Thê Vân Ý Nhạn

Thê Vân Ý Nhạn

Ngày thành thân, thiếp thất của tướng công lại ngang nhiên chặn kiệu hoa giữa kinh thành.

Nàng ta nói nếu ta không nhận nàng làm thiếp, nàng sẽ đập đầu vào kiệu mà chết, biến hỉ sự thành tang sự.

Ta vén khăn che mặt, nhìn về phía tướng công vẫn im lặng không nói một lời.

Dưới chân là nữ tử đang mang thai, khóc đến thê lương, vậy mà chàng vẫn đứng yên tại chỗ, không hề nhúc nhích.

Lòng ta hoàn toàn nguội lạnh, liền rút phượng trâm trên đầu, đưa cho phu kiệu dẫn đầu.

“Phiền các vị vất vả, đưa ta đi thêm vài dặm.”

“Đi đâu vậy?”

“Đến phủ Tạ tướng quân.”

Nghe nói vị đại tướng quân đang bị trọng thương kia, đang cần một tân nương xung hỉ..

1.

Khi kiệu hoa bị chặn lại, thân kiệu bất chợt rung lên một cái.

Phượng quan trên đầu ta va vào nóc kiệu, khiến trán đau nhức, tím bầm.

“Thanh Liên, có chuyện gì vậy?” Ta khẽ hỏi nha hoàn hồi môn đi theo.

“Tiểu thư, có một nữ tử chặn kiệu hoa lại.”

Chớp mắt, một trận tiếng khóc truyền đến, giọng nữ nhân run rẩy vang lên:

“Cầu xin phu nhân cho thiếp một con đường sống.

Cho tướng công cưới thiếp vào cửa.

Thiếp nguyện giữ quy củ, tuyệt không tranh sủng với người.

Thiếp đã mang thai hai tháng, chỉ cầu cho đứa nhỏ trong bụng có danh phận mà thôi.”

Tim ta thắt lại từng hồi, nhưng vì bà mai đã dặn kỹ khi xuất giá, tân nương chưa vào cửa không được xuống kiệu, ta không dám lộ diện ngay.

Thanh Liên giận dữ nói:

“Không chứng không cứ, ngươi dây dưa với tiểu thư nhà ta và thiếu gia làm gì?

Mau,người đâu, kéo ả ta đi!”

Ta khẽ vén một góc rèm kiệu.

Người nhà họ Lâm tới đón dâu lại chẳng ai động đậy.

Cảnh ấy càng khẳng định thân phận thiếp thất của nữ tử kia là thật.

Nàng ta càng lúc càng kích động:

“Trong bụng ta là cốt nhục của Lâm đại nhân, các ngươi ai dám động vào ta?

Nếu dám chạm tới ta, ta liền đập đầu mà chết, khiến hỉ sự của phủ họ Lâm thành tang sự!”

Lâm Chiêu Vũ cưỡi ngựa đi ở đầu đội ngũ đón dâu.

Chuyện kiệu hoa bị chặn, hắn tuyệt đối không thể không biết.

Nhưng hắn không hề ra mặt.

Người vây xem càng lúc càng đông, nhà họ Lâm có thể không biết xấu hổ, nhưng ta thì không thể mất mặt như thế.

Ta tháo khăn che đầu, bước xuống kiệu hoa.

Nữ tử kia vừa thấy ta liền khóc dữ dội hơn, nàng ta nhào tới, ôm chặt cổ chân ta, vừa khóc vừa kể lể nỗi khổ của mình.

Nàng tự xưng là Liễu Như Mộng, vốn là kỹ nữ thanh lâu Ỷ Hồng Lâu.

Với Lâm Chiêu Vũ là nhất kiến chung tình, biết thân phận thấp kém, cam lòng làm thiếp thất, chưa từng đòi hỏi danh phận.

Nhưng nay lại khác, nàng đã mang thai.

Ta nhẹ nhàng nhích chân, đỡ nàng ta một cái cho có lệ.

“Ngươi muốn danh phận, không nên tìm ta, mà phải nói với nam nhân của ngươi.”

Nàng ta ngẩng đầu nhìn ta, lệ long lanh treo nơi gương mặt trắng mịn, quả thực khiến người nhìn cũng động lòng trắc ẩn.

“Nhưng… nhưng khi hai nhà Lâm – Thôi định hôn, từng thỏa thuận, trước khi nữ nhi nhà Thôi mang thai, nhà họ Lâm không được nạp thiếp…”

Ta bật cười lạnh một tiếng.

Ngay cả chuyện này ngươi cũng biết, hiển nhiên vở kịch hôm nay là do Lâm Chiêu Vũ bày ra.

Trong khoảnh khắc ấy, ta chợt hiểu ra vài điều.

Hai nhà Lâm – Thôi vốn đã có hôn ước.

Lâm Chiêu Vũ là độc tử, nhưng nhà họ Thôi lại có hai nữ nhi.

Hắn bỏ mặc trưởng nữ xuất thân cao quý, lại kiên quyết chọn ta – một thứ nữ.

Ta từng cho rằng hắn thật lòng với ta.

Không ngờ, “kinh hỉ” hôm nay lại nằm ở đây.

Nếu người xuất giá hôm nay là tỷ tỷ ta, hẳn đã sớm sai người kéo Liễu Như Mộng xuống, đánh chết bằng loạn côn rồi.

Lâm Chiêu Vũ tưởng rằng ta là thứ nữ, không có thân mẫu ruột bênh đỡ, có thể tùy ý sỉ nhục.

Hắn đã lầm rồi.

2.

Khi vừa bước xuống kiệu, ta đã ra hiệu bằng ánh mắt cho Thanh Liên, bảo nàng đi mời Lâm Chiêu Vũ đến.

Lúc này, hắn thong thả bước lại, thân khoác hồng bào, dáng người tuấn tú đứng cách ta chưa đến nửa thước.

Thấy Liễu Như Mộng đang mang thai, hắn không hề bước lên đỡ nàng, chỉ dùng ánh mắt phức tạp nhìn về phía ta.

Xung quanh, người qua đường xì xào bàn tán, lời lẽ toàn trách móc ta hẹp hòi, độc ác.

Rõ ràng, Lâm Chiêu Vũ đang gián tiếp gây áp lực lên ta.

Ta cúi người đỡ Liễu Như Mộng dậy.

“Ngươi đứng lên đi, ta thành toàn cho các ngươi.”

Nàng ta ngấn lệ, trong mắt hiện lên tia mừng rỡ.

Ta không trách nàng.

Nàng cũng chỉ là một nữ tử đáng thương, khổ nạn thật sự vẫn còn ở phía sau.

Ta chẳng buồn nhìn Lâm Chiêu Vũ thêm lần nào nữa, rút phượng trâm trên đầu xuống, quay người đưa cho phu kiệu dẫn đầu.

“Phiền các vị vất vả, đưa ta đi thêm mấy dặm.”

“Đi đâu vậy?”

“Đến phủ Tạ tướng quân.”

Nghe nói vị đại tướng quân ấy đang bị trọng thương, vừa vặn đang cần một tân nương xung hỉ.

Tất cả mọi người xung quanh đều kinh hãi.

Trên khuôn mặt vốn dửng dưng của Lâm Chiêu Vũ, rốt cuộc cũng hiện ra nét kinh ngạc.

Hắn bước vội mấy bước đến trước mặt ta, kéo tay ta lại, hạ giọng nói:

“Vũ Miên, nàng giận cũng được, nhưng hãy về phủ bái đường xong đã rồi nói chuyện sau. Phụ thân nàng là thủ lĩnh Thái Y Viện, nàng ngàn vạn lần đừng làm chuyện bốc đồng.”

Hắn lấy phụ thân ta ra để ép ta.

Ta đâu phải kẻ ngu dại, hiểu rõ tâm tư hắn đang toan tính điều gì.

Chỉ cần bái đường xong xuôi, mọi chuyện đã định, ta liền không còn đường lui.

Hắn vừa muốn giữ thể diện, lại vừa muốn mỹ thiếp trong lòng.

Lòng người sao lại có thể tham lam đến vậy.

Ta giật tay khỏi hắn, lạnh lùng nói:

“Ngươi đã có người trong lòng, ta thành toàn cho ngươi. Nếu còn dám ngăn cản, e rằng ngươi và nàng ta đều khó yên ổn.”

Liễu Như Mộng đúng lúc ấy liền níu lấy vạt áo hắn, đáng thương cất tiếng gọi:

“Phu quân.”

Người vây xem càng lúc càng nhiều, tiếp tục dây dưa chỉ thêm tổn hại.

Lâm Chiêu Vũ đành buông tay, sắc mặt khi xanh khi trắng.

Chuyện thành ra thế này, hẳn không nằm trong kế hoạch của hắn.

Ta không chút do dự quay lại lên kiệu, truyền lệnh cho kiệu phu khởi hành.

Đã nhận lợi lộc của ta, đám kiệu phu cũng bước đi rất nhanh.

Kiệu hoa đỏ thắm cùng hơn mười gánh sính lễ, cuối cùng dừng trước cánh cổng vắng lặng của phủ Tạ tướng quân.

Tạ Hạc Vũ ngồi trên ghế, vẻ mặt kinh ngạc nhìn ta chăm chú:

“Cô nương họ Thôi, đây là ý gì?”

“Thưa Tạ tướng quân, ba tháng trước khi chân ngài phát bệnh, ta từng châm cứu giảm đau cho ngài.

Ngài nói nợ ta một ân tình.

Giờ ta đến đòi món nợ ấy, ngài có bằng lòng không?”

Tạ Hạc Vũ nghẹn lời, ánh mắt sâu thẳm:

“Cô muốn ta trả thế nào?”

Ta nhìn thẳng vào đôi mắt trong trẻo, bình thản của chàng, khẽ nói:

“Cưới ta, được không?”

3.

Đường nét trên cằm Tạ Hạc Vũ căng chặt, thần sắc lãnh đạm, không chút dao động.

“Thôi cô nương, nàng có biết cảnh ngộ hiện tại của ta không?”

Dĩ nhiên ta biết.

Tạ gia ba đời đều là đại tướng vì nước giữ nhà.

Các bậc trưởng bối đều tử trận sa trường, chỉ còn lại một mình Tạ Hạc Vũ là dòng dõi duy nhất.

Nửa năm trước, trong trận chiến nơi biên ải phương Bắc, hắn trọng thương, hai chân tàn phế.

Tân hoàng đăng cơ, e ngại công cao chấn chủ của Tạ phủ, có ý muốn gạt chàng sang một bên.

Phủ Tạ vốn trước kia người ra kẻ vào tấp nập, giờ lại ngày một tiêu điều.

Quản sự trong phủ bèn đề xuất để Tạ Hạc Vũ thành thân xung hỉ, mong xoay chuyển vận số.

Nhưng có nhà nào lại chịu gả con gái cho một vị phu quân tàn phế đôi chân?

Vì vậy hôn sự của Tạ Hạc Vũ vẫn mãi chưa có kết quả.

Ta khẽ ngước nhìn chàng, dung mạo tuấn lãng vô song, nửa thân ngồi thẳng tắp trên ghế.

Chàng từng là thiếu niên tướng quân phong quang rực rỡ.

Chỉ trong khoảnh khắc mất đôi chân, liền rơi xuống bùn đất.

Quả thực khiến người ta tiếc nuối.

Bất giác, ánh mắt ta trượt xuống dưới, mặt thoáng đỏ lên, giọng cũng nhẹ như gió thoảng:

“Cảnh ngộ gì… chẳng lẽ là… chuyện kia…”

Chỉ trong chớp mắt, trên khuôn mặt trắng như ngọc của Tạ Hạc Vũ hiện lên hai đóa hồng nhàn nhạt.

“Họ Tạ ta nay đã chẳng còn như xưa, cô nương gả cho ta, chỉ sợ sẽ bị liên lụy.”

“Không thử làm sao biết là liên lụy?”

Sắc mặt Tạ Hạc Vũ khẽ biến, trong đôi mắt xinh đẹp hiện lên ánh nước lấp lánh, như mặt hồ gợn sóng.

Tim ta bất giác lỡ một nhịp.

“Tướng quân, người rốt cuộc là đồng ý hay không? Nếu không đồng ý…”

Chàng nhướng mày, “Nàng sẽ làm gì?”

Ta cười tinh nghịch, khẽ vuốt mấy sợi tóc lòa xòa trước trán:

“Nếu không đồng ý, ta sẽ dùng ân tình mà ép người, khiến người phải cưới ta cho bằng được.”

Similar Posts

  • Rắn Tiên Và Ngôi Làng Tử Thần

    Sau khi người thứ ba trong làng bị rắn độc cắn, ba tôi dẫn đầu đám thanh niên, cầm cuốc và đuốc, đập nát hang rắn sau núi.

    Nhưng tối hôm đó, ông đổ bệnh.

    Sốt cao, mặt tái mét, run lẩy bẩy nắm chặt tay mẹ tôi, giọng khàn đặc:

    “Con rắn tinh đó thành tiên rồi! Tôi đã giết sạch dòng họ của nó, giờ nó đến đòi mạng cả nhà chúng ta!”

    Cả nhà tôi sợ hãi.

    Chúng tôi quyết định rời làng tránh họa.

    Nhưng đi được nửa đường thì gặp lở đất.

    Bánh xe trượt, đâm thẳng vào gốc cây.

    Ba tôi ngồi ghế phụ, chết ngay tại chỗ.

    Sau đó, chúng tôi được đưa đến khu tái định cư.

  • Hôn Nhân Chia Ba

    “Cô Nguyễn, Tổng giám đốc Chu hủy ca th/ụ t inh ống nghiệm hôm nay rồi.”

    Nghe được câu này, Nguyễn Niệm Sơ sững người trong vài giây.

    Vốn dĩ hôm nay cô đến bệnh viện là để ngăn ca th/ụ t i//nh này, bởi vì cô mang thai rồi.

    M/á0 cuống r/ốn của con cô có thể cứu Chu Đình Thâm và đứa con của mối tình đầu anh.

    Ba tháng trước, mối tình đầu của Chu Đình Thâm – Lâm Ngữ Đường – bế con trở về nước, ngay trong lễ cưới của cô và Chu Đình Thâm, Lâm Ngữ Đường rơi lệ quỳ xuống:

    “Cô Nguyễn, tôi không muốn phá hoại hôn lễ của hai người, nhưng Tiểu Duy mắc bệnh bạch cầu.”

    “Tôi cần sinh thêm một đứa với Đình Thâm, lấy m/á0 cu/ố/ng r/ốn cứu con!”

    “Nhưng cô yên tâm, tôi tuyệt đối sẽ không chen vào cuộc hôn nhân của hai người.”

    Chu Đình Thâm hủy hôn lễ ngay tại chỗ và đưa Lâm Ngữ Đường đến bệnh viện.

  • Tờ Vé Xe Thiếu 1 Đồng

    Trên đường về nhà, xe chở đầy hành lý, chỉ còn lại một chỗ ngồi cho em gái.

    Ba mẹ đưa cho tôi năm đồng, bảo tôi bắt xe khách về.

    Nhưng vé xe là sáu đồng.

    “Con sao mà ngốc thế? Con nói với người ta là trẻ con, năm đồng là đủ rồi.”

    Nói xong, họ dẫn em gái rời đi.

    Về đến nhà.

    Mẹ mở ra chiếc váy công chúa mới mua cho em gái.

    Bố đeo cho em chiếc vòng tay bằng vàng.

    Mãi đến khi bên ngoài đổ mưa to, họ mới nhớ đến tôi.

    “Con bé chết tiệt kia sao còn chưa về, thật là ngốc chết đi được, chuyện gì cũng không làm nên hồn!”

    Nhưng mẹ à, vì thiếu một đồng, tài xế đã đuổi tôi xuống xe.

    Tôi chỉ còn cách tự nghĩ cách quay về.

    Về sau, khi tôi lê tấm thân bị làm thành “người da chó” về đến nhà,

    Tất cả mọi người đều suy sụp.

  • Nguyệt Nguyệt – Người Con Bị Quên Lãng

    Năm thứ năm kể từ ngày tôi cắt đứt quan hệ với gia đình, tôi gặp lại họ trước cổng trại giam.

    Họ đến để làm thủ tục nhận việc cho em gái tôi — vào làm cai ngục, còn tôi, là phạm nhân đang bị giam giữ tại đây.

    Nhìn thấy tôi, bố mẹ sững sờ đứng tại chỗ.

    Im lặng một lúc, mẹ là người lên tiếng trước:

    “Nguyệt Nguyệt, năm đó bố mẹ để con gánh tội thay cho em gái, cũng là bất đắc dĩ.”

    “Không ngờ con lại cắt đứt quan hệ với gia đình ngay tại chỗ, suốt mấy năm trong tù cũng không gọi nổi một cuộc…”

    Tôi né bàn tay bà đưa tới, thu dọn món đồ cuối cùng, quay người rời đi.

    Khi lướt qua bên cạnh, bố đỏ hoe mắt nắm lấy tay áo tôi:

    “Nguyệt Nguyệt! Năm năm rồi! Chuyện cũ còn muốn nhắc mãi à? Con định cứ đối xử với bố mẹ và em gái thế này sao?”

    “Có gì về nhà rồi nói, không có chúng ta, con cũng chẳng có chỗ nào để đi…”

    Có gì mà phải nói? Tôi đã không còn là cô bé khao khát được bố mẹ yêu thương như xưa nữa.

    Huống chi…

  • Kết Hôn Thầm Lặng Với Thái Tử Bắc Kinh

    Mẹ chồng lên mạng chửi tôi khiến cả vòng bạn bè lẫn hot search đều lần lượt nổ tung.

    “Có bầu thôi mà tưởng mình là công chúa, bắt con trai tôi giặt đồ lót cho cô ta mỗi ngày. Đúng là thứ con dâu không ra gì.”

    Trong ảnh, Cố Xuyên – cậu ấm của giới nhà giàu Bắc Kinh – đang cúi đầu giặt đồ lót cho tôi.

    Tối đó, một nữ diễn viên nổi tiếng đăng ảnh que thử thai, úp mở đáp trả: “Giặt đồ lót thì đã là gì? Chị chưa thấy lúc anh ấy liếm cho em đâu.”

    Cả mạng xã hội bàn tán xôn xao. Ai nấy đều khen cô ta là nghệ sĩ to gan nhất showbiz.

    Tôi quay đầu, nhéo tỉnh Cố Xuyên – người đang ngủ say bên cạnh: “Hoá ra bây giờ anh còn đi làm chó liếm cho người khác nữa cơ à? Cút cho khuất mắt tôi!”

  • Khi Shipper Là Tình Cũ

    Ngày phát hiện mình mang thai, tôi bị Phương Tư Thần vứt bỏ.

    Anh ta ném cho tôi một tấm thẻ ngân hàng, lạnh nhạt nói:

    “Trong đó có ba trăm ngàn, cầm lấy rồi đi đi.”

    Tôi nhận lấy, khẽ bĩu môi:

    “Ít vậy à?”

    Trong lòng thầm nghĩ, chừng đó còn chưa đủ nuôi con đến năm tuổi.

    Anh ta nghe vậy, bàn tay cầm hộp thuốc lá hơi khựng lại, rồi bổ sung:

    “Vài hôm nữa, tôi sẽ chuyển thêm hai trăm ngàn vào thẻ.”

    Tôi biết dừng đúng lúc, mỉm cười thu dọn đồ đạc rồi rời đi.

    Một tháng sau, tôi lái BMW đi ngang qua trung tâm thương mại cao cấp, lại tình cờ bắt gặp Phương Tư Thần mặc đồng phục shipper, đang giao đồ ăn.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *