Chuyên Gia Thủy Văn Và Cô Em Kế Gọi H Ồ N

Chuyên Gia Thủy Văn Và Cô Em Kế Gọi H Ồ N

Tôi là chuyên gia thủy văn được đội vớt xác thuê với giá rất cao.

Khi tôi thức trắng suốt một ngày một đêm, cuối cùng cũng tính toán ra được vị trí người gặp nạn, thì em kế tôi vội vàng chạy tới, tranh nói trước đúng kết quả đó.

Trong lúc mọi người còn đang sững sờ, em kế quỳ xuống trước mặt tôi, vừa khóc vừa nói:

“Chị ơi, chị không cho em dùng khả năng gọi hồn để giúp tìm thi thể. Nhưng em thật sự không đành lòng nhìn chị giữ xác để ra giá, cố tình kéo dài thời gian bắt gia đình người chết tiếp tục trả tiền.”

“Chị ơi, sau này em không dám nữa đâu, lần này chị đừng đánh em được không?”

Mọi người ồ lên, đội vớt xác lập tức đuổi tôi đi.

Gia đình nạn nhân phẫn nộ không kiềm chế được, xông lên đánh tôi túi bụi.

Tôi mặt mũi bầm dập, cầu cứu bạn trai thì anh ta nói tôi độc ác, không xứng làm người, và chia tay ngay tại chỗ.

Tôi khổ sở lắm mới chạy được về nhà, nhưng bố tôi đóng chặt cửa, còn ra thông báo đoạn tuyệt quan hệ cha con.

Trên mạng toàn là lời chửi rủa, thậm chí có những kẻ quá khích còn đào mộ mẹ tôi lên, ném hũ tro cốt xuống sông.

“Lâm Tú Hòa không phải chuyên gia thủy văn sao? Bảo cô ta xuống nước tìm tro cốt mẹ cô ta đi.”

Tôi tuyệt vọng chạy dọc bờ sông, vô ích tìm kiếm.

Kết quả là bị người ta đánh ngất rồi ném xuống sông cho chết đuối.

Khi mở mắt ra, tôi quay về đúng cái ngày đi vớt xác ở bờ sông.

……….

“Hay quá rồi, chuyên gia Lâm, có cô giúp thì lần này nhất định sẽ vớt được người gặp nạn lên.”

Bên tai tôi vang lên giọng đội trưởng đội vớt xác.

Tôi sững lại, chợt nhận ra mình đã được sống lại.

Đội trưởng vẫn nhiệt tình giới thiệu với mọi người xung quanh:

“Đây là chuyên gia thủy văn, Lâm Tú Hòa.”

“Trước giờ mỗi khi chúng tôi gặp mực nước phức tạp, tìm mãi không ra thi thể nạn nhân, đều nhờ chuyên gia Lâm giúp đỡ.”

Mọi người trong đội đều nhìn tôi với ánh mắt đầy mong đợi.

Đội trưởng lại quay sang nói với gia đình nạn nhân:

“Đây là chuyên gia mà mọi người bỏ ra ba vạn thuê về, lần này chắc chắn sẽ tìm được con trai bác!”

Trong số người thân của nạn nhân, có một bà lão tóc bạc phơ – mẹ của người đã mất.

Bà quỳ rạp xuống đất, vừa khóc vừa van xin:

“Chuyên gia ơi, tôi xin cô, hãy tìm giúp con trai tôi đi.”

“Nó lúc sống đã khổ lắm rồi, giờ chết rồi tôi chỉ mong nó sớm được chôn cất yên ổn.”

“Cô không biết đâu, mấy ngày nay đêm nào tôi cũng mơ thấy nó ngâm mình trong nước, ướt sũng mà khóc với tôi, nó nói nước lạnh lắm…”

“Đã bảy ngày rồi mà vẫn không tìm được xác nó. Chuyên gia ơi, nếu cô vớt được con tôi lên, tôi xin lạy cô luôn!”

Tôi vội vàng đỡ bà lão đứng dậy, trong lòng ngổn ngang.

Kiếp trước, bà cũng đã từng khóc lóc cầu xin tôi như vậy.

Nhưng khi em kế vu oan tôi giữ xác để ra giá, chính bà đã dẫn cả gia đình xông vào đánh tôi tàn nhẫn.

Cảm giác đau đớn, mặt mũi sưng tím như mới xảy ra ngày hôm qua khiến tôi lạnh sống lưng.

Thấy tôi im lặng, bạn trai tôi – Đường Vũ – bước lại gần, hạ giọng nói:

“Tú Hòa, em thấy ba vạn còn ít à? Thế là đủ rồi, đừng đòi thêm nữa.”

Nghe xong, tôi thấy lạnh buốt trong lòng.

Kiếp trước, tôi và Đường Vũ tình cảm rất tốt, chưa từng nghĩ anh ta lại phản bội mình.

Vậy mà trong suốt thời gian tôi bị cộng đồng mạng tấn công, anh ta luôn thêm dầu vào lửa.

Khi tro cốt mẹ tôi bị đào lên ném xuống sông, anh ta còn nói là đáng đời.

Đã chết thảm một lần, tôi không còn bị thứ gọi là “tình yêu” che mắt nữa và ngay lập tức nhận ra lời Đường Vũ rất có vấn đề.

Anh ta đang ngầm dẫn dắt mọi người tin rằng tôi là kẻ hám tiền, giữ xác để ra giá.

Quả nhiên, ánh mắt xung quanh tôi bắt đầu lộ vẻ bất mãn.

Ngay cả các thành viên trong đội vớt xác cũng bắt đầu xì xầm bàn tán.

“Dù là chuyên gia thì giá ba vạn cũng không phải ít đâu nhé. Lâm Tú Hòa đúng là tham lam quá mức rồi.”

“Đến tiền người chết cũng kiếm, đêm nằm ngủ được không?”

“Nếu không phải cô ta có kỹ thuật, ai thèm thuê chứ.”

Đội trưởng cũng cau mày, quay sang nói với tôi:

“Chuyên gia Lâm, giá là chúng ta đã thỏa thuận trước rồi. Đòi thêm tiền lúc này thì không hay đâu?”

Tôi lạnh lùng đáp:

“Tôi nói là muốn tăng giá khi nào?”

Đội trưởng sững lại.

Lúc này, bà lão đã quỳ rạp xuống trước mặt tôi:

“Chuyên gia ơi, tôi sẵn sàng bán nhà. Cô muốn bao nhiêu cứ nói. Dù có phải vay mượn, tôi cũng gom đủ cho cô.”

Bà lão như sợ tôi thấy tiền ít mà bỏ đi, bám chặt lấy áo tôi không chịu buông.

Tôi hít sâu một hơi, nhìn bà và nói:

“Chuyện này tôi có thể giúp, nhưng các người phải đồng ý với tôi một điều kiện.”

Ngay lập tức, Đường Vũ ở bên cạnh xen vào:

“Tú Hòa, họ vừa mất người thân, đã khổ lắm rồi. Em đừng có ra giá trên trời nữa được không?”

Tôi lạnh lùng liếc anh ta:

“Câm miệng!”

Đường Vũ khựng lại, nhìn tôi đầy khó tin.

Anh ta lúng túng hỏi:

“Tú Hòa, hôm nay em bị làm sao vậy?”

Tôi không trả lời, kéo bà lão sang một bên.

Vài phút sau, bà lão với vẻ mặt phức tạp khẽ gật đầu.

Tôi để mặc bà, đi ra bờ sông, nhìn dòng nước cuồn cuộn mà trầm ngâm.

Kiếp trước, đúng vào khoảnh khắc tôi công bố kết quả, em kế chạy tới.

Nó tự nhận có thể gọi hồn, mượn lời vong hồn chỉ điểm để tìm thi thể.

Similar Posts

  • Án Tình Và Sự Trả Thù

    Sau khi mang thai được sáu tháng, Cầm Cẩn lại đi yêu người khác.

    Anh ta ngang nhiên bao nuôi một cô sinh viên đại học trẻ trung, xinh đẹp ngay trước mắt tôi, còn hôn cô ta say đắm giữa phố vào đêm khuya.

    Khi bị tôi bắt gặp, anh ta chỉ bình thản nhìn cái bụng to của tôi rồi nói:

    “Vi Vi, anh không còn tìm thấy cảm giác nồng nhiệt như lúc mới yêu ở em nữa. Anh cũng là con người, anh có nhu cầu sinh lý.”

    Tôi không hề làm ầm lên. Khi đưa ra lời đề nghị ly hôn, tôi rõ ràng nhìn thấy ánh sáng vui mừng lấp ló trong mắt cô gái đó.

    Chỉ là, cô ta không biết, Cầm Cẩn không rời bỏ được tôi đâu. Tôi tự tin lắm, không lâu nữa anh ta sẽ phải cúi đầu quay lại cầu xin tôi.

    Nhưng một người đàn ông đã bẩn rồi… thì tôi mãi mãi cũng không cần nữa.

  • Nhà Tôi Bị Ma Dẫn Lối

    VĂN ÁN

    Lúa mạch còn chưa chín, tôi đã mơ thấy bà nội đến báo mộng:

    “Mùa thu năm nay sẽ có nạn châu chấu, bán ruộng nuôi cá mới giữ được thu nhập!”

    Tôi cố thuyết phục bố mẹ gặt lúa non, bán làm cỏ khô, sau đó bơm nước vào ruộng nuôi cá.

    Ai ngờ đúng lúc ấy trời hạn hán gay gắt, cá trong ruộng bị phơi nắng chết sạch, nhà tôi gánh một khoản nợ khổng lồ.

    Lúc không biết xoay xở ra sao, bà nội lại hiện về trong giấc mơ:

    “Dưới gốc cây táo sau núi quê nhà có chôn vàng, số tiền đó đủ để trả hết nợ!”

    Tôi vội nói với bố, nhưng ông lại đào được cả một thùng bột trắng, bị cảnh sát theo dõi sẵn bắt tại trận, nghi là buôn ma túy, vì số lượng quá lớn nên có thể bị tử hình!

    Mẹ tôi chịu không nổi cú sốc, ngất xỉu ngay tại chỗ. Bà nội lại báo mộng:

    “Bác sĩ Lý ở bệnh viện trung tâm có thể chữa được cho mẹ, nếu không đi gấp là nguy hiểm đến tính mạng!”

    Vì muốn cứu mẹ, tôi lấy cái chết ra để uy hiếp, cuối cùng bác sĩ Lý đồng ý mổ.

    Ai ngờ đúng lúc đó bạn trai tôi bị tai nạn, cũng cần bác sĩ Lý cấp cứu gấp.

    Nhưng vì tôi kéo bác sĩ đi cứu mẹ, nên bạn trai không qua khỏi.

    Còn mẹ tôi vì cấp cứu không kịp, cũng mất trên bàn mổ.

    Trước khi chết, bà khóc hỏi tôi tại sao lại khiến gia đình bà tan nát?

    Bố mẹ bạn trai cho rằng tôi là thủ phạm giết con họ, họ đâm tôi 18 nhát để trả thù.

    Tôi được đưa vào phòng cấp cứu, trong cơn hôn mê tôi lại thấy bà nội.

    Nhưng lần này bà lại nở nụ cười hiểm độc, cầm dao đâm thẳng vào tim tôi, và tôi cũng chết vì vỡ tim trong thực tế!

    Cho đến khi chết, tôi vẫn không thể hiểu nổi: Tại sao những giấc mơ của bà nội lại hại chết cả nhà tôi?!

    Mở mắt ra lần nữa, tôi quay về đúng ngày bà bảo tôi bán ruộng.

    đọc full tại page bạch tư tư

  • Ba Tôi Là Nam Phụ Phản Diện

    Ba tôi là phản diện độc ác trong truyện.

    Ban đầu tôi cứ tưởng ông sẽ điên cuồng đối đầu với nam chính, giành giật nữ chính, ai ngờ…Ông lại cùng cấp dưới âm thầm bàn bạc suốt cả đêm.

    Tôi len lén lại gần nhìn thử – thì thấy là một bản “Phân tích tổng hợp các trường mẫu giáo lớn nhỏ”.

    Mỗi ngày ông đều đi sớm về khuya.

    Tôi lén bám theo sau, kết quả phát hiện sau giờ tan ca, ông lại phi thẳng đến… trung tâm dạy nấu ăn!

    Về sau, tôi dụ được con trai của nam nữ chính về nhà, phấn khích nói:

    “Không giành được người lớn thì thôi, nhóc con này con bắt về cho ba rồi đây!”

  • Một Triệu Tệ Cho Sinh Mệnh

    Chị gái của bạn trai mắc bệnh bạch cầu, tôi lại ghép tủy thành công.

    Bố mẹ chồng tương lai nói chỉ cần tôi đồng ý hiến tủy, họ sẽ gửi tôi 500 nghìn tệ như là “phí cảm ơn”.

    Dù là người lạ tôi cũng sẽ cứu, huống chi là chị bạn trai — tôi đồng ý ngay không chút do dự.

    Không lâu sau khi hiến tủy, ba nuôi tôi được chẩn đoán suy thận giai đoạn cuối, chi phí ghép thận lên tới 500 nghìn tệ.

    Tôi ngỏ ý muốn mượn lại khoản tiền đó thì cả gia đình họ không những lật lọng, mà còn lên mạng bịa chuyện, vu khống tôi và ba nuôi có quan hệ mờ ám.

    Người cha cả đời thật thà, nhặt ve chai nuôi tôi khôn lớn, không chịu nổi áp lực từ mạng xã hội mà bệnh tình chuyển nặng, chưa kịp đợi tôi gom đủ tiền thì đã ra đi.

    Tôi cũng không khá hơn, tâm thần hoảng loạn, băng qua đường thì bị xe tông chết.

    Mở mắt ra, tôi thấy mình quay trở lại đúng ngày đến bệnh viện để xét nghiệm tủy.

    Tôi cúp máy bạn trai, quay người đi thẳng đến phòng VIP của bệnh viện, nhìn cô bé gầy gò xanh xao trên giường bệnh và cặp vợ chồng bên cạnh — trông họ cực kỳ giàu có.

    “Tôi sẽ hiến tủy cho con gái anh chị — nhưng với giá một triệu tệ.”

  • Thiên Kim Th Ật Trở Về

    Khi biết mẹ tôi là con ruột của một gia đình hào môn, bố tôi đang tiếp đón chính khách, anh cả tôi còn đang ở ngoài không gian chưa trở về, chị hai đang tổ chức tour lưu diễn vòng quanh thế giới, anh ba thì đang tham gia hội nghị giới siêu giàu.

    Vì vậy chỉ còn tôi – người vừa thi đại học xong – đi cùng mẹ đến nhận thân.

    Không ngờ vừa bước vào cửa, con gái của giả thiên kim đã khóc lóc nói mình thi trượt, lại còn sắp mất ông bà ngoại và bác, cô ấy không muốn sống nữa.

    Mà ông bác tôi vung tay một cái, “Thủ khoa toàn quốc đúng không? Để ta đi bàn bạc với thủ khoa ấy, bảo nó bán thủ khoa cho ta!

    Tôi: “?” Tôi đã đồng ý chưa? Mà ông định mua danh hiệu thủ khoa của tôi?

  • Nữ Phụ Cũng Có Số Làm Chính Thất

    Khi đang làm thí nghiệm, thiết bị trước mặt bạn trai tôi bất ngờ bị chập mạch rồi bốc cháy.

    Tôi lập tức chộp lấy tấm chăn chống cháy định lao tới.

    Giữa không trung bỗng xuất hiện vài dòng bình luận bay ngang:

    【Nữ phụ lao vào dập lửa, cuối cùng lại rước họa vào thân, bị đổ hết lỗi thao tác sai lầm của nữ chính lên đầu.】

    【Cứ cố chen vào giữa nam nữ chính, đáng đời bị bỏng nửa mặt, xấu xí như quỷ.】

    【Sau này nam chính hết cách nên mới cưới nữ phụ, nhưng anh ta hận cô ta thấu xương.】

    【Nữ phụ hủy dung thì đã sao, nữ chính mới là người mất đi tình yêu trọn vẹn từ nam chính cơ mà.】

    Tôi khựng lại giữa chừng.

    Trong lúc hỗn loạn, mảnh kính vỡ do vụ nổ cắt vào mắt bạn trai tôi, máu me be bét, trông cực kỳ kinh khủng.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *