An An Của Mẹ

An An Của Mẹ

1

Tôi tỉnh dậy.

Đầu đau nhức.

Chiếc giường này quá mềm. Chăn thì trơn tuột như nước.

Tôi chống người ngồi dậy, bốn bức tường trắng đến chói mắt. Đây không phải căn phòng trọ của tôi.

Tôi hất chăn xuống giường, chân trần đặt lên tấm thảm dày, không phát ra tiếng động nào.

Bước đến trước chiếc gương toàn thân lớn.

Trong gương là một gương mặt xa lạ.

Rất xinh đẹp, cằm nhọn, làn da trắng đến gần như trong suốt. Nhưng dưới mắt lại có quầng thâm, môi nhợt nhạt, không chút huyết sắc.

Tóc rối bời quấn quanh bờ vai.

Tôi nâng tay, người trong gương cũng nâng tay.

Ngón tay thon dài, móng được cắt gọn tròn trịa, sơn màu hồng nhạt.

Ngón áp út còn hằn một vết hằn mờ của chiếc nhẫn.

Tim đập loạn. Đây không phải tôi.

Phòng tắm còn rộng hơn nữa. Bồn tắm massage khổng lồ như một bể bơi mini.

Tôi mở vòi nước, hứng nước lạnh tạt lên mặt. Lạnh buốt thấu xương.

Ngẩng đầu nhìn gương, những giọt nước theo gương mặt xa lạ chảy xuống.

Ánh mắt trống rỗng.

Đây không phải mơ.

Tôi bước ra khỏi phòng ngủ.

Hành lang dài đến mức không thấy điểm cuối.

Dưới lầu vang lên chút động tĩnh.

Tôi vịn tay vịn cầu thang lạnh ngắt bước xuống.

Phòng khách trống trải đến rợn người, ngoài cửa sổ sát đất là khu vườn được cắt tỉa gọn gàng.

Một người phụ nữ trung niên mặc đồng phục màu sẫm đứng giữa phòng khách, trên tay cầm giẻ lau. Thấy tôi, bà hơi sững lại, rồi cúi mắt xuống.

“Phu nhân, bà tỉnh rồi. Bữa sáng đã chuẩn bị xong, ở phòng ăn nhỏ.”

Phu nhân? Tôi mơ hồ “ừ” một tiếng.

Bà chỉ tay về một hướng.

Phòng ăn nhỏ cũng rộng đến mức khó tin.

Trên chiếc bàn dài chỉ bày một bộ đồ ăn. Sữa, trứng ốp la, bánh mì nướng, vài lát hoa quả.

Tôi kéo ghế ngồi xuống, thức ăn không còn hơi nóng.

Người phụ nữ kia đứng cách đó không xa, hai tay đặt trước người.

“An An đâu?” Tôi nghe chính mình hỏi. Cái tên này bật ra rất tự nhiên.

“Cậu chủ nhỏ đang ở phòng trẻ trên lầu, chị Trần đang trông.” Giọng bà đều đều. “Phu nhân, sáng nay ông Chu có gọi điện.”

Ông Chu? Lại một cái tên xa lạ.

Tôi gật bừa, cầm ly sữa lên.

Lạnh ngắt. Dạ dày lập tức khó chịu.

Tôi đặt ly xuống. “Tôi lên xem An An.”

Phòng trẻ ở cuối hành lang bên kia.

Cửa khép hờ.

Tôi nhẹ nhàng đẩy ra.

Một cô gái trẻ ngồi trên sofa nhỏ xem điện thoại. Thấy tôi, cô vội vàng đứng dậy, nhét điện thoại vào túi. “Phu nhân.”

Tôi không đáp, ánh mắt rơi vào tấm thảm giữa phòng.

Một bé trai rất nhỏ quay lưng về phía tôi, ngồi trên thảm, trước mặt là vài khối lego màu sắc sặc sỡ.

Thằng bé mặc quần yếm xanh, tóc sau gáy mềm mượt, hơi ngả vàng.

Nó đang cố gắng đặt một khối tam giác lên, bàn tay nhỏ hơi run, tòa tháp khẽ lung lay.

Nó rất tập trung, môi khẽ mím.

Đây là An An? Con trai tôi?

Ý nghĩ này vừa thoáng qua, tim tôi bỗng siết lại, mang theo cơn đau lạ lẫm.

Tôi bước đến, ngồi xổm cạnh nó. Thảm rất mềm.

Nó cảm giác được có người, từ từ quay đầu lại.

Đôi mắt đen láy, tròn to, trắng đen rõ rệt, như trái nho đen ngâm trong nước.

Nó nhìn tôi, không biểu cảm.

Không tò mò, không sợ hãi, cũng không thân thiết.

Chỉ nhìn. Một khoảng trống tĩnh lặng.

Không giống ánh mắt của một đứa trẻ ba tuổi.

Quá yên. Yên đến mức khiến người ta bất an.

“An An?” Tôi thử gọi, giọng hơi khô.

Nó không có phản ứng, lại quay đầu tiếp tục nhìn tòa tháp lego.

Bàn tay nhỏ chạm nhẹ khối gỗ trên cùng.

Tòa tháp đổ. Lego lăn tán loạn.

Nó cũng không khóc, chỉ nhìn đống lego rơi vãi, đôi vai nhỏ như sụp xuống một chút.

Chị Trần vội lên tiếng: “Cậu chủ nhỏ chơi một lúc rồi, chắc mệt. Phu nhân, bà muốn cho cậu uống nước không?”

Tôi lắc đầu. “Chị ra ngoài trước đi.”

Chị Trần hơi chần chừ, nhưng vẫn lặng lẽ bước ra, khẽ khép cửa lại.

Trong phòng chỉ còn tôi và cậu bé yên lặng khác thường này.

Nắng từ cửa sổ lớn chiếu vào, rơi trên mái tóc mỏng của nó, ánh lên sắc vàng nhạt.

Trong không khí phảng phất mùi sữa của trẻ con.

Tôi nhìn nó. Một cảm giác phi lý và sợ hãi dâng lên, nhấn chìm tôi.

Nó là ai? Tôi đang ở đâu? Tôi đã trở thành “phu nhân” của ai? Đứa trẻ này… là ai?

Tôi đứng dậy, chân hơi tê.

Ánh mắt quét qua phòng, dừng ở chiếc tủ thấp màu trắng sát tường.

Ngăn kéo dưới cùng không đóng kín, lộ ra một góc bìa da màu sẫm.

Như bị thôi thúc, tôi bước tới kéo ngăn kéo ra.

Bên trong trống trơn, chỉ có một cuốn sổ bìa cứng dày.

Màu nâu đậm, không hoa văn.

Tôi lấy ra. Nặng tay.

Bìa sổ lạnh và trơn nhẵn.

Tôi ngồi xuống sofa nhỏ, An An vẫn cúi đầu nghịch lego, như đang chìm trong thế giới riêng.

Mở sổ.

Trang đầu ghi một cái tên bằng nét chữ mềm mại: Lâm Khê.

Lâm Khê.

Tôi lẩm bẩm trong đầu. Đó… là tên tôi?

2

Lật tiếp vài trang. Là nhật ký. Nét chữ lúc thì nguệch ngoạc, lúc lại ngay ngắn, mực đậm nhạt không đều.

“Ngày 15 tháng 3. Nắng. Anh ta lại không về. Gọi điện cũng không bắt máy. Tôi biết anh ta đang ở đâu. Con đàn bà đó… Con đàn bà tên Tô Tình! Dựa vào cái gì? Tôi mới là vợ cưới hỏi đàng hoàng của Chu Diên Chu! An An mới là con trai của anh ta! Sao anh ta có thể đối xử với mẹ con tôi như thế…”

“Ngày 2 tháng 4. Âm u. An An lại sốt. Khóc cả đêm. Phiền chết đi được. Chu Diên Chu đâu? Trợ lý của anh ta nói anh ta đi công tác. Lừa quỷ à! Chị Trần bế con dỗ dành, tôi nhìn gương mặt giống y hệt Chu Diên Chu, trong lòng chỉ toàn là hận. Nếu không phải vì đứa bé này… nếu không phải vì nó… cuộc đời tôi sao lại thành ra thế này? Tôi bóp mạnh cánh tay nó một cái, nó khóc càng dữ hơn. Phiền! Phiền chết đi!”

Similar Posts

  • Chim Hoàng Yến Dám Nghĩ Dám Làm

    Tập đoàn tài chính của anh từng trị giá hàng trăm tỷ, vậy mà chỉ sau một đêm đã phá sản.

    Tôi – “chim hoàng yến” được anh nuôi suốt năm năm – ôm chặt lấy ống quần của anh, vừa khóc vừa sụt sùi.

    Ánh mắt anh thoáng dao động, nhưng ngay giây sau tôi đã nói tiếp:

    “Chồng à, đừng nhảy! Tiền trả nốt cái túi Hermès của em còn chưa thanh toán.”

    Gương mặt vừa mới cảm động của anh lập tức tối sầm, như hiện ra ba vạch đen.

    Sau này, khi anh bị xe tải hất văng mười mấy mét phải đưa lên xe cứu thương, tôi vẫn nắm tay anh, mở miệng nói:

    “Chồng à, Cartier vừa ra mẫu nhẫn mới, em thích lắm. Anh chỉ cần giao đồ ăn mười năm là đủ mua cho em rồi!”

    Người đàn ông đang hôn mê tức đến mức mí mắt cũng khẽ giật.

    Trước mắt tôi là loạt bình luận dày đặc, toàn mắng tôi là nữ phụ độc ác, ăn máu người, thực dụng, rằng nam chính đã phải giao đồ ăn nuôi tôi mà tôi vẫn tưởng mình là tiểu thư.

    Thế nhưng, khi tôi đưa ra vài “mục tiêu nhỏ” làm vốn khởi nghiệp lại cho anh, mấy cái miệng ấy liền im bặt.

    Đã là nữ phụ không có hào quang, thì tự mình làm nữ chính thôi!

  • Cưới Vội Nuôi Chồng

    “Anh phá sản rồi.”

    Đó là lời nói của đối tượng xem mắt thứ sáu hôm nay.

    Tôi ngẩng đầu nhìn người đàn ông mặc vest, tuổi tác ngang tôi, ngũ quan rõ ràng tuấn tú. Thần sắc anh ta nhàn nhạt, giọng điệu cũng nhàn nhạt.

    “Nhà xe đều đem đi trả nợ cả rồi, bây giờ chỉ là nhân viên bình thường trong một công ty niêm yết.”

    Tôi nhấp một ngụm cà phê, gật gù.

    “Anh biết nấu ăn không?”

    Đối phương rõ ràng sững lại.

    “Biết.”

    “Có giỏi làm việc nhà không?”

    “Tạm ổn.”

    “Tính khí thế nào?”

    “Khá tốt.”

    “Có mối quan hệ phức tạp với người cũ hay gia đình cần xử lý không?”

    “Không có.”

    “Một tháng cần bao nhiêu tiền tiêu vặt?”

    “… Em đưa sao thì lấy vậy?”

    Tôi vô cùng hài lòng, liền nói với anh ta:

    “Công việc của tôi cũng ổn, nhà xe đều có, còn có thêm nghề phụ kiếm tiền. Tôi sẵn sàng nuôi anh, anh có đồng ý đi đăng ký kết hôn với tôi không?”

    Đối phương cũng nhấc tách cà phê lên nhấp một ngụm, nhướng mày:

    “Anh đồng ý.”

    Thế là, tôi – Giang Ninh, ở tuổi hai mươi chín, liền chớp nhoáng kết hôn.

    Người cùng tôi lấy giấy chứng nhận là một người đàn ông đồng tuổi, tên Hạ Dịch Minh, cao, nghèo nhưng đẹp trai, còn có tám múi cơ bụng.

    À, tám múi cơ bụng tôi vẫn chưa tận mắt thấy, chỉ là Hạ Dịch Minh nói để tôi cảm thấy mình không thiệt thòi mà thôi.

  • Cưa Đổ Nam Thần

    Tôi luôn thầm thích anh trai của bạn thân – anh ấy tên là Cố Dịch.

    Cho đến một ngày, cô bạn tôi như được thần linh nhập xác, trực tiếp đưa tôi lên… giường của anh trai cô ấy.

    Tôi ngoài ý muốn mà mang thai.

    Tôi giấu suốt tám tháng, mãi đến ngày sinh mới phát hiện ra — bác sĩ trực tiếp đỡ đẻ lại chính là cha của đứa bé…

    “Đứa bé này không phải của anh.”

    “Được thôi. Tháng sau tổ chức hôn lễ. Tên con đặt chưa? Họ Cố nhé.”

  • Gài Bẫy Một Kẻ Tham Tiền

    Sau khi biết tôi nhận được thư mời học tiến sĩ, bố mẹ đã chuyển cho tôi năm trăm vạn tệ để làm chi phí du học.

    Nhưng bạn trai tôi – Tằng Hạo – người luôn ủng hộ tôi suốt thời gian qua lại bất ngờ khuyên tôi:

    “Đừng đi nữa. Lấy năm trăm vạn đó làm tiền đặt cọc mua nhà, để tên anh, còn khoản vay sau này anh trả.”

    Tôi nhìn căn nhà trị giá năm trăm mười vạn, bất giác rơi vào trầm tư.

    Tương lai và tình yêu, tôi nên chọn cái nào?

  • Sau Khi Mặt Trăng Lặn

    Tôi và chị gái là hai chị em sinh đôi, là loại sinh đôi cùng trứng.

    Ngay từ lúc được bế ra khỏi phòng sinh, chúng tôi đã giống nhau đến mức khiến người khác bối rối, cân nặng của hai đứa chỉ lệch nhau đúng năm mươi gram — một con số nhỏ bé, mong manh, như thể chỉ cần hít thở khác nhau một nhịp là đã có thể trở thành bản sao của nhau. Vì thế, y tá buộc phải đeo vòng chân khác màu cho từng đứa, nếu không thì ngay cả mẹ tôi, người đã mang nặng đẻ đau chúng tôi trong bụng suốt chín tháng mười ngày, cũng chẳng thể phân biệt nổi ai với ai.

    Chị tên là Lâm Hiểu Nguyệt, còn tôi là Lâm Hiểu Dương, hai cái tên này đều do ông nội đặt. Ông nói một đứa giống mặt trăng dịu dàng; một đứa giống mặt trời hoạt bát. Khi ấy, giọng ông hiền lành như đang đặt hai lời chúc phúc vào lòng bàn tay non nớt của chúng tôi. Chỉ là ông không ngờ, những cái tên ấy, từ lúc nào đó lại trở thành những chiếc nhãn dán, lên trán, lên lưng, lên cả cách người khác nhìn chúng tôi và cách chúng tôi học nhìn chính mình… suốt cả cuộc đời.

  • Cầu Thân Nhiếp Chính Vương

    Ngày đại hôn, phu quân của ta dẫn quân tiêu diệt toàn bộ phủ Thừa tướng.

    Ta mắt mở trừng trừng nhìn phụ mẫu bị vạn tiễn xuyên thân, biến thành một đống thịt bầy nhầy ngay trước mặt mình.

    Còn muội muội của ta, lại đang trong vòng tay của phu quân ta, cười lớn đầy khoái trá.

    Trong lòng ngập tràn hận thù, ta căm phẫn nguyền rủa, nhưng phu quân “tốt” của ta không chút do dự, một kiếm đâm thẳng vào tim ta.

    Ta bị ném vào biển lửa, trong khoảnh khắc hơi thở cuối cùng sắp tắt, ta lại nhìn thấy Nhiếp Chính Vương, người quyền uy bậc nhất thiên hạ lao vào giữa ngọn lửa rừng rực:

    “Yên nhi, ta đến để mang nàng đi!”

    “Những kẻ hại nàng, ta sẽ không tha cho một ai!”

    Nhiếp Chính Vương, tại sao người lại đối xử với ta như vậy?

    Khi mở mắt lần nữa, ta phát hiện mình được trùng sinh trở về ngày chọn phu.

    Không chút do dự, ta từ chối vị trạng nguyên mới đỗ mà phụ mẫu đã chọn cho ta, bước thẳng đến trước mặt Nhiếp Chính Vương, nói:

    “Người cưới ta, được không?”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *