Kiến Thủ Thanh – Nấm Của Ký Ức

Kiến Thủ Thanh – Nấm Của Ký Ức

Mấy cây nấm dược liệu tôi trồng trên sân thượng đã bị ông chủ quán cà phê bên cạnh trộm suốt 88 ngày liền.

Dựa vào đám nấm ăn trộm đó, hắn ta phất lên thành chủ quán triệu view, thương hiệu định giá hàng chục triệu.

Cho đến một ngày, hắn trộm nốt cây cuối cùng.

Ngay trên livestream, hắn xay nó thành bột, pha vào ly “Latte Kiến Thủ Thanh”, rồi mỉm cười uống cạn.

Kết quả?

Ngay trước mặt hàng triệu người xem, hắn bắt đầu múa may điên loạn, vừa cười vừa vồ lấy không khí, gào lên rằng nhìn thấy ngọc bay khắp trời.

Toàn bộ mạng xã hội nổ tung.

Sau đó hắn kéo theo cơ quan an toàn thực phẩm và phóng viên đứng chắn trước cửa tiệm thuốc của tôi, nước mắt ngắn dài tố tôi đầu độc.

Tôi chỉ bình tĩnh đưa ra ba món đồ:

Giấy phép hành nghề gia truyền

Một quyển sổ tay nghiên cứu nấm do chính tay tôi ghi

Và chiếc chậu hoa dán nhãn “Mẫu dược – Tuyệt đối không ăn”

Tôi nói:

“Tôi nghiên cứu chất gây ảo giác trong loại nấm Kiến Thủ Thanh để tìm hướng đột phá trong việc điều trị Alzheimer cho bà tôi.”

“Thứ hắn uống không phải độc, mà là mẫu thử chứa hy vọng của rất nhiều bệnh nhân.”

Tôi mở điện thoại.

Phòng livestream của Hứa Triết đang nóng hừng hực.

“Chúc mừng anh Hứa giành giải Đồ uống sáng tạo nhất năm!”

Trên màn hình, Hứa Triết mặc nguyên bộ đồ công sở retro cực kỳ chỉn chu, nâng ly latte màu xanh kỳ lạ một cách tao nhã.

Hắn nhón lấy một cây nấm nhỏ, tán nấm ánh xanh lam mờ ảo, khoe với ống kính:

“Anh em nhìn xem, linh hồn của Latte Lam chính là thứ này. Giống nấm độc quyền mình ‘tìm được’ ở hẻm núi nước ngoài đấy!”

Bình luận nổ tung:

“Visual thần tiên quá trời!” “Muốn uống thử ngay!” “Đúng là nghệ sĩ cà phê hàng thật giá thật!”

Hắn uống cạn ly, nhắm mắt ra chiều thưởng thức:

“Trời ơi, mùi vị có tầng lớp rõ ràng luôn! Mở đầu là hương hoa, giữa là vị hạt, hậu vị thì… hậu vị mang theo một vị tươi mới, khiến người ta lâng lâng như bay ấy!”

Bên kia màn hình, hàng triệu fan thi nhau tặng quà.

Tôi nhìn chăm chăm vào điện thoại, âm thầm đếm ngược.

5 phút.

Hứa Triết đột ngột im lặng, ánh mắt bắt đầu lạc thần.

Hắn nhìn vào không khí, cười ngây ngô.

“Woa! Nhiều viên ngọc quá! Xanh nè, đỏ nè… mà còn biết bay nữa chứ!”

Hắn bật dậy, mắt trợn tròn, nhảy nhót khắp phòng livestream như đang đuổi bắt những thứ chỉ mình hắn nhìn thấy.

Bình luận đứng hình toàn tập:

“Ủa ủa, streamer ăn trúng nấm ảo giác rồi à?”

“Đây là kiểu biểu diễn nghệ thuật mới hả? Thấy ngọc luôn?”

Hứa Triết hoàn toàn chìm trong thế giới của riêng hắn.

Tay múa chân đạp, mặt cười đần hạnh phúc.

Một lúc sau, hắn bắt đầu ôm chân bàn, say sưa đọc lại bài văn tiểu học với tất cả cảm xúc trên đời.

Tôi tắt livestream, bước lên sân thượng.

Chiếc chậu có dán nhãn “Mẫu dược – Không ăn được”… giờ trống trơn.

Tôi khẽ cười.

Tám mươi tám ngày — cuối cùng hắn cũng ăn trúng thứ mà hắn không bao giờ nên ăn.

2 phút sau, hashtag

#Barista nổi tiếng bị ngộ độc nấm ngay trên livestream leo thẳng top 1 hot search.

Tôi vừa lướt Weibo vừa xem dư luận dậy sóng.

Studio của Hứa Triết phản ứng thần tốc, ra tuyên bố ngay lập tức:

“Anh Hứa bị đồng nghiệp hàng xóm đầu độc, đã được đưa đi cấp cứu. Tình trạng tâm thần hiện đang vô cùng bất ổn.”

Ảnh đính kèm là ảnh hắn nằm trên giường bệnh, mắt vô hồn, đang truyền nước biển, trông vừa yếu ớt vừa tội nghiệp.

Tôi suýt nữa phì cười thành tiếng.

Tôi đã kiểm soát độc tính của cây “Kiến Thủ Thanh” mình nuôi trồng ở mức thấp nhất.

Nó hoàn toàn không gây chết người, chỉ tạo ra phản ứng ảo giác mạnh cho hệ thần kinh, khiến hắn “du hành” vài tiếng trong thế giới kỳ ảo đầy ảo giác.

Sau đó thì… não sẽ tự động sập nguồn, và hắn sẽ ngủ liền ba ngày ba đêm.

Rồi thì, thông tin cá nhân của tôi bị đào lên sạch trơn.

Tên thật, địa chỉ nhà, tiệm thuốc Đông y gia truyền của nhà tôi – tất cả đều bị fan của hắn đăng công khai lên mạng.

Điện thoại bắt đầu rung liên tục, tin nhắn tới tấp:

“Mụ phù thủy độc ác!”

“Ghen tỵ tài năng người ta nên đầu độc hại người!”

“Loại người như mày nên cút khỏi con phố này đi!”

Từng dòng từng dòng chửi rủa đầy ác ý không ngừng tuôn đến.

Tôi nhìn màn hình, tâm trạng vẫn rất bình tĩnh.

Trước cửa tiệm thuốc bắt đầu tụ tập đông người.

Tôi vén rèm cửa sổ tầng hai, nhìn xuống – ít nhất vài chục thanh niên đang giơ biểu ngữ, hô to khẩu hiệu:

“Trả lại công bằng cho Hứa Triết!”

“Trừng trị hung thủ!”

Có người còn dùng sơn đỏ viết chữ “Độc” to đùng lên tấm cửa gỗ trăm năm tuổi của tiệm tôi.

Chị Vương ở ban quản lý phường dẫn theo bảo vệ tới gõ cửa:

“Tô Ý Vi, em ra ngoài giải thích rõ ràng chuyện này đi.”

Tôi không mở cửa.

Studio của Hứa Triết lại đăng tiếp thông cáo thứ hai, lần này còn ác hơn:

“Hàng xóm vì ghen tức tài năng của Hứa Triết nên cố tình dùng thực vật có độc để trả thù. Người này có tính cách lập dị, nghi ngờ có xu hướng phản xã hội, mọi người nên cẩn thận.”

Bên dưới còn kèm theo ảnh của tôi bị chỉnh thành đen trắng, như ảnh… truy điệu.

Similar Posts

  • Đừng Yêu Một Người Không Biết Giá Trị Sinh M Ạn G

    Mẹ chồng cũ tôi bị xuất huyết não nghiêm trọng, cần phải phẫu thuật khẩn cấp.

    Là một bác sĩ ngoại khoa hàng đầu, tôi lập tức bay đến trong đêm để thực hiện ca mổ.

    Để nhiều người có thể quan sát kỹ thuật phẫu thuật não tinh vi này, bệnh viện còn đặc biệt sắp xếp người quay và phát trực tiếp.

    Nhưng đúng vào giai đoạn quan trọng nhất là khâu vết mổ, một thực tập sinh đang đứng xem lại bất ngờ giật lấy dụng cụ trên tay tôi, tỏ rõ vẻ háo hức:

    “Bác sĩ Cố, em vừa học xong kỹ thuật khâu hôm qua, lần này để em thử nhé.”

    Ánh mắt tôi lướt qua đôi tay không hề đeo găng vô trùng của cô ta, lạnh cả sống lưng, tôi nghiêm giọng quát lớn:

    “Ai cho cô vào đây? Mau đưa cô ta ra ngoài ngay! Làm ô nhiễm phòng mổ thì ai chịu trách nhiệm?”

    Nói xong, tôi chuẩn bị khử trùng lại, nhưng cô thực tập sinh đó vẫn đuổi theo, mặt đầy bực tức:

    “Chỉ là kỹ thuật khâu đơn giản thôi mà, có gì khó đâu.”

    “Em là người của tổng giám đốc Tống — Tống Tri Hành. Anh ấy sắp xếp cho em vào đây là để em cầm dao chính, không phải làm trợ lý cho chị.”

    Tay tôi khựng lại, đứng đơ vài giây, sau đó lập tức lôi số của Tống Tri Hành ra từ danh sách chặn.

    “Nếu anh không muốn mẹ anh chết, thì tốt nhất đến đây đưa bạn gái bé bỏng của anh đi ngay.”

  • Căn Hộ 30 Triệu Và Người Đàn Ông Không Đáng Một Xu

    Bố mẹ cho tôi ba mươi triệu tệ, bảo tôi mua nhà ở trung tâm thành phố.

    Bạn trai đi cùng tôi xem nhà, sau đó chị môi giới đột nhiên nhắn tin cho tôi:

    “Chị Chu à, em thấy nói chuyện với chị hơi tốn sức, hay là chị gửi WeChat bạn trai chị cho em đi?”

    Tôi sững người, không đáp lại.

    Tối hôm đó, tôi lén xem điện thoại của bạn trai.

    Trên WeChat hiện rõ tin nhắn của chị môi giới.

    “Anh ơi, chị Chu bình thường nóng tính như vậy, chắc anh chịu đựng cũng vất vả lắm nhỉ?”

    “Em thật sự rất thương anh.”

  • TÁM NĂM THÀNH HƯ KHÔNG

    Ba mẹ qua đời, tôi được bạn thân nhất của ba nhận về nhà họ Chu.

    Năm 16 tuổi, vào ngày sinh nhật, Chu Gia Vọng uống say rồi hôn tôi, nói rằng tôi chỉ được thích mỗi mình anh.

    Năm 18 tuổi, anh dỗ dành tôi nếm thử trái cấm, bảo rằng sẽ quấn lấy tôi cả đời.

    Năm 24 tuổi, tôi muốn kết hôn nhưng anh lại nói, anh không bao giờ kết hôn.

    Sau một tháng chiến tranh lạnh, bạn bè sắp xếp một buổi gặp mặt để hàn gắn chúng tôi.

    Hôm đó, Chu Gia Vọng lại dẫn theo một cô gái trẻ.

    Nụ cười ngượng ngùng của cô ta giống hệt tôi năm 18 tuổi.

    Bạn tôi bất bình thay tôi: “Mẹ nó, anh coi Thẩm Kim Nghi là gì vậy?”

    Chu Gia Vọng khẽ cười nhạt: “Các người phản ứng mạnh như vậy làm gì?”

    “Tôi chỉ coi Kim Nghi là em gái, không lẽ chỉ vì cô ấy sống ở nhà tôi nhiều năm thì tôi phải cưới cô ấy sao?”

  • Căn Nhà Cưới Không Chào Đón Kẻ Thứ Ba

    Trong suốt nửa năm tôi đi công tác, vị hôn phu đã một mình dọn vào sống trong căn nhà mới của chúng tôi.

    Mỗi tháng, anh ta còn tượng trưng chuyển cho tôi 50 tệ, gọi là “tiền thuê nhà cho vợ”.

    Cho đến khi trên vòng bạn bè anh ta bắt đầu khoe những bữa tối tinh xảo, từ “ăn một mình” thành “ăn hai người”.

    Bạn bè đùa rằng chắc là muốn sống như vợ chồng rồi, không về nhanh là bị người khác cướp mất.

    Tôi chỉ cười, rồi lập tức lên đường về trong đêm để tạo bất ngờ sinh nhật cho anh ta.

    Mật mã cửa nhà mới nhập thế nào cũng sai. Tôi đang định gọi cho chồng sắp cưới thì một cô gái trẻ, mặc tạp dề, cầm muôi mở cửa.

    Cô cau mày nhìn tôi, rồi mỉm cười nói: “Chị ơi, chị đi nhầm nhà rồi. Đây là nhà của em mà.”

  • Tát cạn ao để bắt cá

    Trong giờ học, tôi cố tình nhắn tin cho vị giáo sư dạy thay kia.

    “Chồng à, tối nay được pang pang pang, nhưng nếu anh cười thì coi như vô hiệu.”

    Người nào đó trên bục giảng khẽ cong môi.

    Tối hôm đó, tôi giận dữ chất vấn anh ta vì không tuân thủ luật chơi.

    Giáo sư thì ung dung bóc một hộp siêu mỏng 0.01 mới toanh.

    “Cười rồi thì đúng là… vô hiệu thật.”

    Tôi: “???”

    1

    Sáng sớm bước vào lớp học chuyên ngành, tôi liền cảm thấy không khí có gì đó là lạ.

    Tôi ngồi xuống, huých vai bạn cùng phòng.

    “Có chuyện gì vậy? Cuối cùng trường cũng chịu hoàn tiền sách giáo khoa dư à?”

    Bạn cùng phòng trả lời:

    “Không phải. Là giáo sư hôm nay bận, nhờ sư đệ cũ đến dạy thay một tiết. Nghe nói cũng là một đại lão học thuật.”

    “Cậu không biết đâu, đại lão đó mới ghé mặt qua lớp một cái thôi, mà đeo kính gọng vàng lên một phát, cứ như nam chính bước ra từ phim thần tượng ấy.”

    “Hừ, cũng chỉ là đàn ông thôi mà.”

    “Thật sự rất đẹp trai, kiểu đàn ông trưởng thành, tinh anh, đúng chuẩn gu của cậu luôn.”

    Tôi chẳng mấy hứng thú.

    Tám thêm vài câu với bạn rồi định tranh thủ chợp mắt tí trước khi vào học.

    Nhưng mà… đau lưng quá.

    Gục đầu xuống bàn càng nằm càng khó chịu, không thể nào yên được.

    Bực ghê.

    Thôi khỏi ngủ.

    Tôi rút điện thoại ra, bắt đầu nhắn tin xả giận tới tấp cho một người.

    【Tôi nói là sáng nay có tiết học sớm rồi, vậy mà anh tối qua vẫn quá đáng như vậy!】

    【Rõ ràng là cố ý, chỉ vì tôi chê anh già hơn tôi bảy tuổi thôi đúng không, đồ hẹp hòi!】

    【Ghét anh!】

    【Tuần này tôi ở lại ký túc, không về nhà. Anh tự mình trải qua ngày 520 đi, đồ ông chú!】

    Đối phương không thèm rep.

    Họp từ sáng sớm hả?

    Khổ thân trâu cày học thuật.

    Tôi tiếp tục điên cuồng gửi sticker xả tức.

    Đang gửi đến hăng say thì lớp học đột nhiên im phăng phắc.

    Ngay sau đó, bạn cùng phòng huých tôi lia lịa:

    “Lạc Lạc, Lạc Lạc! Thầy dạy thay tới rồi kìa! Nhìn đi!”

    “Được rồi được rồi, để gửi nốt mấy tin nhắn đã.”

    Tôi không vội ngẩng lên.

    Một giây sau, trên bục vang lên một giọng nam trầm ấm:

    “Tôi là Cố Tri Dự. Giáo sư Vương có việc gấp nên nhờ tôi tạm thay lớp Vật Lý Đại Cương của các bạn.”

    ?

    !

    Bạn cùng phòng bên cạnh vừa thét vừa thở gấp, còn tôi thì chậm rãi, rất chậm rãi, chậm đến mức như người mất trí, ngẩng đầu lên.

    Ánh mắt tôi ngay lập tức chạm vào người đàn ông kia — người tên là Cố Tri Dự.

    Anh ấy bình tĩnh, lạnh nhạt.

    Còn tôi thì đơ ra như tượng.

    Đẹp trai thật sự.

    Một chiếc sơ mi trắng và quần âu đơn giản, cơ ngực căng đến mức làm áo nhô cả lên, đôi chân dài miên man được quần âu ôm sát.

    Thân hình chẳng khác gì mấy blogger sexy trên mạng.

    Kính gọng vàng đeo lên, mùi daddy ngập tràn.

    Đẹp tới mức khiến người ta muốn ngủm.

    Và tôi — thật sự muốn ngủm.

    Không.

    Ai hiểu cho cái cảm giác chó má khi người đàn ông tối qua còn nằm trên giường tôi đòi chơi trò lưu manh, sáng nay lại trở thành giáo viên của tôi chứ???

    2

    “Cậu thấy thầy giáo dạy thay hôm nay có phải siêu đẹp trai không? Đúng chuẩn tinh anh thành thục, kiểu cấm dục gợi tình đấy!”

    “Anh ấy cứ nhìn về phía tụi mình á, aaa…”

    “Lạc Lạc, Lạc Lạc?”

    “Sao thế, mặt cậu nhìn kỳ vậy?”

    Bạn cùng phòng thấy tôi có gì đó không ổn, vội nhỏ giọng hỏi.

    Tôi hoàn hồn, gượng cười như không:

    “Không sao. Cậu nói đúng lắm. Vị thầy mới tên là Cố Tri Dự này đúng là rất đẹp trai, đẹp như chó.”

    “Hả? ‘Đẹp như chó’ là khen á?”

    “Là một lời khen tuyệt đối đấy.”

    Tôi mặt không cảm xúc nhìn chằm chằm Cố Tri Dự đang giảng bài rất nghiêm túc trên bục.

    Sáng nay tôi muốn xin nghỉ học để ngủ nướng, anh ta nhất quyết không cho.

    Lúc đó tôi còn tưởng anh ta là vì muốn tôi chăm học, không để tôi sa ngã.

    Đến mức vô tình như vậy, Hitler chắc cũng phải khóc vì cảm động.

    Hóa ra chỉ là vì muốn chơi trò tình thú kiểu này với tôi.

    Muốn chơi chứ gì, xem ai chơi ai tới chết.

    Khi Cố Tri Dự bảo chúng tôi tự phân tích sơ đồ thí nghiệm trong sách, tôi liền mở khung chat với anh ta.

    Gửi mấy dòng rất “thiếu đòn”:

    【Chồng à, tối nay có thể tiếp tục pang pang pang. Em muốn thử kiểu mới. Vai giáo viên – học sinh khá là kích thích.】

    【Nhưng anh cười là coi như mất quyền lợi đó nhé.】

    Điện thoại đặt trên bục của Cố Tri Dự rung lên một cái.

    Anh không thèm nhìn.

    Vẻ ngoài vẫn là hình tượng giáo viên nghiêm túc, mẫu mực.

    Tôi cố tình hắt hơi một cái.

    Lúc anh quay sang nhìn, tôi lắc lắc điện thoại, nhép miệng ra hiệu:

    【Xem điện thoại đi.】

    Cuối cùng anh cũng cầm máy lên.

    Ngón tay thon dài trượt nhẹ.

    Mở khóa.

    Trước ánh mắt đầy gian ý của tôi, khóe môi anh khẽ cong lên.

    Nụ cười rất mỏng, rất nhẹ, nhưng rõ ràng.

    ?

    Không phải chứ.

    Cố Tri Dự giờ dễ dụ vậy luôn á?

    Hai câu thôi mà cũng cười được?

    Tôi đang hí hửng định chọc quê anh ta thêm thì nhận được hồi âm:

    【Tan học ra bãi đậu xe của trường, mình cùng về nhà.】

    3

    Tan học, Cố Tri Dự bị một đám trai gái vây quanh xin cách liên lạc một cách rất “tế nhị”.

    Tôi thì thong thả đi cùng bạn về ký túc xá.

    Vừa ngã lưng xuống giường định ngủ bù, điện thoại đã đổ chuông.

    Là anh ta gọi.

    “Sao không đợi anh ở bãi xe?”

    Liếc nhìn bạn cùng phòng đang đeo tai nghe xem show, tôi hạ giọng nói khô khốc:

    “Bãi xe gì chứ. Tôi nói rồi, tuần này tôi ở ký túc.”

    “Anh chưa đồng ý.”

    “Cái đó cần anh đồng ý à? Anh không thấy mình vô liêm sỉ sao, ông chú?”

    “Lạc Lạc, sao sau khi yêu em lại không ngoan nữa vậy?”

    Đúng vậy.

    Không ai biết — người đàn ông đẹp trai chỉ dạy thay một tiết tên là Cố Tri Dự, chính là bạn trai tôi.

    Không có gì máu chó.

    Anh ấy là anh trai hàng xóm, từng kèm tôi vài bài tập.

    Xem như thanh mai trúc mã.

    Từ nhỏ anh ấy đã là “con nhà người ta” trong truyền thuyết: học giỏi, sự nghiệp tốt, đẹp trai.

    Tôi đậu vào trường đại học gần nơi anh ấy công tác, từ đó liên lạc nhiều hơn.

    Dù hơn tôi bảy tuổi, nhưng trong quá trình tiếp xúc, tôi luôn cảm thấy anh ấy có sự chín chắn và khoảng cách khiến người khác vừa sợ vừa mê.

    Trước một người đàn ông trưởng thành ưu tú như thế, là tôi nảy sinh lòng xấu trước, chủ động theo đuổi.

    Lúc đầu Cố Tri Dự từ chối thẳng thừng mấy lần.

    Về sau, nhờ tôi kiên trì – mặt dày lăn xả – khóc lóc ăn vạ, anh mới miễn cưỡng gật đầu.

    Nhưng yêu vào rồi tôi mới phát hiện — bề ngoài anh nghiêm túc vậy thôi, chứ thật ra… không có tí nhân tính nào.

    Suốt ngày quản tôi như quản cháu.

    Tới khi yêu rồi tôi mới nhận ra — hóa ra Cố Tri Dự, cái ông già này, từ đầu đã đợi tôi tấn công.

    Mỗi một chiêu tán tỉnh ngu ngốc của tôi, đều thành công là vì anh ấy… cố ý phối hợp.

    4

    Càng nghĩ tôi càng bực, tức đến mức nói năng không lựa lời.

    “Yêu đương thì sao? Kết hôn còn có thể ly hôn nữa là, biết đâu mai mốt tụi mình chia tay cũng nên.”

    “Em lại muốn bị dạy dỗ hả?”

    Giọng của Cố Tri Dự trầm trầm, bình tĩnh một cách nguy hiểm.

    Tối qua tôi lỡ miệng trêu anh “già gặm cỏ non”, lúc đó anh cũng dùng đúng tông giọng này.

    Và rồi tôi đã phải trả giá đắt.

    Nghĩ đến đó, lưng càng ê ẩm, chân càng mềm nhũn.

    Tôi lập tức chột dạ, rút người lại chui trong chăn lẩm bẩm lí nhí.

    “Dù sao cũng không về. Anh mà định ‘dạy dỗ’ tôi thì tôi càng không về để bị bắt nạt đâu.”

    Cố Tri Dự vẫn thản nhiên nói:

    “Vậy hộp bánh nhỏ anh đặt, hai dĩa tôm hùm, ba túi đồ nướng ai ăn đây? Định để đám chó hoang trong khu ăn hộ à?”

    “???”

    Sau một hồi giằng co trong nội tâm, tôi hất chăn ngồi dậy, nghiêm túc đáp:

    “Đại Hoàng liệu có ăn được mấy món đậm vị thế không?”

    “Tôi tới liền, đợi tôi ở bãi xe.”

    Tạm biệt bạn cùng phòng, tôi xách túi chạy vèo ra bãi đậu xe của trường.

    Vừa lên xe Cố Tri Dự, anh chẳng trách tôi giận dỗi ban nãy, cũng không nhắc gì chuyện tôi chọc anh trong lớp.

    Vẫn như thường lệ, anh hôn tôi một cái, còn dịu dàng lau mồ hôi giúp tôi.

    Trông chẳng khác gì một người bạn trai chính trực chỉ gọi người yêu về nhà ăn cơm.

    Tôi cũng tạm thời hạ cảnh giác, ngoan ngoãn theo anh về.

    Vừa bước vào nhà, tôi bỗng nhận ra đã để quên điện thoại trên xe.

    “Cố Tri Dự, tôi phải xuống xe lấy điện thoại cái đã.”

    Vừa xoay người lại…

    Rầm.

    Cánh cửa nhà bị anh đóng sầm lại.

    Anh đưa tay cởi nút áo sơ mi trên cùng, hỏi một câu cực kỳ khó hiểu:

    “Lạc Lạc, em có đói không?”

    Tôi ngơ ngác:

    “Không mà? Sáng anh làm bữa sáng cho tôi rồi. Tôi ăn no lắm, giờ còn chưa tới trưa nữa.”

    “Vậy tốt, giờ chúng ta có thể làm chuyện đứng đắn rồi.”

    Tôi bủn rủn cả chân. Nguy hiểm!

    “Ch-chuyện gì cơ?”

    “Thực hiện mấy tin nhắn em gửi lúc học ấy.”

    Cố Tri Dự nhìn tôi chằm chằm.

    Sau tiếng lách cách rất nhỏ, chiếc đồng hồ bạc lấp lánh được anh tháo ra, đặt lên tấm thảm mềm.

    Kế tiếp, kính cũng bị anh tháo xuống ném sang một bên.

    Trong căn phòng khách mang phong cách Tây Ban Nha, chỉ còn tiếng kim đồng hồ treo tường khẽ khàng tích tắc.

    Không khí lập tức trở nên mờ ám.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *