Khởi Nghiệp Từ Livestream

Khởi Nghiệp Từ Livestream

Khi phát hiện ra thỏi son lạ trong túi áo vest của Lục Thời Dự, tôi đang là lượt chiếc sơ mi mà anh ta sẽ mặc để gặp nhà đầu tư ngày mai.

Đó là một cây YSL màu đỏ tươi quyến rũ – loại “cắt đứt trái tim đàn ông”, hoàn toàn khác với tông hồng khô dịu dàng tôi hay dùng.

“Tôi muốn ly hôn.”

Tôi đặt thẳng bản thỏa thuận lên bàn ăn, ngay trước mặt mẹ chồng:

“Con trai mẹ xứng đáng có một người phụ nữ ‘biết điều’ hơn.”

Ngày đầu livestream khởi nghiệp, chồng cũ dắt tiểu tam tới gây rối.

“Hạng như cô, biết gì về kinh doanh?” – hắn lớn tiếng trước ống kính.

Tôi cười rạng rỡ, nhìn thẳng vào camera:

“Chào cả nhà, hôm nay dạy mọi người 100 cách khiến tra nam phá sản – đơn đầu chỉ 9 đồng 9, bao ship!”

1

Chiếc vest xám đậm phẳng phiu ấy là tôi vừa đi lấy từ tiệm giặt hơi hôm qua, mất một khoản kha khá.

Anh ta nói hôm nay phải gặp một nhà đầu tư cực kỳ quan trọng, nên mọi thứ phải chỉn chu đến từng đường gấp.

Lúc này, chiếc áo đang nằm gọn trong tay tôi, chuẩn bị được ủi lại lần cuối.

Tôi theo thói quen thò tay vào túi trong để kiểm tra xem có giấy tờ hay vật gì còn sót lại không.

Đầu ngón tay bỗng chạm vào một vật tròn, dài, lạnh toát. Không phải bút.

Tim tôi khựng lại trong một nhịp lặng bất thường, rồi đập thình thịch như sắp phá tung lồng ngực.

Tôi rút nó ra.

Một cây son.

Vỏ kim loại nặng tay, lành lạnh, mang theo thứ khí tức xa lạ, không thuộc về căn nhà này.

Son thỏi vuông, dòng kinh điển của YSL.

Màu… Tôi vô thức mở nắp. Một vệt đỏ hồng chín mọng, rực rỡ đến chói mắt, lấp lánh dưới ánh đèn như nước quả anh đào bị nghiền nát.

Màu “sát trai”.

Thật rẻ tiền. Tôi bật cười lạnh trong lòng.

Trên bàn trang điểm của tôi, lúc nào cũng là những màu dịu dàng – hồng khô, màu đậu – nhẹ nhàng và kín đáo.

Lục Thời Dự từng nói, anh thích tôi như thế: ôn hòa, đoan trang, không quá nổi bật.

Còn màu son này – nó rực rỡ đến gai mắt.

Từ bếp vang lên tiếng bà Trương Ngọc Phân – mẹ chồng tôi – với giọng đanh thép đầy năng lượng, hòa lẫn tiếng xoong nồi lách cách:

“Tiểu Vi à, hầm canh thêm mười phút rồi tắt bếp nhé! Dạ dày Thời Dự yếu, phải uống nóng mới được! Ấy chết, cái máy hút mùi này lại nghẹt rồi phải không? Con tiện thì gọi người tới kiểm tra giúp mẹ nhé!”

Tôi siết chặt cây son trong tay, khớp ngón tay trắng bệch vì lực. Kim loại lạnh ngắt cấn vào lòng bàn tay như một lời nhắc nhở đầy cay đắng.

TV trong phòng khách đang chiếu một bộ phim truyền hình dài tập nhàm chán. Mẹ chồng tôi ngồi trên ghế sofa, vừa bóc hạt dưa vừa bình luận đầy hăng say:

“Chậc chậc, đàn bà gì mà ngu thế không biết, đàn ông đi xã giao khuya không về, chắc chắn có chuyện! Theo tôi, phải giữ chặt ví tiền, đừng để nó nắm thóp được…”

Ánh mắt tôi dừng lại trên chiếc áo sơ mi trắng đang là dở trên bàn ủi. Trắng tinh, phẳng phiu, không một nếp nhăn.

Tôi đã ủi bao nhiêu cái áo như thế cho anh ta? Giặt bao nhiêu bộ vest như thế? Không đếm xuể. Chỉ biết rằng, anh ta mặc chúng để bước vào hết cuộc họp “quan trọng” này đến cuộc “giao dịch” khác, lần lượt gặt hái từng “thành công”.

Còn tôi thì sao?

Giờ đây, cây son môi xa lạ, rực rỡ này như một cây kim nung đỏ, đâm xuyên lớp vỏ ngoài dịu dàng mà tôi gắng công gồng gánh bấy lâu, cũng đâm xuyên luôn vào chút kỳ vọng ngu ngốc còn sót lại với người đàn ông này, với cuộc hôn nhân này.

Một cơn phẫn nộ lạnh băng từ lòng bàn chân dâng ngược lên đỉnh đầu. Không phải buồn. Cũng không phải đau.

Mà là cảm giác bị coi thường, bị lừa gạt, bị xem như một con ngốc sống sau lưng hào quang của kẻ khác.

Tôi như một cái bóng ngoan ngoãn suốt bao năm qua, sống sau ánh sáng của anh ta, chăm sóc cuộc sống của anh ta, vỗ về cảm xúc của anh ta, nhẫn nhịn cả người mẹ khó tính của anh ta. Và đổi lại là gì?

Một cây son môi thuộc về người phụ nữ khác. Giấu trong túi áo của chồng tôi.

“Tiểu Vi! Còn đứng ngây ra đấy làm gì? Canh sắp trào rồi kìa!” – tiếng mẹ chồng sắc như dao, chém thẳng vào khoảng không ngột ngạt.

Tôi hít mạnh một hơi. Hơi thở nghẹn lại trong lồng ngực, mang theo vị hanh hanh như mùi sắt gỉ.

Tôi quay người, tay vẫn siết chặt cây son, bước thẳng ra phòng ăn.

Bà đang cẩn thận đặt bát canh lên bàn, coi nó như báu vật. Thấy sắc mặt tôi không ổn, bà hơi nhíu mày:

“Sao đấy? Hồn vía để đâu rồi? Thời Dự sắp về rồi, con thế này là…”

Tôi kéo ghế ngồi xuống, chậm rãi nhưng dứt khoát – một sự dứt khoát đến mức ngay cả chính bà cũng chưa từng thấy.

Tôi đặt cây son YSL ấy lên bàn gỗ sẫm màu – “cạch” một tiếng vang lên rất khẽ, nhưng trong không gian yên tĩnh lại chấn động như tiếng nổ.

Màu hồng đào rực rỡ ấy, nổi bật đến chói mắt dưới ánh đèn vàng dịu. Một kiểu nhạo báng lặng thinh, đẹp đẽ nhưng chát chúa.

Ánh mắt bà rơi xuống cây son, thoáng sửng sốt. Sau đó, như hiểu ra điều gì đó, nét mặt khựng lại một giây, rồi lập tức khôi phục về điệu bộ chỉ trích quen thuộc:

“Ồ, mua son mới à? Màu này… lòe loẹt quá, không hợp với con đâu. Thời Dự không thích mấy màu thế này đâu. Phụ nữ ấy, vẫn nên đoan trang mới được…”

“Không phải của con.”

Tôi cắt lời bà, giọng điềm tĩnh đến lạnh lẽo, đến mức chính tôi cũng thấy lạ lẫm. Ẩn dưới sự bình tĩnh ấy là một tầng nham thạch đang sôi sục.

Bà ngừng nói ngay lập tức. Nhìn cây son, rồi nhìn tôi, ánh mắt dao động vài lần như đang xoay chuyển để giữ vững vị thế làm chủ trong ngôi nhà này.

“Không phải của con? Vậy… vậy chắc là của đồng nghiệp nữ nào đó bỏ quên? Hay khách hàng tặng? Có gì to tát đâu! Đàn ông đi làm bên ngoài, va chạm là chuyện thường! Làm vợ thì phải biết bao dung chứ! Suốt ngày nghi thần nghi quỷ, nhỏ mọn! Còn ra thể thống gì!”

“Bao dung?” – Tôi nhắc lại hai chữ ấy, khóe môi cong lên một nụ cười lạnh đến rợn người.

Similar Posts

  • Khi Tiểu Thư Nhà Giàu Là Chị Đại

    Khi mẹ tôi cầm chổi rượt tôi chạy gà bay chó sủa, thì cặp bố mẹ ruột – người sở hữu khối tài sản trị giá hàng tỷ – đột nhiên tìm đến cửa.

    Họ nói mấy năm qua tôi đã khổ nhiều rồi.

    Nhìn dòng chữ bay lơ lửng trước mắt:

    【Khổ gì? Hôm qua con bé vừa đập bọn lưu manh kêu chị đại ơi đấy!】

    Tôi trong lòng chẳng chút gợn sóng, thậm chí còn muốn hỏi họ có thiếu tổ tông biết đánh nhau không.

    Cho đến khi dòng chữ quét sạch màn hình:

    【Tiểu thư giả đang bị đại ca trường chặn trong nhà vệ sinh bắt nạt đó! Khóc đến muốn đứt hơi rồi!】

    Tôi lập tức mở cửa xe: “Nhanh lên, về nhà ngay!”

    Không phải tôi muốn nhận người thân — chủ yếu là… tay tôi ngứa rồi.

  • Muốn có Phi Phi

    Sau khi ly hôn với Chu Khởi Chính, tôi lập tức biến thành thứ vô dụng trong mắt bố mẹ.

    Ăn chực ba ngày, chị dâu bắt đầu mắng chó đuổi gà.

    Đêm thứ hai sau khi dọn đến khu nhà thuê giá rẻ, tôi nhìn thấy chiếc xe quen thuộc dưới lầu.

    Chu Khởi Chính mặc áo khoác đen, dựa vào xe hút thuốc.

    Tôi coi như không thấy, cúi đầu đi thẳng.

    “Phi Phi.”

    Anh ta dụi tắt điếu thuốc, giọng nhạt nhẽo: “Tôi chỉ đi công tác có một tháng, về liền thành người hai đời vợ. Em định giải thích thế nào?”

  • Tôi Chẳng Nhớ Mình Từng Kết Hôn

    Sau đám cưới, chồng tôi – Tôn Kỳ – gửi một tin nhắn thu tiền vào nhóm họ hàng, nói phải trả tiền khách sạn.

    Bố mẹ tôi cứ tưởng anh gửi nhầm.

    Tôi đi hỏi thì anh lại thản nhiên:

    “Cái gì ra cái đó. Tiền khách sạn trong ngày cưới tôi trả rồi, nhưng sau đó bố mẹ em ở lại chơi thêm hai hôm, thì lẽ ra họ phải tự trả chứ?”

    Người ta thường nói khi cạn lời thì chỉ biết cười.

    “Không phải chính bố mẹ anh tha thiết mời họ ở lại chơi hai ngày sao?”

    “Hơn nữa, hai ngày phòng khách sạn có bao nhiêu tiền đâu, ngay cả chuyện này anh cũng không muốn chi sao?”

    Một thị trấn hẻo lánh, nếu không phải nể mặt anh, ai mà tình nguyện ở lại chứ.

    Những lời này tôi không nói ra.

    Tôn Kỳ ngả lưng xuống giường, lẩm bẩm:

    “Bố mẹ tôi chẳng qua chỉ khách sáo. Với lại, cho dù ở lại chơi, cũng không cần phải ở khách sạn đắt như thế. Ngay cả bố mẹ tôi cũng chưa từng ở chỗ tốt như vậy. Em định coi tôi là kẻ vung tiền vô ích à?”

    Ngực tôi như bị một con ruồi chặn ngang cổ họng, nghẹn đến khó chịu.

  • “tiệc Đính Hôn Tan Vỡ

    Trong tiệc đính hôn.

    Nữ thiết kế mới của công ty cầm kéo cắt nát bộ lễ phục tôi đang mặc.

    “Cổ chị ngắn, không hợp với cổ cao.”

    “Người chia tỷ lệ 5:5 còn ăn mặc kín mít, cắt lên trên mông hai tấc là vừa đẹp.”

    Cô ta vừa cầm kéo vừa cười đầy khiêu khích.

    “Cô Lý, lúc anh Phó mời tôi vào công ty đã nói tôi có quyền tự do sáng tạo. Bộ hôm nay xem như quà cưới tôi tặng cô.”

    Xung quanh im phăng phắc.

    Vị hôn phu tôi vội vã chạy tới dỗ dành: “Cô ấy là tài năng trẻ tôi mới chiêu mộ từ trường thiết kế. Còn nhỏ tuổi, em đừng chấp.”

    Nhìn ánh mắt đầy che chở của anh ta, tôi bật cười vì tức.

    “Được thôi. Bộ váy này là do nhà thiết kế nổi tiếng Catherine đích thân đo may cho tôi, giá ba triệu. Cô cắt nát nó, thì mời cô trả tiền.”

    Phó Thận Lễ định mở miệng.

    Tôi lập tức cắt lời: “À, còn buổi lễ đính hôn, cũng tạm hoãn đi.”

  • Giấc Mơ Của Con, Cuộc Đời Của Mẹ

    Tôi cầm trên tay tờ giấy ly hôn. Cuốn sổ đỏ nhỏ, mép đã hơi cong lên.

    Vừa bước ra khỏi Cục Dân chính, ánh nắng gay gắt khiến mặt đường nhựa cũng mềm nhũn.

    Tài xế của Cận Ẩn lái chiếc xe đen bóng lặng lẽ trượt đến trước mặt tôi.

    Kính xe hạ xuống, gương mặt lạnh lùng của Cận Ẩn hiện ra dưới làn gió điều hoà, lại càng thêm lạnh.

    “Lần cuối cùng.”

    Giọng anh ấy không mang chút cảm xúc. “Lên xe, tôi đưa cô về thu dọn đồ.”

    Tôi mở cửa ngồi vào.

    Làn khí lạnh khiến tay tôi nổi da gà.

    Ghế da thật rộng và mềm, trước kia từng thấy thoải mái, giờ chỉ thấy khó chịu.

    “Không cần đâu,” tôi nói, “Tôi đã gọi xe rồi.”

    Cận Ẩn dường như không nghe thấy, chỉ nói với tài xế: “Đến biệt thự Tây Sơn.”

    Xe khởi động nhẹ nhàng, nhập vào dòng xe cộ.

    Tôi nghiêng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh nắng phản chiếu trên những toà nhà kính cao tầng chói đến mức không thể mở mắt.

    Xuyên qua cuốn tiểu thuyết tổng tài cẩu huyết này ba ngày, cuối cùng tôi cũng ly hôn được rồi.

    Người tôi xuyên vào là nữ phụ ác độc, giở đủ trò để gả cho nam chính Cận Ẩn, sinh ra một đứa con gái, rồi tiếp tục làm loạn, biến con gái thành nữ phụ nhí xấu tính khiến ai cũng ghét ở nửa sau cuốn truyện.

    Kết cục? Mẹ con hai người đều rất thảm.

    Còn bây giờ, tôi là mẹ ruột của cô bé ấy.

  • Đạo trưởng hoàn tục

    Chồng tôi là một đạo sĩ.

    Khi đính hôn, anh ấy xuống núi một lần.

    Khi kết hôn, lại xuống núi một lần.

    Nhưng chưa bao giờ chạm vào tôi.

    Ngày anh ấy hoàn tục, đúng lúc nhận được điện thoại từ đồn cảnh sát, gọi anh ấy đến đón tôi.

    Chu Vô Yếm vội vã đến nơi, trên người vẫn mặc đạo bào, tóc búi củ hành, dáng vẻ lạnh lùng, ung dung đối mặt với mọi chuyện.

    Cảnh sát nhìn anh ấy đầy cảm thông:

    “Anh biết vì sao gọi anh đến đây không?”

    Anh nhìn tôi, gật đầu:

    “Biết, chiến dịch truy quét văn hóa phẩm đồi trụy ấy mà, quét luôn cả vợ tôi vào đây rồi.”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *