Thiên Kim Báo Thù

Thiên Kim Báo Thù

Tôi là thiên kim thật, nhưng không may bị thiên kim giả tra tấn và hành hạ đủ đường đến mức mất đi mạng sống.

Tuyệt vời là ông trời vẫn không bạc đãi tôi, tôi đã được ban cho một cơ hội sống lại lần nữa.

Đã thế lần này tôi nhất định phải để con ả thiên kim giả kia nếm trải nỗi đau kiếp trước của tôi.

1

“Mẹ ơi, sao Trần Trinh từ chỗ đó về rồi mà vẫn trông như thế này ạ? Phải đưa nó đến đó huấn luyện thêm một tháng nữa mới được.”

Vừa mở mắt ra, tôi phát hiện mình đang nằm co ro dưới đất. Còn Trần Minh Nguyệt, con ả thiên kim giả kia, đang khoác tay mẹ tôi mà chỉ trích tôi.

Mẹ nhìn tôi bằng ánh mắt thất vọng: “Sao thế nhỉ? Rõ ràng là đã đưa đi huấn luyện về rồi mà vẫn thế này, thật không thể chấp nhận nổi. Đưa nó về phòng rồi nhốt lại đi.”

Tôi mặc kệ để người giúp việc lôi dậy đưa về phòng giam, liều mình véo một cái vào bắp đùi. Sau khi cảm thấy đau nhức vùng bị véo, tôi lập tức xác nhận việc mình đã thực sự sống lại lần nữa.

Sống lại đúng lúc tôi vừa bị Trần Minh Nguyệt đưa vào “trại huấn luyện dành cho nữ” một tháng và mới được thả về.

Tôi vén quần áo lên, choáng váng khi khắp người chi chít những vết sẹo lớn bé.

Tôi sẽ không phụ lòng ông trời, sống lại đời này tôi nhất định không để Trần Minh Nguyệt được yên thân.

Tôi nằm xuống giường định nghỉ ngơi, nhưng trong đầu cứ hiện lên những cảnh tượng ở trại huấn luyện.

Lúc mới vào, tôi mang theo lòng hiếu kỳ, vì cứ nghĩ bản thân có thể đã cư xử sai nên gia đình mới gửi tôi đến đó học lại nề nếp. Nào ngờ trại huấn luyện đó lại là chốn địa ngục trần gian.

Ở đó ăn không đủ no, mặc không đủ ấm, mỗi ngày bị đánh đập, phải ăn rác, uống nước cống là chuyện thường tình. Tôi còn bị đánh đến mức toàn thân đầy thương tích, mặt mũi từ ngày đầu bước vào đã sưng vù cả lên, ngày nào cũng lĩnh đủ bạt tai của đàn trên.

Viện trưởng là một người đàn ông có sức lực phi thường, mỗi ngày đều có hai buổi tập trung sáng và tối. Sáng sớm, ông ta cho mỗi người một bạt tai, mặc dù ngoài miệng nói là muốn giúp chúng tôi “tỉnh táo”, nhưng thực chất chỉ là để thỏa mãn ham muốn cá nhân của ông ta. Nếu hôm nào tay ông ta mỏi không muốn đánh thì sẽ bắt chúng tôi tự tát lẫn nhau. Tôi không nỡ ra tay với ai bao giờ nên lần đầu đánh rất nhẹ, ai ngờ chuyện đó lại bị viện trưởng phát hiện.

Ông ta trói tôi vào ghế, bắt mỗi người trong đó tát mạnh một cái vào mặt tôi. Hôm đó, tôi đã suýt mất cái mạng quý giá của mình. Thế nhưng ông ta chẳng biểu hiện gì là sợ hãi hay áy náy, có lẽ ông ta nghĩ dù sao tôi cũng không có điện thoại, không thể báo cho gia đình được nên luôn tùy tiện hành động như vậy.

Buổi tối, ông ta sẽ giám sát bọn tôi tắm rửa, sau đó đích thân lau người cho chúng tôi. Không ai dám phản kháng, vì chúng tôi đã từng thấy kết cục của người đứng lên chống cự hắn rồi, vì thế chúng tôi rất sợ.

Cô gái đó mình mẩy be bét máu, phải nằm liệt giường hơn tháng, không chỉ vậy mỗi ngày đều phải ăn đồ ôi thiu.

Tôi thật sự không hiểu vì sao lại có những bậc cha mẹ đưa con gái mình đến nơi kinh khủng như vậy. Ban đầu tôi cứ nghĩ rằng chắc có lẽ họ không biết chỗ đó tàn độc ra sao. Cho đến nửa tháng sau, cuối cùng ngày mà tôi hằng đêm mong nhớ cũng tới, là ngày ba mẹ đến thăm tôi.

Tôi khóc lóc cầu xin: “Ba mẹ ơi, con muốn rời khỏi đây, xin hai người cho con ra khỏi nơi này với ạ.”

Nhưng họ không nghe tôi nói.

Viện trưởng lúc đó cũng xuất hiện: “Không sao đâu, ở đây nó vẫn chưa thực sự nghe lời, chi bằng để nó ở lại thêm nửa tháng nữa sẽ tốt hơn nhiều đấy ạ.”

Thấy mẹ có chút không đành lòng, tôi nhân cơ hội đó nắm lấy tay mẹ tiếp tục khóc lóc xin xỏ. Trần Minh Nguyệt thấy vậy lập tức kéo tay tôi ra: “Mẹ, mẹ xem Trần Tinh vẫn chứng nào tật nấy. Nếu ta không để nó được học hành tử tế, sau này ra ngoài lỡ làm hại người khác thì sao? Con thì không để tâm đâu, nhưng người khác chắc gì họ đã tha thứ?”

Mẹ nghe vậy bèn gật đầu.

Tôi nhìn Trần Minh Nguyệt mà hai mắt như muốn rỉ máu, vì tôi biết hết thảy những chuyện này đều là do một tay cô ta sắp đặt.

“Mẹ ơi, đừng tin lời cô ta, con ở đây sống còn không bằng súc vật. Trần Minh Nguyệt không phải con gái của mẹ, con mới là con gái ruột của mẹ đây này. Tại sao mẹ lại tin cô ta chứ? Cô ta là loại khốn nạn, mẹ đừng để cô ta thao túng tâm trí!”

Trần Minh Nguyệt lại giả bộ làm “bông tuyết trong sạch”: “Mẹ xem, nó nói toàn những lời khó nghe như vậy, có phải nên để nó ở đây thêm thời gian nữa không?”

Viện trưởng ở bên cũng hùa theo: “Phu nhân cứ yên tâm. Bên tôi làm ăn chính quy, bao nhiêu học sinh được gửi đến đây khi về đều thay đổi hẳn, tất nhiên là theo chiều hướng tích cực rồi. Nửa tháng sau bà đến đây đón nó về, tôi bảo đảm bà sẽ nhận lại một đứa con vô cùng khác biệt cho mà xem.”

Mẹ nghe vậy liền yên tâm ra về, còn con ả Trần Minh Nguyệt thì để lại cho tôi một ánh mắt đắc ý đáng ghét.

2

Cuộc sống ở phòng huấn luyện sau đó kinh khủng không tả xiết, điều đó khiến tôi ngày càng trở nên tuyệt vọng, không còn trông mong gì vào cuộc sống. Dẫu vậy tôi vẫn chịu đựng được đến ngày về, nhưng Trần Minh Nguyệt thường xuyên bày mưu tính kế để tôi mất bình tĩnh trước mặt mọi người.

Cuối cùng, cô ta đẩy tôi xuống hồ bơi và khiến tôi chết đuối. Sau những chuyện tồi tệ đó, cô ta còn không thấy có lỗi mà vu khống tôi phát điên rồi tự nhảy xuống nước mà chết đi.

Kiếp này, tôi đã tự thề với lòng rằng sẽ tuyệt đối không để quá khứ lặp lại thêm lần nào nữa. Nghĩ đến đây, tôi mệt quá nên đánh một giấc, khi tỉnh dậy thì trời đã tối đen như mực.

Tôi mở cửa muốn ra ngoài, nhưng không mở được nên chỉ đành lấy ghế đập cửa. Được một lúc thì có người mở cửa, đó là mẹ và con ả Trần Minh Nguyệt.

“A… đừng nhốt con ở đây. Con sợ lắm. Tại sao mọi người lại muốn hại con? Tại sao…”

Tôi hoảng loạn chạy khắp nơi, mẹ nhìn tôi với ánh mắt lo lắng đầy xót xa: “Chuyện gì thế hả con? Bình tĩnh lại nào, ai nhốt con chứ?”

Tôi dần bình tĩnh lại, người run bần bật, ngồi xuống ghế sofa: “Mẹ là mẹ của con thật chứ ạ? Mẹ sẽ không bắt nạt con phải không?”

Tôi cắn móng tay, cố biến mình thành kẻ tâm thần phân liệt. Tất nhiên tôi làm vậy là có lý do, tôi muốn họ phải tự đi tìm hiểu chân tướng, để họ hoàn toàn sụp đổ trước sự thật phũ phàng ấy.

“Sao mẹ nỡ làm hại con được chứ? Mẹ chỉ là muốn tốt cho con thôi mà con yêu.”

Tôi ôm đầu hét to: “Không thể nào… Viện trưởng rõ ràng đã nói rằng mẹ không thích con, trong lòng mẹ chỉ có mỗi Trần Minh Nguyệt thôi.”

Mắt tôi đỏ ngầu, tôi túm chặt tay mẹ: “Nhưng mà mẹ ơi, không phải con mới đúng là con gái mẹ hay sao? Sao viện trưởng lại bảo như thế chứ?”

Mẹ cau mày nhìn sang Trần Minh Nguyệt: “Chuyện này là sao?”

Trần Minh Nguyệt hoảng hốt, nhưng rất nhanh đã trấn tĩnh lại: “Chắc Trần Trinh nói linh tinh thôi ấy mà. Có thể là do lòng dạ nó hẹp hòi, không muốn chia sẻ tình thương với ai. Mẹ ơi, con nghĩ là mình quan tâm đến Trinh Trinh nhiều hơn, để nó không trở nên kích động như này nữa.”

Mẹ gật đầu, còn tôi chợt phá lên cười: “Thật ra hai người mới là mẹ con ruột, còn tôi chỉ là thiên kim giả mà thôi, tôi là đồ giả, tất cả đều là giả hết.”

Mẹ lo lắng nhìn tôi, sau đó gọi điện mời bác sĩ riêng đến, mục đích là để xem thử tôi có vấn đề thần kinh thật hay không.

Bác sĩ an ủi: “Đừng sợ, cô bé. Để cô xem qua chút nhé.”

Bác sĩ bảo tôi xắn tay áo lên, ngay khi vừa nhìn thấy vùng da dưới lớp áo, cô không kìm được mà cảm thán: “Trời ơi, sao nhiều vết thương thế này!?”

Như không tin vào mắt mình, cô vén tiếp tay bên kia, hai tay đều chỉ toàn là vết thương. Hai cánh tay chằng chịt sẹo, trông vừa xấu xí vừa đáng sợ.

Mẹ cũng vội nhìn: “Cái này là sao? Trinh Trinh, con nói mẹ nghe đi.”

Tôi nghiêng đầu cười: “Mẹ ơi, đây đâu phải vết thương. Đây là ‘phần thưởng’ đó mẹ.”

“Phần thưởng ư?” Mẹ hỏi tôi, mặt đầy khó hiểu.

Tôi gật đầu, giả bộ ngốc nghếch: “Viện trưởng bảo rằng chỉ người nào nhận rõ thân phận mình rồi mới được tặng phần thưởng này thôi đó mẹ. Và con đã nhìn rõ ra rằng con không phải con gái mẹ, con là đồ giả. Thế nên ngày nào viện trưởng cũng tặng con một phần thưởng. Mẹ xem, trên người con có nhiều lắm, đúng không?”

Tôi nhanh tay kéo ống quần lên, trên chân có nhiều vết hằn còn kinh khủng hơn cả trên tay. Nào là vết bỏng thuốc lá, đến vết móng tay cào, rồi đủ loại sẹo lớn nhỏ không rõ nguyên do.

“Mẹ thấy con giỏi không nè? Mấy người khác đâu có nhận được nhiều ‘phần thưởng’ như con đâu.”

Tôi cười hồn nhiên, còn muốn nắm lấy tay mẹ: “Mẹ ơi, mẹ có phần thưởng nào không? Cho con xem với.”

Trần Minh Nguyệt chột dạ nuốt xuống từng ngụm nước bọt, tôi nhìn chằm chằm cô ta, nở một nụ cười ranh mãnh, chắc giờ trong lòng cô ta hẳn phải đang hốt hoảng lắm đây mà.

“Sao lại thế này… Minh Nguyệt, không phải con nói chỗ đó là chính quy à?”

Trần Minh Nguyệt gật đầu lia lịa: “Đúng thật mà mẹ. Hồi đó con không biết ai giới thiệu, nhưng họ nói chỗ đó tốt nên con mới để Trần Trinh đến đó. Nhất định có hiểu lầm gì đó thôi, con sẽ gọi điện hỏi viện trưởng xem sao, mẹ đừng lo quá.”

Sau đó cô ta rời đi, chắc là để báo tin cho viện trưởng đi trốn.

Bác sĩ cho tôi làm kiểm tra sơ bộ, rồi quyết định: “Tinh thần của cô bé cần được đưa đến bệnh viện để khám tổng quát. Xem qua tình hình thì có vẻ như bị điên thật rồi.”

Similar Posts

  • Cô Gái Trong Hẻm Nhỏ

    Kiếp trước, khi tôi đang lục thùng rác tìm đồ ăn, thì bị nhà giàu nhất Kinh thị nhận về.

    Vừa về đến nhà, đứa con giả mạo đã chiếm chỗ tôi nhiều năm tỏ vẻ tủi thân hỏi bố mẹ:

    “Bố mẹ ơi, chị gái đã về rồi, có phải con nên rời đi không ạ?”

    Thấy bố mẹ ruột mới nhận trông đầy vẻ khó xử.

    Tôi nhanh tay lẹ mắt, lập tức quỳ xuống, dập đầu “cốp cốp cốp” ba cái vang dội:

    “Bố mẹ, nếu hai người không thích con, con sẽ quay lại con hẻm nhỏ đó cũng được mà!”

    Tần Tường Hàm, kiếp trước ngươi giả vờ yếu đuối để cướp thân phận của ta, giành lấy tình yêu của ta, khiến ta phải chết đói nơi đầu đường xó chợ.

    Kiếp này, ta không chỉ muốn đuổi ngươi ra khỏi nhà họ Tần, mà còn muốn giành lại toàn bộ tài sản và địa vị mà ngươi dùng vẻ đáng thương để lừa lấy!

    Ngươi không phải giỏi đóng kịch lắm sao?

    Vậy thì chúng ta thử xem, ai mới là người có thể khiến bọn họ cam tâm tình nguyện dâng lên tất cả tài sản và địa vị!

  • Duyên Nợ Hào Môn

    Bạn tin nổi không?

    Tôi – một con nhỏ “tiểu tam” vô danh trên mạng chẳng ai biết đến – lại được vợ chồng nhà giàu nhất Giang Thành mang năm trăm triệu đến quỳ cầu xin làm con dâu họ.

    Chỉ vì cậu ấm nhà họ, rõ ràng là thiếu gia Giang Thành hiển hách, lại cứ nhất quyết làm “chó săn” của một nữ sinh nghèo.

    “Hễ con bé đó thật lòng với con trai tôi, chúng tôi cũng chẳng phản đối.”

    “Đáng hận nhất là, nó ngoài mặt thì từ chối, sau lưng lại lợi dụng thân phận của con trai tôi, điên cuồng vơ vét lợi ích cho nhà mình!”

    “Con trai tôi thích ‘trà xanh’ đúng không? Vậy thì chúng ta tìm một con trà xanh lợi hại hơn, lấy độc trị độc!”

    Nói thật, lúc ấy tôi thấy bị xúc phạm.

    Nhưng nhìn tấm thẻ đen năm trăm triệu sáng lấp lánh kia, tôi vẫn quyết định nhận lấy nhiệm vụ gian khổ: “Cứu vớt cậu ấm nhà giàu mê làm chó săn tình yêu”.

    Xem hồ sơ xong, tôi cười khẽ.

    Con nhỏ kia chẳng phải chính là em gái “trà xanh” từng thua thảm dưới tay tôi sao?

  • Không Phải Xuyên Không, Là Bị Chồng Cũ Gia M Trong “thế Giới Truman”

    Tôi đã làm mất mặt cả đội quân xuyên không.

    Bởi vì ở cái thời đại cổ xưa trọng nam khinh nữ này, mỗi ngày tôi đều phải dậy từ khi trời chưa sáng để đổ bô cho cả nhà.

    Chỉ cần hơi phản kháng một chút là bị đánh đến tàn nhẫn.

    Người duy nhất khiến tôi thấy an ủi, chỉ có đứa con gái ngoan ngoãn ấy.

    Cho đến hôm nay, tôi phát hiện kẻ khiến tôi chịu hết thảy dày vò kia, đang cầm điện thoại khoe khoang công trạng:

    “Giám đốc Tôn, vợ cũ của anh mấy năm nay đã được thuần gần như hoàn hảo rồi!”

    Lúc đó tôi mới bừng tỉnh, làm gì có xuyên không gì chứ, rõ ràng là chồng cũ dựng nên một thế giới Truman để hành hạ tôi cho đã nợ!

    Tôi lập tức bế con gái lên, chuẩn bị trèo tường bỏ trốn.

    Nhưng đúng lúc ấy, trước mắt tôi bất ngờ hiện lên một loạt dòng chữ:

    【Đứa bé đó hoàn toàn không phải con cô!】

    【Nó là con của chồng cũ cô với tiểu tam!Được đưa vào để giám sát cô đấy!】

    【Cô mang theo cái của nợ đó thì trốn kiểu gì được!】

    Tôi cúi đầu nhìn đứa bé đang run rẩy gọi tôi “mẹ ơi”.

    Tiếng bước chân đuổi theo của chồng cũ và đám vệ sĩ mỗi lúc một gần.

    Tôi ôm nó chặt hơn.

    Nếu đúng là con của tiểu tam và chồng cũ…

    Thì càng phải mang theo.

  • Dị Ứng Với T Ình Thân

    Tôi ch/ ec vào sáng mùng ba Tết, cổ họng ngập đầy mùi sữa đậu phộng.

    bà nội đứng bên bếp, trong tay vẫn nắm chặt cái cối đá nhỏ ấy, miệng lặp đi lặp lại chỉ một câu: “Tôi chỉ bỏ thêm chút lạc thôi… Tôi chỉ muốn cho nó nếm thử… Lạc sao có thể lấy mạng người được chứ…”

    Tôi nhìn bà ấy, nhìn cha tôi ngồi xổm ở cửa gian nhà chính hút thuốc, nhìn mẹ tôi vừa khóc vừa nói “đứa nhỏ này số mỏng”, nhìn chú và em họ đứng trong sân cắn hạt lạc — tôi đứng ngay giữa bọn họ, nhưng không ai nhìn thấy tôi.

    Kẽ móng tay tôi vẫn còn cào ra bùn đất trong khe gạch, đó là dấu vết lúc ngã xuống theo bản năng đưa tay bấu lấy mặt đất để lại.

    Xe cứu thương tới, bác sĩ nhìn tình trạng của tôi rồi nói một câu “đưa tới quá muộn rồi”, sau đó tôi bị trùm lên bằng một tấm vải trắng.

    Từ đầu tới cuối, không một ai nói “là lỗi của tôi”.

    bà nội không, cha tôi không, mẹ tôi cũng không.

    Bọn họ chỉ nói — “số không tốt”.

    Tôi bị cho vào một cái hũ sứ xanh trắng, đặt ở góc ban công nhà tôi. Mẹ tôi bày một đĩa trái cây ở phía trước, đốt ba nén hương, rồi nên đi làm thì đi làm, nên sống thế nào thì vẫn sống thế đó.

    Tôi ở trong cái hũ ấy rất lâu, lâu đến mức tôi đã nghĩ lại hết mọi chuyện của cả đời này.

    Rồi tôi tỉnh lại.

    Tôi bật mạnh khỏi giường, hai tay sờ lên cổ họng mình — khí quản thông suốt, hô hấp bình thường.

    Màn hình điện thoại hiện: ngày 15 tháng 1 năm 2024, còn hai tuần nữa là Tết.

    Tôi sống lại rồi.

  • Giá Y Ba Lần Cháy

    Năm ta hận mẹ nhất, bà vì muốn bám víu Hầu phủ mà trói ta n/ ém lên gi/ ườ/ ng của tỷ phu Cố Cảnh Xuyên, để ta làm kế thất.

    Sau một đêm ấy, ta lại sa vào.

    Năm năm sau đó, hắn nói có lỗi với tỷ tỷ, bắt ta ngày ngày qu/ ỳ trước bài vị nàng mà sám hối tội nghiệt, ta cũng đáp ứng.

    Hắn muốn ta nghiêm túc dạy dỗ đứa con mồ côi của tỷ tỷ, liền ép ta uống thu0c ph./ á th/ ai, ta cũng không khóc không làm loạn.

    Rốt cuộc Cố Cảnh Xuyên cũng có chút dao động, hứa năm ngày sau sẽ cùng ta đại hôn.

    Ta ngỡ rằng khổ tận cam lai, nào ngờ đêm trước hôn lễ hắn đột nhiên đem về tỷ tỷ đã qua đời nhiều năm.

    “Vãn Vãn năm xưa chỉ giả ch/ ếc để cùng ta giận dỗi, nay nàng đã trở về, hôn sự này liền thôi bỏ.”

    Ta bình thản đem bộ giá y thêu suốt nửa năm trời ném vào trong lửa.

  • Gặp Lại Anh Lần Nữa Full

    Bốn năm trước, Lục Viễn Châu được đưa vào phòng cấp cứu.

    Tôi lặng lẽ chia tay anh, biến mất khỏi cuộc sống của anh.

    Bốn năm sau, tôi theo bạn trai mới đi xã giao.

    Trong tiếng chạm cốc rộn ràng, tôi lại gặp Lục Viễn Châu.

    Bạn trai mới vui vẻ gọi anh, “Anh họ, đây là bạn gái em.”

    “Ồ?”

    Tôi chưa kịp né tránh thì đã chạm phải ánh mắt u ám đó.

    Lục Viễn Châu đặt ngón trỏ lên môi tôi, nhẹ nhàng vuốt ve, giọng trầm thấp.

    “Chúng ta… hình như từng gặp nhau ở đâu rồi thì phải?”

    “Em dâu.”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *