Khi Nữ Phụ Không Còn Ngốc

Khi Nữ Phụ Không Còn Ngốc

Công ty vừa có một thực tập sinh mới.

Ngay khoảnh khắc nhìn thấy cô ta, tôi như bừng tỉnh.

Hóa ra tôi đang ở trong một cuốn tiểu thuyết tổng tài, mà còn là vai nữ phụ ác độc.

Là thư ký riêng của nam chính, tôi nhìn nữ chính mới đến là ngứa mắt, suốt ngày bày trò gây khó dễ.

Đến khi phát hiện tổng tài yêu cô ta, tôi càng điên cuồng nhắm vào.

Kết cục bị sa thải, ôm hộp rời công ty rồi bị xe đâm chết.

Tôi lập tức ném đơn từ chức lên bàn.

Buồn cười thật đấy, cái truyện vớ vẩn gì mà bắt bà đây làm nữ phụ cơ chứ.

1

【Nữ chính đáng yêu ghê】

【Công nhận nữ phụ này đẹp thật】

【Nữ chính còn chưa gặp nam chính mà, chỉ vì một lỗi nhỏ mà bị nữ phụ mắng sao】

【Nữ phụ gì chứ, rõ ràng đây là vợ thất lạc bao năm của tôi mà】

Đống nội dung cốt truyện cùng barrage dồn dập ùa vào đầu khiến tôi đứng hình vài giây.

Điền Điền bên cạnh khẽ chọc tay tôi:

“Thư ký Quan?”

Tôi hoàn hồn, rời mắt khỏi cô thực tập sinh mới, mỉm cười gật đầu với Điền Điền.

“Vậy mình đi trước nhé.”

Tôi ôm tập hồ sơ đi vào thang máy riêng, trong lòng đầy bất lực.

Trời ạ, cái thể loại truyện gì mà bắt tôi đóng vai nữ phụ.

Giày cao gót gõ “cộp cộp” trên sàn đá cẩm thạch, tiếng vang giòn tan.

Tôi mặc sơ mi cổ nơ bằng lụa và váy bút chì đen, sải bước thẳng đến phòng tổng tài.

Cửa bị tôi đẩy mạnh, hồ sơ “bộp” một cái ném xuống bàn.

Tôi vòng ra phía sau bàn làm việc, túm lấy cà vạt của anh ta, cúi đầu hôn thẳng.

Những dòng barrage đang bàn về cốt truyện và nữ chính bỗng khựng lại, rồi nổ tung.

【Má ơi】

【Á á á á á cô ấy đang làm gì thế! Dám cưỡng hôn nam chính luôn kìa!】

【Một mình tôi thấy nữ phụ thế này ngầu quá sao】

【Đừng mà! Nam chính còn chưa gặp nữ chính cơ mà!】

【Dơ cái gì mà dơ, lúc này hai người còn chưa quen nhau mà, mắc gì phải giữ mình như ngọc vì một người xa lạ】

Lúc đầu anh ấy còn ngơ ngác, nhưng môi chạm môi rồi thì theo bản năng vòng tay ôm lấy tôi, đáp trả.

Nụ hôn kết thúc, tôi thở dốc, hơi ngẩng đầu nhìn xuống Lâu Khải đang ngồi trên ghế xoay.

“Tôi muốn nghỉ việc.”

Lâu Khải còn chưa hoàn hồn, nghe vậy liền trừng mắt.

“Em muốn nghỉ việc?”

“Tôi muốn nghỉ việc.”

Tôi tháo bảng tên trên cổ, ném lên bàn anh.

“Tìm người bàn giao đi. Tôi đi luôn đây. Không chơi nữa. Tôi về nhà thừa kế gia sản.”

【Em muốn nghỉ việc!?】

【Nữ phụ nghỉ thì kịch bản sao đây!】

【Cốt truyện đang quẹo sang hướng nào vậy trời】

【Nói thật nha, tôi thấy hướng này còn thú vị hơn】

【Ý cậu là thấy nữ phụ thú vị thì có】

Về đến nhà, tôi quăng mình xuống giường.

Barrage dường như có giới hạn, rời công ty rồi thì biến mất khỏi tầm mắt tôi.

Hay quá, khỏi bị làm phiền.

Tôi chẳng rảnh ở đó chơi cái trò tổng tài truy thê đâu, tôi vốn đã là con nhà giàu.

Tôi cầm điện thoại gọi.

“Ba, con về nhà kế thừa công ty đây.”

Đúng vậy, tôi thực sự có gia sản để kế thừa.

Năm năm trước, sau khi tốt nghiệp đại học, cũng như bao thiếu gia tiểu thư khác, tôi không muốn bị giam trong công ty nhà mình nên giấu thân phận, nộp hồ sơ vào một công ty nhỏ, trở thành trợ lý của Lâu Khải.

Từ vị trí trợ lý tôi leo dần lên thành thư ký riêng kiêm trợ lý đặc biệt.

Công ty nhỏ cũng nhờ vậy từng bước thành tập đoàn hàng đầu ngành.

Ba tôi mấy năm nay suốt ngày gọi điện giục về quản lý, tôi viện lý do tình cảm với công ty và với Lâu Khải để từ chối hết lần này đến lần khác.

Cuộc gọi lần này làm ông vui đến mức suýt nổ màng nhĩ tôi.

Mất hai tiếng đồng hồ để tôi gom hết tài liệu, sắp xếp bàn giao, gửi trọn gói cho Lâu Khải.

Sau đó xóa WeChat, chặn số, thậm chí xóa luôn app công ty.

Nghĩ lại nụ hôn lúc rời đi, thật ra cũng thấy hời.

Lâu Khải là đàn anh trực tiếp của tôi ở trường.

Khi còn học tôi đã để ý anh rồi, nên mới nộp hồ sơ vào công ty anh cũng vì muốn gần nước hưởng lợi.

Nhưng mà tôi là kiểu người đặt sự nghiệp lên hàng đầu, một khi đã vào công ty thì gạt hết chuyện tình cảm sang một bên, cố gắng để trở thành “thư ký vàng” nổi tiếng trong ngành.

Lúc đi còn tranh thủ hôn được một cái, lời chứ.

Xong việc, tôi chỉ mang theo vài món cần thiết, kéo vali ra thẳng sân bay.

Trước khi chính thức về công ty nhà, tôi xin ba một tháng nghỉ phép để đi du lịch.

Lâu lắm rồi tôi muốn ra nước ngoài chơi một chuyến, giờ thì có lý do chính đáng rồi.

Không ngờ lại gặp Lâu Khải ở đây.

Similar Posts

  • Kính Quốc Phu Nhân

    Ngày hòa ly, ta dùng quá nửa của hồi môn để cầu mang theo một đứa trẻ.

    Trưởng tử thần sắc lãnh đạm: “Ta là đích tử của phụ thân, không thể theo mẫu thân đi được.”

    Nữ nhi mím môi, nép sau lưng thứ muội: “Ta không cần, nương của ta là Giang di, ta không quen biết người.”

    Phu quân lắc đầu cười lạnh: “Nàng xem mình thất bại đến mức nào, một đôi nhi nữ cũng chẳng muốn nhận nàng.”

    Thương tâm, ta liền từ tay bà mối mua về hai đứa nhỏ.

    Đứa ca ca lớn thì trầm mặc ổn trọng, còn muội muội nhỏ lại kiêu căng ương bướng, ngày ngày xưng mình là công chúa.

    Ta chỉ mỉm cười, chẳng để tâm.

    Nào ngờ mấy năm sau thật có cung nhân tới cửa, nói ta có công dưỡng dục hoàng tử công chúa, muốn phong ta làm Kính Quốc phu nhân.

  • Giữa Ha I Thế Giới Ful L

    Năm ta hai mươi tám tuổi, thành công công lược được nam nhị si tình.

    Từng mất đi hai thai nhi, thân thể sớm đã suy nhược.

    Vệ Quân tự phía sau vùi mặt nơi gáy ta, thấp giọng nói: “Về sau, ta chỉ tốt với mình nàng.”

    Ta tin.

    Chàng vốn là người yêu thì muốn người sống, hận thì muốn người chết.

    Khi tiếng hệ thống trong đầu vang lên, lạnh lẽo vô tình: “Hảo cảm đạt một trăm phần trăm, chúc mừng ký chủ công lược thành công”, ngón tay ta máy móc khẽ động.

    Ánh mắt trống rỗng nhìn về viện ngoài.

    Nơi đó có một gốc hải đường sắp tàn.

    Là Vệ Quân tự tay trồng xuống.

    Vì chẳng có kinh nghiệm trồng cây, chôn quá nông, chưa đến một tháng, lá đã rũ rượi.

    Không được ta hồi đáp, chàng có chút bất an, vòng tay siết lấy eo ta càng thêm chặt, lại lặp lại: “Nàng phải nói là tin ta.”

    Ta như trước giờ vẫn thế, ngoan ngoãn nghe lời, thanh âm dịu dàng, như thể vô cùng bao dung: “Thiếp tin chàng.”

    Lúc này chàng mới hài lòng, vui vẻ kể cho ta nghe chuyện lần này xuống Giang Nam.

    Ta nghe đến chán, thuận miệng hỏi: “Đi cùng ai?”

    Thần sắc thư thái của chàng lập tức cứng đờ.

    Ta lạnh nhạt nhìn chàng, bỗng cảm thấy buồn cười, rồi thực sự bật cười ra tiếng.

    Ta biết rõ, là Kỷ Vân Nhi.

    Nữ chính trong quyển truyện này.

    Người mà Vệ Quân tưởng nhớ bao năm, không tiếc hy sinh cốt nhục ruột thịt, cũng muốn bảo vệ cho được ánh trăng trắng thuần kia.

  • Tôi Nuôi Anh Thành Sếp, Anh Nuôi Bồ Sau Lưng Tôi

    Sau khi tan học, con gái leo lên xe và lôi một chiếc bánh quy ra định ăn. Chồng tôi, Chu Viễn

    Hành, lạnh mặt quát:”Cấm ăn đồ trên xe! Ai dạy con cái thói vô phép tắc như thế hả?”

    Con bé giật mình sợ hãi. Nhìn thấy một vài mẩu vụn rơi trên ghế xe, anh ta lập tức nổi trận lôi đình:”Con đúng là giống hệt mẹ con, chẳng làm nên trò trống gì!”

    Động tác đóng cửa xe của tôi khựng lại. Cô trợ lý ngồi ở ghế phụ lái thong thả lấy điện thoại từ chiếc túi hàng hiệu đời mới nhất ra, liếc nhìn thời gian:

    “Chu tổng, khách sắp tới rồi, đừng vì chuyện nhỏ mà lỡ việc lớn.”

    Chồng ném tới một gói khăn giấy.

    “Nhặt sạch mấy vụn bánh đó đi, tự bắt taxi về nhà!”

    Chiếc xe phóng đi vun vút, bánh xe cán qua vũng nước bắn tung tóe lên người tôi.

    Tôi nắm tay con gái đứng bên đường, gió ẩm ướt thổi khiến mặt lạnh buốt.

    Năm đó để giữ thể diện cho anh ta, tôi dùng toàn bộ tiền thừa kế mà bố để lại, mua đứt chiếc Mercedes S400L này.

    Tôi phủi bùn nước trên áo khoác, gọi cho anh trai một cuộc điện thoại.

    “Tôi muốn bán xe, càng nhanh càng tốt! Còn khoản tiền chuẩn bị cho Chu Viễn Hành vay mua vật liệu, tạm dừng lại!”

  • Sau Khi Hiến Thận Cho Chồng Tôi Bị Chẩn Đoán Suy Thận

    Sau khi hiến thận cho chồng, tôi bị chẩn đoán suy thận.

    Ngày đầu tiên lọc máu, một người phụ nữ bước vào, tay cầm một bó hoa, mặt mày đầy giễu cợt:

    “Chị ơi, em là bạn gái mới của chồng chị.”

    “Em có thai rồi, không muốn dây dưa mãi thế này.”

    “Chị sống chẳng còn được bao lâu nữa, chi bằng buông tay đi.”

  • Sự Kiêu Hãnh Của Hoa Hải Đường

    Trong chuyến săn mùa xuân, biểu muội của Thẩm Chiếu Lâm vu khống ta hãm hại nàng ta ngã ngựa. Thẩm Chiếu Lâm chẳng thèm hỏi han gì. Liền ném ta vào chốn núi rừng đầy dã thú.

    Hắn cao cao tại thượng quở trách ta: “Muốn làm chính thê của bổn điện hạ, ắt phải có lòng độ lượng bao dung. Hôm nay ta nhất định phải mài giũa tính nết của nàng, nàng hãy nghĩ kỹ rồi đi tạ tội với Uyển Dung.”

    Thấy ta chậm chạp không về, Thẩm Chiếu Lâm đành phải tìm đến Định Vương cầu cứu.  Định Vương lại nói ta đã trở về. 

    Thẩm Chiếu Lâm hừ lạnh: “Thôi Tuyết Đường chắc chắn lại trốn đi, không chịu tới tạ tội. Hoàng thúc có biết nàng đang ở đâu không?”

    Lời còn chưa dứt, hắn chợt khựng lại. Ngay sau đó, giọng hắn run rẩy: “Đây là hài thêu của Thôi Tuyết Đường… sao lại ở chỗ Hoàng thúc?”

  • Chị Đây Không Cần Tha

    Sau khi tôi mang thai, mẹ chồng ân cần thuê cho tôi một cô bảo mẫu.

    Trẻ trung, xinh đẹp, dịu dàng như nước — đúng kiểu “trông con trông luôn bố”.

    Ban ngày, cô ta chăm tôi từng miếng ăn giấc ngủ.

    Ban đêm… lại “hết lòng phục vụ” chồng tôi trong phòng bên cạnh.

    Mẹ chồng gọi đó là “người đáng tin”. Tôi chỉ mỉm cười, không khóc, không náo loạn.

    Chỉ là sáng hôm sau, tôi đích thân đi đón một người về… là vợ cũ của ba chồng.

    Và từ đó, cuộc chiến hậu cung phiên bản “mẹ chồng – nàng dâu – bảo mẫu – vợ trước của chồng cũ” chính thức mở màn.

    Xin lỗi, tôi không thích đánh ghen.

    Tôi thích đánh cả cái bàn thờ tổ nhà anh cho biết lễ nghĩa là gì.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *