Xin Hãy Rung Động Vì Em Nhiều Hơn

Xin Hãy Rung Động Vì Em Nhiều Hơn

Bản thân bị đẩy ra nông thôn sống suốt 10 năm, vậy mà vừa mới trở về nhà, em kế đã ngang nhiên giành lấy sợi dây chuyền của tôi.

Thấy vậy tôi liền tốt bụng nhắc nhở: “Đây là quà của vị hôn phu tặng chị, anh ấy rất điên đấy, tốt nhất em đừng lấy làm gì.”

Nhưng em kế lại khinh khỉnh hừ một tiếng: “Dù sao thì cũng chỉ là một thằng nhà quê, để xem anh ta điên được tới mức nào!”

Kết quả là, ngay ngày hôm sau tại trường học, thái tử Chu Cốc An vừa bóp chặt cổ cô ta vừa hét: “Cô nghĩ cô là ai mà dám đụng vào thứ này hả?”

Nhìn ánh mắt hoảng sợ của em kế, tôi nhún vai: “Đã bảo rồi, anh ấy điên thật mà.”

1

Tôi tên là Thẩm Giản, vốn là thiên kim tiểu thư nhà họ Thẩm.

Năm tôi 8 tuổi, mẹ tôi đã ngã từ tầng trên xuống vì cào trúng mặt “bạch nguyệt quang” của bố khi người đó tới nhà gây sự. Chưa kịp đưa mẹ đến bệnh viện thì bà ấy đã qua đời.

Sau sự cố đó, tôi bị cha đuổi ra vùng quê sống.

Tôi phải sống ở đó tận 10 năm.

Trong khoảng thời gian đó, bố tôi đã tái hôn với “bạch nguyệt quang”, còn dẫn theo con gái của bà ta vào nhà họ Thẩm.

Không ngờ, ông lại sai người đưa tôi trở về nhà và yêu cầu tôi rời khỏi nông thôn.

Nhưng vừa bước chân vào nhà, tôi đã thấy hành lý của mình bị lục tung hết lên.

Quần áo bị cắt nát, sách vở bị xé vụn, cả những tấm ảnh cũng bị xé thành từng mảnh.

Trong lúc người giúp việc đang dọn dẹp tàn cuộc, thì thủ phạm – Thẩm Niệm An – lại đang nghịch sợi dây chuyền trong tay, ngồi trên ghế sofa nhai kẹo cao su: “Thẩm Giản, chị đừng tưởng trở về là sẽ trở thành thiên kim nhà họ Thẩm.”

Sau khi nhìn rõ món đồ trong tay cô ta, tôi lập tức đưa tay ra: “Trả lại cho chị mau.”

Đó là một sợi dây chuyền hết sức bình thường, mặt dây là chú chim nhỏ được khắc từ gỗ, treo trên một sợi dây đen.

Thẩm Niệm An thấy tôi nhìn chăm chú thì quấn sợi dây quanh ngón tay, xoay tròn: “Quý món này đến vậy à? Thế thì càng không thể trả rồi. Một khi tôi đã thích thứ gì thì nó phải là của tôi.”

Nhìn bộ dạng đắc ý đến quên trời quên đất của cô ta, tôi tốt bụng nhắc nhở: “Đây là món quà của vị hôn phu tặng chị. Anh ấy điên lắm, chị khuyên em đừng lấy làm gì.”

Thẩm Niệm An như thể vừa nghe thấy một chuyện đùa hết sức nhảm nhí, lập tức cười đến nghiêng người ngả dài trên ghế sofa. Sau đó hừ lạnh một tiếng đầy khinh miệt: “Thẩm Giản, chị bị nhốt ở nông thôn 10 năm chứ đâu phải đi du học 10 năm. Lấy đâu ra vị hôn phu chứ? Kể cả đúng như vậy thì có phải thằng nhà quê nào sống quanh khu đó không? Nuôi heo hay trồng rau vậy? Được rồi, để xem anh ta điên cỡ nào!”

“Cãi nhau cái gì đấy?!”

Vừa dứt lời, trên cầu thang liền vang lên tiếng quát của Thẩm Kiến Tuyển. Tôi đưa mắt ngước nhìn theo tiếng nói, người phụ nữ đứng bên cạnh ông – Diễm Ninh – đang nhìn chằm chằm vào tôi bằng ánh mắt lạnh lẽo.

Gương mặt kiều diễm kia có một vết sẹo đã lâu năm, là hai vết vắt chéo nhau trên má trái.

Vừa nhìn vào đã biết đó chính là kiệt tác của mẹ tôi, và hiện giờ tôi thấy rất tự hào về bà.

Thẩm Kiến Tuyển chẳng buồn nói với tôi câu nào, chỉ sai người đưa tôi về phòng, dùng ánh mắt chán ghét như thể nhìn tôi thêm một cái có thể chết người bất cứ lúc nào.

2

Phòng rất nhỏ, ánh sáng cũng yếu, rõ ràng nơi này từng là nhà kho.

Người giúp việc đưa đống hành lý rách nát của tôi vào, sau đó lại mang tới một bộ đồng phục học sinh mới toanh.

Sáng hôm sau, lúc tôi ăn sáng xong, tài xế chở tôi đến ngôi trường mới mà Thẩm Kiến Tuyển đã sắp xếp.

Khi tôi vào lớp, Thẩm Niệm An đang khoe khoang sợi dây chuyền trên cổ với mấy người bạn xung quanh của cô ta.

Thấy tôi, cô ta lập tức bước tới và giễu cợt: “Mọi người ơi, đây là chị tôi đấy. Chính mẹ chị ta đã phát điên và cào nát mặt mẹ tôi. Mấy người nói xem, con của người điên thì có thể là thứ gì tốt cho xã hội này không? Cô ta…”

Chưa kịp nói hết câu thì đã bị một giọng nói cắt ngang: “Cô đang chỉ trích ai cơ?”

Lời cảnh cáo mang theo cơn giận dữ khiến cả lớp lập tức im phăng phắc.

Thẩm Niệm An sững người quay đầu lại, đằng sau là một nam sinh đứng đó, ánh mắt sắc lạnh, khí chất âm u đáng sợ.

“Tôi… tôi…” Thẩm Niệm An sợ đến nỗi chẳng hiểu chuyện gì đang xảy ra, cũng không biết mình đã đắc tội gì với vị thái tử lạnh lùng Chu Cốc An, càng không hiểu vì sao cậu ta lại đột nhiên xuất hiện ở đây.

Ngôi trường này dù đều chỉ toàn con nhà quyền quý theo học, nhưng người đặc biệt như Chu Cốc An thì không thể có chuyện học chung tòa nhà với bọn họ được.

“Tôi hỏi lại, cô đang chỉ trích ai?” Chu Cốc An cụp mắt, giọng nói lạnh đến thấu xương.

“Xin… xin lỗi…” Thẩm Niệm An vì quá sợ hãi chỉ biết cúi rạp người nhận tội.

Bỗng dây chuyền trên cổ cô ta trượt ra, chú chim gỗ tinh xảo cũng hiện ra rõ mồn một.

Chu Cốc An lập tức nổi giận, bóp cổ Thẩm Niệm An rồi đè cô ta lên bàn, đôi mắt toé lửa nhìn tôi: “Sao thứ đó lại ở trên cổ cô ta?”

Tôi khẽ cười gượng: “Bị cướp mất rồi.”

Chu Cốc An cúi đầu nhìn Thẩm Niệm An đang hoảng loạn, siết chặt tay: “Cô nghĩ cô là ai mà dám đụng vào thứ này?”

Giây phút ấy, trong mắt Thẩm Niệm An ánh lên sự tuyệt vọng và sợ hãi.

Tôi đứng đó chứng kiến tất cả, trong lòng không khỏi hài lòng.

Thấy ánh mắt nghi hoặc của cô ta, tôi nhún vai, mấp máy môi không thành tiếng:

“Đã bảo rồi, anh ấy là kẻ điên mà.”

Rồi tôi nhìn cô ta, nở một nụ cười đầy ác ý và đắc chí.

3

Thẩm Niệm An bây giờ đã không hiểu tôi và Chu Cốc An quen nhau từ bao giờ, càng không hiểu tại sao vị hôn phu mà tôi nói trước đây lại là cậu ta. Chắc có lẽ là vì cô ta sắp không thở nổi nữa rồi, nước mắt cũng tuôn ra không ngừng, gương mặt vì thiếu dưỡng khí mà đỏ bừng cả lên, mà cả lớp lại không có ai dám can thiệp.

“Cốc An à, cô ta sắp không chịu nổi nữa rồi.” Tôi đặt tay lên cánh tay của Chu Cốc An, giọng nhẹ nhàng.

“Vậy sao? Thế thì đáng đời lắm.” Chu Cốc An nhướng mày, nụ cười mang theo chút tà khí, tay vẫn không nới lỏng.

Tôi khẽ thở dài, cô ta mà chết dễ dàng vậy thì chuyện lại không có gì thú vị nữa.

Thế là tôi tiếp tục nói: “Cốc An, chúng ta đã lâu không gặp mà anh không muốn nói chuyện với em sao?”

Câu nói ấy khiến Chu Cốc An lập tức thả lỏng, sắc mặt dịu lại, rút dây chuyền khỏi cổ Thẩm Niệm An rồi bước đến gần tôi: “Xin lỗi, vừa nãy anh giận quá.”

Chu Cốc An nhẹ nhàng đeo lại sợi dây chuyền lên cổ tôi, cúi đầu áp sát bên tai:

“Tiểu Giản, anh nhớ em lắm, cuối cùng em cũng quay về rồi.”

“Vâng, em đã quay trở lại rồi đây. Thôi, sắp vào lớp rồi, anh ngoan ngoãn đi học trước đi. Tan học chúng ta lại gặp nhé?” Tôi vỗ nhẹ lưng Chu Cốc An, giọng đầy dịu dàng.

Rồi tôi nhẹ nhàng nhướng mày, đưa ánh mắt khinh thường nhìn về phía Thẩm Niệm An đang thở dốc dữ dội.

4

Vụ ầm ĩ của Chu Cốc An khiến cả ngày hôm đó không ai dám động đến tôi nữa.

Thẩm Niệm An cũng vì chuyện đó mà ngày càng hận tôi, nhưng lại chẳng dám gây sự thêm lần nào. Vậy nên lúc tan học, cô ta chỉ đành lủi thủi một mình về nhà trước.

“Tôi không chạy đâu, anh nhìn đủ chưa?”

Tôi nhìn Chu Cốc An nãy giờ vẫn chăm chú nhìn tôi, không khỏi giấu đi nụ cười.

Chu Cốc An tựa má vào lòng bàn tay tôi, lắc đầu: “Với anh thì chưa bao giờ là đủ.”

Tôi quen Chu Cốc An ở vùng quê. Khi ấy, cậu ta vì quá ngang tàng ngỗ ngược nên đã bị ông nội đày về quê làm việc đồng áng, con chim gỗ trên sợi dây chuyền cậu ấy tặng tôi cũng là do chính tay cậu ấy khắc. Trước khi rời đi, cậu còn định gây áp lực cho nhà họ Lâm để ép họ đón tôi về, nhưng tôi đã từ chối. Bởi vì Chu Cốc An là quân át chủ bài trong tay tôi, không thể để cậu ấy bị phát hiện sớm được. Nếu không thì lần này tôi quay về biết chơi đùa với họ kiểu gì đây?

“Em đang nghĩ gì thế?”

Thấy tôi có vẻ lơ đãng, Chu Cốc An hơi khó chịu, nhéo nhẹ tay tôi.

“Không có gì, chỉ là em đang nghĩ bao giờ anh mới đưa em về nhà?” Tôi liếc nhìn chiếc xe sang vẫn chưa nổ máy, đùa giỡn nói.

“Thì tại đang muốn ở cạnh em lâu thêm chút nữa mà. Nếu em muốn về luôn thì anh chiều. Chú Lưu, lái xe đi.”

5

Vừa mới bước vào nhà, tôi đã bị một chiếc ly thủy tinh va vào chân, các mảnh vỡ bắn tung tóe ra sàn nhà.

“Nó là cái thá gì chứ! Con tiện nhân này mà cũng dám tác oai tác quái ở bên ngoài sao? Chu Cốc An nghĩ gì mà lại đi giúp nó vậy? Bị cho uống bùa mê thuốc lú rồi à?!”

Từng câu chửi rủa đầy cay độc của Diễm Ninh tuôn ra như pháo nổ.

Tôi ngẩng đầu nhìn ánh mắt ngày càng âm trầm của Chu Cốc An, khóe môi khẽ cong lên.

“Thì ra người nhà họ Thẩm các người lại quan tâm tôi đến thế à?”

Similar Posts

  • Ngày Cuối Cùng Của Giang Hoàn

    Vì có thể nhìn thấy đồng hồ đếm ngược trên đầu người thân, từ nhỏ tôi đã bị cả nhà xem là điềm xui.

    Tôi từng nói ra thời gian tử vong của ông nội, bố, và cả mẹ.

    Kết quả là họ đều chết trong cùng một ngày vì những tai nạn khác nhau.

    Ba người anh trai cho rằng chính lời nguyền của tôi đã hại chết họ, căm ghét tôi đến tận xương tủy.

    Còn em gái tôi – đứa em được sinh ra sau một ca sinh khó khiến mẹ tôi mất mạng – lại lớn lên trong cưng chiều.

    Các anh nói em là “phúc tinh nhỏ”, từ khi nó ra đời, gia đình cứ thuận buồm xuôi gió mãi.

    Nhưng chính vì sinh nó ra mà mẹ mới chết cơ mà…

    Vào ngày sinh nhật lần thứ mười tám của mình, tôi nhìn vào gương và thấy đồng hồ đếm ngược trên đầu bản thân.

    Tôi mua sẵn một chiếc hũ tro cốt mà mình thích nhất.

    Rồi tôi tự tay nấu một bàn tiệc lớn, hy vọng có thể ăn bữa cuối cùng cùng các anh.

    Nhưng đến khi thời gian chấm dứt…

    Vẫn không có một ai đến.

  • Mười Vạn Lượng Vàng Bị Thất Lạc, Thì Ra Là Bị Dượng Trộm

    Đêm giao thừa, nhà dì nhỏ làm mất 86 gram vàng.

    Dì lập tức nghi ngờ là tôi lấy trộm: “Không sống nổi nữa à? Tuần trước chỉ có mỗi mày đến nhà dì, không phải mày lấy thì còn ai vào đây!”

    Con trai dì còn gọi điện khủng bố tôi suốt đêm: “86 gram vàng là cả trăm triệu rồi, đủ mua mạng mày đấy!”

    Nhóm chat gia tộc nổ tung. Tất cả đều khăng khăng lời dì là thật, ai nấy thay nhau khuyên tôi mau trả lại vàng, nói năng đầy vẻ “chí tình chí lý”.

    Tôi tức đến bật cười. Ai cũng biết, tài sản mất cắp phần lớn là do người quen ra tay.

    Tôi nhìn thẳng vào dì, hỏi: “Dì chắc chắn là mất 86 gram vàng chứ?”

    Ngay lúc đó, người dượng vốn luôn ôn hòa, nho nhã bỗng nhiên tái mặt, lộ rõ vẻ hoảng loạn.

  • Đổi Cả Giang Sơn Lấy Một Người

    Tiểu thế tử của Hầu phủ bị lạc, khiến cả kinh thành nháo nhào.

    Đêm đến, ta cúi đầu nhìn đứa bé đang nằm trong lòng mình, bám riết không chịu buông.

    Bất đắc dĩ, ta dỗ dành mãi để ru nó ngủ.

    Thế nhưng, còn chưa kịp dỗ xong đứa nhỏ, thì thằng cha nó đã đuổi tới nơi.

    Hắn mở miệng, giọng đầy oán trách:

    “Chỉ dỗ đứa nhỏ mà không dỗ đứa lớn sao?”

  • Ly Hôn Không Phải Kết Thúc

    Khi chồng tôi chuyển cho tôi năm mươi triệu tiền chia tay, tôi đang ở trong bếp hầm canh cho anh ấy.

    “Giang Uyển, chúng ta ly hôn đi.”

    Tống Cảnh Thâm đứng tựa vào cửa bếp, tay cầm chiếc điện thoại mà anh ta không bao giờ rời, vẻ mặt lạnh lùng như người xa lạ.

    “Đây là khoản bồi thường.”

    Tôi liếc nhìn tin nhắn chuyển khoản trên điện thoại, năm mươi triệu, ghi chú: phí chia tay.

    Kiếp trước, tôi sẽ khóc, sẽ quỳ xuống cầu xin anh ta, sẽ hỏi có phải tôi đã làm gì sai không.

    Nhưng kiếp này thì không.

  • Trò Chơi Của Thiên Tài

    Con gái ba tuổi vẫn chưa biết nói chuyện, bác sĩ chẩn đoán là câm.

    Sau cơn sốt cao nhập viện trở về, bé bỗng ôm lấy chồng tôi gọi một tiếng “ba”.

    Về đến nhà, tôi lập tức đề xuất ly hôn.

    Anh ta khó tin nhìn tôi:

    “Chỉ vì con gái khỏi bệnh, gọi tôi một tiếng ba thôi sao?”

    Tôi bình tĩnh gật đầu:

    “Đúng, chỉ vì nó khỏi bệnh, gọi anh là ba.”

    Con gái tội nghiệp níu chặt ống quần tôi, khóc lóc cầu xin:

    “Mẹ ơi, Niệm Niệm sai rồi, lần sau con sẽ gọi mẹ trước!”

    “Xin mẹ đừng ghét Niệm Niệm, đừng ly hôn với ba!”

    Nó khóc đến mức ngất đi, tôi lại hất nó ra như rác rưởi.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *