Cạm Bẫy Hôn Nhân

Cạm Bẫy Hôn Nhân

Kết hôn ba năm, chỉ vì một câu “anh nuôi em”, tôi cặm cụi lo toan việc nhà, sống chẳng khác nào một bảo mẫu.

Thế nhưng đến ngày Đôi Mười Một, chồng tôi – Cố Vĩ, một gã đàn ông lương năm cả triệu, lại bỏ ra mười vạn chỉ để mua giấy vệ sinh cho mối tình đầu.

Còn mẹ tôi nhập viện cần một vạn để cứu mạng, tôi mở miệng cầu xin, anh ta lại nói trong nhà chẳng có tiền, còn chỉ trích tôi ngày ngày ăn bám, chẳng làm được gì, lại còn hút máu anh ta để trợ cấp nhà mẹ đẻ.

Lòng tôi lạnh ngắt, liền gom hết thông tin của anh ta, đóng gói thành “vật phẩm nhàn rỗi”, treo lên Xianyu.

“Tên sản phẩm: chồng cũ đã qua sử dụng; Lịch sử mua: giống như goá phụ; Lý do bán lại: quá hiếu thuận, nhưng hiếu thuận với cha mẹ người khác.”

Không ngờ, bài đăng ấy lại bùng nổ.

Ngay tối hôm đó, mẹ chồng xông cửa vào, chỉ tay mắng thẳng vào mặt tôi:

“Chuyện xấu trong nhà không thể để lộ ra ngoài! Mày có phải muốn ép cả nhà tao đi vào chỗ chết không?”

Tôi nhìn bóng dáng Cố Vĩ mặt mày u ám đứng sau lưng bà ta, bật cười:

“Đúng, tôi chính là muốn để thiên hạ biết gia đình các người thối nát đến mức nào.”

1

“Triệu Nhiên! Mày điên rồi chắc!” Tiếng gào của Cố Vĩ chấn động màng nhĩ tôi ong ong. Sắc mặt anh ta đen sì như đáy nồi, nắm chặt điện thoại, gân xanh nổi cuồn cuộn trên mu bàn tay.

Trước mặt anh ta, mẹ chồng tôi – bà lão vốn luôn giả vờ hiền từ, lúc này mặt mày vặn vẹo, chẳng khác nào quỷ dữ vừa từ mồ bò lên.

“Xoá ngay cái bài đăng vớ vẩn đó cho tao! Ngay lập tức!” Bà ta gào khản cổ, nước bọt văng đầy mặt tôi.

Tôi tựa vào khung cửa, chẳng buồn để bọn họ bước vào.

“Xoá gì cơ?” Tôi giả vờ đào tai, làm bộ ngơ ngác.

“Còn giả điếc hả!” Bà ta tức đến giậm chân, cả thân hình béo tốt run bần bật. “Mày đem thằng Cố Vĩ nhà tao treo lên mạng bán! Rốt cuộc mày có ý đồ gì?”

“À, bà nói cái đó à.” Tôi gật gù tỏ vẻ bừng tỉnh, “Thì sao? Tôi thấy trên Xianyu cái gì cũng có thể bán, bán chồng thì có phạm pháp không?”

“Tôi còn ghi rõ ràng mà, hàng second-hand, chín phần mới, chỉ là não hơi có vấn đề, trong lòng toàn chứa người khác. Đây gọi là làm ăn có tâm, buôn bán thành thật.”

“Mày…!”

Bà ta tức đến mức suýt nghẹn họng, run rẩy chỉ tay vào tôi.

“Mày phát điên đủ chưa?” Cố Vĩ rốt cuộc cũng nhịn không nổi, bước lên đẩy mẹ mình sang một bên, ánh mắt đỏ ngầu như muốn phun lửa.

Tôi chỉ lạnh lùng nhìn họ.

“Tôi điên sao?” Tôi khẽ cười, nhìn thẳng vào Cố Vĩ, “Anh vì một người đàn bà khác vung tay mười vạn, còn mẹ tôi nằm chờ chết chỉ cần một vạn thì anh lại không đưa. Vậy rốt cuộc ai mới là kẻ điên?”

Sắc mặt Cố Vĩ đỏ bừng như gan lợn.

Có lẽ anh ta không ngờ, tôi – kẻ vốn cam chịu bao năm – hôm nay lại dám đối chất như thế.

“Triệu Nhiên, đừng có không biết điều!” Anh ta nghiến răng, gằn từng chữ, “Bây giờ cả công ty đều thấy cái bài đó rồi, em muốn anh sau này còn mặt mũi gì mà sống?”

“Thế lúc anh bao nuôi đàn bà sau lưng tôi, sao không nghĩ xem còn mặt mũi gì?” Tôi lạnh nhạt đáp lại.

“Đó là hai chuyện khác nhau!”

“Ồ? Vậy anh nói thử xem, khác nhau chỗ nào?”

Cố Vĩ nghẹn lời, đỏ bừng cả mặt.

Mẹ chồng thấy con trai bị lép vế, liền nhào tới, ngón tay gần như chọc thẳng vào mũi tôi.

“Đồ đàn bà xui xẻo! Nhà họ Cố đúng là tám đời gặp vận rủi mới cưới phải mày!”

“Không hiếu kính cha mẹ chồng, không biết cảm thông cho chồng, giờ còn dám lên mạng bôi nhọ danh tiếng cả nhà! Hạng đàn bà như mày, đặt thời xưa phải bị nhấn nước chết trong lồng lợn!”

Bà ta mắng như đúng rồi, khí thế hừng hực.

Tôi chỉ lạnh nhạt nhìn, bỗng thấy ba năm qua mình dốc lòng hầu hạ bà ta thật nực cười.

Ăn uống, sinh hoạt, bệnh tật… cái gì tôi cũng chăm, thậm chí còn chu đáo hơn với mẹ ruột mình.

Đổi lại, chỉ nhận một câu “đồ sao chổi”.

“Cút ra ngoài.” Tôi chỉ tay ra cửa, giọng không to nhưng rõ ràng rành rọt.

“Mày nói gì?” Mẹ chồng như nghe chuyện cười lớn nhất thế gian.

“Tôi nói, hai người – cút khỏi nhà tôi.” Tôi nhấn từng chữ.

“Nhà mày?” Bà ta gào lên, “Triệu Nhiên, mày nhớ cho rõ, căn nhà này là con trai tao mua! Không liên quan gì đến mày! Có cút thì cũng là mày cút!”

“Trên giấy tờ nhà có tên tôi.” Tôi nhắc nhở thản nhiên.

Câu nói này như giẫm phải đuôi chó, Cố Vĩ đùng đùng nổi giận, chụp ngay bình hoa sứ xanh trên bàn, ném thẳng xuống đất.

“Choang!”

Mảnh vỡ bắn tung, một mảnh cắt rách da chân tôi, máu trào ra.

“Triệu Nhiên, tao cảnh cáo mày, đừng có rượu mời không uống lại thích uống rượu phạt!” Mắt anh ta đỏ rực như dã thú phát cuồng, “Mau xoá bài rồi xin lỗi, nếu không tao sẽ đá mày ra khỏi nhà tay trắng!”

Máu chảy ròng ròng xuống chân, hơi đau.

Nhưng trong lòng tôi, lại chưa bao giờ yên tĩnh đến thế.

Không buồn để ý tới tiếng gào thét của anh ta, tôi chậm rãi rút điện thoại, ấn gọi bảo vệ.

“A lô, phòng bảo vệ phải không? Tòa 18, đơn nguyên A, căn 1201. Có người xông vào nhà, gây rối. Phiền các anh lên ngay một chuyến.”

Bảo vệ tới rất nhanh.

Nhìn thấy cảnh tượng tanh bành cùng bầu không khí căng như dây đàn, hai bảo vệ trẻ đều sững người.

“Có chuyện gì vậy?”

Mẹ chồng lập tức nhập vai kịch tinh, ngồi phịch xuống đất, vừa đập đùi vừa khóc gào:

“Trời ơi đất ơi! Con dâu muốn đuổi vợ chồng già chúng tôi ra khỏi nhà rồi đây này!”

“Tôi khổ sở nuôi con trai lớn khôn, cuối cùng nó lấy vợ liền quên mẹ rồi đây!”

Sắc mặt Cố Vĩ khó coi đến cực điểm, hạ giọng quát tôi:

“Triệu Nhiên, em nhất định phải làm ầm ĩ đến mức này sao?”

Tôi không thèm nhìn anh ta, chỉ nói với bảo vệ:

“Họ đập phá đồ đạc của tôi, còn đe dọa đến an toàn của tôi. Phiền các anh mời họ ra ngoài.”

Similar Posts

  • Huyết Mạch Tiện Chủng

    Kiếp trước, nhà họ Chu đến cửa cầu thân cho hai người con trai.

    Đại tỷ ta lập tức chọn gả cho Chu Đại Lang – người có điều kiện tốt hơn.

    Còn ta, bị phân cho Chu Nhị Lang.

    Nào ngờ, ngày thứ hai sau khi thành thân, đại tỷ liền bị nhét cho một đứa nghĩa tử.

    Chuyện ấy truyền khắp đầu phố cuối ngõ, trở thành trò cười cho thiên hạ.

    Năm năm sau, đại tỷ bị chính nghĩa tử ấy hạ độc mà chết, kết cục bi ai.

    Mà ta, lại một bước trở thành phu nhân thương hộ, mặc gấm thêu hoa, sống đời vinh hiển.

    Nay trời cho sống lại, ta quay về một ngày trước khi xuất giá.

    Lần này, nàng lại cố chấp đòi gả cho Chu Nhị Lang.

    “Muội muội à, Chu Đại Lang điều kiện tốt, để lại cho muội đấy.”

    Ta chỉ khẽ cười, ánh mắt lạnh lùng nhìn về phía “nghĩa tử” sắp được đưa đến vào ngày thứ hai sau thành hôn.

    Muốn ta nuôi con thay người khác ư?

    Nằm mơ đi.

    Ta lập tức đưa thẳng vào cung làm thái giám.

    Nhà họ Chu tức đến đỏ mắt, hận không thể lật tung mái nhà lên.

    Nực cười thay, đứa bé ấy danh nghĩa là “con ta”, ta muốn xử trí ra sao – chẳng lẽ còn cần hỏi qua người khác?

  • Người Chồng Tài Phiệt

    Sau khi chồng thất nghiệp, tôi một mình đi làm kiếm tiền nuôi con gái đến tận kỳ thi đại học.

    Hôm nay, tôi đưa con đến điểm thi thì tình cờ bắt gặp chồng lái chiếc xe sang đắt tiền đưa con trai của bạn thân đến điểm thi.

    Một bà mẹ đi cùng cũng nhìn theo ánh mắt tôi, buột miệng nói:

    “À, người đó hả, là sếp của chồng tôi đấy, chủ nhà họ Giang nổi tiếng ở Hải Thành – Giang Hoài Tu. Không ngờ ông ta cũng đến đưa con đi thi.”

    Mặt tôi tái mét, tay chân như đông cứng tại chỗ.

    Hơn mười năm qua, chồng tôi luôn nói rằng anh chỉ là một nhân viên quèn lương bốn ngàn, mà còn bị sa thải từ hai năm trước.

    Hóa ra, anh ấy luôn giả vờ nghèo khó.

    Con gái thấy tôi đơ người ra, liền hỏi: “Mẹ, mẹ sao thế ạ?”

    Tôi vội ngăn ánh mắt con, “Không… không có gì, con mau vào đi, cố gắng thi thật tốt nhé.”

    Sau đó, tôi nén bàn tay đang run rẩy, gượng cười nói: “Đúng rồi, đợi con thi xong vào đại học, mẹ và con mình sẽ rời khỏi nơi này.”

    Con bé tưởng tôi nói là đi du lịch, liền cười tươi gật đầu.

    Đợi nó vào trường rồi, tôi mới dám liếc mắt nhìn lần nữa.

    Giang Hoài Tu đã đội lại mũ và đeo khẩu trang, cứ như sợ người khác nhận ra.

    Hôm qua con gái từng hỏi anh, liệu trước khi thi có thể gặp anh một lát không.

    Anh ta rõ ràng nói rằng hôm nay phải đi xin việc, không có thời gian.

    Thế mà giờ lại đang ôm vai con trai của bạn thân để cổ vũ, dáng vẻ thân thiết chẳng khác gì người một nhà.

  • Anh Nợ Tôi Một Cuộc Đời

    Kết hôn suốt năm mươi năm, Thịnh Thanh Dao đã dâng hiến tất cả cho Tần Việt Lăng.

    Khi anh bị thương thành người tàn phế trong một nhiệm vụ, cô từ bỏ công việc MC danh giá và ổn định, ở nhà chăm sóc anh, mỗi ngày đều xoa bóp đôi chân cho anh.

    Anh nói mình muốn sống không con cái, cô đã mười lần sảy thai, để lại di chứng vĩnh viễn không thể mang thai được nữa, vậy mà chưa từng oán trách lấy một lời.

    Tất cả mọi người đều nói, Tần Việt Lăng có được người vợ như Thịnh Thanh Dao là phúc phận tu tám kiếp mới có được.

    Thế nhưng mãi đến khi Tần Việt Lăng qua đời, người đã tận tụy chăm sóc anh cả một đời mới phát hiện —

    Thì ra trong mắt anh, cô chưa từng là phúc phận, mà chỉ là gánh nặng cản trở anh và “vợ con” thật sự được ở bên nhau.

    “Làm sao có thể chứ? Tôi là vợ của Việt Lăng mà, tại sao lại không thể làm giấy chứng tử cho anh ấy?”

    Tại trung tâm dịch vụ cộng đồng, Thịnh Thanh Dao tóc bạc trắng, ôm tro cốt của Tần Việt Lăng, ngơ ngác chất vấn nhân viên.

    “Thưa bà, giấy chứng tử chỉ có thể do người thân trực hệ thực hiện. Theo hệ thống thông tin của chúng tôi, bà vẫn đang là người độc thân.”

    Thịnh Thanh Dao run rẩy đeo kính lão, nhìn chằm chằm màn hình máy tính của nhân viên, xem đi xem lại.

    Nhân viên không hề nói dối.

    Bà đã sống cùng Tần Việt Lăng suốt năm mươi năm, vậy mà tình trạng hôn nhân của bà vẫn là… chưa từng kết hôn!

    Còn chưa kịp tiêu hóa hết cú sốc đó, nhân viên lại nói thêm:

    “Chúng tôi tra được ông Tần Việt Lăng đã kết hôn từ năm mươi năm trước. Vợ ông ấy tên là Tống Ân Ân, hai người còn có một người con trai tên là Tần Niệm.”

    “Tuy bà Tống Ân Ân đã qua đời, nhưng bà có thể tìm ông Tần Niệm để làm thủ tục chứng tử cho ông Tần Việt Lăng.”

    Ngay khoảnh khắc nghe thấy hai cái tên “Tống Ân Ân” và “Tần Niệm”, đầu óc Thịnh Thanh Dao chỉ còn lại tiếng ong ong.

    Chẳng phải đó là chị dâu góa chồng và cháu trai của Tần Việt Lăng hay sao?

    Sao lại biến thành “vợ con” anh ấy?

    Vậy thì… bà là gì?

    Bao nhiêu năm nay, bà vất vả chăm sóc Tần Việt Lăng, chăm sóc cả Tống Ân Ân lúc bệnh tật…

    Rốt cuộc bà là gì trong cái nhà này?

  • Lời Dỗ Dành Năm Xưa

    VĂN ÁN

    Sau khi gả vào Đông cung, ta mãi vẫn không có tin vui.

    Trong triều ngoài nội lời bàn tán không dứt, Thái hậu nhiều lần ám chỉ muốn đưa người vào hầu hạ, nhưng đều bị Phó Ngọc ngăn cản.

    Hắn từng nói: “Tiết Thanh Đường, nàng đừng để tâm lời thiên hạ, ta không coi trọng con nối dõi, ta chỉ cần có nàng.”

    Ánh mắt thiếu niên khi ấy tràn đầy chân thành, tựa lửa cháy rực, sưởi ấm cả lòng ta.

    Chỉ tiếc, chân tình vốn mong manh.

    Đến năm thứ tư sau khi thành thân, Phó Ngọc mang về một nữ tử bụng đã lớn, sắp ngày sinh nở.

    Hắn lạnh nhạt nói: “Tiết Thanh Đường, ta là thái tử, tương lai tất có tam cung lục viện, chẳng lẽ những lời dỗ dành năm xưa, nàng lại tưởng là thật ư?”

  • Đổi Tín Vật Lấy Tự Do

    “Xin chào, tôi muốn dùng viên Trái tim Lam Hải này để đổi lấy hòn đảo tư nhân số 3.”

    Đứng trước quầy, Trần Tử Hàm nhẹ nhàng vuốt qua viên đá quý đang đeo trên cổ, sau đó dứt khoát tháo ra, đưa cho nhân viên.

    “Thưa quý cô, viên Trái tim Lam Hải này chúng tôi cần đưa cho chuyên gia giám định.”

    “Một tuần nữa, chúng tôi sẽ gửi kết quả giám định và kết quả trao đổi cho cô. Mong cô kiên nhẫn chờ đợi.”

    Trần Tử Hàm lại nhìn viên đá quý trong tay nhân viên thêm một lần, khẽ gật đầu cảm ơn rồi bước ra khỏi nhà đấu giá.

    “Có nhầm không vậy? Phu nhân Tư Đồ lại lấy Trái tim Lam Hải để đổi đảo tư nhân số 3?”

    “Đó là tín vật định tình mà ông Tư Đồ tặng cho bà ấy mà! Trên thế giới chỉ có duy nhất một viên Lam Hải!”

    “Hai người họ không phải cãi nhau rồi chứ?”

    “Không thể nào. Ông Tư Đồ nổi tiếng là người sủng vợ đến mức biến thái. Ông ta sao có thể cãi nhau với phu nhân được?”

    Nghe những lời bàn tán phía sau, khóe môi Trần Tử Hàm khẽ giật, bật ra một nụ cười tự giễu.

    Trong mắt người khác, cô là người phụ nữ được Tư Đồ Cẩn yêu nhất, là người hạnh phúc nhất thế giới.

    Một tháng trước, chính cô cũng tin như vậy.

  • 10 Năm Tôi Đóng Phí Cho Cả Tòa Nhà

    Vào dịp Tết, tôi đi đóng phí quản lý chung cư, tình cờ gặp bà Lưu – người ở tòa nhà bên cạnh.

    Bà ấy tiện miệng than một câu:

    “Phí quản lý khu này cũng đắt quá, mỗi năm hơn một nghìn tệ!”

    “Nhưng mà ở mấy chục năm rồi, giờ sắp giải tỏa lại thấy không nỡ rời đi.”

    Tôi sững sờ.

    Bởi trên tay tôi là tờ hóa đơn ghi rõ: mỗi năm tôi phải đóng 6.106 tệ tiền quản lý.

    Sau khi kiểm tra lại, tôi bàng hoàng phát hiện: suốt mười năm qua, tôi đã đóng hộ toàn bộ tiền công cộng cho cả tòa nhà.

    Phía ban quản lý lại còn nói đầy lý lẽ:

    “Cô bị khiếu nại nhiều như vậy, bên tôi cũng khó xử lắm.”

    “Bắt cô trả phần công cộng coi như là bù đắp cho hàng xóm.”

    Tôi tức quá bật cười:

    “Tôi làm việc tại nhà suốt, gần như không ra ngoài, thì ai có thể khiếu nại gì tôi được?”

    Anh ta nhìn tôi từ đầu đến chân, ánh mắt đầy ẩn ý.

    “Cô Linh, làm việc ở nhà của cô là cách vài hôm lại dẫn đàn ông về sao?”

    “Loại người như cô, chẳng đi làm mà vẫn sống giữa trung tâm thành phố, tiền ở đâu ra – ai cũng ngầm hiểu cả.”

    “Đừng để hành vi của cô làm ảnh hưởng đến việc thẩm định khu tái định cư.”

    Tôi nhìn bộ mặt trơ tráo ấy, xé toạc tờ hóa đơn ngay tại chỗ.

    “Số tiền này, tôi sẽ không trả.”

    “Còn chuyện giải tỏa ấy – các người cũng đừng mơ.”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *