Hoa Nở Một Ngày

Hoa Nở Một Ngày

Trong bữa tiệc mừng sinh nhật lần thứ 66 của bà tôi, bà thản nhiên nói rằng mình muốn ly hôn, sẵn sàng hoàn thành tâm nguyện nhiều năm của ông nội.

Ông mãi không quên được mối tình đầu của mình, lúc nào cũng chê bai bà không đủ tốt.

Ông không cam lòng với cuộc hôn nhân này nhưng cũng chẳng có quyết tâm rời đi.

Trái ngược với sự ầm ĩ của ông, bà thì gánh trên vai ơn nghĩa với cha mẹ và sự can ngăn từ con cái.

Bà luôn nghĩ sẽ có một ngày ông thay đổi, nhìn ông như một đứa trẻ chưa lớn mà bao dung hết mực.

Nhiều năm sau bà mới hiểu, con đường tương lai của mình đã bị người nằm cạnh tàn nhẫn hủy hoại, cuối cùng còn vì mối tình đầu của ông mà đẩy bà tới bờ vực sống chết.

Các con bà rơi nước mắt đồng ý với tâm nguyện ly hôn của mẹ, cầu mong bà tỉnh lại.

Sự hối hận của ông đến quá muộn.

01. Bà đòi ly hôn

Trong tiệc sinh nhật 66 tuổi của bà tôi, bà thản nhiên nói muốn ly hôn, sẵn sàng hoàn thành tâm nguyện cả đời của ông.

Cả nhà nghe xong ai nấy đều sững sờ, buông đũa xuống, ngạc nhiên nhìn bà.

Rồi đồng loạt quay sang nhìn ông tôi.

Ông ban đầu sững người, rồi bắt đầu lớn tiếng quát tháo:

“Bà định làm gì thế, Triệu Tú Liên! Bà đừng tưởng bà có thể làm chủ cái nhà này!”

“Tôi trước đây đòi ly hôn, bà cứ giả điếc không nghe, tôi biết là bà không nỡ bỏ tôi.”

“Nếu không thì bà đồng ý luôn có phải xong rồi không! Giờ lại giở bộ dạng này cho ai xem!”

Bà quay đầu đi nơi khác, không trả lời. Cô và chú cả liền đứng ra giảng hòa:

“Mẹ đừng giận, sáng nay bố có giận dỗi chút thôi, nhưng ông cũng là người lo toan mọi thứ cho tiệc sinh nhật hôm nay mà.”

“Bố, bố nhận sai đi, hôm nay là sinh nhật mẹ, bố lại làm mẹ giận phải không!”

Ông vừa la lối vừa liếc nhìn bà, nhưng bà vẫn không để tâm, chỉ từ tốn múc một bát canh tôm vàng.

Rồi tiếp tục gắp thức ăn khác, như thể người vừa nói ra tin chấn động ấy không phải là bà.

Ông nhìn bàn xoay dường như cảm thấy bị ngó lơ, tức giận quăng bát xuống bàn và hét to hơn:

“Tôi nói mà bà không nghe thấy à? Hôm nay bà lại kiếm chuyện à, kỳ thật! Tôi nói bao nhiêu lần rồi là ly hôn, nếu bà đồng ý ngay từ đầu thì tôi còn biết ơn trời đất!”

“Hôm nay lại bày ra như thế này là diễn cho ai xem? Con cái đều có mặt ở đây, người gây chuyện hôm nay không phải tôi.”

Nói xong, ông ném luôn đũa sang bên, làm đổ một ly rượu nhỏ, rượu tràn ra giữa sự im lặng nặng nề.

Bà thấy mọi người đều không nói gì thì lên tiếng: “Làm gì thế, con cháu đang ăn mà lại làm chúng sợ, tôi nói thật lòng đấy, tôi muốn ly hôn.”

Bà ngừng lại một chút rồi tiếp tục:

“Các con giờ đã lớn cả rồi, ba tụi con cũng chưa bao giờ xem trọng mẹ – cái bà già không biết lãng mạn này.

Ông ấy muốn ly hôn đâu phải chuyện mới hôm qua, cả nhà ai cũng biết.

Mẹ mệt rồi, hôm nay là sinh nhật mẹ, mẹ chỉ muốn vui vẻ một lần, nên mẹ chọn giải thoát cho mình…”

Ông nội ngắt lời bà:

“Sao bà lại đột nhiên đòi ly hôn hả? Dựa vào đâu mà đòi?

Tôi còn đang vì sinh nhật bà mà lo nghĩ, có làm gì sai đâu?

Bà nhìn ánh mắt thằng con nhìn tôi mà xem! Không được, hôm nay bà phải nói rõ ràng!”

“Ông!” – Bà nhắm mắt lại, lấy lại bình tĩnh, rồi nói chậm rãi:

“Được, vậy tôi hỏi ông – tờ séc 200 ngàn trong nhà đi đâu rồi?”

“Trước đây cả nhà mình bàn sẽ đi du lịch cùng nhau, tôi góp thêm một ít để tụi nhỏ chơi cho thoải mái.

Vài hôm trước, ông lén lút lục tủ như ăn trộm, có phải ông lấy rồi không? Ông mang đi đâu rồi?”

Ông nội co rút cổ lại, làm vẻ mặt không biết gì, nhưng khi nghe bà nhắc chuyện ông lục tủ thì lập tức phản ứng:

“Bà nói ai như ăn trộm? Bà bị thần kinh à!

Tiền trong nhà tôi lấy thì sao? Không được dùng chắc? Trong đó cũng có tiền tôi làm ra đấy!

Tôi có vứt ngoài đường cũng là quyền của tôi!”

Cô cả bước lên khuyên nhủ:

“Bố nói gì kỳ vậy, mẹ con bao năm nay quán xuyến từ chuyện lớn đến chuyện nhỏ trong nhà.

Bố có dùng tiền thì cũng phải nói với mẹ một tiếng chứ.

Hai trăm ngàn đâu phải số nhỏ, bố dùng vào đâu rồi?”

Ông nội bắt đầu lấp liếm, lúc thì nói tình cờ thấy dự án đầu tư hay, lúc lại bảo là giúp đỡ đứa cháu họ ở quê gặp khó khăn.

Bà nhìn ông ấp úng viện đủ lý do, chỉ khẽ cười lạnh:

“Tạ Anh, ông làm chuyện không dám nhận à? Tôi thấy là ông đem cho con đàn bà nào bên ngoài thì có.”

“Câm miệng! Bà không được nói xấu Tiểu Diệp như thế!” – Ông nội bật dậy khỏi ghế.

“Con trai người ta làm ăn vỡ nợ, tìm tôi nhờ giúp đỡ, thì sao? Tôi thấy gấp quá nên cho mượn.

Tiền của tôi, tôi thích cho ai thì cho!”

“Phải rồi, ông thích cho ai thì cho, nhưng sao cứ phải là ả đàn bà đó?

Ông nói tiền của ông, tiền của ông – trong đó có phần của tôi đấy!

Tài sản chung của vợ chồng, ông đã hỏi ý tôi chưa?”

“Ông đem hết tiền của ông cho bà ta đi! Dọn luôn cái nhà này sang cho bà ta luôn đi!

Ông ngày nào cũng gào đòi ly hôn chẳng phải chỉ để quay lại với mối tình cũ à?

Ông trả lại tiền tôi đi, tôi lập tức thành toàn cho ông!”

“… Điên rồi, con mụ già này điên thật rồi. Tôi nể bà hôm nay sinh nhật nên nhịn, bà lại được đà lấn tới chứ gì?”

Ông nội định lao lên làm gì đó nhưng bị bác cả và ba tôi cùng nhau cản lại, tức đến mức đập luôn cái bát xuống đất.

“Dựa vào việc con cháu bà có mặt ở đây mà bà làm càn, đúng không?

Tôi nói cho bà biết – hôm nay tôi nhất định không ly hôn đấy!”

Bị giữ lại nhưng không đứng vững, ông vô tình đập mạnh vào cạnh bàn, đau đến mức phải nhảy dựng lên.

Bà tôi bỗng hét lên: “Ái dà ái dà!”

Cả nhà lập tức im phăng phắc, mọi ánh mắt đều hướng về phía bà.

“Tiền của ông thì ông cho mượn hết rồi, giờ cái chén cái đĩa ông làm bể thì ông có đền được không?

Nhưng tôi nói trước, đừng có lấy tiền của chúng tôi mà cho mượn đấy. Mọi người cũng đừng ai cho ông vay gì hết!”

Similar Posts

  • Giả trai, tôi bất ngờ vớ được nam thần

    Sau khi thua vụ cá cược, tôi đành phải giả trai, thay em trai dọn vào ký túc xá nam sinh.

    Mỗi tối đều thấy nam thần học viện lượn lờ trước mặt tôi.

    Nhìn chưa được mấy hôm tôi đã mọc lẹo mắt.

    Vì thế tôi phải mua một chiếc rèm giường.

    Nam thần thấy thế, nửa đùa nửa thật: “Sao thế, dáng người tôi không lọt vào mắt cậu à?”

    “Tốt quá nên lọt vào, thế nên mới mọc lẹo đây này.”

    Anh ta ghé sát: “Thế à? Vậy thì đừng chỉ nhìn nữa.”

  • Điều Hối Hận Sau Cuối

    Cùng cái ngày tôi đang trong kỳ kinh nguyệt, chồng tôi đã dùng thẻ ngân hàng chung của chúng tôi để đặt một phần hồng đậu thang cho cô thư ký đang làm thêm giờ của anh ta.

    Tôi lập tức chụp màn hình, ngay sau đó gửi email cho luật sư của mình.

    Thấy được email, Trần Tự tức đến run cả người: “Trong công ty có tận mấy chục người tăng ca, anh chỉ quan tâm nhân viên của mình thôi mà, em còn muốn thế nào nữa? Em có thể đừng suốt ngày nghi ngờ anh như vậy được không?”

    “Nghi ngờ?” Tôi bật cười vì tức giận, “Vậy ngày mai tôi tiếp quản toàn bộ công ty nhé?”

  • Điệp Luyến Hoa Và Bí Mật Gia Tộc

    Một ngày nọ, trại trẻ mồ côi đón hai bà lão đến thăm.

    Một người ăn mặc lộng lẫy, toàn thân hàng hiệu, là bà Tần – phú bà nổi tiếng ở thủ đô.

    Người còn lại tên là bà Nguyễn, chỉ mặc đồ vải thô đơn giản, sống ở vùng quê.

    Cả hai người đều thích tôi và em gái tôi, muốn nhận nuôi một trong hai đứa.

    Để công bằng, viện trưởng quyết định cho bọn tôi bốc thăm.

    Em gái tôi nhanh tay bốc trước, lại trúng phải bà Nguyễn. Nó không vui chút nào, nhưng vẫn chấp nhận số phận.

    Tôi được bà Tần chăm sóc và dạy dỗ kỹ lưỡng, học đủ thứ từ cầm, kỳ, thi, họa, dần dần trở thành tiểu thư danh giá bậc nhất trong giới thượng lưu thủ đô, rạng rỡ chói lóa, tiếng tăm vang xa.

    Còn em gái tôi theo bà Nguyễn về quê, sống chẳng ra gì, thất bại ê chề, cuối cùng bị một thằng trai tóc vàng lừa gạt, có bầu rồi lại bị bỏ rơi, sống khổ sở vô cùng.

    Một ngày nọ, nó tìm đến tôi. Nhìn tôi đeo vòng cổ kim cương, mặc đầm cao cấp, trông như công chúa có mọi thứ trong tay, ánh mắt nó tràn đầy ghen tị, rồi bất ngờ rút dao đâm chết tôi.

    Lần nữa mở mắt, tôi phát hiện cả hai chúng tôi đều trọng sinh, quay lại đúng ngày mà hai bà đến trại trẻ chọn người.

    Nó lại nhanh tay bốc thăm, lần này rút trúng que còn lại.

    Nó cười đắc ý nhìn tôi:

    “Chị à, lần này em sẽ trở thành tiểu thư danh giá của thủ đô, còn chị thì cứ ở quê mà chết dần với bà già cổ hủ đó đi.”

    Tôi chỉ mỉm cười chúc phúc.

  • Chồng Bí Mật Nuôi Con Riêng

    Một giờ sáng, tôi vô tình nghe thấy chồng mình đang gọi điện thoại.

    “Yên tâm đi, mai anh sẽ đi lấy xe cho con trai.”

    Tôi chết lặng trên giường, toàn thân lạnh toát.

    Chúng tôi đã lựa chọn không sinh con suốt năm năm nay, con trai từ đâu ra?

    Anh ta cúp máy rồi lén lút quay lại giường, nằm xuống bên cạnh.

    Chờ đến khi anh ta ngủ say, tôi mới lần mò lấy điện thoại, mở lịch sử giao dịch ngân hàng.

    Bốn tháng trước, anh ta có một khoản chuyển khoản tám trăm nghìn, gửi cho một người phụ nữ xa lạ.

    Tôi lần theo tài khoản mạng xã hội của người phụ nữ đó, bài viết ghim đầu là một bức ảnh em bé mới sinh.

    Dòng trạng thái ghi: “Tiểu vương tử của em đã bình an chào đời, cảm ơn ba đã tặng món đồ chơi lớn này.”

    Ngày đăng bài là ngay hôm sau khi Kỷ Bách Nhiên chuyển khoản.

    Tôi chụp màn hình, gom lại thành một tập, gửi cho anh trai mình.

    “Anh, Kỷ Bách Nhiên không chỉ ngoại tình, mà còn có con riêng.”

    “Em muốn ly hôn, bắt anh ta tay trắng rời đi!”

  • Thông Báo Tìm Vợ

    Chồng tôi mỗi đêm đều ôm tôi từ phía sau để ngủ.

    Tôi thấy nóng, đã mấy lần đẩy anh ra, anh liền nhìn tôi bằng ánh mắt tổn thương, giống như một chú chó lớn bị bỏ rơi.

    Sau này tôi dần quen.

    Cho đến hôm qua, điện thoại cũ của anh bị rơi hỏng, nhờ tôi đem đi sửa.

    Tôi vô tình mở bản sao lưu của anh.

    Bên trong có một tờ thông báo tìm người từ ba năm trước.

    Người trong ảnh là tôi.

    Nhưng ba năm trước, tôi còn chưa quen anh.

  • Bữa Tiệc Vạch Mặt Kẻ Vô Ơn

    Tôi chia sẻ một đường link gom mua trái cây trong nhóm gia đình, chỉ muốn tìm người ghép đơn cho rẻ, không ngờ đứa cháu vừa mới du học về—Ôn Hạo—đột nhiên nhắn riêng tôi.

    【Con nói này cô ơi, cô có thể đừng đăng mấy cái link rác rưởi đó trong nhóm được không? Nhà mình mất mặt lắm.】

    【Cô lớn tuổi rồi, sống có thể sang trọng chút được không? Nếu thiếu tiền thì con cho cô, đừng suốt ngày nghĩ chiếm chút tiện nghi.】

    Tôi lười không muốn trả lời, ai dè nó đem ảnh chụp màn hình gửi vào nhóm gia đình, công khai “dạy dỗ” tôi.

    【Mọi người xem này, con không có nhắm vào ai. Chỉ là hy vọng một số người có thể nâng tầm bản thân lên một chút, đừng làm ảnh hưởng gia phong nhà chúng ta!】

    Tôi nhìn nhóm chat đang rôm rả, chỉ thấy buồn cười.

    Bởi vì đơn phê duyệt vào công ty của nó, lúc này đang nằm trong hộp thư xét duyệt cuối cùng của tôi.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *