Trọng Sinh, Làm Mẹ Một Lần Nữa

Trọng Sinh, Làm Mẹ Một Lần Nữa

Hai mươi chín năm trước, một sản phụ tên Đỗ Quyên trong cùng bệnh viện đã tráo con trai mắc bệnh di truyền của mình với con trai tôi.

Mãi đến khi con trai tôi bị ung thư gan giai đoạn cuối, tôi đi xét nghiệm để ghép gan mới phát hiện ra sự thật.

Sau khi tìm được Đỗ Quyên, bà ta lấy danh nghĩa mẹ ruột của con trai tôi để kêu gọi quyên góp, kiện bệnh viện đòi bồi thường, nói rằng mình cũng là nạn nhân.

Chỉ trong ba tháng ngắn ngủi, bà ta đã quyên góp được hơn ba triệu tệ, nhưng không hề bỏ ra một xu nào để chữa trị cho con tôi.

Khi con tôi qua đời, bà ta lập tức kiện tôi ra tòa, tranh giành căn nhà duy nhất đứng tên con trai.

Còn con trai ruột của tôi lại đứng về phía bà ta, mặt đầy chán ghét:

“Dù sao thì bà ấy cũng đã nuôi tôi bao nhiêu năm, căn nhà này là thứ bà ấy xứng đáng nhận được!”

Tôi chạy vạy khắp nơi, cuối cùng chết gục trên đường.

Khi mở mắt ra, tôi đã quay trở về ngày sinh con năm đó.

1

“Chín giờ ba mươi mốt phút, chúc mừng chị, một bé trai bụ bẫm nhé!”

“Cân nặng ba cân bảy rưỡi, dài năm mươi hai phân.”

“Sản phụ thả lỏng nào, chuẩn bị khâu tầng sinh môn nhé…”

Âm thanh ồn ào vang lên bên tai, dường như còn kèm theo tiếng khóc của trẻ sơ sinh.

Tất cả khiến tôi thấy mơ hồ.

Tôi… tôi chẳng phải đã chết rồi sao?

Chết đúng vào đêm sinh nhật năm mươi sáu tuổi.

Không có ai thân thích bên cạnh.

Nhưng đến khi bác sĩ đẩy tôi vào phòng bệnh, gương mặt trẻ trung của chồng hiện ra trước mắt tôi.

“Vợ à, em thấy sao rồi?”

Anh nắm chặt tay tôi, xúc động đến rơi nước mắt.

“Cảm ơn em, vợ yêu, con trai khỏe mạnh lắm, em vất vả rồi!”

Cảm nhận được hơi ấm từ lòng bàn tay chồng, tôi mới chắc chắn rằng — có lẽ tôi thật sự đã trọng sinh như trong tiểu thuyết.

Kiếp trước, cũng chính là ngày này.

Tôi đã trải qua hai ngày hai đêm đau đẻ, cuối cùng phải sinh mổ mới đưa được con trai ra đời.

Cả gia đình tôi lúc đó ngập tràn trong niềm vui đón chào một sinh mệnh mới.

Ba ngày sau, tôi và chồng cùng con trai xuất viện.

Chúng tôi đặt tên cho con là “Lục Thuận An”.

Mong con cả đời thuận lợi, bình an.

Nhưng đời chẳng như mơ, khi con trai được hai tuổi, trong lần khám sức khỏe định kỳ, bác sĩ phát hiện con bị viêm gan B.

Khoảnh khắc đó, trời đất như sụp đổ trước mắt tôi và chồng.

Bác sĩ nói, trẻ nhỏ như vậy bị viêm gan B thường là do lây truyền từ mẹ sang con.

Nhưng cơ thể tôi trước giờ luôn khỏe mạnh, khám sức khỏe hàng năm chưa từng có vấn đề.

Cả hai bên gia đình, ngược dòng ba đời, cũng chưa từng ai mắc bệnh này.

Trước những thắc mắc của chúng tôi, bác sĩ cũng không đưa ra câu trả lời thẳng thắn, vì bệnh truyền nhiễm vốn rất khó xác định rõ nguồn.

Dù sao đi nữa, chữa bệnh cho con vẫn là quan trọng nhất.

Những năm đó, gần như tháng nào vợ chồng tôi cũng phải đưa con đi viện, chạy vạy khắp nơi tìm bác sĩ giỏi, bất chấp thời gian, tiền bạc hay công sức — chỉ mong con được khỏe mạnh.

Dù sao thì con cũng còn quá nhỏ, chúng tôi không thể để cuộc đời con bị hủy hoại từ lúc này.

May mắn là, nhờ điều trị lâu dài và sự chăm sóc tận tình của chúng tôi, tình trạng bệnh của con dần dần chuyển từ “viêm gan B thể hoạt động” sang “thể không hoạt động”, cuối cùng trở thành người chỉ mang virus.

Điều đó có nghĩa là con có thể sống như một người bình thường.

Cuộc sống cứ thế trôi đi, con trai từ nhỏ đã vô cùng hiểu chuyện, dù thường xuyên phải đi bệnh viện nhưng việc học chưa bao giờ lơ là.

Năm thi đại học, con đạt 650 điểm và đậu vào một trường đại học 985 trong tỉnh.

Thực ra, với điểm số đó, con hoàn toàn có thể vào Thanh Hoa, Bắc Đại, hoặc những trường danh tiếng hơn ngoài tỉnh.

Nhưng con nói với tôi: “Mẹ à, bao nhiêu năm qua mẹ đã vất vả vì gia đình rồi, con chỉ muốn học gần nhà, để có gì còn phụ mẹ chăm lo cho ba.”

Nghe con nói, tôi và chồng đã âm thầm rơi nước mắt.

Chừng đó năm, chúng tôi thật sự đã dồn toàn bộ tâm sức vào con.

Vì lo chữa bệnh cho con và muốn để dành một chút bảo đảm cho sau này, tôi – người từng rất thích làm đẹp – đã nhiều năm không mua lấy một bộ quần áo mới.

Thậm chí trên mặt tôi, nếp nhăn còn nhiều hơn cả những người cùng tuổi.

Chồng tôi tuy ít nói, nhưng luôn âm thầm gánh vác mọi việc trong nhà.

Hơn chục năm tiền thuốc men cho con đều do một mình anh lo liệu, áp lực lớn như núi đè lên vai, vậy mà chưa bao giờ than vãn lấy một câu trước mặt tôi và con, lúc nào cũng giữ nụ cười trên môi.

Thêm vài năm nữa, con trai tôi tốt nghiệp thuận lợi, tìm được công việc tốt, chuẩn bị kết hôn với bạn gái.

Tôi và chồng đã dốc gần như toàn bộ tiền tích cóp để mua nhà cưới và lo sính lễ cho con.

Một năm sau khi cưới, con cũng trở thành cha.

Khi tôi nghĩ rằng cuộc sống cuối cùng đã bắt đầu tốt đẹp hơn, con trai lại bất ngờ nôn mửa liên tục ở cơ quan, sau đó ngất xỉu và được đồng nghiệp đưa vào viện.

Sau khi kiểm tra kỹ càng, bác sĩ dùng giọng đầy tiếc nuối nói với tôi rằng con tôi mắc bệnh ung thư gan.

Tôi đã khóc đến mức ngất đi mấy lần, còn chồng tôi thì chỉ sau một đêm đã tóc bạc trắng.

Anh cả đời vất vả, nửa đầu năm nay mới chính thức nghỉ hưu.

Vậy mà giờ, vì tiền chữa bệnh cho con, anh lại phải cố gắng tìm việc làm thêm.

Similar Posts

  • Quận Chúa Không Làm Thiếp

    Ta xuyên tới làm đích nữ phủ Nhiếp chính vương, vừa vặn gặp đúng ngày đại hôn của nguyên chủ.

    Song kẻ cùng ta bái đường, lại là một con gà trống buộc dải lụa hồng.

    Ta giận dữ nhấc khăn voan, nhìn lên quản gia ngồi trên cao đường mà chất vấn.

    Quản gia nghênh ngang nói:

    “Phu nhân, hôm nay lão gia cưới thêm cô nương Lưu gia, đang bái đường ở chính sảnh.”

    “Ngươi là thiếp, chỉ có thể cùng gà trống bái đường ở phòng phụ.”

    Ta đường đường là một Quận chúa, lại phải làm thiếp cho một Trạng nguyên lang? Thật là chuyện nực cười thiên hạ!

    Ta xông thẳng vào chính sảnh đòi lại công đạo, vị hôn phu kia vẻ mặt bình thản:

    “Ta đã đồng ý cưới nàng, thứ vị có quan trọng đến vậy sao?”

    “Uyển Nhi xuất thân thanh lâu, không có nhà mẹ đẻ để dựa vào, chỉ có danh phận chính thê mới bảo vệ được nàng.”

    “Phụ thân nàng là Nhiếp chính vương, huynh trưởng là Đại tướng quân trấn quốc, tỷ tỷ là Hoàng hậu, cho dù làm thiếp cũng chẳng ai dám khinh nhờn.”

    Ta gật đầu, nét mặt như hiểu ra đạo lý.

    “Trạng nguyên lang đã thấu tình đạt lý đến thế, vậy bản quận chúa cũng nên có lễ đáp lễ.”

    Ta thong thả quay người, nhàn nhạt ra lệnh với thị vệ phía sau:

    “Người đâu! Giáng cung hình cho Trạng nguyên lang, biếm làm nô lệ, sai khiến trong phủ!”

    “Còn chính thê hoa khôi của hắn, đưa tới quân doanh của huynh ta, ban thưởng cho tướng sĩ!”

  • NGÀY RỜI ĐÔNG CUNG

    Ta từ nhỏ đã có năng lực trò chuyện cùng muông thú.

    Năm ta 14 tuổi, ta cứu một con mèo sắp chết đói.

    Nó dẫn ta đến trước cổng phủ Tương Vương, bảo rằng:

    【Ngươi đi theo bọn họ, sẽ được ăn no.】

    Ta trở thành người thuần thú trong phủ Tương Vương.

    Thay Tương Vương triệu tập bách thú triều bái, ngụy tạo điềm lành.

    Về sau, chàng nhập Đông Cung, hứa phong ta làm trắc phi.

    Đang lúc muôn hoa đua sắc, thì một con hoạ mi dưới hành lang lại bất ngờ cất tiếng bảo ta:

    【Ngươi mau chạy đi, ta nghe thấy hắn nói ngươi không ra gì.】

  • Hiếu Thảo Đến Mòn Mỏi

    Bố mẹ sống an dưỡng tuổi già ở nhà tôi đã mười năm.

    Nhà cũ ở quê bị giải tỏa.

    Tiền đền bù ba triệu tệ, anh cả lấy một triệu bốn trăm năm mươi nghìn, anh hai cũng lấy một triệu bốn trăm năm mươi nghìn.

    Còn phần của tôi.

    Bố nói: “ Phan Phan luôn không so đo mấy chuyện này, không cần chia.”

    Mẹ nói: “Hay là cho nó mười vạn đi, mình ăn ở chung với nó cả mà, giữ tiền trong tay cũng chẳng để làm gì.”

    Vì chuyện có nên cho tôi mười vạn hay không, họ cãi nhau đến tận nửa đêm.

    Tôi vừa nghe vừa bật khóc.

    ĐỌC TIẾP : https://vivutruyen.net/hieu-thao-den-mon-moi/chuong-6/

  • Tôi Không Phải Là Cái Áo Bông Nhỏ

    Mẹ tôi nằm liệt giường, tôi đón bà về chăm sóc suốt tám năm trời.

    Sau này nhà cũ được đền bù giải toả, nhận được năm triệu, tôi muốn mượn bà mười nghìn để làm phẫu thuật ung thư vú, lại bị bà chỉ tay vào mặt mắng té tát.

    “Con gái gả ra ngoài rồi mà còn mơ tưởng đến tài sản nhà mẹ đẻ sao?”

    “Hoá ra mày đón tao về chăm là có mục đích!”

    Bà mang theo khoản đền bù khổng lồ đến nhà em trai tôi, hưởng cảnh sum vầy tuổi già.

    Còn tôi vì khối u di căn, không thể cứu chữa, cuối cùng qua đời.

    Lần nữa mở mắt ra, tôi quay trở về đúng ngày mẹ bị liệt nửa người.

    Đối mặt với ánh mắt tràn đầy mong đợi của bà, tôi khẽ gật đầu.

    “Trước khi về nhà con dưỡng già, mình đi làm thủ tục sang tên căn nhà cũ đã.”

  • Cô Giáo, Anh Yêu Em

    Anh trai tôi uống say, gọi tôi đi đón.

    Vừa khéo lại gặp cảnh Giang Triệt đang dẫn đội truy quét.

    Cậu cảnh sát trẻ bên cạnh nhìn tôi, hỏi:

    “Đây là lần thứ mấy?”

    Anh trai vì thương em gái, lập tức khoác vai tôi, lưỡi líu ríu đáp:

    “Cô ấy… cô ấy là lần đầu tiên!”

    Giang Triệt đứng ở vị trí trung tâm, rút còng tay bên hông ra, nghiến răng nghiến lợi:

    “Có phải em gặp ai cũng nói là lần đầu tiên không?”

    Cảnh sát trẻ: “?”

    Anh trai tôi: “??”

    Tôi: “???”

  • Tai Họa Sống Ngàn Năm

    Đêm tân hôn, tôi muốn ngủ với người nắm quyền nhà họ Tần.

    Anh ta bị liệt hai chân, không thể phản kháng, đôi mắt đỏ ngầu trừng trừng nhìn tôi, như thể muốn giết tôi vậy.

    Tôi nhìn anh ta, mỉm cười.

    “Tần Diễn, tôi chỉ mượn giống thôi, có thai rồi sẽ tha cho anh.”

    Nhưng kết hôn hơn ba năm, tôi vẫn chưa mang thai.

    Cho đến một ngày, tôi ném thẳng báo cáo thắt ống dẫn tinh vào mặt anh ta.

    “Tổng Giám đốc Tần, giải thích chút đi?”

    Tần Diễn rõ ràng hoảng loạn, luống cuống kéo tay tôi, giọng còn có phần ấm ức.

    “Tương Tương, đừng giận mà.”

    “Có con rồi… em sẽ không cần anh nữa.”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *