Vị Trí Phu Nhân Nhà Họ Châu

Vị Trí Phu Nhân Nhà Họ Châu

1

Con gái nuôi năm tuổi của tôi đột nhiên nói to: “Ba thích một người mẹ khác hơn.”

Châu Dật Thâm vội vàng bịt miệng con bé, luống cuống giải thích.

Rằng con gái chơi trò “mẹ con” với cô giáo mầm non, nhập vai hơi sâu mà thôi.

Tôi mỉm cười lắc đầu: “Trẻ con nói linh tinh thôi mà.”

Nhưng qua cánh cửa khép hờ, tôi lại nghe thấy đám anh em của anh ta hỏi:

“Chị dâu lại mang bầu à?”

Anh ta vô cùng tự hào đáp:

“San Tinh giỏi lắm, lần này là con trai, thế là đủ nếp đủ tẻ rồi. Chờ sinh xong, cũng mang đến cho chị dâu nuôi luôn.”

Tim tôi chấn động dữ dội.

San Tinh?

Người từng mê mẩn theo đuổi Châu Dật Thâm năm xưa?

Có người lại hỏi:

“Cái quỹ tín thác ở Cảng Thành gom đủ chưa?”

Giọng người đàn ông bỗng nghiêm lại:

“Tất cả câm miệng cho tôi! Tuyệt đối không được để Ngôn Tâm biết tôi đang dùng tiền của cô ấy để lập quỹ tín thác 100 tỷ cho mẹ con San Tinh!”

“Khi xưa, con bé ngốc San Tinh vì một câu ‘không nỡ để Ngôn Tâm ra nước ngoài’ của tôi mà tự tay đốt chết ba mẹ Ngôn Tâm và đứa con chưa kịp chào đời.”

“Nó áy náy, nói sẽ sinh ba đứa con để chuộc lỗi với Ngôn Tâm. Đã không thể cho nó danh phận, thì ít nhất tôi cũng phải đảm bảo cho mẹ con nó sống sung túc cả đời.”

Tôi cúi đầu cười lạnh.

Xoay người, gọi điện cho luật sư:

“Hủy hết đầu tư vào nhà họ Châu, đồng thời thanh tra toàn bộ dòng tiền cá nhân của Châu Dật Thâm, đập tan quỹ tín thác anh ta giấu riêng.”

“Tôi muốn anh ta và người phụ nữ đó trắng tay.”

……

“Đồ đàn bà xấu xa cướp bố tôi! Con giáp thứ mười ba!”

Tôi còn đang đứng ngây ra ngoài cửa, chưa kịp hoàn hồn sau sự thật tàn nhẫn.

Đứa con gái nuôi bất ngờ lao tới, cắn mạnh vào tay tôi.

Máu tuôn ào ạt, tôi theo phản xạ rụt tay lại.

Nó liền gào khóc thất thanh.

“Rầm!”

Châu Dật Thâm từ trong phòng lao ra, đẩy tôi sang một bên.

Anh ta ôm con gái nuôi, vừa kiểm tra răng miệng vừa dỗ dành.

Lẽ ra phải là một cảnh tượng ấm áp, nhưng lại khiến lồng ngực tôi nghẹn ứ.

Thì ra, hai người họ giống nhau đến thế.

Sau khi chắc chắn con gái không sao, anh ta mới ngẩng đầu nhìn tôi:

“Cố Ngôn Tâm, trẻ con cáu gắt là chuyện bình thường, sao em lại nỡ ra tay?”

Tôi nghe xong thì bật cười.

Khi con bé hai tuổi, lỡ tay vỗ nhẹ vào mặt tôi, anh ta từng xót xa nói:

“Nếu con bé còn làm đau em lần nữa, chúng ta sẽ đưa nó đi.”

Nhưng lúc này, anh ta chẳng hỏi han gì, liền khẳng định tôi bắt nạt con.

Thấy con bé khóc đến nấc nghẹn, bao năm tôi chăm nó như con ruột khiến tôi theo phản xạ muốn bước tới dỗ dành.

Nhưng vừa tới gần, vết thương trên tay lại bị nó đập trúng, máu nhuộm đỏ cả váy trắng.

“Cái tay của cô vừa xấu vừa ghê tởm, không được chạm vào tôi!”

Tôi chết lặng nhìn vết sẹo bỏng do mẹ ruột nó gây ra trên tay mình.

Dù đã chuẩn bị tâm lý, nhưng lời con bé vẫn khiến tôi lạnh buốt cả người.

Nó đến với tôi từ khi ba tháng tuổi, tôi xem nó như món quà bù đắp của ông trời.

Tự tay chăm sóc từng chút, nó nhíu mày một cái tôi cũng thức trắng đêm.

Châu Dật Thâm từng ghen:

“Em yêu con bé hơn cả chồng.”

Nhưng giờ đây…

Anh ta hờ hững nhắc lại lời tôi từng nói:

“Ngôn Tâm, Hạnh Hạnh còn nhỏ, trẻ con nói linh tinh thôi mà.”

Chỉ trong một đêm, tôi hóa người ngoài.

Thấy tôi không giống thường ngày cúi đầu nhún nhường, Châu Dật Thâm lộ vẻ thất vọng.

“Hạnh Hạnh còn nhỏ, em cũng không hiểu sao? Dỗ một chút có sao đâu?”

Con bé rúc vào lòng anh ta, lạnh lùng nói:

“Ba mau đuổi con đàn bà xấu xa này đi!”

Đám anh em Châu Dật Thâm cũng vây lại, rối rít khuyên nhủ:

“Chị dâu à, chị rộng lượng chút, đừng để bụng với trẻ con.”

“Mẹ con còn chẳng có thù qua đêm, nữa là chị em.”

Tôi nhìn đám người này, sắc mặt lạnh băng.

Ngày trước dựa vào quan hệ nhà tôi để kiếm lợi, họ từng thề thốt:

“Nếu Châu Dật Thâm dám phản bội chị, bọn em tuyệt đối không tha.”

Giờ tận mắt chứng kiến tôi bị đối xử tàn tệ, lại không một ai đứng ra nói giúp.

Tôi lắc đầu, bình thản đáp:

“Nó đã nói không cần tôi, anh sao không thuận theo lời con bé đi?”

Sắc mặt Châu Dật Thâm khựng lại.

Anh ta chưa bao giờ nghĩ, có một ngày tôi sẽ dùng lời anh ta để chặn miệng anh ta.

“Đồ đàn bà xấu xa, dám bắt nạt ba tôi!”

Con bé móc ra chiếc bùa bình an tôi từng quỳ suốt trăm ngày mới xin được, ném mạnh về phía tôi.

“Á!”

Tôi ôm lấy trán chảy máu, lần đầu tiên định giơ tay với nó.

Dù cuối cùng kịp hạ tay xuống, nhưng cũng khiến con bé sợ hãi bật khóc nức nở.

“Cố Ngôn Tâm!”

Châu Dật Thâm lập tức sa sầm mặt.

“Chỉ vì nó không phải con ruột, em đã muốn đánh con bé à?!”

Người bên cạnh thấy tôi sắc mặt khác thường, vội kéo anh ta lại.

Similar Posts

  • Vật Trong Tay

    Ta và vị hoàng tử câm đã thành thân một năm nhưng vẫn chưa viên phòng.

    Ngoài chuyện mỗi ngày cùng nhau dùng bữa thì chúng ta chẳng có chút giao lưu nào.

    Một ngày nọ, ta bỗng nghe thấy tiếng lòng của hắn:

    【Khổ qua khó ăn quá, phòng bếp không ai biết chữ sao, ta đã dặn bao nhiêu lần rồi, đừng nấu khổ qua nữa!】

    【Thẩm Tri Chi ăn mặc mỏng như vậy, chẳng lẽ là cố ý câu dẫn ta?】

    【Tể tướng là con cáo già, nữ nhi ông ta chắc chắn cũng là cáo con, sao ta có thể bị lừa.】

    【Chờ ngày ta không cần giả câm nữa, việc đầu tiên ta làm là hưu nàng ta.】

  • Trọng Sinh: Đường Tỷ Ôm Nhầm “lồng Sắt”

    Kiếp trước, đường tỷ thay ta trở thành thiên kim tiểu thư của phủ Thừa tướng.

    Nào ngờ phủ Thừa tướng quy củ nghiêm ngặt, đường tỷ chịu đủ ánh mắt khinh miệt và sự hà khắc trong phủ, cuối cùng cũng chỉ gả cho một thư sinh nghèo.

    Còn ta thì bị thẩm mẫu đem bán vào kỹ viện lấy bạc nuôi con trai bà ta, trở thành hoa khôi nổi danh chốn phong trần.

    Cuối cùng, ta còn được vương gia để mắt tới, chuộc thân trở thành sủng phi trong vương phủ.

    Nhiều năm sau, ta và đường tỷ tái ngộ.

    Nhìn ta xiêm y lộng lẫy, nàng ta vì ghen ghét đã lừa ta đến bên hồ, ép ta xuống nước cho chết đuối.

    Ngày quay lại phủ Thừa tướng,

    đường tỷ không màng thẩm mẫu ngăn cản, một tay đẩy ta ra ngoài, “Muội muội, kiếp này để ta làm sủng phi của vương gia, còn muội thì đi mà sống với tên tú tài nghèo khổ ấy đi.”

    Dã tâm lồ lộ của Lâm Chi Nhụy, ta bật cười.

    Nàng ta tưởng làm hoa khôi kỹ viện dễ lắm sao?

    Làm sủng phi của vương gia dễ dàng vậy sao?

  • Yêu Miêu Lạc Ổ Hổ

    Ta vốn là một yêu miêu, vô ý sa chân vào ổ hổ, lại bị Mẹ hổ nhận lầm là con đẻ.

    Ba tháng trước, Mẹ hổ đắc ý nhìn ta, rằng: “Không hổ là đứa con xuất sắc nhất của ta, lớn hơn cả huynh tỷ ngươi.”

    Ba tháng sau, nhìn ta vẫn nhỏ xíu như cục bông, Mẹ hổ ưu tư mà rằng: “Sao lại không lớn thêm chút nào vậy?”

    Mẫu thân ơi, có lẽ nào… thực ra ta chẳng phải hổ đâu?

  • Tôi Gả Cho Tên Đầu Vàng

    Sau khi nhà phá sản, tôi gả cho một tên đầu vàng chuyên đi đòi nợ.

    Ba tháng sau khi kết hôn, ngày nào tôi cũng tính toán chuyện ly hôn.

    Cho đến rạng sáng hôm đó, tôi ôm mấy bộ quần áo cuối cùng lao ra cửa.

    Mấy dòng chữ bay ngang trước mắt như dòng bình luận trực tiếp.

    【Chạy đi! Loại nữ phụ chê nghèo ham giàu này thì có kết cục gì tốt đẹp đâu!】

    【Cô còn chưa biết đúng không, cái tên đầu vàng cô khinh thường ấy sau này là đại ca thương giới, chỉ cần giậm chân một cái là cả giới tài chính rung chuyển!】

    【Cô vừa đi, nữ chính dịu dàng sẽ đến để cứu rỗi anh ta liền!】

    Tôi quay phắt lại, nhìn vào nhà tắm lờ mờ ánh sáng.

    Bên trong, là Chu Dã – người đang cặm cụi vò đồ lót.

    — Anh ta? Đại ca thương giới?

  • Tôi Từng Yêu Anh Thật Lòng

    Năm thứ ba sau khi chết, tôi trông thấy người chồng xưa nay luôn lạnh lùng cấm dục của mình đang hôn say đắm một người phụ nữ trong phòng ngủ.

    Khoảnh khắc ấy, tim tôi như bị dao cứa.

    Cho đến khi tôi nhìn rõ khuôn mặt người phụ nữ đó — giống tôi y đúc.

    Xung quanh lập tức xuất hiện hàng loạt bình luận như đạn bay:

    “Hu hu hu đúng là kiểu cưới trước yêu sau, quá cuốn.”

    “Nguyên chủ quá khô khan, nam chính chẳng có hứng thú là đúng, nữ chính mới ra sân vài năm mà đã dễ dàng cưa đổ.”

    “Một nụ hôn nhẹ, mạng cũng trao luôn.”

    Thì ra cái chết của tôi, chỉ là để nhường chỗ cho người khác dễ dàng chiếm được trái tim anh ta.

    Nhưng ngày đó chính anh ta là người chủ động đề nghị hôn nhân liên minh mà.

  • Bình Luận Bay Và Kế Hoạch Diệt Cẩu Nam Nữ

    Kỳ nghỉ lễ Đoan Ngọ, nhỏ bạn thân bảo thất tình, rủ tôi và bạn trai cùng đi du lịch.

    Tôi đành phải hoàn vé xe về quê.

    Thế nhưng khi đang thu dọn hành lý, tôi lại nhìn thấy một loạt bình luận bay hiện lên trước mắt:

    【Diệp Tri Nam, đừng đi! Bạn trai cô với nhỏ bạn thân đã lén lút qua lại với nhau rồi.】

    【Chuyến đi này là cái bẫy, bọn họ định bán cô vào làng Lương Sơn làm vợ cho mấy gã độc thân già.】

    【Bạn trai cô vừa ăn cắp vé số trúng thưởng của cô, hai đứa họ định chiếm hết tài sản của cô!】

    Vừa thấy hai chữ “làng Lương Sơn”, tôi cười khẩy.

    Vậy chẳng phải vừa khéo? Tôi có thể nhân cơ hội về quê thăm nhà miễn phí.

    Đã vậy thì tốt, nếu hai kẻ khốn đó định giở trò ngay trên đất của tôi, tôi đây nhất định sẽ tiễn cả hai vào nhà đá “ăn cơm miễn phí, ở phòng tập thể”.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *