Mười Năm Chờ Đợi, Một Ngày Buông Tay

Mười Năm Chờ Đợi, Một Ngày Buông Tay

Vào đúng ngày tổ chức tiệc đính hôn, tôi không thể liên lạc được với người bạn trai đã quen mười năm – Hứa Kỳ Bạch.

Tôi ngồi đợi anh ở nhà hàng suốt tám tiếng đồng hồ.

Trời sẩm tối, anh mới gọi lại, giọng mang theo chút áy náy:

“Lạc Lạc, xin lỗi em, bên anh xảy ra chút chuyện. Ba mẹ em không phải đợi quá lâu chứ?”

Tôi nắm chặt đôi chân đã tê rần vì ngồi lâu, nhẹ giọng đáp: “Không đâu.”

Giọng anh nghe có vẻ mỏi mệt:

“Tiệc đính hôn dời lại nhé? Tuần sau được không? Anh sẽ qua giải thích với bác trai bác gái.”

Điện thoại rung lên.

Tôi lại thấy một bài đăng mới trong vòng bạn bè – hình Hứa Kỳ Bạch và An Hân thân mật chụp cùng nhau.

Bạn bè chung đều bình luận chúc mừng.

Chúc mừng An Hân trong sinh nhật tuổi mới được nhận 25 món quà tỉ mỉ do Hứa Kỳ Bạch chuẩn bị.

Món quà cuối cùng – là anh đột ngột bay đến thành phố bên để mừng sinh nhật cô ta.

Nói cách khác, tám tiếng mà anh “bận chuyện” – là bay đi làm sinh nhật cho cô bạn thanh mai trúc mã của mình.

Khung chat nhảy ra tin nhắn từ An Hân, đầy khiêu khích:

【Tô Lạc, người anh Kỳ Bạch để tâm nhất luôn là tôi, cô thật sự còn muốn lấy anh ấy à?】

Tôi tắt màn hình điện thoại, không còn khổ sở, không còn truy hỏi.

Chỉ gửi lại cho Hứa Kỳ Bạch một câu:

“Không cần nữa, chúng ta… dừng lại thôi.”

Tô Lạc không muốn cưới Hứa Kỳ Bạch nữa rồi.

1.

“Ba, con đồng ý chuyện liên hôn rồi, sẽ lấy Tạ Thần Lễ.”

“Thông suốt được là tốt. Con gái à, chuyện tình cảm phải biết dừng lại đúng lúc.”

Cúp máy xong, tôi vẫn như thường ngày, nấu ba món một canh.

Hứa Kỳ Bạch về đến nhà, tay cầm theo bó hoa cát cánh trắng mà tôi thích.

“Cố tình đi đường vòng để mua cho em đấy, đừng giận nữa mà.”

Những lần trước, tôi sẽ vui vẻ chạy ra nhận hoa rồi lao vào lòng anh.

Nhưng lần này, tôi chỉ bình tĩnh tiếp tục ăn cơm.

“Vẫn còn giận à? Vậy anh mua hoa cho em cả tuần luôn, chịu chưa?”

Anh vừa lau khô những giọt nước còn đọng trên tóc, vừa nhìn tôi với dáng vẻ lưu manh bất cần.

Đẹp trai đến mức khiến người ta không khỏi rung động.

Tôi cụp mắt xuống, thu dọn bát đũa rồi đi thẳng vào phòng.

“Không cần đâu.”

Hứa Kỳ Bạch đi theo vào, giọng nói dịu xuống hẳn, ra sức dỗ dành.

“Được rồi mà, Lạc Lạc, anh biết lỡ hẹn hôm đính hôn là lỗi của anh, nhưng anh cũng xin lỗi rồi còn gì? Em cũng biết đội cứu hộ bận rộn thế nào mà…”

Tôi cắt lời anh:

“Anh thất hứa, thì có liên quan gì đến đội cứu hộ? Chẳng phải là vì anh đi mừng sinh nhật Trần An Hân sao?”

Anh sững người, mắt nhìn đi chỗ khác.

“Lạc Lạc, em cũng biết là…”

Tôi bình tĩnh cắt ngang: “Hứa Kỳ Bạch, đây không phải là lần đầu.”

Sinh nhật tôi, anh đi ngắm sao băng với Trần An Hân.

Kỷ niệm yêu nhau, anh đưa cô ta đi ăn tối dưới ánh nến.

Suốt năm năm Valentine liên tiếp, anh vì cô ta mà thắp pháo hoa rực rỡ trên cảng Victoria.

Sự lạnh lẽo như ngưng tụ trong không khí.

Tôi hít sâu một hơi:

“Hứa Kỳ Bạch, anh rõ ràng biết cô ta cố tình, nhưng anh vẫn đi.”

“Tám tiếng đồng hồ, em ngây ngốc đứng đợi ở lễ đính hôn, như một con búp bê bị vứt bỏ.”

Nước mắt tôi không kìm được mà đỏ hoe, cũng không muốn nói thêm gì nữa.

Hứa Kỳ Bạch nhíu mày, móc trong túi ra một túi giấy nhỏ đưa tôi.

“Lạc Lạc, đều là lỗi của anh cả, anh đã chọn kỹ món quà này cho em…”

Trong túi là một sợi dây chuyền.

Là món hàng tặng kèm rẻ tiền trong quà sinh nhật hàng hiệu mà Trần An Hân nhận được.

Thái dương tôi giật lên từng hồi, cơn giận như sóng trào chỉ được kìm lại nhờ chút lý trí cuối cùng.

Bao năm qua, dù tình cảm giữa tôi và Hứa Kỳ Bạch có sâu đậm đến đâu, giữa chúng tôi vẫn luôn có một Trần An Hân chen vào.

Hứa Kỳ Bạch mồ côi từ nhỏ.

Bố mẹ Trần An Hân nhận nuôi anh, cho ăn mặc, nuôi dạy thành người.

Hôm chúng tôi đến với nhau, anh từng nói hết mọi chuyện với tôi.

Anh nói anh mang ơn họ, phải mãi mãi đối xử tốt với Trần An Hân.

Tôi không phản đối.

Nhưng vì Trần An Hân, anh hết lần này đến lần khác bỏ rơi tôi, làm tổn thương tôi.

Thậm chí mỗi lần tôi nghiêm túc nói chuyện,

Anh chỉ cười xòa cho qua, nói rằng Trần An Hân vẫn chỉ là một đứa trẻ, chưa phân biệt được tình yêu nam nữ.

Vậy còn anh thì sao?

Anh thực sự hiểu tình yêu là gì à?

Similar Posts

  • Dạy Con

    Trong tiệc đính hôn, con trai tôi dắt về một người phụ nữ đã ly hôn và từng ngồi tù, thậm chí vì cô ta mà ra tay đánh con gái của bạn thân tôi.

     Tôi lập tức quay người, tát cho nó ba cái:

     “Bao năm nay, mẹ đối xử quá tốt với con, nên con mới quên mất mình họ gì.

     Từ hôm nay, mẹ và con cắt đứt quan hệ mẹ con.”

  • Phàn Hoa Vận Tú

    Khi tin tức Quận chúa sắp bước vào cửa truyền đến, ta đang thu dọn hành lý.

    Phu quân vẻ mặt khinh thường:

    “Rời khỏi ta, nàng còn có thể đi đâu?”

    “Được ngang hàng với Quận chúa, nàng còn ấm ức gì nữa chứ!”

    Con trai đứng bên cạnh im lặng không nói, rất lâu sau mới nhẹ giọng khuyên:

    “Cha, người để mẹ đi đi!”

    “Nếu mẹ còn ở trong phủ, Quận chúa sẽ không thích cả con đâu!”

  • Quả Phụ Và Ba Vị Phu Quân

    Ta là một quả phụ, thân xác đang độ hồi xuân, khao khát ái ân đến cùng cực.

    Lúc lên chùa dâng hương cầu nhân duyên, nào ngờ lại có kẻ gian đột nhập vào khuê phòng của ta.

    Ta nhanh tay vớ lấy bình hoa, đ ậ p một cú khiến hắn ngất lịm ngay tại chỗ.

    Đến khi nhìn kỹ lại, chà, hóa ra là một mỹ nam tử.

    Ta liền t r ó i gô hắn lại, giấu kín trong tiểu viện, ngày ngày thỏa sức g i à y v ò tấm thân ấy…

    Về sau, hắn trốn thoát.

    Đến khi gặp lại, ta run rẩy quỳ rạp dưới đất, lắp bắp không thành tiếng: “Dân… dân phụ, tham… tham kiến Thái… Thái tử điện hạ…”

  • Không Bất Ngờ Khi Anh Nói Ly Hôn

    Lúc anh ta nói ly hôn, tôi vừa gắp một miếng thịt kho tàu lên.

    “Ly hôn đi.” Giang Chữ đặt đũa xuống, giọng điệu thản nhiên như thể đang thông báo ngày mai sẽ đi công tác.

    Tôi cắn một miếng thịt, nhai hai cái rồi nuốt xuống.

    “Được.”

    Anh ta ngẩn người. Đôi đũa lơ lửng giữa không trung, đợi năm giây, rồi lại thêm năm giây nữa.

    Tôi tiếp tục ăn cơm.

    Thịt kho tàu được hầm vừa đúng độ, nước sốt sánh đặc, là tôi đã mất bốn mươi phút để làm.

    Anh không động đũa thêm lần nào nữa.

    Tôi ăn xong miếng thịt cuối cùng, đứng dậy dọn bát.

    Khi đi ngang qua anh, anh nắm lấy cổ tay tôi.

    “Diệp Thanh, em nghe rõ chưa? Tôi nói ly hôn.”

    Tôi cúi xuống nhìn tay anh, rồi ngẩng lên nhìn anh.

    “Tôi đã nói rồi, được.”

    Tay anh buông ra.

    Tôi đi vào bếp, mở vòi nước.

    Tiếng nước ào ào che lấp tất cả.

    Bao gồm cả khi tôi chạm vào bụng dưới, bên trong có một cú đá khẽ khàng.

  • Cuộc Chiến Chính Thất – Tiểu Tam

    Hôm đó tôi theo mẹ chồng đi tham dự buổi đấu giá, bà để ý đến một sợi dây chuyền ngọc phỉ thúy.

    Cuối cùng, chúng tôi đã trả tới ba mươi triệu mới giành được nó.

    Đấu giá viên ra hiệu quẹt thẻ, để tiện hơn, mẹ chồng tôi nói sẽ trực tiếp tính vào tài khoản của ba chồng.

    Không ngờ lời còn chưa dứt, một cặp mẹ con trung niên ăn mặc lộng lẫy đột nhiên xuất hiện.

    Người con gái không nói không rằng, túm chặt lấy tay mẹ chồng tôi, còn bà mẹ thì chẳng khách sáo gì mà vung tay tát mẹ chồng tôi một cái trời giáng.

    Bà ta nghiến răng nghiến lợi mắng:

    “Biết ngay là có vấn đề mà! Đồ hồ ly tinh già không biết xấu hổ, phá hoại gia đình người khác, quyến rũ chồng tôi, bà không chết cũng chẳng yên thân đâu!”

    Tôi vội vàng bước tới che chắn cho mẹ chồng:

    “Mẹ, mẹ không sao chứ?”

    Nghe thấy tôi gọi, ánh mắt sắc bén của người phụ nữ kia lập tức quét sang tôi:

    “Mẹ cô đã không biết liêm sỉ, cứ bám riết lấy quyền quý, cô còn không biết xấu hổ thay cho bà ta à?”

  • Nhà Không Phải Nơi Tôi Sinh Ra

    Ngày thi đại học, ba mẹ cuối cùng cũng chịu để tôi đi thi giống An An – con gái nuôi.

    Nhưng giữa đường họ lại bỏ rơi tôi.

    Bảo tôi quay về lấy thẻ dự thi giúp An An.

    Tôi lỡ mất kỳ thi khi đứng bên vệ đường vắng tanh không một bóng người.

    Lúc đi bộ quay về nhà, tôi nghe thấy giọng An An đang nũng nịu với anh.

    “Đều tại em nhớ nhầm chỗ để thẻ dự thi, hại chị lỡ mất kỳ thi, chị ấy sẽ không giận em chứ?”

    Anh xoa đầu An An, giọng nói dịu dàng.

    “Không trách em đâu, ai bảo cô ta không đi nhanh hơn một chút, đáng đời.”

    Ba mẹ cũng hùa theo.

    “Nó học dốt thế, có đi thi cũng chẳng làm nên trò trống gì, không thi còn hơn.”

    Nghe tiếng cười nói vui vẻ vang lên bên trong, tôi không bước vào phá hỏng bầu không khí sum vầy của họ, mà quay lưng lại bấm một cuộc gọi.

    “Thưa thầy, chuyện được tuyển thẳng vào Thanh Hoa, em đã quyết định rồi.”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *