

Chúng cũng đáng thương như tôi vậy.

“Thế… ai muốn cháu?”

Ban đầu tôi định nói, “Ai muốn cháu thì cháu đi theo người đó.”

Nhưng… có ai muốn tôi đâu.Đ/ọ.c f,uI.L t.ại vi/vutruyen2.net để ủ,ng h.ộ t,ác giả !

Tôi mặc chiếc váy màu xám xịt, như chính cuộc đời mình vậy – cũng mịt mù, nhạt nhòa.

Hôm đó, khi tôi về nhà bố để thu dọn đồ đạc, ông vừa đúng lúc đưa vài người bạn về nhà nhậu.

Họ ăn uống linh đình, rồi bắt tôi dọn dẹp sạch sẽ.

Có người chỉ vào tôi, tò mò hỏi: “Nhà ai có đứa nhỏ này vậy? Lạ quá, chưa gặp bao giờ.”

Bố tôi đang ôm em trai trong lòng, chỉ liếc mắt nhìn tôi rồi đáp:

“Trẻ con trong làng ấy mà, tí mẹ nó tới đón rồi.”

Tôi đứng chết lặng một chỗ, chổi trên tay bỗng trở nên nặng trĩu.

Đến giờ hẹn, bố đã đưa tôi xuống dưới lầu.

Hiếm hoi lắm, ông nhét cho tôi một bao lì xì.

“Sau này đừng có tới nữa.”

Ông dừng lại, rồi bổ sung: “Có chuyện cũng đừng tới.”

Tôi không nhận.

Hôm đó trời rét căm căm, tay tôi lạnh cóng, gần như không còn cảm giác.

Nhưng cái lạnh thật sự, lại là từ trong tim lan ra.

Tôi nhìn bố thật kỹ — người này là bố tôi mà.

Vậy tại sao ông không yêu thương tôi?

Ông kiên quyết nhét bao lì xì vào tay tôi, quay người bước vào thang máy, không hề ngoảnh đầu lại.

Tết vẫn chưa hết.

Similar Posts

  • Người Vợ Không Khóc Trong Đám Tang

    Chồng tôi bị tai nạn xe, bác sĩ bảo tôi ký giấy để cứu anh ta.

    Tôi nói: “Rút ống thở đi, khỏi cứu nữa.”

    Anh ta trút hơi thở cuối cùng.

    Tôi lập tức kéo anh ta đến nhà hỏa táng, thiêu thành tro, tiện thể đốt luôn cả bản di chúc ghê tởm của anh ta.

    Mẹ chồng dẫn bồ nhí đang mang thai đến gây sự.

    Ha, muốn gây chuyện à? Gây trong tù đi.

  • Miếng Bánh Thừa

    Vào năm thứ mười sau khi tôi chết trong vụ hỏa hoạn để cứu chị gái, cả gia đình tôi cùng nhau đến địa phủ.

    Khi biết rằng công đức của chị gái chỉ đủ để đầu thai thành ác quỷ, cha mẹ tôi hiếm hoi lắm mới cho tôi một cái ôm.

    Ngay giây tiếp theo, họ cướp lấy bài vị công đức của tôi, hung hăng đẩy tôi xuống chiếc thuyền đầu thai:

    “Con có duyên mỏng với lục đạo, vốn không thích hợp làm người. Chị con cả đời mắc ung thư, chẳng lẽ con nỡ nhìn nó đầu thai vào đường ác quỷ?”

    Tôi cười khổ. Mười năm trôi qua, họ vẫn thiên vị như vậy.

    Khi tôi còn sống, chỉ vì trùng sinh nhật với con chó của chị gái, suốt bao năm tôi chỉ được bố thí một miếng bánh sinh nhật làm từ đồ ăn thừa của chó.

    Thời kỳ dịch bệnh, họ dọn sạch tủ thuốc rồi vui vẻ đi vào khu cách ly, bỏ mặc tôi sốt 40 độ suốt cả tuần.

    Ngày tôi giành được giải vàng, trong nhà xảy ra vụ nổ gas. Tôi chắn đòn thay chị, bị thương nặng và ngất lịm trong phòng.

    Khi lính cứu hỏa đưa ra hai lựa chọn cứu người, cha mẹ tôi không hề do dự mà bỏ rơi tôi.

    Sau khi tôi chết, họ dùng tiền bảo hiểm của tôi để đi du lịch vòng quanh thế giới suốt ba năm.

    Rồi đến khi chị tôi lâm nguy, họ lại tay trong tay nhảy xuống biển, ước nguyện kiếp sau vẫn là người một nhà.

    Lúc này đây, họ mặc kệ tôi đang vùng vẫy đau đớn dưới nước, hào hứng chuẩn bị chào đón kiếp sống mới.

    Họ không hề biết rằng Diêm Vương đang ôm sổ sinh tử, hung hăng sắp xếp đủ 108 hình phạt địa ngục:

    “Dám bắt nạt cháu gái của ta, thật nghĩ ông đây – Diêm Vương – chết rồi chắc?”

  • Hận Đã Cạn Chỉ Còn Tình Ly Biệt

    Tôi đã căm hận Giang Mộ Bạch suốt nhiều năm trời.

    Dù anh ấy từng vì tôi mà bán máu, vác gạch, bỏ học.

    Thậm chí, để giúp tôi thực hiện ước mơ, anh đã kiệt sức mà chết ở tuổi hai mươi lăm.

    Nhưng nếu có ai hỏi tôi rằng, tôi ghét ai nhất.

    Tôi vẫn sẽ không chút do dự mà nói ra cái tên ấy.

    Giang Mộ Bạch.

    Ai ai cũng bảo tôi là một con sói mắt trắng — nuôi không quen.

    Năm đó, Giang Mộ Bạch đáng lẽ không nên nhặt tôi về nhà.

    Vì chuyện đó, tôi trở thành biểu tượng cho sự vô ơn và bạc nghĩa trong miệng mọi người.

    Cho đến khi một antifan đã ghét tôi mấy chục năm trời,ôm một quyển nhật ký cũ kỹ,khóc nức nở tìm đến xin lỗi tôi.

    Cô ta nói:“Giang Mộ Bạch, thật đáng chết mà!”

  • Ba Năm Giả Nghèo Vì Một Người Đạo Đức Giả

    Tôi rất giàu.

    Ba tôi nói, trên đời này không có chuyện gì mà tiền không giải quyết được.

    Nếu có, thì chắc chắn là do tiền chưa đủ nhiều.

    Nhưng bạn trai tôi – Mạnh Tĩnh Duệ – lại là một ngoại lệ.

    Tôi lái siêu xe đến đón anh, anh bảo tôi quá khoa trương.

    Tôi đi ăn Michelin, anh nói tôi không hiểu nỗi khổ của người dân.

    Để rèn luyện tính cách của tôi, anh ép tôi sống như một sinh viên bình thường.

    Ba năm qua, tôi mặc đồ rẻ tiền ngoài chợ, chen tàu điện ngầm với anh, ăn ở quầy cơm rẻ nhất trường, nhưng vẫn chỉ nhận lại sự soi mói không ngừng từ anh.

    Lần này, để mừng anh được học bổng, tôi lén đặt một nhà hàng khá hơn chút.

    Không ngờ anh lại mắng tôi ngay tại chỗ, bảo tôi vẫn không sửa được tính.

    Khi anh lại dùng “chia tay” để ép tôi xin lỗi cái lòng tự trọng nực cười của anh, tôi mệt rồi.

    “Vậy thì chia tay đi!”

  • Tớ Đã Từng Đến Với Thế Gian Này

    Bạn thân gửi cho tôi một tin nhắn WeChat.

    [Bảo bối, trưa mai mình đi ăn bánh bao nhân nước nhé, ở tiệm cũ nhà họ Trần.]

    Tôi do dự một chút, chậm rãi trả lời.

    [Được.]

    Khung trò chuyện rơi vào trạng thái “đối phương đang nhập tin nhắn” suốt một lúc lâu.

    Rất lâu sau, cô ấy gửi một sticker “Vạn tuế!”.

    Tôi hít sâu một hơi, trong lòng thầm nghĩ, ngày mai tôi sẽ biết rốt cuộc cậu đang giấu bí mật gì rồi.

    Bởi vì… ba năm trước, bạn thân của tôi – Thường Bảo, đã qua đời.

  • Sống Lại Trước Kỳ Thi, Tôi Không Còn Nhân Nhượng

    Trước kỳ thi đại học, nam thần ngốc nghếch trong lớp tình nguyện giữ hộ toàn bộ thẻ dự thi của cả lớp.

    Tôi là lớp trưởng, kiên quyết từ chối, lại khiến cô bạn thanh mai trúc mã không vui:

    “Cậu lại cố tình nhằm vào cậu ấy.”

    Tôi không để ý, đến ngày thi càng cẩn thận kiểm tra từng tấm thẻ để đảm bảo không có sai sót.

    Vậy mà vừa nhận được thẻ, nam thần đã quay đầu khóc lóc nói rằng tôi làm mất thẻ của cậu ta.

    Cô bạn thanh mai lập tức giật lấy thẻ của tôi, xé thành từng mảnh.

    Tôi còn chưa kịp tức giận, đã phải chạy bán sống bán chết để kịp làm lại thẻ trước khi xe đưa thí sinh xuất phát.

    Nhưng các bạn cùng lớp lại đồng loạt đạp tôi xuống xe:

    “Làm mất thẻ của A Trạch, cậu còn xứng đáng đi thi à?”

    Họ cầm theo đề cương ôn tập tôi dốc lòng soạn, ai nấy đều đạt điểm cao ngất ngưởng.

    Tôi chẳng còn cách nào khác, đành phải học lại.

    Năm sau, tôi trở thành thủ khoa toàn tỉnh.

    Trong buổi phỏng vấn của đài truyền hình, khi tôi đang được ca ngợi vì vươn đến giấc mơ ở những trường danh tiếng, thì thanh mai và các bạn cùng lớp bỗng đồng loạt quay về trường.

    Đưa ra bằng chứng giả vu cáo tôi gian lận trong kỳ thi đại học.

    Tôi không thể biện hộ, cuối cùng bị một thí sinh trượt đại học tạt xăng rồi châm lửa đốt.

    Thanh mai nhìn tôi đau đớn quằn quại, lại vẫn đứng chắn trước A Trạch để bảo vệ cậu ta.

    Nhiều năm sau, cô ấy tốt nghiệp từ trường danh tiếng, tặng cho A Trạch một món sính lễ đắt đỏ khiến ai cũng kinh ngạc.

    Toàn bộ bạn học ngày xưa đều tranh nhau làm phù rể, phù dâu cho đám cưới của họ.

    Khi tôi mở mắt ra lần nữa, không hề do dự, tôi đưa tất cả thẻ dự thi cho nam thần ngốc nghếch.

    Chỉ giữ lại thẻ của riêng mình.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *