Mối Tình Đơn Phương Của Đội Trưởng Tô

Mối Tình Đơn Phương Của Đội Trưởng Tô

1

Vụ án lớn đầu tiên tôi tiếp nhận sau khi điều chuyển về Hải Thành, chính là vụ chồng tôi bị bắt vì mua dâm.

Tập hồ sơ trải ra trên bàn làm việc, trắng mực đen chữ đập vào mắt, khiến hốc mắt tôi cay xè.

Thấy tôi ngẩn người, cấp dưới tốt bụng lên tiếng giải thích:

“Đội trưởng Tô, chắc chị chưa rõ, vụ này liên quan đến đại thiếu gia giàu nhất Hải Thành – Lục Đình Châu – và cô bạn gái bé nhỏ của anh ta.”

“Hai người đó đang là couple hot nhất Hải Thành đấy ạ, kiểu đại thúc với em gái ngọt ngào, cách biệt tuổi tác mà vẫn hợp ghê luôn.”

Cậu ta hạ thấp giọng, cười đầy vẻ thấu hiểu:

“Nghe nói hôm qua cô gái kia giận dỗi vì Lục tổng không có thời gian đi mua sắm với mình, nên mới cố tình báo cảnh sát. Kiểu tình thú thường ngày thôi.”

Tôi không đáp lại, đứng dậy đi về phía phòng hòa giải.

Cửa không đóng chặt, tôi vừa bước đến liền nhìn thấy Lục Đình Châu đang nửa quỳ bên sofa, dùng bộ vest cao cấp bảy con số lau vết trà sữa văng trên giày của cô gái nhỏ.

Động tác của anh ta tỉ mỉ như đang nâng niu báu vật.

Cô gái đong đưa mũi chân, giọng điệu vừa nũng nịu vừa trách móc:

“Lục Đình Châu, anh ngốc à? Em báo cảnh sát bắt anh rồi, mà anh còn đối tốt với em như vậy?”

Lục Đình Châu ngẩng đầu lên, ánh mắt anh ta dịu dàng chưa từng thấy.

“Tiểu tổ tông, chỉ cần em vui, mạng này anh cũng dâng cho em.”

Đèn trên hành lang lúc sáng lúc tối, tim tôi như rơi xuống vực sâu tăm tối.

Đã thích biến báo cảnh sát thành trò đùa tình ái như vậy, là vợ, tôi đương nhiên phải tự tay tống anh ta vào trại.

Tôi siết chặt lệnh triệu tập, quay sang dặn Tiểu Trương sau lưng:

“Dẫn họ vào phòng thẩm vấn, làm theo đúng quy trình.”

Tiểu Trương khựng lại một chút, mặt hiện rõ vẻ khó xử:

“Đội trưởng Tô… chị mới về có thể chưa rõ, Lục tổng là…”

“Tôi mặc kệ anh ta là ai.” Tôi ngắt lời, giọng lạnh băng. “Báo án giả, gây rối trật tự, thì phải bị điều tra. Pháp luật không có cửa sau cho bất kỳ ai.”

Tiểu Trương nghẹn họng, chỉ có thể lí nhí “Dạ”, rồi xoay người vào phòng hòa giải.

Bên trong lập tức vang lên tiếng động.

Giọng Thẩm Vi mang theo sự khó chịu:

“Sao lại bắt bọn em? Em đã nói là đùa giỡn thôi mà!”

Ngay sau đó là giọng Lục Đình Châu, không hề giận, thậm chí còn có chút chiều chuộng:

“Nghe lời, phối hợp một chút là được.”

Tiếng bước chân vang lên, hai người cùng bước ra ngoài.

Thẩm Vi vẫn đang giận dỗi, mặt hờn hờn tức tức đi phía trước:

“Tất cả là tại anh! Hôm qua em bảo đi mua đồ với em mà anh không chịu, còn nói phải họp! Em tức quá mới báo cảnh sát!”

Lục Đình Châu chạy theo, trông như đang nịnh nọt:

“Lát nữa anh kêu trợ lý mua hết bộ sưu tập cao cấp mùa này về, em thích gì cứ chọn.”

Nghe vậy, Thẩm Vi quay đầu lại – tôi cũng nhờ thế mà thấy rõ khuôn mặt cô ta.

Gương mặt nhỏ nhắn, đôi mắt sáng rực, môi đỏ răng trắng, đúng kiểu gái đẹp tiêu chuẩn.

Nhưng nổi bật nhất là mái tóc dài nhuộm hồng và chiếc váy ngắn đến nỗi bước nhanh một chút là thấy cả đùi.

Cô ta chỉ khoảng hơn hai mươi, cả người toát lên nét trẻ trung ngông nghênh.

Hoàn toàn khác biệt với tôi, người quanh năm mặc đồng phục, cứng nhắc, nghiêm túc.

Lòng ngực như bị đè ép, nghẹn đến đau nhói.

Lục Đình Châu là ai?

Là người đứng trên đỉnh kim tự tháp của Hải Thành, ai gặp cũng phải cúi đầu nhường bước.

Vậy mà bây giờ, anh ta lại cúi mình dỗ dành một cô gái, không khác gì kẻ si tình mù quáng.

“Đừng giận nữa, lần sau có họp anh cũng hủy, đưa em đi mua sắm, được không?”

Thẩm Vi hừ một tiếng, không trả lời nhưng cũng chậm bước lại.

Tôi nhìn theo họ bước vào phòng thẩm vấn.

Cánh cửa “cạch” một tiếng khép lại, ngăn cách mọi mùi vị ân ái bên trong.

Tiểu Trương quay lại hỏi:

“Đội trưởng Tô, ai sẽ ghi biên bản?”

“Cậu làm.” Giọng tôi hơi khàn. “Hỏi rõ lý do báo án, ghi thật chi tiết.”

Tiểu Trương gật đầu rồi đi vào.

Chẳng bao lâu sau, tiếng Thẩm Vi đã vọng ra ngoài, dù cách cửa vẫn không giấu được vẻ khoe khoang:

“Anh cảnh sát ơi, em nói rồi là đùa thôi mà. Anh ấy bận việc công ty suốt ngày, em rủ đi dạo phố còn khó hơn lên trời.”

“Cho em thẻ đen cũng vô ích, không giới hạn mức tiêu nhưng có đi thử đồ với em đâu.”

Có vẻ Tiểu Trương hỏi đến chuyện mua dâm, bên trong im lặng vài giây, rồi giọng Thẩm Vi vang lên, kèm theo tiếng cười:

“Chuyện đó em nói trong lúc tức giận thôi. Hôm trước anh ấy đòi ‘kích thích’ một chút, lấy cà vạt trói tay em lại… Em giận vì anh ấy chỉ biết tự thỏa mãn, nên mới nói vậy.”

Cô ta dừng lại, như đang khoe khoang gì đó:

“Không tin thì nhìn này, cổ tay em còn hằn dấu đây này. Anh ấy nhìn vậy chứ thật ra…”

Câu sau càng lúc càng trơ trẽn, tôi không nghe nữa, xoay người dựa lưng vào tường.

Similar Posts

  • Trúng Số, Trúng Phiền

    Cô nàng Gen Z mới đến bộ phận, Lưu Như Yên, rất thích mua vé số, còn nhiệt tình giới thiệu cho Ta.

    Trên đường công tác trở về, Ta cũng chạy theo trào lưu mua một tấm, không ngờ lại trúng tám triệu.

    Hôm sau vừa vào làm, quản lý đã gọi Ta vào văn phòng.

    “Cố Tinh Nguyệt, bây giờ cô nộp tiền ra đây, Ta có thể bỏ qua chuyện cô lười biếng trong giờ làm!”

    Ta nghi hoặc hỏi: “Tiền gì cơ?”

    Lưu Như Yên đẩy cửa bước vào, “Đừng giả vờ nữa, chị Tinh Nguyệt. Mọi người đều biết chị trúng tám triệu khi đi công tác mua vé số rồi!”

    “Ta cũng trúng năm trăm, nhưng đã nộp rồi, chị cũng nhanh chóng nộp đi!”

    Ta cười giận, “Tiền Ta bỏ ra mua, tại sao phải nộp cho công ty?”

    Quản lý Trần Đông Thăng đập bàn cái rầm, “Trong giờ làm việc, cô là người của công ty, trúng thưởng tất nhiên cũng là của công ty!”

    “Nếu cô dám chiếm riêng, đừng trách Ta đuổi việc cô!”

    Ta hừ lạnh một tiếng, “Nhớ ghi rõ tiền bồi thường vào nhé!”

  • Khi Thế Giới Đảo Ngược

    Tôi vì ốm nghén nghiêm trọng mà lỡ mất kỳ thi đại học.

    Bố mẹ liền đuổi tôi ra khỏi nhà.

    Không còn nơi nào để đi, tôi chỉ đành tìm đến Tần Việt.

    Thế nhưng lại nghe thấy giọng cười hờ hững của anh ta vang lên nơi hành lang:

    “Anh nói rồi, chỉ cần cho Lâm Nhị chút hy vọng, cô ta sẽ ngoan ngoãn như một con chó.”

    “Tâm Lan, em cứ yên tâm theo anh lên đại học Bắc Kinh, Lâm Nhị đã bỏ lỡ kỳ thi, lại đang mang thai, chẳng phải là người trông mẹ em thích hợp nhất sao?”

    Em trai tôi ở bên cạnh lấy lòng dỗ dành Tề Tâm Lan:

    “Chị gái em đánh đổi cả cuộc đời để chuộc lỗi thay em, em tha thứ cho anh được không?”

    Tề Tâm Lan rơi nước mắt rồi lại bật cười.

    Còn tôi–đang đứng chết lặng ở góc hành lang, ôm lấy bụng, trượt chân lăn thẳng xuống cầu thang.

    Đến khi sống lại…

    Ngày hôm ấy, Tần Việt tựa người vào cửa lớp học, mỉm cười dịu dàng với tôi:

    “Làm bạn gái anh nhé, anh sẽ yêu chiều em cả đời.”

  • Chúng Ta Sẽ Gặp Lại Nhau, Sớm Muộn Gì Cũng Thế

    Ngày thi đại học kết thúc, tôi đứng trước mặt cả lớp, ném cho Tạ Sơ Ngôn một xấp tiền.

    “Tôi chơi đủ rồi. Đến đây thôi.”

    Anh khom lưng, nhặt từng tờ tiền rơi dưới đất.

    Nói bằng giọng khản đặc: “Được.”

    Kỳ nghỉ hè kết thúc, Tạ Sơ Ngôn lên chuyến tàu đến Thanh Bắc.

    Còn tôi bay ra nước ngoài, bắt đầu quá trình hóa trị dài đằng đẵng.

    Nhiều năm sau trở về nước, tôi nằm trên giường bệnh, tóc đã rụng sạch vì điều trị.

    Đang bận rộn chọn tóc giả, cửa phòng bệnh mở ra.

    Tạ Sơ Ngôn mặc áo blouse trắng, bốn mắt nhìn nhau với tôi.

  • Trọng Sinh Về Ngày Con Dâu Dọn Đến Ở Ké

    Con dâu nói với tôi rằng nó bị ám ảnh giao tiếp nghiêm trọng.

    Sợ gặp tôi, không dám nói chuyện, ăn cơm cũng không thể ngồi chung bàn.

    Ở gần tôi quá năm phút là nó tim đập, hoảng loạn, thở không nổi.

    Mỗi ngày tan làm là trốn ngay vào phòng, ung dung để tôi làm hết việc nhà, kể cả chăm cháu nó cũng chẳng động tay.

    Có việc gì thì nhắn qua điện thoại.

    Vì cháu, tôi nhịn, chịu đựng hết thảy thói quen của nó, phục vụ cả nhà ba người họ suốt năm năm.

    Cho đến một ngày, tôi bị ngã, x /uất h /u /yết n /ão đột ngột, nằm trên đất đau đớn cầu xin con dâu gọi giúp tôi 120.

    Vậy mà nó còn chẳng buồn mở cửa phòng.

    Chỉ lạnh lùng gửi tôi một tin nhắn:

    【Bác cũng biết là cháu bị ám ảnh giao tiếp, ghét nhất là gọi điện thoại, sao lại phải ép người quá đáng vậy?】

    Cuối cùng tôi cấp cứu không kịp, đau đớn chết tại chỗ.

    Con dâu lại cùng con trai tôi thản nhiên thừa kế toàn bộ tài sản của tôi, tiếp tục sống sung sướng.

    Thậm chí cái chứng ám ảnh giao tiếp kia, hôm đó bỗng chốc kỳ diệu mà khỏi hẳn.

    Khi mở mắt ra lần nữa.

    Tôi đã quay về đúng ngày con dâu vừa từ trung tâm chăm sóc sau sinh chuyển về nhà tôi, bắt đầu để tôi chăm sóc.

    Lần này, tôi không chần chừ, thay khóa cửa trước đó.

    Rồi lập tức ném một tin nhắn vào nhóm gia đình.

    Thông báo với con trai và con dâu, rằng tôi cũng bị ám ảnh giao tiếp nghiêm trọng.

    Từ nay không mua nổi đồ ăn, không trông cháu được, cũng không thể sống chung với bất kỳ ai.

    Mong họ ngàn vạn lần đừng có chuyển đến đây.

  • Hầu Hạ Kẻ Phản Bội

    Ngày cha tôi mất, Lục Hoài An lập tức hủy bỏ hôn ước giữa chúng tôi, quay đầu liền đính hôn với cô thanh mai trúc mã của anh ta và còn định đuổi tôi ra khỏi nhà.

    Anh ta ngồi bệt trên ghế sofa ở biệt thự nhà họ Phó với vẻ mặt lạnh lùng:

    “Cha em chết rồi, anh cũng không cần giấu nữa. Tiểu Nhu đã mang thai con của anh, anh phải có trách nhiệm với cô ấy.”

    “Nếu em biết điều, ở lại ngoan ngoãn bên cạnh anh, hầu hạ Tiểu Nhu và đứa bé thật tốt, thì anh còn cho em miếng cơm ăn. Còn không, thì cút đi!”

    Mẹ Lục – trước đây làm người giúp việc trong nhà họ Phó – bước lên chống tay vào hông, chỉ thẳng vào mặt tôi mắng:

    “Tôi làm giúp việc ở nhà họ Phó hai mươi năm, cha cô vừa chết đã không để lại một đồng tài sản, biệt thự nhà họ Lục này cứ coi như là tiền bồi thường cho tôi. Từ nay về sau, cô chính là người giúp việc trong nhà này!”

    Nhìn vẻ mặt hống hách của hai mẹ con họ, trong lòng tôi trào lên một cảm giác lạnh lẽo.

    Việc cha tôi qua đời vốn chỉ là tin giả được tung ra để đối phó thương trường, không ngờ lại khiến tôi nhìn thấu bộ mặt thật của hai mẹ con bọn họ.

    Ban đầu, cha còn dự định sau lần này sẽ giao toàn bộ nhà họ Phó cho Lục Hoài An.

    Đã như vậy, thì cái gì anh ta cũng đừng mơ tới nữa…

  • Kim Lăng Tuyết Lạc

    VĂN ÁN

    Ta cùng Thái tử thuở nhỏ đã là thanh mai trúc mã,

    từng nghe chàng thề nguyền: sẽ cưới ta làm chính thất.

    Nào ngờ trước ngày thành thân,

    chàng lại đem giá y của chính thất ban cho thứ muội,

    đọc full tại page mỗi ngày chỉ thích làm cá muối

    còn ta chỉ nhận được áo gấm của trắc phi.

    Về sau, khi chàng khẩn cầu muốn rước ta về làm nguyên phối,

    ta ngoảnh mặt, nắm tay người khác,

    gả cho Hoàng thúc của chàng.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *