Thanh Mai Hết Hạn

Thanh Mai Hết Hạn

Trước kỳ thi đại học, thanh mai trúc mã của tôi cá cược với “tỷ muội thân thiết” của cậu ta, lén đổi bút của tôi thành bút tàng hình mực.

Sau khi tôi phát hiện, cậu ta lại chẳng hề bận tâm.

“Chỉ là lúc làm xong bài Văn thì phát hiện bài làm biến mất thôi mà? Cậu làm bài điểm thấp một chút, thì nguyện vọng thi đại học sẽ giống bọn tớ, vậy cả đám có thể cùng học chung một trường, chẳng phải rất tốt sao?”

Tôi vừa định phản bác, trước mắt đã hiện lên từng hàng từng hàng bình luận:

【Chỉ đùa một chút thôi mà, có cần nghiêm trọng vậy không?】

【Trách ai được chứ, tự cô ta ngốc, không nhận ra bút tàng hình mực.】

【Nam nữ chính chịu dắt cô ta cùng học đại học đã là phúc phận nhà cô ta rồi! Một vai phụ mà còn tỏ ra ấm ức.】

Tôi khẽ cười.

Thật ra tôi lừa họ đấy, bài thi của tôi đâu có tệ.

Đã thích đùa giỡn mà, vậy thì cùng đùa cho trọn.

Tôi xoay người, âm thầm sửa hết nguyện vọng thi đại học của bọn họ thành Thanh Hoa và Bắc Đại, không chấp nhận điều chỉnh nguyện vọng.

Hai kẻ đạo đức giả, cùng nhau đi học lại đi nhé!

1

Lúc phát hiện ra cây bút có vấn đề, tôi vừa định lật trang để viết bài văn Ngữ văn.

Ban đầu tôi còn đang thấy may mắn vì đã chừa ra hẳn một tiếng để viết bài.

Nhưng giờ thì tôi cười không nổi nữa.

Bởi vì ngoài phần tô đáp án trắc nghiệm, toàn bộ bài làm trước đó của tôi trên phiếu trả lời đều biến thành… trắng trơn.

Toàn bộ đáp án tôi đã vắt óc suy nghĩ để viết ra.

Đều biến mất hết.

Đúng lúc đó, trước mắt tôi bỗng hiện lên một loạt bình luận:

【Ha ha ha, nữ phụ giờ thì ngớ ra rồi chứ gì? Đáng đời! Ai bảo cứ bám riết lấy nam chính, đây là cái kết cho việc giành bạn trai của nữ chính đấy!】

【Cũng chẳng trách ai được, ai bảo nữ phụ ngu thế, người ta nói gì cũng tin, đến bút mực tàng hình cũng không phân biệt nổi.】

【Vốn dĩ nữ phụ chỉ hơn nữ chính mỗi cái thành tích, giờ điểm cũng tiêu rồi, tsk tsk.】

【Nam chính cao tay thật đấy, vừa chứng minh được tấm lòng với nữ chính, lại vừa dứt được cái đuôi phiền phức nữ phụ này, một công đôi việc!】

Càng đọc lòng tôi càng lạnh.

Cây bút này là do thanh mai trúc mã Lục Tiêu Nhiên đưa cho tôi tối qua.

Cậu ta nói là đã mang bút đến chùa khai quang.

Bảo tôi giữ lấy.

Còn chúc tôi thi tốt, phát huy vượt trội trong kỳ thi.

Tôi cứ ngỡ cậu ta thật lòng nghĩ cho tôi, muốn tôi thi được điểm cao.

Hóa ra chỉ là tôi tự mình đa tình.

Cậu ta thật sự chẳng quan tâm đến tôi chút nào.

Nghĩ tới đây, tôi cố ép bản thân bình tĩnh lại, tận dụng giờ cuối cùng để cứu vớt.

Những câu đã viết, tôi gần như nhớ lại rồi viết lại từng chữ.

Tay không dám ngừng một giây nào.

Cuối cùng, đúng lúc chuông vang lên, tôi cũng vừa kịp hoàn thành chữ thứ tám trăm trong bài văn.

Vừa ra khỏi tòa nhà dạy học.

Tôi liền chạm mặt Lục Tiêu Nhiên và Lâm Vi Vi đang đi cùng nhau.

Không biết Lục Tiêu Nhiên nói gì.

Lâm Vi Vi đỏ mặt, cúi đầu ngượng ngùng.

Còn đưa tay đẩy nhẹ cậu ta một cái.

Lục Tiêu Nhiên lập tức cười càng tươi hơn.

Nhìn cảnh hai người mờ ám như vậy, lòng tôi có chút rối bời.

Đây chính là cặp nam nữ chính sao?

Có lẽ ánh mắt tôi nhìn quá rõ ràng, Lục Tiêu Nhiên là người đầu tiên thấy tôi.

Cậu ta khẽ cau mày.

Vừa định mở miệng thì bị Lâm Vi Vi ngắt lời.

“Trì Niệm, trùng hợp ghê.”

Tôi cúi đầu nhìn bàn tay hai người đang sát nhau, không nói gì.

Thấy ánh mắt tôi.

Lâm Vi Vi lập tức xoay người, nắm chặt lấy cổ tay Lục Tiêu Nhiên rồi giơ lên trước mặt tôi, còn làm bộ tinh nghịch lè lưỡi.

“Trì Niệm, cậu không phải đang ghen đấy chứ?”

“Tớ với Tiêu Nhiên chỉ là anh em chí cốt thôi, mấy chuyện chạm tay chạm chân chút là chuyện bình thường mà, đừng nghĩ lung tung nha, tớ không giành với cậu đâu.”

Lời vừa dứt.

Bình luận lại dậy sóng thương cảm:

【Hu hu hu, nữ chính của tôi sao mà tốt bụng đến vậy! Yên tâm đi, tim của nam chính từ lâu đã đặt hết vào cậu rồi, chỉ cần cậu liếc mắt một cái, cậu ta đảm bảo còn ngoan hơn cún.】

【Cái nữ phụ này thật rẻ tiền, nam chính có phải của cô đâu, ngày nào cũng chua loét là sao? Có bệnh à?】

【Ủa chị gái ơi, giả vờ tủi thân gì đấy? Nữ chính với nam chính giờ đúng là anh em đơn thuần, chạm tay hay đẩy nhẹ một cái thì sao chứ? Chị chưa thấy mấy thằng con trai trong lớp trêu nhau bao giờ à? Tâm hồn bẩn thì nhìn đâu cũng bẩn thôi!】

Similar Posts

  • Cầu An Nhiên, Mộng Đời Thăng Trầm

    Ta là đích nữ của phủ Tướng quân, còn muội muội là thứ nữ.

    Đời trước, muội muội đã đoạt đi danh ngạch nhập cung của ta rồi trở thành phi tử của Hoàng đế, được sắc phong làm Quý phi.

    Mà ta trong một lần cơ duyên xảo hợp đã cứu được con tin của địch quốc – Kỳ Việt. Về sau, Kỳ Việt san bằng kinh thành, thống nhất thiên hạ, còn ta thì trở thành Hoàng hậu tôn quý.

    Muội muội lại bỏ mạng ngay trong đêm hoàng cung bị công phá, bị vô số kẻ làm nhục đến chết.

    Trọng sinh một kiếp, muội muội giành trước cứu lấy Kỳ Việt, lại còn đem danh ngạch nhập cung trả về cho ta.

  • Sắc Xuân Trở Lại

    Phụ thân vì tu sửa đê điều mà ch/ế/t đuối, thúc phụ cùng thẩm thẩm liền chiếm lấy nhà của ta.

    Chưa dừng lại ở đó, bọn họ còn muốn bán ta cho một lão quả phụ làm kế thất.

    Ta cầu xin được mang theo muội muội.

    Lão quả phụ chê , thêm một cái miệng ăn cơm là không đáng.

    Lúc ấy, gã thợ mộc câm trong thôn bỗng cất tiếng nói:

    “Hắn không cần thì ta cần, cả hai ta đều lấy, chính thê và thiếp.”

  • Người Ở Lại Khi Hầu Phủ Sụp Đổ

    Sau khi Hầu phủ bị tịch biên, Bùi Thiếu Hành từ một vị hầu gia cao cao tại thượng liền hóa thành thường dân.

    Các nha hoàn, bà tử trong phủ đều khuyên ta mau mau rời đi.

    Ta không nghe, vẫn cố chấp ở lại.

    Ta vốn chỉ là biểu tiểu thư cô độc không nơi nương tựa, sớm đã chẳng có chốn nào để về.

    Ba năm sau, Bùi Thiếu Hành cuối cùng rửa sạch oan khuất, được thăng đến nhất phẩm quân hầu.

    Ba tháng sau, chàng đến viện của ta, tâm trạng dường như vô cùng khoan khoái.

    “Ba năm nay ngươi vất vả chăm sóc ta, ta có thể cho ngươi một điều ước.”

    Ta mừng rỡ.

    “Ta muốn cửa tiệm ở phố Mộc Trai, tiệm có hậu viện ấy!”

    “Còn gì nữa không?”

    “Không còn!”

    Sắc mặt Bùi Thiếu Hành trở nên khó coi, không còn vui vẻ như trước.

    Thấy chàng như vậy, câu “ta muốn từ biểu tiểu thư thành đích tiểu thư” liền bị ta nuốt ngược vào trong.

  • Lòng Tốt Bị Phản Bội

    Tôi mời bố mẹ đi ăn một bữa thịnh soạn để kỷ niệm ngày cưới của họ, tổng chi tiêu 2.000 tệ (khoảng 7tr770 VND)

    Khi thanh toán, nhân viên phục vụ lại đưa cho tôi một hóa đơn 62.000 tệ (khoảng 231 tri,ệu VND)

    Tôi lập tức cau mày:

    “Hóa đơn này không đúng.”

    Nhân viên đưa cho tôi một mảnh giấy:

    “Có một vị khách đã ghi chi phí tiệc mừng con trai ông ta đỗ đại học, trị giá 60.000 tệ, vào hóa đơn của quý khách.”

    “Ông ấy còn để lại lời nhắn, nói rằng là do chú của cô, đã được cô cho phép.”

    Tôi nhìn tờ giấy đầy sơ hở ấy, lập tức bấm 110.

    “Alô, đồng chí cô,ng a,n, tôi đang bị l,ừ,a đả,o tại nhà hàng XX, số tiền là 60.000 tệ.”

  • Cưới Nhầm Lại Thành Đúng

    Gặp lại người yêu cũ ngay trước cửa Cục Dân Chính, ánh mắt anh ta dừng lại trên bụng bầu 6 tháng của tôi, nhàn nhạt hỏi: “Đến kết hôn à?”

    Tôi khẽ vuốt tóc mai, bình tĩnh đáp: “Ly hôn. Còn anh?”

    “Đối tượng kết hôn của tôi cho tôi leo cây rồi, hay là… chúng ta tạm hợp tác với nhau đi?” – anh ta nói tự nhiên như đang bàn chuyện ăn cơm.

    Tôi chỉ vào bụng mình: “Anh thích làm bố bất đắc dĩ sao?”

    Anh sa sầm mặt: “Vừa hay, tôi bị vô sinh.”

    Một năm sau, anh ôm đứa bé, mặt đen như than, gằn giọng hỏi tôi: “Tại sao đứa nhỏ càng ngày càng giống tôi vậy?”

    Tôi liếc anh: “Là anh trai anh mà…”

    “Giang Ngư, tôi không có anh em trai!”

    “Ồ, thế chắc tại anh nuôi giỏi thôi. Dù sao chẳng phải anh bảo mình vô sinh sao?”

  • Tiếng Giường Trong Căn Hộ Trống

    Nhóm cư dân nổ tung giữa đêm.

    Nữ khách thuê phòng 302 đăng một đoạn video vào nhóm:

    “Vợ chồng nhà 402 ở trên lầu, hai người có thể nhỏ tiếng lại được không? Ngày mai tôi còn phải đi làm.”

    Trong video vang lên tiếng giường va đập lạch cạch cùng tiếng rên rỉ mơ hồ của phụ nữ.

    Cả nhóm im lặng như tờ.

    Vài phút sau, chủ nhà 402 lại trả lời:

    “Tôi đi công tác nửa tháng rồi, trong nhà không có ai.”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *