Đoá Hoa Cao Lãnh

Đoá Hoa Cao Lãnh

Hoa cao lãnh nhà bên hỏi xin WeChat của tôi.

Tối om không thấy rõ mặt, tôi vô thức buột miệng: “Xin lỗi nhé bạn học, tôi mê trai đẹp.”

Hôm sau, cả trường lan truyền tin hot boy bị thất tình, trốn ra sân thể dục khóc cả đêm.

Tỉnh rượu xong, tôi đi tìm người ta để xin lỗi, nhìn đôi môi đỏ bừng trước mặt, tôi bỗng rơi vào trầm tư.

Sau đó có người mỉa mai:

“Thiếu gia nhà họ Giang chỉ là rảnh quá nên tìm người tiêu khiển thôi, thích cô ta á? Nực cười, mấy cậu ấm giờ đều mù chắc?”

Đối mặt với lời đồn, vị đại thiếu gia nọ chỉ thản nhiên:

“Ừ, tôi đúng là mù một chút.”

1

Vừa mở mắt tỉnh dậy,

Vài đứa bạn cùng phòng đã vây quanh giường tôi.

“Chị em ơi, đỉnh thật đấy, cậu vậy mà lại từ chối Giang Từ Dã?! Nam thần của Học viện Mỹ thuật đó!”

“Đúng thế! Đại thần Giang đấy!!! Vừa giàu vừa đẹp trai, lại là F2 chính hiệu, WeChat của anh ấy có bao giờ cho ai đâu, đáng ra cậu nên add để tụi này ké chút phúc nhãn…”

“Nói đi bà, tối qua lại nốc bao nhiêu ly vậy hả? Tôi nói rồi mà, uống rượu chỉ rước họa vào thân…”

Tôi đau đầu như búa bổ vì dư âm sau cơn say, mặt mũi mơ hồ.

Từ chối gì cơ?

Giang Từ Dã là ai?

Mấy đứa này đang nói cái gì thế??!!!

Bạn cùng phòng Tiểu Chu thẳng tay đặt điện thoại trước mặt tôi.

Trong video, một cô gái ôm chặt chai bia như gấu túi, tóc tai rối bù che nửa mặt, ánh đèn mờ mờ vẫn có thể thấy rõ đôi má đỏ như mông khỉ.

“Xin lỗi nhé bạn học, tôi mê trai đẹp.”

Câu nói vừa dứt, cả sân thể dục như muốn nổ tung.

Tôi trợn tròn mắt nhìn chằm chằm vào màn hình.

Giang Từ Dã là ai?

Nam thần đỉnh cấp của Học viện Mỹ thuật, là hình mẫu trong mơ của vô số nữ sinh.

Ngay cả một đứa nghiện game như tôi còn từng nghe tên anh ấy.

Ý mấy người là… nam thần thích tôi?

Mà tôi lại từ chối anh ấy??

Tôi không tin.

Ống kính chuyển cảnh, tim tôi bỗng đập mạnh một nhịp.

Gương mặt đó—

Đúng thật là Giang Từ Dã.

Ánh đèn sân khấu chiếu nghiêng, nửa sáng nửa tối càng làm nổi bật gương mặt góc cạnh của anh.

Cao một mét chín, ngũ quan sắc sảo đầy khí chất, mái tóc đen hơi rối bay trong gió, toàn thân toát lên vẻ trẻ trung cuốn hút.

Tiếng reo hò xung quanh ngày một lớn hơn.

Anh hơi nhếch môi, bước thêm một bước về phía tôi.

Tôi hoàn toàn không nhớ nổi anh đã nói gì.

Nhưng hơi thở ấm áp, tê tê ngứa ngứa ấy cứ như vẫn lượn lờ bên tai.

Đầu tôi “ầm” một tiếng, trống rỗng hoàn toàn.

Nam thần… thật sự thích tôi sao?!

2

Tôi mở diễn đàn trường ra xem thử.

Quả nhiên, đầy ắp tin tức về hai đứa tôi.

Bài đầu tiên là bài “bóc phốt” tôi.

Những lời đồn xoay quanh tôi, kể cả chuyện mẹ tôi vừa vào học đã gây gổ với người ta, ba tôi là giáo sư bị trường đuổi việc vì nuôi bồ nhí,

Đều bị moi móc ra rõ mồn một.

Bình luận bên dưới thì cực kỳ “mặn mà”…

【Nhìn bố mẹ cô ta là biết rồi, chắc gì đã phải người tốt, Giang Từ Dã mà thích cô ta á?】

【Bố cô ta chẳng phải là ông giáo sư bên khoa bên cạnh sao, nghe nói còn bao nuôi sinh viên của mình nữa cơ, đúng là một nhà đều không ra gì, chậc chậc chậc.】

【Thiếu gia Giang rảnh quá đi trêu chọc người ta thôi, thích gì mà thích, mấy cậu ấm giàu có mù hết chắc?】

【Lần này Trần An lại đắc tội với Giang Từ Dã, có khi nào bị đuổi học giống bố cô ta không?】

【Mà đừng quên nhé, năm ngoái nhà họ Giang vừa tài trợ cho trường ta mấy tòa nhà liền đó… tin không, tỉnh rượu xong Trần An kiểu gì cũng phải giả vờ ngoan ngoãn đi xin lỗi thôi.】

Tôi trợn trắng mắt đọc hết bình luận.

Chuyện nhà tôi đúng là bị họ đào đến nơi đến chốn, đến cả dòng thời gian còn rõ rành rành.

Không thì tôi gửi luôn cho mấy người một cái file tóm tắt cho nhanh nhỉ?

Còn Giang Từ Dã—

Là thật sự thích tôi, hay chỉ là thiếu gia nhà giàu thích giỡn chơi?

Nhưng mà!

Bảo tôi đi làm “cháu ngoan” hả? Đợi kiếp sau đi.

Ngay giây tiếp theo, “ting” một tiếng, bạn cùng phòng gửi tin nhắn tới.

【Vừa mới biết, quỹ nghiên cứu thực nghiệm của bọn mình cũng là do nhà họ Giang tài trợ, nam thần chắc không thù dai chứ nhỉ…】

Ha ha, giả làm cháu ngoan các kiểu, tôi giỏi nhất mảng này mà.

Similar Posts

  • Nữ Thừa Kế Trong Di Chúc Bí Mật

    Tôi là chim hoàng yến được ông chủ lớn nuôi dưỡng.

    Một ngày nọ, kim chủ gặp tai nạn xe, sống chết chưa rõ.

    Ai cũng nghĩ tôi mất chỗ dựa, từ nay sẽ không còn huy hoàng.

    Tôi chỉ cười lạnh, quay người bước vào công ty của anh ta với tư cách cổ đông.

    Về sau, khi anh tỉnh lại, nghe kể về những việc tôi đã làm, chỉ khẽ thở dài:

    “Các người nói xem, chọc cô ấy làm gì chứ…”

  • Ngày Tôi Nghỉ Việc, Cả Công Ty Mất Mặt

    VĂN ÁN

    Vào ngày bị từ chối (nghỉ việc), định ăn chùa nhưng không thành, lại bị bóc phốt, ngay lập tức trở thành trò cười của cả ngành.

    Ngày tôi bị sa thải, HR chặn tôi lại, chỉ vào chiếc laptop trên bàn tôi:

    “Đây là tài sản của công ty, để lại.”

    Tôi cười lạnh một tiếng, rút từ ngăn kéo ra tờ hóa đơn, vung ra trước mặt:

    “Nhìn cho kỹ, ba vạn hai, tên tôi đứng mua.”

    Nói xong, tôi đóng gói và mang đi ngay trước mặt mọi người.

    Nửa tiếng sau, cảnh sát tới, nói công ty báo án, tố tôi chiếm đoạt tài sản khi đang giữ chức vụ.

    Tôi đưa ra bằng chứng, ánh mắt của cảnh sát nhìn HR chẳng khác nào nhìn một kẻ thiểu năng.

    Ngày hôm sau, cả khu công nghiệp đều biết chuyện: công ty cũ của tôi vì muốn “ăn chùa” một cái máy tính, đã tự đưa mình lên ngôi “công ty keo kiệt nhất năm”.

  • Thịt Nướng Ngon Hơn Người Yêu Cũ

    Tôi đang ngồi bên lề đường nhâm nhi từng xiên thịt nướng, thì y như dự đoán, lại thấy bóng dáng bạn trai tôi – Trần Nguyên – trong vòng bạn bè của Diệp Gia.

    Dòng chữ kèm theo: “Cơm anh nấu chính là liều thuốc tốt nhất.”

    Bị Trần Nguyên cho “leo cây” nhiều lần đến mức trái tim tôi đã nguội lạnh, tôi thậm chí còn nghĩ hay sớm chia tay cho rồi, coi như làm phúc tác thành cho bọn họ.

  • Sống Không Còn Mềm Lòng

    Trong lúc lướt mạng, tôi tình cờ đọc được một bài đăng khiến người ta nghẹn họng:

    “Tôi mua căn nhà này lúc trước giá 800 triệu, giờ tụt xuống còn 400 triệu rồi.”

    “Nhưng gần đây chị tôi định mua nhà, tôi tính bán cho chị ấy giá 1 tỷ. Dù sao chị cũng giàu, chắc chẳng quan tâm chênh lệch đâu.”

    “Nếu không được thì tôi sẽ nhờ mẹ ra tay. Mẹ tôi mà dằn mặt chị thì trăm phát trăm trúng.”

    Vừa đọc tôi vừa lắc đầu ngán ngẩm, tiện tay bấm luôn nút báo cáo.

    Thời buổi này đúng là đủ kiểu người, chuyện quái dị nào cũng có thể gặp.

    May mắn là… em trai tôi không phải loại như vậy.

    Vừa dứt suy nghĩ ấy, tin nhắn của em trai tôi – Tăng Vĩ bất ngờ bật lên:

    “Chị, dạo này chị đang tìm nhà đúng không? Đúng lúc nhà em đang muốn bán, chị xem thử căn này thế nào?”

    “Giá gốc là 1 tỷ 5, nhưng em ưu đãi riêng cho chị còn 1 tỷ thôi nha!”

  • Độc Sủng Tiểu Thanh Mai

    Ngày bạch nguyệt quang của Tạ Thừa Chu thành thân.

    Ta cùng hắn đi uống rượu mừng.

    Giữa tiệc rượu linh đình, hắn còn lấy khăn tay của ta để lau nước mắt.

    Đến lúc hồi phủ, hắn ngẩng đầu nhìn trời một góc bốn mươi lăm độ, trong mắt lấp lánh ánh lệ u sầu.

    Hắn than thở: “Buồn quá, chúng ta không thể quay về được nữa rồi.”

    Hôm nay nàng ấy đại hôn, trong lòng hắn hẳn là khó chịu lắm.

    Ta nhất thời chẳng biết nên an ủi làm sao.

    Trầm ngâm hồi lâu, ta mới chậm rãi mở lời:

    “Ta biết, huynh vẫn chưa quên được nàng ấy.”

    Tạ Thừa Chu nhếch mép, gắt lên:

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *