Bí Mật Mùi Hôi Kinh Hoàng

Bí Mật Mùi Hôi Kinh Hoàng

Mùa hè năm nay, trong nhà đột nhiên xuất hiện một mùi hôi thối kỳ lạ.

Càng vào hè, thời tiết càng nóng, mùi đó lại càng nồng nặc hơn, thế nhưng cả nhà chẳng ai ngửi thấy gì ngoài tôi.

Họ nói tôi bị bệnh, còn bắt tôi đi kiểm tra khứu giác. Kết quả lại cho thấy… tôi hoàn toàn bình thường.

Tôi thử đủ cách: dọn nhà, xem bói, thôi miên… nhưng không cách nào giải quyết được mùi hôi.

Tình hình ngày càng tệ, tôi sắp phát điên đến nơi rồi!

Hôm đó, khi đi ngang qua cửa hàng thịt dưới lầu, một câu nói của ông chủ khiến tôi bừng tỉnh.

“Cô gái, chẳng lẽ cô chưa từng nghĩ nhà mình… thật sự có xác chết sao?”

1

“Chú vừa nói gì ạ?”

“Tôi nói, cô chưa từng nghĩ nhà mình thật sự có người chết à? Thật ra ai cũng ngửi thấy cái mùi đó, chỉ là không dám nói ra thôi. Tôi nghe người xưa kể, làm nhiều việc ác sẽ liên lụy đến con cháu. Con cháu sẽ phải chịu quả báo, chịu đủ mọi dày vò.”

“Thật có chuyện đó à?”

“Có chứ! Hơn nữa, càng là kẻ làm nhiều chuyện ác, ăn càng nhiều thịt thì mùi sẽ càng nặng. Đến mức thậm chí có thể ngửi được cả ác ý của hắn. Nếu cô muốn biết sự thật, thì làm theo lời tôi: mỗi ngày mua đúng hai cân tư thịt mang về ăn, ăn liên tục bảy ngày, rồi cô sẽ hiểu.”

Tôi nửa tin nửa ngờ nhìn ông chủ tiệm thịt, nghi ngờ ông đang cố gắng bán hàng nên bịa chuyện dọa tôi.

Từ ngày bắt đầu ngửi thấy mùi thối đó, tôi đã thử đủ mọi cách chữa trị, mà chẳng cách nào có hiệu quả. Liệu cách của ông ta có hữu dụng không? Hay chỉ là chiêu trò tiếp thị của một người bán thịt?

Ông chủ nhìn là hiểu ngay tôi đang nghĩ gì, liền giơ con dao lọc xương trong tay lên, cười thần bí rồi vỗ ngực đảm bảo:

“Cô gái, tôi làm nghề mổ heo hơn hai mươi năm rồi, trước mũi dao này chưa bao giờ nói dối. Đó là quy tắc nghề của bọn tôi. Nếu nói dối, sẽ bị chính con dao này phản lại, sống không bằng chết.”

“Tôi mở tiệm thịt ở đây cũng nhiều năm rồi, ai nấy trong khu phố này đều biết tôi. Tôi thấy cô mặt mũi hiền lành nên mới tốt bụng nhắc nhở. Cô cứ tin tôi, đảm bảo sẽ tìm ra nguồn gốc mùi hôi đó.”

Tôi tuy còn nghi hoặc, nhưng cũng đã tin hơn phân nửa.

Cứ như bị ma xui quỷ khiến, tôi thật sự mua đúng hai cân tư thịt mang về.

Mùi hôi đó quả thực đã khiến tôi chịu đủ dày vò.

Đi đến đâu tôi cũng ngửi thấy, nhưng kinh khủng nhất là mỗi khi về nhà, mùi thối bốc lên nồng đến mức không thở nổi, khiến tôi mất ngủ triền miên.

Tôi đành phải uống thuốc ngủ mỗi đêm, mắt nhìn lượng thuốc ngày một tăng mà không biết phải làm sao.

Cả nhà thì chẳng ai quan tâm. Họ nói tôi nhạy cảm, yếu đuối quá mức.

Em trai tôi còn châm chọc rằng tôi đọc quá nhiều tiểu thuyết tổng tài nên bị hoang tưởng, cứ tưởng mình là kiểu nữ chính mong manh dễ vỡ nào đó.

Bố mẹ tôi nghe vậy cũng bật cười, bảo tôi làm quá, hoàn toàn không xem bệnh tình của tôi là chuyện nghiêm túc.

Tôi gần như đã đi khắp các bệnh viện, tiêu gần hết số tiền dành dụm ít ỏi, vậy mà bố mẹ vẫn không có ý định giúp tôi chút nào.

Chiều hôm đó, tôi xách túi thịt đúng hai cân tư bước vào nhà.

Mẹ tôi đang định nấu cơm, thấy tôi về liền tắt nồi cơm điện, vội vàng thay đồ chuẩn bị ra ngoài.

“À, con về đúng lúc lắm, làm cơm nhé. Mẹ qua nhà cô Trương tầng trên ngồi chơi, cô ấy mới mua mấy bộ đồ, bảo mẹ lên xem giúp.”

Rầm!

Cửa đóng lại, mẹ tôi chẳng buồn quay đầu nhìn.

Từ phòng em trai vọng ra tiếng chửi rủa om sòm khi đang chơi game. Bố tôi thì ở trong phòng sách, bận rộn với mấy món hóa thạch của ông.

Cả nhà đều lạnh nhạt, thờ ơ, không ai thực sự quan tâm đến tôi.

Tôi cũng không biết vì sao.

Sống mũi cay xè, tôi suýt bật khóc. Một luồng mùi hôi nồng nặc xộc thẳng vào mũi, suýt nữa khiến tôi ngất đi.

Tôi đành nén nước mắt, xách túi thịt vào bếp.

Đúng lúc ấy, từ chiếc tủ trống ở góc đông nam nhà bếp vang lên tiếng động lạ. Một mùi hôi chưa từng ngửi qua từ từ lan ra, nồng đến mức làm người ta buồn nôn. Tay nắm tủ còn bị khóa chặt lại bằng ổ khóa sắt.

Bên trong có gì vậy?

Trước giờ tôi chưa từng để ý đến cái tủ đó.

Ổ khóa hơi lỏng, vẫn chừa một khe hở nhỏ đủ để nhìn lén bên trong.

Tôi liền kéo ghế lại, leo lên, soi đèn pin và lần theo mùi hôi để tìm hiểu xem có gì bên trong chiếc tủ ấy.

Âm thanh “sột soạt” kỳ dị phát ra từ trong khiến tôi rợn tóc gáy.

Có thứ gì đó trong đó… và hình như nó cũng cảm nhận được tôi đang đến gần. Mùi hôi càng lúc càng đậm đặc đến mức ngột ngạt.

Tôi tăng tốc, cảm giác như sự thật đã cận kề – chỉ cần một chút nữa là tôi có thể vén màn bí ẩn đang hành hạ tôi bao lâu nay!

Nỗi sợ trong tôi đột ngột biến mất, thay vào đó là sự phấn khích. Tôi nheo mắt, dí sát mắt vào khe tủ để nhìn rõ hơn thì–

Một tiếng quát vang lên sau lưng:

“Dư Thư Tình, chị đang làm gì đấy?!”

Tôi giật mình, trượt chân ngã từ trên ghế xuống, cổ chân bị trẹo đau điếng.

Thằng em tôi giận dữ lao từ phòng ra, đến game nó cũng chẳng buồn để ý nữa, xông tới đá thẳng vào người tôi một cú:

“Dư Thư Tình, chị phát điên rồi hả?! Leo cao vậy làm cái gì? chị đang tìm cái gì đấy? Ai cho chị đụng vào cái tủ đó hả?!”

Similar Posts

  • Tiền Chia, Mạng Trả

    Bạn cùng phòng là sinh viên nghèo hình như không giỏi tính toán cho lắm.

    Trà sữa mua một tặng một, cô ấy nói ly cô ấy uống là ly được tặng, tôi vẫn phải chia tiền ly đó với cô ấy.

    Nửa đêm cô ấy bị viêm dạ dày cấp tính, tôi đưa đi bệnh viện, cô ấy lại nói:

    “Tôi đâu có muốn đến viện, chỉ định mua gói thuốc đau bụng ba tệ, là cô ấy ép tôi đến, tiền taxi tôi không trả, tiền thuốc tôi trả một tệ rưỡi.”

    Vì hoàn cảnh nhà cô ấy khó khăn, cả phòng ký túc đều cố gắng bao dung.

    Cho đến khi cô ấy có bạn trai cũng thích chia tiền rõ ràng như cô ấy.

    Cô ấy hỏi nếu có một hộp bánh Thụy Sĩ thì có thể ăn mấy miếng.

    Bạn trai cô ấy nói: “Bảo bối ăn mấy miếng thì chia tiền mấy miếng.”

    Tôi khuyên cô ấy nên nhìn người cho kỹ.

    Ai ngờ cô ấy lại cho rằng tôi ghen tị vì không có bạn trai tốt như cô ấy, rồi đẩy tôi ngã xuống cầu thang đến chết.

    Hai bạn cùng phòng còn lại sau khi nhận được suất học thẳng lên cao học thì chọn cách im lặng.

    Sống lại một đời, tôi nhất định phải khiến họ gắn chặt với tôi.

    Để xem không có tôi làm “máu nuôi”, còn ai cho cô ấy chia tiền nữa?

  • Dưới Gốc Cây Hồng Năm Ấy

    Hai mươi năm không nhận tôi, hôm nay lại kéo đến đông đủ.

    Phòng khách chật kín người.

    Ba tôi, mẹ tôi, em trai, cô cả, chú hai, còn có mấy họ hàng mà tôi gọi không nổi tên.

    Mẹ tôi mặc váy đen, mắt đỏ hoe, tay siết chặt khăn giấy.

    Thấy tôi bước vào, bà đứng bật dậy, môi run run.

    “Niệm Niệm…”

    Hai mươi năm rồi.

    Đây là lần đầu tiên bà gọi tên tôi bằng giọng như vậy.

    Tôi nhìn bà.

    Không nói gì.

    Luật sư mở cặp tài liệu ra.

  • Tiền Không Mua Nổi Tình Mẹ

    Trong bữa cơm tất niên, mẹ tôi bỗng nhiên bắt đầu chia 3 triệu tệ tiền đền bù giải tỏa của tôi:

    “Hướng Nam 1 triệu 3, Hướng Bắc cũng 1 triệu 3, còn lại 400 ngàn…”

    Bà liếc nhìn tôi, nhấp một ngụm rượu rồi tiếp tục nói:

    “Số còn lại 400 ngàn coi như là tiền hậu sự cho mẹ, mẹ già rồi, cũng nên được hưởng chút phúc.”

    Tôi thất vọng hỏi bà:

    “Mẹ, anh cả và anh hai đều có phần… còn con thì sao? Một xu cũng không có ạ?”

    Bà cười nhẹ nói:

    “Sao mẹ lại quên con được?

    Họ được chia tiền, còn con thì được chia… mẹ!

    Người ta vẫn nói: ‘Trong nhà có người già như có báu vật’, mẹ cho con là phúc khí, không phải thứ mà tiền có thể thay thế được, con phải biết ơn chứ.”

    Tôi lặng lẽ cởi tạp dề đứng dậy.

    Họ chia nhau rôm rả như thế, nhưng dường như ai cũng đã quên mất—

    Căn nhà được đền bù kia… là của tôi.

  • Bát Cháo Bí Đỏ Của Cô Bạn Thân

    Bạn thân nấu cho tôi một bát cháo bí đỏ, tôi liền đem đổ cho con chó cái đang mang thai trong nhà ăn.

    Bởi vì tôi đã trọng sinh rồi.

    Kiếp trước, cô ta đã bí mật gắn “hệ thống may mắn mang thai” lên người tôi. Chỉ cần tôi ăn đồ ăn do cô ta làm, đứa con trong bụng tôi sẽ bị chuyển sang bụng cô ta, để cô ta sinh ra.

    Cô ta gả vào hào môn, nhà chồng ba đời đơn truyền, cha mẹ chồng sốt ruột muốn có cháu trai.

    Bản thân lại không thể mang thai, nên cô ta liền nhắm vào tôi – người bạn thân vừa mới kết hôn.

    Rõ ràng tôi phải rất vất vả mới mang thai được, nhưng mỗi lần ăn đồ ăn cô ta đưa đến, tôi lại “vô tình” sảy thai.

    Cô ta lần lượt sinh ra bốn đứa con trai, được cả nhà chồng và chồng sủng lên tận trời, đắc ý vô cùng.

    Còn tôi thì bị cô ta và chồng cô ta hợp mưu hãm hại, mang tiếng phản bội, bị nhà chồng đuổi ra khỏi cửa, thân không một xu dính túi, chết đói thảm thương.

    Lần này trọng sinh, cô ta không phải muốn có con sao?

    Cướp con của tôi thì có gì hay ho.

    Tôi quyết định “tặng” cho cô ta một món quà thật đặc biệt.

  • Khi Em Không Còn Là Ô-sin

    Mẹ chồng tôi bị ngã, gãy đốt sống lưng, liệt nửa người dưới.

    Ba năm trời, tôi chăm sóc bà từng miếng ăn, giấc ngủ.

    Đến khi bà hồi phục, có thể tự đi lại, thì chồng tôi lại bất ngờ đề nghị… hôn nhân chia đôi chi phí.

    “Bây giờ giới trẻ ai cũng sống kiểu AA, vợ chồng phải giúp đỡ lẫn nhau, không ai nợ ai!”

    “AA là công bằng nhất, cả hai cùng bỏ ra, hôn nhân mới bền vững.”

    “Em không đồng ý à? Hay sợ với cái mức lương của em, đến… ăn cơm nguội cũng chẳng nổi?”

  • Lỡ tay gửi nhầm giấy khám thai cho chồng hợp đồng

    Trước khi bạn thân tôi quyết định “ôm bụng chạy trốn”, cô ấy nhất quyết bắt tôi giúp một chuyện:

    Thử lòng chồng hợp đồng của cô ấy.

    Cụ thể là: tôi phải giả làm tình nhân của cô ấy, gửi một tin nhắn khiêu khích cho anh chồng kia:

    【Đứa bé trong bụng vợ anh là của tôi.】

    Tôi nghĩ chẳng có gì to tát, vậy mà ai ngờ, tay trượt một cái, tin nhắn “vèo” một tiếng… bay thẳng tới điện thoại của chồng tôi – Phó Dực Thâm.

    Khoảnh khắc đó, đầu óc tôi trống rỗng.

    Ngay sau đó, một dự cảm xấu trào lên.

    Tôi và Phó Dực Thâm tuy là vợ chồng hợp pháp, nhưng quan hệ lạnh nhạt đến mức còn kém người dưng.

    Tin nhắn này chẳng khác gì ném bom nguyên tử xuống mặt hồ yên ả trong anh ta.

    Tôi hoảng loạn muốn rút lại tin nhắn, nhưng đã quá muộn.

    Tim tôi chìm hẳn xuống đáy vực.

    Lần này… toang thật rồi.

    Tôi nhìn chằm chằm màn hình điện thoại, lòng như lửa đốt.

    Giờ biết giải thích sao đây?

    Nói là đùa ác? Hay học mấy bộ phim máu chó, đổ cho bị hack?

    Trong lúc não tôi đang quay cuồng, biểu tượng avatar màu đen kia – lạnh lẽo như vực sâu – bất ngờ chuyển động.

    Một tin nhắn ngắn gọn hiện ra, sắc lạnh như dao găm tẩm độc:

    【Ai.】

    Chỉ một chữ, nhưng mang sức ép như sấm sét, xuyên qua màn hình đâm thẳng vào tim tôi.

    Tôi giật mình, ráng giữ bình tĩnh mà nhắn lại:

    【Gửi nhầm rồi, xin lỗi nhé.】

    Nhấn gửi xong, tôi thở phào, tưởng sóng gió thế là qua.

    Ai ngờ… tôi đã quá ngây thơ.

    Biểu tượng avatar kia từ đó im bặt.

    Sự im lặng chết chóc còn đáng sợ hơn cả giông bão.

    Là không tin? Hay khinh thường? Hay thật sự… không quan tâm?

    Tôi càng nghĩ càng bực, dứt khoát ném điện thoại sang một bên cho khuất mắt.

    Nhưng vừa xoay người, tôi bỗng khựng lại.

    Dưới ánh đèn mờ nơi cửa sổ sát đất phòng khách, chẳng biết từ bao giờ, đã có một bóng người cao lớn đứng đó.

    Phó Dực Thâm đã về.

    Anh mặc vest đen cắt may chỉn chu, đứng xoay lưng nhìn ra màn đêm ngoài cửa sổ.

    Không bật đèn, cả người chìm trong bóng tối, như bức tượng vô cảm, toát ra khí lạnh cấm người lại gần.

    Không ổn rồi. Rất không ổn.

    Từ lúc kết hôn vì liên hôn thương mại tới nay, anh ta về nhà muộn trung bình là hai giờ sáng, thậm chí có hôm không về.

    Mới bảy giờ tối mà anh đã về rồi – vì cái tin nhắn kia sao?

    Tôi nuốt nước bọt, tim đập loạn xạ.

    “Tôi…” Vừa định mở lời.

    Anh chậm rãi quay đầu, ánh mắt đen thẳm khóa chặt lấy tôi trong bóng tối.

    Không cảm xúc, không dao động nhưng khiến tôi lạnh sống lưng.

    “Cô đang nhắn tin với ai?”

    Không phải câu hỏi, mà là lời tuyên án.

    Tôi cứng người, bản năng giấu điện thoại ra sau lưng, cố cười tươi như không có chuyện gì:

    “Không có ai cả, một người bạn thôi.

    Lúc kết hôn chúng ta đã thỏa thuận rồi mà, không can thiệp đời sống riêng của nhau, đúng chứ?”

    “Tôi đi tắm đây.”

    Tôi giả vờ thản nhiên đi ngang qua anh.

    Đóng cửa phòng ngủ, tôi tựa lưng vào cửa, chân mềm nhũn suýt trượt xuống đất.

    Tôi lập tức nhắn cho bạn thân Lê Tư Diệu:

    【Chị em à, tôi quyết rồi! Tôi cũng sẽ ly hôn! Ly xong tụi mình cùng tìm nơi non xanh nước biếc dưỡng thai, cậu làm mẹ, tôi làm mẹ nuôi!】

    Diệu gọi lại ngay, giọng đầy lo lắng:

    “Vạn Vạn, cậu ổn chứ? Phó Dực Thâm… có làm gì cậu không?”

    “Tớ thì có thể bị gì chứ,” tôi cố cười nhẹ, “Anh ta là kiểu người tim làm bằng đá, chắc dù tớ có thật sự cắm sừng anh ta, anh cũng chẳng thèm chớp mắt.”

    Nhưng cúp máy xong, tôi lại chẳng cười nổi nữa.

    Tôi thừa nhận, câu nói ban nãy, một nửa là để giận, một nửa… là để tự dỗ mình.

    Bởi giữa tôi và Phó Dực Thâm, cách trở đâu chỉ là tờ giấy hôn ước lạnh lẽo kia.

    Giữa chúng tôi, còn có một người phụ nữ tên là – Tô Thanh Diễm.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *