Đôi Bên Cùng Có Lợi

Đôi Bên Cùng Có Lợi

Môn học tự chọn, bạn trai tôi lại một lần nữa giữ chỗ cho cô bạn thanh mai trúc mã.

Lần này tôi không tranh, cũng chẳng làm ầm lên.

Tôi ôm sách giáo trình, đi thẳng đến ngồi cạnh học bá Trần Diễn Xuyên.

Khi bạn trai tôi và cô bạn thanh mai cố tình thân thiết trước mặt.

Tôi kéo nhẹ tay áo Trần Diễn Xuyên: “Bạn gái anh mà thân mật với bạn trai tôi như thế, anh không thấy ghen à?”

Trần Diễn Xuyên liếc nhìn tôi, ánh mắt lạnh nhạt: “Tôi không có bạn gái.”

Tôi mím môi, ghé sát lại: “Vậy… anh có muốn có một người không?”

Anh ấy đột nhiên dừng bút, quay sang nhìn tôi: “Có lợi gì không?”

Mặt tôi hơi đỏ lên: “Anh giải toả stress, tôi điều hòa nội tiết tố. Đôi bên cùng có lợi.”

1

Lúc tôi bước vào lớp,Ngay lập tức đã thấy bạn trai tôi – Cố Từ,Và cô thanh mai của anh ấy – Chu Nhược Nam – đang khoác vai nhau cười đùa.

Cả hai cũng nhìn thấy tôi.

Cố Từ theo phản xạ muốn đẩy Chu Nhược Nam ra,

Nhưng cô ta lại cố ý nhìn tôi đầy khiêu khích, nhướng mày nói: “Ngại quá nha, Cố Từ giữ giúp tôi thêm một chỗ. Ai đến trước thì được ngồi trước thôi.”

Cả lớp dần dần im lặng.

Mọi ánh mắt đổ dồn về phía tôi.

Đây không phải là lần đầu tiên Cố Từ chỉ giữ chỗ cho Chu Nhược Nam.

Lần đầu tiên, tôi tủi thân đến bật khóc rồi bỏ chạy khỏi lớp.

Lần thứ hai, Chu Nhược Nam cũng khiêu khích như vậy.

Tôi đã cãi nhau với cô ta, kiên quyết giành lại chỗ.

Vì Chu Nhược Nam, tôi và Cố Từ không biết đã cãi nhau bao nhiêu lần.

Đến mức nội tiết trong người tôi cũng rối loạn vì tức giận.

Nhưng lần này, thấy họ lại diễn lại trò cũ,Tôi thật sự thấy quá nhàm chán rồi.

Tôi không tranh với Chu Nhược Nam, cũng chẳng cãi với Cố Từ.

Thậm chí tôi còn không thèm liếc họ một cái.

Tôi ôm sách, đi thẳng về phía hàng ghế cuối – chỗ trống duy nhất còn lại.

“Chào bạn, chỗ này có ai ngồi chưa?”

2

Người đang đeo tai nghe, cúi đầu ghi chép – Trần Diễn Xuyên – nghe tiếng tôi liền ngẩng lên.

Ánh mắt anh ấy dừng lại trên gương mặt tôi một giây, rồi mới dời đi.

Sau đó, anh đứng dậy, ra hiệu cho tôi vào chỗ.

Tôi khẽ cảm ơn rồi ngồi xuống ghế bên trong.

Phía đầu lớp,Bỗng vang lên tiếng sách bị đập mạnh xuống bàn.

Tôi quay đầu nhìn theo tiếng động,Thì bắt gặp ánh mắt đầy căm hờn của Chu Nhược Nam đang nhìn chằm chằm về phía tôi.

Tôi chợt nhớ đến một tin đồn từng nghe hồi mới vào trường—Rằng hình như Chu Nhược Nam có hôn ước với Trần Diễn Xuyên.

Tôi không nhịn được nhìn sang bên cạnh.

Cậu ấy lại đeo tai nghe, đầu hơi cúi, tập trung làm bài.

Tôi chỉ thấy được gương mặt nghiêng lạnh lùng và vẻ xa cách đầy lạnh lẽo của cậu ấy.

Điện thoại rung lên.

Là tin nhắn từ Cố Từ.

“Đêm qua thua cá cược nên hôm nay mới giữ chỗ giúp Nhược Nam.”

“Đừng giận nữa cưng, tối nay dẫn em đi ăn ngon nha.”

Tôi nhìn dòng tin nhắn đó, chỉ thấy nực cười.

Lần nào cũng có lý do.

Nào là Nhược Nam bị bệnh, anh phải đưa đi viện nên mới thất hẹn.

Nào là họ lớn lên cùng nhau từ nhỏ, hoàn toàn chỉ là bạn.

Nếu thật sự có gì đó,Thì tôi đâu còn cơ hội ngồi đây yêu đương với anh?

Cố Từ là mối tình đầu của tôi.

Tôi cũng rất nghiêm túc với mối quan hệ này.

Nên mỗi lần anh hành động gì, cảm xúc của tôi cũng bị anh kéo theo.

Nhưng giờ đây, tôi chỉ cảm thấy chán nản và vô vị.

Tôi không trả lời, tắt luôn WeChat.

Đến giờ nghỉ giữa tiết,Chu Nhược Nam và Cố Từ lại bắt đầu đùa giỡn.

“Cố Từ, anh cũng nỡ ra tay đánh cả ba anh hả?”

Chu Nhược Nam lao tới, đuổi đánh Cố Từ khắp lớp.

Hai người cứ như đang tình tứ giỡn nhau.

Chu Nhược Nam còn vươn tay bóp cổ Cố Từ.

Cố Từ thì trông cũng vui ra mặt.

“Được rồi, em có thể đừng mất hình tượng con gái như thế không?”

“Ba đây không phải kiểu con gái sướt mướt đâu nhé.”

Chu Nhược Nam nói đầy ẩn ý, liếc tôi một cái.

“Chứ không phải động tí là khóc lóc giả đáng thương, nhỏ vài giọt nước mắt mèo.”

“Cũng không cố gồng giọng để nói chuyện cho điệu, phát ớn.”

Tôi cúi đầu, khẽ cong khóe môi.

Bàn tay dưới gầm bàn, nhẹ kéo vạt áo sơ mi của Trần Diễn Xuyên.

“Trần Diễn Xuyên.”

Anh ấy quay đầu liếc tôi một cái.

Tôi mím môi, chỉ tay vào tai nghe bên phía mình.

Trần Diễn Xuyên không nói gì, nhưng giơ tay tháo tai nghe bên phía tôi ra.

Tôi mới bắt đầu nói, bắt chước cái giọng điệu điệu chảy nước như Chu Nhược Nam ban nãy.

“Bạn gái anh mà cứ thân thiết với bạn trai em thế này, anh không ghen à?”

3

Ánh mắt Trần Diễn Xuyên vẫn lạnh như thường:

“Tôi không có bạn gái.”

“Nhưng em nghe nói… cô ấy với anh có hôn ước từ nhỏ.”

“Vớ vẩn.”

Giọng Trần Diễn Xuyên bỗng trầm xuống, lạnh thêm vài độ.

Tôi không nhịn được lại nhìn sang anh, ánh mắt lướt qua đường viền hàm sắc nét của anh.

Rồi chậm rãi nhìn xuống tay anh đang cầm bút.

Nắng từ cửa sổ chiếu xiên qua, phủ một lớp sáng nhẹ lên người anh.

Dưới ánh sáng ấy, những ngón tay thon dài của anh trông như được tạc từ ngọc.

Tôi khẽ cắn môi, ghé sát lại, nhỏ giọng hỏi:

“Vậy… anh có muốn có bạn gái không?”

“Muốn gì cơ?”

Trần Diễn Xuyên bỗng nghiêng mặt sang nhìn tôi.

Tôi không kịp tránh.

Chỉ cảm thấy một làn hương bạc hà nhè nhẹ, mát mẻ, xộc thẳng vào mũi.

Hơi thở tôi khựng lại:

“Muốn… một cô bạn gái.”

Trần Diễn Xuyên dứt khoát đặt bút xuống:

“Vậy thì… có lợi gì không?”

Mặt tôi hơi ửng đỏ, hàng mi dài cụp xuống.

Bên cằm phải, mọc một cái mụn đỏ, sưng tấy, giờ lại nhói nhói ngứa ngứa.

Bạn cùng phòng bảo là tôi bị rối loạn nội tiết.

Phía trước lớp, Cố Từ và Chu Nhược Nam vẫn đang thân mật như chẳng có ai.

Chu Nhược Nam ngồi vắt lên bàn, thỉnh thoảng lại lấy mũi giày đá nhẹ vào người Cố Từ.

Similar Posts

  • Trăng Sáng Treo Cao.

    Kiếp trước khi toàn bộ gia tộc Trần gia bị lưu đày, ta ngay tại chỗ hủy hôn, gả cho kẻ khác.

    Nào ngờ mười năm sau, Trần Kính Ngôn được phong làm Thủ phụ đương triều.

    Còn ta lại thành một nữ nhân bị bỏ rơi, đứng bán rượu bên đường.

    Không ngờ hơn nữa là, lúc ta hấp hối, Trần Kính Ngôn lại là người nhặt xác cho ta.

    Trọng sinh quay về lúc đầu, ta thiêu rụi bức mật thư vu oan năm xưa.

    Nhưng Trần Kính Ngôn lại nổi điên.

    Hắn khoác hỉ phục, mỉm cười chặn đường ta khi đang chạy trốn.

    “Chi Chi, kiếp này nàng chỉ có thể làm thê tử của ta.

  • Thầm Yêu Sếp Tổng

    Tổng tài coi tôi là thư ký, còn tôi thì lại thèm khát thân thể anh ấy.

    Trong buổi tiệc liên hoan của công ty, tôi cố tình chuốc say ông sếp tổng tài bá đạo của mình.

    Nhìn người đàn ông tôi thầm thương từ lâu đang nằm trên chiếc giường lớn kia…

    Tôi không kìm lòng được mà chiếm hữu anh.

    Vì muốn tiếp tục được gặp anh mỗi ngày, Tôi giả vờ như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

    Thế nhưng cho đến một ngày— Tổng tài nhắn tin cho tôi

    “Thư ký An, lúc nào cô tới lấy lại chiếc bông tai rơi ở chỗ tôi?”

  • Mẹ Chồng Mang Về Một Con Chó Dại

    Mẹ chồng không biết dắt từ đâu về một con chó.

    Hôm sau, con chó nổi điên cắn tôi bị thương, vậy mà mẹ chồng lại ngăn tôi đến bệnh viện:

    【Người nông thôn ai mà chưa từng bị chó cắn? Có ai chết đâu, tốn tiền làm gì!】

    Vài ngày sau, con chó lăn ra chết. Tôi phát bệnh, tâm thần trở nên rối loạn.

    Mẹ chồng lấy cớ tôi bị tâm thần rồi nhốt tôi trong nhà kho!

    Trước lúc chết, chồng tôi – Lưu Phú – mới xuất hiện, ôm ấp người phụ nữ khác, cười khoái trá:

    【Con mụ chết tiệt cuối cùng cũng chết rồi! Tiền và nhà đều là của tao!】

    Người phụ nữ kia ngoan ngoãn tựa trong lòng hắn:

    【Anh yêu, con chó điên em tìm về có hiệu quả đấy chứ?】

    Tôi chết trong nỗi oán hận, đến khi mở mắt ra thì đã quay về đúng ngày mẹ chồng dắt con chó điên kia về!

  • Không Làm Bảo Mẫu Miễn Phíchương 7 Không Làm Bảo Mẫu Miễn Phí

    VĂN ÁN

    Khi mang thai sáu tháng, tôi tham gia vào một nhóm các bà mẹ bỉm sữa, cùng nhau chia sẻ kinh nghiệm nuôi con.

    Trong nhóm có một bà mẹ tỏ vẻ ưu việt: “Thật ghen tị với mấy chị lúc nào cũng quấn quýt bên con, không như tôi, sinh xong là giao luôn cho bảo mẫu miễn phí!”

    Bảo mẫu mà còn miễn phí nữa sao?

    Tôi nhấn vào ảnh đại diện của cô ta, vừa nhìn thấy cánh tay đang khoác lên vai cô, lập tức lạnh toát cả người!

  • Hello Kitty, Em Là Của Anh

    Nửa đêm tôi đăng một status lên vòng bạn bè: 【Không cẩn thận làm bụng to rồi, trách mình không dùng biện pháp.】

    Kết quả nhận được hơn 99+ tin nhắn từ kẻ đối đầu không đội trời chung.

    【Cậu nghiêm túc à?】

    【Của ai? Là cậu học sinh thể thao da ngăm lần trước, hay cậu nhóc tiểu sữa trà xanh trước đó?】

    【Mau nghe điện thoại đi!!】

    【Tôi nghĩ kỹ rồi, nếu cậu muốn thì cứ sinh đi.】

    【Con theo họ tôi.】

    【Mở cửa ra, tôi đang đứng trước nhà cậu.】

    …… Vừa tắm xong, tôi cầm điện thoại, nhìn nồi lẩu cay ăn dở trước mặt, rơi vào trầm tư.

  • Ngày Cá Tháng Tư, Tôi Dẫn Về Một Đứa Con Gái Riêng

    Ngày Cá tháng Tư, chồng tôi mang về một đứa con riêng.

    Đáng tiếc là anh ta không biết.

    Đứa trẻ đó, ngay từ khi sinh ra, đã là một mầm họa.

    Khi nó 18 tuổi, chính tay nó phóng hỏa, thiêu chết tôi và cả chồng.

    Mở mắt ra lần nữa.

    Tôi trở về đúng ngày chồng dẫn con riêng về nhà.

    Lần này, tôi dắt theo một bé gái, xuất hiện trước mặt họ:

    “Xin giới thiệu, đây là con riêng của tôi.”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *