Điệp Luyến Hoa Và Bí Mật Gia Tộc

Điệp Luyến Hoa Và Bí Mật Gia Tộc

Một ngày nọ, trại trẻ mồ côi đón hai bà lão đến thăm.

Một người ăn mặc lộng lẫy, toàn thân hàng hiệu, là bà Tần – phú bà nổi tiếng ở thủ đô.

Người còn lại tên là bà Nguyễn, chỉ mặc đồ vải thô đơn giản, sống ở vùng quê.

Cả hai người đều thích tôi và em gái tôi, muốn nhận nuôi một trong hai đứa.

Để công bằng, viện trưởng quyết định cho bọn tôi bốc thăm.

Em gái tôi nhanh tay bốc trước, lại trúng phải bà Nguyễn. Nó không vui chút nào, nhưng vẫn chấp nhận số phận.

Tôi được bà Tần chăm sóc và dạy dỗ kỹ lưỡng, học đủ thứ từ cầm, kỳ, thi, họa, dần dần trở thành tiểu thư danh giá bậc nhất trong giới thượng lưu thủ đô, rạng rỡ chói lóa, tiếng tăm vang xa.

Còn em gái tôi theo bà Nguyễn về quê, sống chẳng ra gì, thất bại ê chề, cuối cùng bị một thằng trai tóc vàng lừa gạt, có bầu rồi lại bị bỏ rơi, sống khổ sở vô cùng.

Một ngày nọ, nó tìm đến tôi. Nhìn tôi đeo vòng cổ kim cương, mặc đầm cao cấp, trông như công chúa có mọi thứ trong tay, ánh mắt nó tràn đầy ghen tị, rồi bất ngờ rút dao đâm chết tôi.

Lần nữa mở mắt, tôi phát hiện cả hai chúng tôi đều trọng sinh, quay lại đúng ngày mà hai bà đến trại trẻ chọn người.

Nó lại nhanh tay bốc thăm, lần này rút trúng que còn lại.

Nó cười đắc ý nhìn tôi:

“Chị à, lần này em sẽ trở thành tiểu thư danh giá của thủ đô, còn chị thì cứ ở quê mà chết dần với bà già cổ hủ đó đi.”

Tôi chỉ mỉm cười chúc phúc.

1

Tôi mở mắt ra, ánh nắng xuyên qua khung cửa sổ phòng y tế của trại trẻ, rọi lên tấm ga trắng tạo thành những đốm sáng lấp lánh.

“Nam Chi, con tỉnh rồi à?”

Giọng của viện trưởng Lâm Tĩnh Từ vang lên từ cửa, “Hai bà hôm nay đã tới rồi, đang đợi trong phòng khách.”

Tôi bật dậy, tim đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.

Khung cảnh này quen thuộc quá mức – chính là ngày cách đây mười lăm năm, khi bà Tần và bà Nguyễn đến chọn con nuôi.

“Bắc Chi đâu rồi?” Tôi hỏi, giọng hơi run.

“Nó đi đến phòng khách trước rồi.” Viện trưởng thở dài, “Đứa nhỏ đó lúc nào cũng vội vàng như thế.”

Tôi cúi đầu nhìn cánh tay gầy guộc của mình.

Không phải mơ, tôi thật sự đã trọng sinh, quay lại đúng ngày định mệnh này.

Trong phòng khách, Bắc Chi đã đứng ngoan ngoãn trước mặt hai bà.

Nó mặc chiếc váy đẹp nhất trại, tóc được chải chuốt gọn gàng, gương mặt nở nụ cười ngọt ngào có phần gượng gạo.

“Chị!” Nó quay lại thấy tôi, ánh mắt sáng lên, “Chị mau tới đi, hai bà sắp chọn người rồi đó.”

Tôi bước tới, từng bước như dẫm trên lớp băng mỏng của ký ức.

Bên trái là bà Tần – Tần Nhã Ngôn, mặc bộ Chanel sang trọng, đôi bông tai kim cương lấp lánh dưới nắng.

Bên phải là bà Nguyễn – Nguyễn Thanh Hồ, chỉ mặc áo dài vải thô giản dị, cổ tay đeo một chuỗi tràng hạt bằng gỗ trầm đơn sơ.

“Đây là cặp song sinh nhà họ Nguyễn sao?”

Bà Tần đánh giá hai chị em tôi bằng ánh mắt soi xét, “Nhìn cũng xinh xắn đấy.”

Bà Nguyễn thì không nói gì, chỉ mỉm cười dịu dàng, ánh mắt dừng lại trên gương mặt tôi lâu hơn một chút.

“Để công bằng,” viện trưởng Lâm lấy ra một chiếc hộp gỗ nhỏ, “Trong này có hai que thăm, mỗi đứa chọn một que. Ai bốc được que đỏ thì theo bà Tần, que xanh thì theo bà Nguyễn.”

Bắc Chi lập tức bước lên: “Em bốc trước!”

Hành động giống hệt như kiếp trước, chỉ khác là lần này, nó bốc trúng que đỏ.

“Em bốc được bà Tần rồi!” Nó reo lên vui sướng.

Nhận ra mình hơi lố, nó vội thu lại nét mặt, nhưng ánh mắt rạng rỡ đầy đắc ý vẫn không giấu nổi.

Nó quay sang tôi, hạ giọng thì thầm:

“Chị à, lần này em sẽ là tiểu thư thủ đô, còn chị thì cứ chôn vùi cuộc đời với bà già cổ lỗ sĩ đó đi.”

Tôi cầm lấy que xanh còn lại, khẽ mỉm cười:

“Chúc em toại nguyện.”

Bắc Chi sững người, rõ ràng không ngờ tôi lại bình tĩnh như thế.

Nó không biết rằng, trong lòng tôi lúc này chỉ có một cảm giác –

Giải thoát.

Bà Tần đứng dậy, tao nhã vuốt phẳng váy:

“Vậy chuyện này quyết định vậy đi. Bắc Chi, đi thu dọn đồ đạc đi, chiều nay chúng ta về thủ đô.”

Bắc Chi vui mừng hớn hở chạy khỏi phòng khách, thậm chí không buồn liếc nhìn bà Nguyễn lấy một cái.

Trong phòng khách giờ chỉ còn lại tôi, bà Nguyễn và viện trưởng Lâm.

Bà Nguyễn chợt lên tiếng:

“Nam Chi, hình như con không thất vọng?”

Tôi ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt bà:

“Thưa bà, được sống cùng bà là vinh hạnh của con.”

Trong mắt bà Nguyễn hiện lên một tia kinh ngạc, nhưng rồi bà mỉm cười:

“Đứa trẻ ngoan. Ngày mai chúng ta lên đường nhé. Bà có một ngôi nhà nhỏ ở Tô Châu, chắc con sẽ thích.”

Về lại ký túc xá, Bắc Chi đang hào hứng thu dọn đống hành lý ít ỏi của mình.

“Chị không hiểu chị vừa đánh mất điều gì đâu.”

Nó nói mà không thèm ngẩng đầu lên:

“Bà Tần là quý bà nổi tiếng ở thủ đô đấy. Đi theo bà ấy, tương lai em chắc chắn sẽ gả vào hào môn.”

Tôi ngồi bên mép giường, nhìn bóng lưng bận rộn của nó:

“Bắc Chi, nhớ chăm sóc bản thân thật tốt.”

“Nói đạo đức giả ít thôi!”

Nó bất ngờ quay lại, ánh mắt lóe lên thứ cảm xúc tôi không thể hiểu nổi:

“Rõ ràng chị ghen tỵ muốn chết, còn bày đặt cao thượng!”

Tôi không tranh cãi.

Kiếp trước, đúng là tôi từng ghen tỵ, thậm chí oán trách số phận bất công.

Bởi chỉ có tôi mới biết, những năm tháng sống cùng bà Tần đau khổ đến mức nào.

“À đúng rồi.”

Bắc Chi lôi từ dưới gối ra một quyển truyện cổ tích cũ kỹ, ném về phía tôi:

“Cái này để lại cho chị. Dù sao em cũng chẳng cần nữa.”

Đó là món đồ duy nhất bố mẹ để lại cho hai chị em tôi.

Tôi đón lấy, cổ họng nghẹn lại:

“Cảm ơn.”

Ba giờ chiều, một chiếc Rolls-Royce màu đen dừng lại trước cổng trại trẻ.

Bắc Chi không chờ nổi mà bước lên xe, chẳng thèm ngoái đầu nhìn lại nơi chúng tôi đã sống suốt mười năm qua.

Trước khi đi, bà Tần nhìn tôi một cách đầy ẩn ý:

“Nam Chi, đôi khi những lựa chọn tưởng như không tốt, lại là một kiểu may mắn.”

Tôi sững người.

Kiếp trước bà ấy chưa từng nói với tôi câu này.

Sáng hôm sau, bà Nguyễn lái một chiếc jeep cổ tới đón tôi.

So với sự hào nhoáng của bà Tần, cách rời đi của bà Nguyễn yên tĩnh đến lạ.

“Lên xe đi, con.”

Bà giúp tôi xếp hành lý lên xe:

“Chúng ta sẽ có một hành trình dài đấy.”

Similar Posts

  • Rời bỏ tra nam, nữ chủ nghịch tập thành công

    Khi đang thu dọn bát đũa, chồng tôi bất ngờ ôm lấy tôi từ phía sau, giọng điệu đầy thân mật.

    “Anh đã giao vị trí phó tổng của em cho Tiểu Vi rồi. Cô ấy giỏi hơn em, sau này em cứ an nhàn ở nhà làm phu nhân giàu sang đi.”

    Chưa kịp để tôi phản ứng, con trai bên cạnh đã nhảy cẫng lên vui mừng.

    “Thật tuyệt quá! Dì Vi Vi nghe tin này chắc chắn sẽ rất vui. Mẹ sớm nên giao vị trí đó cho dì ấy rồi!”

    Nhìn hai cha con họ, tôi cụp mắt xuống, nở nụ cười lạnh lẽo.

    “Nếu vậy thì ly hôn đi. Không chỉ vị trí phó tổng, ngay cả anh và con trai, tôi cũng không cần nữa.”

  • Người Chồng Chỉ Xuất Hiện Mỗi Năm Một Lần

    Mẹ tôi giới thiệu cho tôi một phi công.

    Lương năm 3,18 triệu, nhưng một năm chỉ có thể về nhà một lần.

    Tôi ngồi ngay tại bàn xem mắt mà lập tức nhíu mày.

    Một năm chỉ về một lần, vậy khác gì sống như góa phụ khi chồng còn sống?

    Tôi đang định mở miệng từ chối, anh bỗng đặt đũa xuống, bình tĩnh nhìn tôi nói: “Tôi có hai điều kiện.”

    Tôi còn chưa kịp phản ứng, anh đã mở lời.

    Điều kiện thứ nhất nói xong, tôi sững người ba giây.

    Điều kiện thứ hai nói xong, hốc mắt tôi hơi cay.

    Mẹ tôi ở bên cạnh sốt ruột đá vào chân tôi, hạ giọng thúc giục: “Con nói gì đi chứ.”

    Tôi hít sâu một hơi, ngẩng đầu, nhìn người đàn ông chưa từng gặp lần thứ hai ấy và nói: “Được, tôi gả.”

  • Mối Tình Đầu Của Chồng Tới Tận Cửa Tìm

    Ngày tôi trở về nước, một người phụ nữ xa lạ lao ra chặn xe.

    “Cầu xin anh, cho tôi mượn 500 nghìn tệ.”

    Phó Trầm Tùng đạp phanh gấp, thấy cô ta không sao thì liền nhấn ga rời đi.

    Người phụ nữ bị hất văng, chật vật lăn một quãng rất xa.

    Phó Trầm Tùng nắm chặt tay tôi, dịu dàng nói:

    “Vợ à, đừng sợ, chắc là kẻ nghèo nào đó phát điên thôi.”

    Thế nhưng đêm đó, tài khoản của anh ta lại chuyển đi một triệu tệ.

    Trợ lý đưa một tập tài liệu đến trước mặt tôi.

    “Là mối tình đầu của Tổng giám đốc Phó.

    Con gái năm tuổi, đang nằm viện vì bệnh nặng.”

  • Lần Đầu Tiên

    Tôi phát hiện mình mang thai đúng vào ngày chồng thú nhận đã ngoại tình.

    Anh ta sẵn sàng ra đi tay trắng.

    Mười năm tình cảm, nói buông là buông được ngay.

    Anh ấy thu dọn hành lý, đúng vào khoảnh khắc tay chạm vào ổ khóa cửa.

    Tôi không kìm được mà hỏi: “Tại sao?”

    Anh quay đầu lại nhìn tôi, trong mắt ngấn đầy nước.

    “Vợ à, anh xin lỗi… Nhưng Nhuận Nhuận là lần đầu tiên, anh phải có trách nhiệm với cô ấy.”

  • Ngày Cưới Anh Ở Với Nyc

    Ngày cưới, đột nhiên bùng phát dịch bệnh, bạn trai tôi bị cách ly.

    Chúng tôi đành phải tổ chức một đám cưới đặc biệt qua video.

    Ngay lúc tuyên thệ, một người phụ nữ mặc áo choàng tắm bất ngờ xuất hiện trên màn hình lớn.

    Khách khứa tại hiện trường náo loạn cả lên.

    “Có phải tôi hoa mắt không? Sao lại có một người phụ nữ?”

    “Không phải chú rể chỉ về khách sạn lấy đồ rồi bị cách ly riêng sao?”

    Tôi ngây người nhìn màn hình, lạnh từ đầu tới chân.

    Người phụ nữ ấy, tôi biết. Là bạn gái cũ của anh ta.

  • Quà Tặng Sinh Mệnh

    Hot boy trường học, Lý Nguyên, được kích hoạt hệ thống ràng buộc — cậu ta có thể thông qua việc tặng quà cho tôi để đổi lấy “mệnh công chúa” dùng cho cô gái mà cậu ta thích.

    Nhưng cậu ấy không hề biết rằng tôi đã trọng sinh.

    Tôi không nói không rằng, lập tức đem món quà ấy tặng cho một bệnh nhân nguy kịch trong phòng ICU — dùng mạng của cô gái đó để cứu lấy hàng vạn sinh linh!

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *