Tôi Sống Lại Sau Khi Bị Chính Bà Nội Của Mình Hại Chết

Tôi Sống Lại Sau Khi Bị Chính Bà Nội Của Mình Hại Chết

Nhân dịp Quốc khánh, cả nhà tôi đã cùng lên kế hoạch đi du lịch.

Mặc dù đã từ chối nhiều lần nhưng bà nội vẫn nhất quyết mang theo đồ ăn thừa ở nhà. Buồn cười là bà không ăn, nhưng lại ép tôi ăn bằng cách dọa nhảy khỏi xe.

“Đây là thứ bà phải vất vả lắm mới mang theo được đấy. Nếu mày dám lãng phí thì cứ chuẩn bị nhặt xác bà đi nhé!”

Vì tôi sợ có chuyện xảy ra nên chỉ đành miễn cưỡng ăn vào. Nhưng chẳng bao lâu sau đã bị viêm dạ dày cấp tính.

Tôi đau đến mức không chịu nổi, đang lúc định tấp xe vào lề để đi viện thì bà nội lại đột ngột túm lấy tay lái, rồi quát mắng tôi giả bệnh để tiêu tiền phung phí. Và trong lúc giằng co thì xe đã mất lái rồi vô tình gây ra tai nạn. Cả gia đình 5 người bao gồm cả tôi chết thảm trong xe.

Khi mở mắt ra, tôi lại thấy bà nội đang dúi phần thức ăn thừa đó vào miệng tôi.

1

Trên đường cao tốc, tôi lơ mơ cầm lấy tay lái. Bà nội ngồi bên cạnh lấy từ chiếc túi vải ra một chiếc bánh bao đã cứng và mốc meo rồi đưa đến sát miệng tôi.

“Ăn cái này đi.”

Nhìn chiếc bánh bao quen thuộc ấy, tôi chợt nhận ra… mình đã sống lại.

Kiếp trước tôi thấy bánh đã hỏng nên khéo léo từ chối. Nhưng bà lại kích động đến mức dọa tự tử. Không còn cách nào, tôi chỉ đành nuốt xuống chiếc bánh đang bốc mùi đó. Và chẳng mấy chốc thì tôi đã bị viêm dạ dày cấp tính. Cơn đau dữ dội khiến toàn thân tôi đổ mồ hôi lạnh, tôi gần như không thể giữ nổi tay lái, bèn quyết định tấp xe vào lề để gọi cấp cứu. Nhưng khi vừa nói muốn dừng xe, bà nội liền túm lấy vô lăng.

Bà trừng mắt, xối xả mắng tôi: “Viêm dạ dày cấp tính cái gì chứ? Chỉ là một cái bánh bao để qua đêm thôi mà! Tao ăn mấy chục năm nay rồi có sao đâu? Mày chỉ giả bệnh để lấy cớ lãng phí tiền bạc thôi đúng không? Tao nhắc lại lần nữa, mày không được phép dừng! Có chết thì cũng phải chết trên đường này cho tao!”

Bà nói xong vẫn tiếp tục giành tay lái với tôi, mặc dù biết rằng xe đang rung lắc dữ dội.

Nhận thấy xe sắp không thể kiểm soát được nữa, tôi chỉ biết vừa khóc vừa cầu xin bà buông tay. Bởi vì đây là đường cao tốc, nếu thật sự xảy ra chuyện thì…chắc chắn sẽ mất mạng!

Nhưng bà vẫn cứ khăng khăng cho rằng tôi chỉ đang dọa dẫm, rồi dùng toàn bộ sức lực kéo mạnh vô lăng làm chiếc xe đột ngột rẽ gấp, đâm vào lan can bên đường, rồi bị một chiếc xe tải không kịp tránh đâm phải. Hậu quả là chiếc xe bị nát tươm, cả gia đình 5 người cũng không qua khỏi mà chết tại chỗ.

Tuy nhiên sau khi mở mắt ra lần nữa, tôi lại trở về thời điểm trước khi nuốt chiếc bánh ‘tẩm độc’ kia. Hiện giờ, bà nội vẫn đang lặp lại y hệt những lời của kiếp trước: “Mày đứng đực ra đó làm gì? Mau cầm lấy mà ăn đi chứ!”

Bà không hài lòng với thái độ của tôi, vừa nói vừa ném bánh bao lên bảng điều khiển, rồi bà mở cửa sổ, thò người ra ngoài như thể sắp nhảy ra khỏi xe.

“Đây là thứ bà phải cực khổ mới mang đi được! Nếu mày nhất quyết không chịu ăn thì bà sẽ nhảy khỏi xe chết cho mày coi!”

Từ hàng ghế sau, ba tôi thấy bà kích động như vậy liền lên tiếng quát tháo: “Chỉ là cái bánh bao thôi mà? Có gì mà không dám ăn chứ? Bà nội mày làm vậy cũng đều là vì lo lắng cho mày, sợ mày đói thôi mà! Đúng là dòng thứ hư đốn!”

Tôi liếc sang bà đang nằm vắt ngang cửa sổ nhìn tôi với vẻ mặt đắc ý, nhướng mày như thể nắm chắc phần thắng trong tay.

Thật ra đây không phải lần đầu bà dùng cái chết để ép người nhà ăn đồ thừa. Có lúc thì đòi nhảy lầu, lúc khác thì dọa uống thuốc độc.

Trước đây tôi ít khi về nhà, vì thế người thường xuyên bị bà ép ăn là mẹ tôi.

Mẹ vì kính trọng bà nên lần nào cũng nhún nhường. Kết quả là một người khỏe mạnh như mẹ tôi lại bị bệnh dạ dày nghiêm trọng, mà “thủ phạm” trong chuyện này không ai khác chính là bà nội.

Kiếp trước tôi nghĩ rằng chỉ cần nhịn một chút cho yên chuyện nên đã ngậm ngùi nuốt chiếc bánh bao ấy. Nhưng không ngờ là dù đã nhẫn nhịn vô điều kiện như thế, kết cục vẫn không trốn khỏi tai hoạ.

Sau khi sống lại, tôi lập tức nhìn người bà vô lý trước mặt, tự hứa với lòng sẽ không để quá khứ lặp lại lần nữa. Nếu bà thích những thứ không còn tươi ngon và thích mùi hôi thối như vậy… thì cứ để bà ăn cho đã đời đi!

Giờ đến lượt bà nếm thử cái cảm giác đau đến chết đi sống lại rồi, bà nội yêu dấu của con.

2

Thấy tôi không ngoan ngoãn nhận lấy bánh bao như bà nội mong đợi, sắc mặt bà lập tức sa sầm. Bà há miệng mắng lớn: “Con nhãi ranh này có còn lương tâm không hả? Đừng tưởng tao đang hù dọa vu vơ nha! Tao nhảy thật đấy!”

Vừa dứt lời, bà liền nhoài nửa người ra khỏi cửa sổ, trông chẳng khác nào một người điên muốn trút bỏ cuộc sống bằng cách nhảy khỏi xe.

Nhưng tôi mặc kệ, bởi vì tôi thừa hiểu bà nội coi trọng mạng sống hơn bất kỳ ai. Minh chứng là thân thể bà còn khỏe mạnh hơn cả mẹ tôi, vậy mà đã tiêu sạch tiền lương hưu chỉ để mua một đống thực phẩm chức năng không rõ nguồn gốc, còn nói là để phòng ngừa. Bà nội tôi chỉ cần hơi có triệu chứng một chút thôi là đã sợ xanh mặt rồi. Thế thì làm sao bà có thể mạo hiểm tính mạng mình được? Chẳng qua chỉ là chiêu trò để uy hiếp người khác mà thôi.

Thế nhưng khi nghe bà nói vậy, ba tôi lại không chịu nổi mà tiếp tục mắng vốn. Ba đá mạnh vào lưng ghế tôi, quát om sòm: “Còn không mau ăn đi! Mày muốn bà mày chết thật à? Đồ mất dạy!”

Câu nói ấy khiến tôi thấy nực cười vô cùng. Tôi nghĩ thầm: “Nếu hiếu thảo đến vậy thì sao không tự ăn đi?” Suốt ngày chỉ biết ra oai với tôi, xem ra câu ‘nhà dột từ nóc’ rất hợp để ám chỉ hai mẹ con nhà này.

Nhận thấy sắp đến trạm dịch vụ gần nhất, tôi không dám nổi giận tại chỗ để đảm bảo an toàn. Tay tôi vẫn nắm chặt vô lăng, cố kìm nén cơn tức trong lòng.

Sau đó giả vờ ngoan ngoãn, quay sang nói với bà: “Bà nội, con thật sự không đói mà. Hơn nữa giờ con đang lái xe, không tiện ăn đâu.”

Tôi ngẩng đầu, nhìn qua gương chiếu hậu về phía đứa em trai vẫn đang cắm cúi chơi game: “Hay là để em trai con ăn hộ đi?”

Bà nội lập tức phản bác: “Nó là con trai, sao có thể ăn đồ thừa được?”

Ha ha… ăn đồ thừa mà cũng phân biệt giới tính à?

Tôi cười nhạt hỏi tiếp: “Thế bà không phải đàn ông, sao bà không ăn đi?”

Nói đến đây, bà nội khựng lại như thể bị nói trúng tim đen, sau đó nổi giận hét lớn: “Tao không đói! Con nhỏ chết tiệt này! Tao bảo ăn thì cứ ăn đi, lắm lời cái gì chứ hả?”

Ba tôi cũng hùa theo: “Đúng rồi đấy, cái con nhỏ hỗn láo này, tao nuôi mày ăn học để giờ mày cãi lời người lớn à!?”

Mẹ tôi thấy chuyện càng lúc càng không ổn, bày rõ vẻ mặt lo lắng, vội vàng đứng ra hòa giải: “Thôi đừng cãi nữa, con đói rồi, để con ăn.”

Thế nhưng bà nội lại chỉ tay vào tôi, quát lớn: “Không được! Tao muốn nó phải là người ăn!”

Nói rồi bà liền chộp lấy cái bánh bao hỏng, đang lúc định nhét vào miệng tôi thì em trai tôi – người nãy giờ vẫn im lặng chơi game – đột ngột lên tiếng mắng mỏ: “Ồn chết đi được! Không cho người ta yên được phút nào à?”

Đúng là cháu đích tôn có khác, mới buông một câu thôi đã khiến cả xe lập tức im phăng phắc.

Nhưng hình như vẫn chưa nguôi giận, nó chỉ thẳng vào mặt bà nội quát: “Lúc đi cháu đã bảo bà đừng mang theo đồ ăn rồi, vậy mà cứ khăng khăng vác theo cho bằng được là sao? Bộ nhà mình không có tiền mua đồ ăn à?”

Bà nội bị mắng đến cứng họng, không thốt nên lời, chỉ biết cười gượng mấy tiếng rồi rón rén giải thích: “Bà chỉ sợ lãng phí thôi mà…”

Em tôi bực bội đảo mắt: “Một cái bánh bao thì đáng bao nhiêu tiền chứ? Phí thì phí mình bà thôi, mang ra phiền người khác làm gì?”

Nói đúng lắm, nhà tôi đã bao giờ thiếu cơm thừa cặn đâu mà bà phải làm thế?

Đã vậy trước khi đi, tôi còn cẩn thận chất cả đống đồ ăn vào cốp xe. Thế mà bà lại lấy lý do không muốn lãng phí để áp đặt và thao túng cả nhà, chỉ để chứng minh cái uy quyền của mình.

Thấy bà bị em trai mắng như con, ba tôi bắt đầu khó chịu. Ba liếc em trai tôi rồi lớn tiếng quát: “Mày ăn nói với bà kiểu gì đấy?”

Ai ngờ còn chưa kịp để em tôi lên tiếng, bà nội đã lập tức bênh nó: “Thôi đi, mày đừng có mắng cháu đích tôn của mẹ thế, nó cũng biết buồn chứ.”

Em tôi chẳng hề nể mặt, hừ lạnh một tiếng rồi lại cúi đầu chơi game tiếp.

Tôi nhìn trạm dịch vụ hiện ra trước mắt, cuối cùng cũng có thể thở phào nhẹ nhõm được rồi.

3

Thấy tôi đột nhiên rẽ vào trạm dịch vụ, bà nội lập tức đổi sắc mặt. Bà túm lấy cổ áo tôi, lớn tiếng chất vấn: “Mày rẽ vào đây làm gì?”

Similar Posts

  • Đoạt Mệnh Hoa Giachương 8 Đoạt Mệnh Hoa Gia

    VĂN ÁN

    Sau khi nữ nhân xuyên không đoạt lấy thân thể ta, nàng ngang nhiên đóng vai đại tiểu thư của tướng quân phủ.

    Thế nhưng, đến ngày thứ ba, nàng đã bị mẫu thân ta giam vào mật thất.

    Trải qua một tháng hành hạ, nữ nhân kia phát cuồng, điên dại gào thét:

    “Ngươi… kẻ điên! Sao ngươi biết ta không phải con gái của ngươi?”

    Mẫu thân ta khẽ nhếch môi, nở nụ cười lạnh:

    “Giọng điệu khi ngươi gọi ta là ‘nương thân’ chẳng đúng chút nào!”

    Hồn phách ta lơ lửng nơi không trung, nhìn thấy mẫu thân lạnh lùng hừ một tiếng:

    Đọc full tại page mỗi ngày chỉ thích làm cá muối

    “Con gái ta, tuyệt đối sẽ không gọi ta bằng giọng ngọt ngào như thế!”

    Nữ nhân xuyên không trợn mắt đỏ ngầu, giận dữ gầm lên:

    “Dựa vào đâu? Dẫu ta không phải là con của ngươi, nhưng ta ngoan hiền thông tuệ, nhận ta thì có sao! Ta có thể mang lại vinh hiển vô thượng cho Tướng quân phủ!”

    Mẫu thân ta khẽ cười khinh bạc:

    “Vinh hiển ấy, ai mà thèm.”

  • Cô Dâu Bị Bỏ Rơi – Trở Thành Phu Nhân Tổng Tài

    Ngày đón dâu, chồng sắp cưới viện cớ thư ký của anh ta say xe, bắt tôi–một cô dâu–phải ngồi xe phía sau.

    Tôi là cô dâu, lại không được ngồi xe đầu? Nghe qua đã thấy nực cười, xưa nay chưa từng thấy trò nào oái oăm như vậy.

    Tôi cố gắng hỏi ý kiến mẹ chồng tương lai và em gái chồng tương lai, mong nhận được chút công bằng. Ai ngờ cả hai lại một lòng một dạ khuyên tôi nên “bao dung” và “thấu hiểu”.

    Người thân, bạn bè đều có mặt, ánh mắt họ đầy chờ đợi và hả hê, đặc biệt là đám đồng nghiệp luôn ghen tị với tôi–đã chuẩn bị sẵn điện thoại, chỉ chờ quay lại khoảnh khắc tôi bị làm trò cười để đăng lên nhóm.

    Tôi chẳng nói chẳng rằng, dứt khoát mở cửa lên xe phụ của người bạn thanh mai trúc mã, quay sang anh ấy nói:

    “Anh từng nói không muốn thấy em lấy người khác, vậy bây giờ đi đăng ký kết hôn với em, có đi không?”

    Anh ấy mừng đến mức ánh mắt phát sáng: “Dẫn đường, anh chở đi liền!”

    Khi gia đình vị hôn phu cũ biết tôi đã đăng ký kết hôn với người khác, cả nhà họ rối loạn, cuống cuồng như kiến bò trên chảo nóng…

  • Chồng Ngoại Tình Với Chị Dâu

    Nửa đêm không ngủ được, tôi lên mạng lướt web giết thời gian.

    Lướt màn hình một cách vô thức, bất ngờ một bức ảnh đập vào mắt tôi.

    Trong ảnh, một người phụ nữ từ phía sau ôm lấy người đàn ông đầy thân mật, còn hôn nhẹ lên má anh ta, trong khi người đàn ông đưa tay tạo dáng chữ V trước ống kính.

    Cả hai trông ngập tràn hạnh phúc.

    Chủ bài đăng viết: “Tình yêu này, lại chẳng dám nói với cả thế gian.”

    Dù mặt hai người đã bị làm mờ, nhưng dáng người đàn ông trông giống y hệt chồng tôi.

    Còn người phụ nữ kia… lại có nét giống chị dâu tôi đến kỳ lạ.

  • Trước Là Vợ, Nay Là Người Qua Đường

    Tiệc đầy tháng của con gái, chồng tôi vừa nghe tin mối tình đầu ly hôn liền uống say đến quên trời đất, đòi lái xe xuyên đêm hơn nghìn cây số để đón cô ta.

    “Cô ấy vẫn còn yêu anh, cô ấy chẳng còn gì cả, cô ấy đang đợi anh!”

    Tôi cắn răng kìm nước mắt, gọi bố mẹ chồng đến, đề nghị ly hôn.

    Đêm đó, anh ta chưa kịp đi.

    Sáng hôm sau, anh thấy dòng trạng thái cô ta đăng lên: cắt cổ tay tự sát.

    Anh phát điên, bế con gái ra ban công:

    “Đường Lệ, tôi cũng muốn để cô nếm thử cảm giác mất đi người mình yêu nhất là như thế nào!”

    Tôi lao đến giành lại con, nhưng bị anh ta đẩy cả hai mẹ con xuống lầu.

    Khoảnh khắc rơi xuống, tôi vẫn đang ôm con gái trong vòng tay, và rồi…tôi lại tỉnh dậy ngay tại buổi tiệc đầy tháng.

    Lần này, tôi buông tay để anh đi tìm tình yêu.

    Kết quả, anh ta chết thảm, tàn phế, đến phát điên cũng không làm được nữa.

  • Nuôi Tôi Để Thu Lãi

    Bố mẹ không có tiền cho tôi học đại học.

    Tôi quyết định làm hồ sơ vay vốn sinh viên.

    Biết chuyện, chị gái chủ động nói sẽ tài trợ cho tôi.

    Bốn năm đại học, tôi mượn của chị tổng cộng bốn mươi nghìn tệ.

    Sau khi tốt nghiệp, chị không cho tôi trả lại tiền, nhưng lại yêu cầu tôi gánh toàn bộ chi tiêu của gia đình chị.

    Từ giày dép, đồng hồ của anh rể, đến tiền mua nhà, mua xe, rồi cả tiền nuôi cháu… cộng lại lên đến mấy chục vạn.

    Mỗi lần tôi muốn từ chối, anh rể lại mắng tôi là đồ vong ân bội nghĩa.

    Về sau, vì sự đòi hỏi vô đáy của họ, tôi làm thêm ngày đêm, cuối cùng đột tử ngay tại bàn làm việc.

    Sau khi chết, tôi mới biết năm đó bố mẹ nói không có tiền cho tôi học là vì họ đã đem toàn bộ tiền tiết kiệm trợ cấp cho chị và anh rể.

    Cái gọi là “tài trợ” kia, chẳng qua chỉ để tôi phải biết ơn.

    Trọng sinh, tôi quay trở lại thời điểm ngay trước khi bước vào đại học.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *