Tôi Và Thư Ký Của Chồng Cùng Mang Thai

Tôi Và Thư Ký Của Chồng Cùng Mang Thai

Cô thư ký nhỏ của chồng tôi đăng một dòng trạng thái:

“Giúp Tổng giám đốc Phí nhận một công trình, dự kiến mười tháng hoàn thành!”

Tôi đang định chúc mừng thì thấy mấy dòng bình luận trôi ngang:

【Nữ chính không thật nghĩ đó là “công trình” theo nghĩa đen chứ?】

【Làm con là một loại công trình mà, không tính à?】

【Tội cho nữ chính, còn vào bấm like cho bài của cô thư ký nữa cơ…】

Tôi thầm thở phào nhẹ nhõm.

Cho đến mười tháng sau, tôi và cô thư ký cùng ngày sinh con, Phí Dũ Xuyên ở bên cô ta trước, rồi mới đến bệnh viện chỗ tôi.

Lúc bác sĩ đến làm giấy khai sinh, Phí Dũ Xuyên không chút do dự viết tên con gái là:

Phí Tư Dịch.

Tôi lập tức nhíu mày: “Sai rồi, phải là ‘Tạ Tư Dịch’ mới đúng.”

1

Tôi quay sang nhìn Phí Dũ Xuyên đang ngồi trên ghế sofa, quả nhiên anh ta đang chăm chú nhìn điện thoại, khóe môi không giấu nổi nụ cười — nụ cười dịu dàng nhưng chói mắt.

Xem ra lần này mấy dòng bình luận kia lại nói đúng.

Lần đầu tiên tôi thấy mấy dòng chữ bán trong suốt trôi nổi trước mắt mình là vào nửa năm trước.

Hôm đó, tôi và Phí Dũ Xuyên tựa vào nhau trên sofa xem một bộ phim cũ.

Cảnh trong phim là lúc nam chính ngoại tình bị phát hiện, cãi vã gay gắt đến đứt ruột vang vọng khắp phòng khách.

Phí Dũ Xuyên đột nhiên tắt TV, phòng khách lập tức im lặng.

Anh ôm tôi trong lòng, cằm tựa lên đầu tôi, như vô tình hỏi:

“Bảo bối, nếu một ngày nào đó anh ngoại tình… em sẽ làm gì?”

Tôi chỉ nghĩ anh bị ảnh hưởng bởi phim nên đang đùa thôi.

Dù gì thì… đó cũng là Phí Dũ Xuyên.

Là người hồi mười hai tuổi từng đạp xe chở tôi, vì bảo vệ tôi mà ngã đến rướm máu cả cánh tay, để lại một vết sẹo còn đến bây giờ.

Là người từng vì đi cùng tôi du học mà từ chối thư mời nhập học từ trường đại học top đầu trong nước, cùng tôi rời xa quê hương.

Anh là vai chính duy nhất trong cả thanh xuân của tôi, là sự thiên vị rõ ràng mà ai cũng thừa nhận tôi từng có.

Một người như vậy… sao có thể ngoại tình?

Thế là tôi cong môi cười, vừa đùa vừa dọa:

“Vậy em cũng ngoại tình luôn. Tìm người cao hơn, đẹp trai hơn anh, tức chết anh luôn.”

Nói xong tôi còn vờ nghi ngờ, ghé sát lại:

“Hỏi cái này làm gì? Khai thật đi, thành khẩn thì khoan hồng, chống đối thì nghiêm trị — có người bên ngoài rồi phải không?”

Phí Dũ Xuyên bóp nhẹ má tôi, cưng chiều đến mức giọng nói như mật chảy:

“Em nói linh tinh gì vậy? Anh sao có thể ngoại tình? Em không biết anh yêu em nhiều thế nào sao? Không tin thì chạm vào thử xem, trong tim anh ngoài em ra còn có ai được nữa?”

Anh kéo tay tôi đặt lên ngực mình. Qua lớp áo mỏng, nhịp tim anh đập đều và mạnh mẽ.

Ngay lúc đó, vài dòng chữ trong suốt hiện lên trước mắt tôi:

【Nữ chính không thật sự tin đó chứ! Đây không phải “giả sử”, là đang thăm dò giới hạn đó!】

【“Nếu như” cái gì mà nếu! Đàn ông nói “nếu” là lúc đang ngoại tình thật rồi!】

【Bảo bối à, đừng tin! Nhìn tai ảnh kìa! Đỏ rực lên rồi! Anh ta nói dối là y như rằng tai sẽ đỏ, em quên rồi sao?】

Dòng cuối cùng như mũi kim đâm vào đầu tôi.

Tôi theo phản xạ ngẩng lên nhìn tai anh — đúng là đỏ bừng, hoàn toàn không tự nhiên.

Đó là thói quen từ nhỏ tới lớn của anh — mỗi lần nói dối, tai đều đỏ.

Tối hôm đó, lúc anh vào tắm, lần đầu tiên tôi có ý định kiểm tra điện thoại anh.

Màn hình sáng lên là tấm hình hai đứa chụp bên bãi biển — nụ cười rạng rỡ đến chói mắt.

Mật khẩu vẫn là ngày sinh nhật tôi.

Tôi run run mở WeChat. Mục ghim chỉ có khung chat giữa tôi và anh, cùng một nhóm gia đình.

Mọi thứ đều hoàn hảo tới mức đáng ngờ.

Có khi nào… tôi nghĩ quá rồi?

Ngay khi tôi định đặt điện thoại xuống, một ý nghĩ vụt qua đầu. Tôi mở đại một tin quảng cáo rồi bấm “Chia sẻ”.

Danh sách người nhận gần đây hiện lên, người đứng đầu là:

【Thư ký – Trương Lam】

Tôi bấm vào đoạn chat giữa anh và Trương Lam — trống trơn.

Quá bất thường.

Một tổng giám đốc và thư ký riêng mà không có bất kỳ tin nhắn công việc nào?

Chỉ có thể là:

Toàn bộ đoạn chat giữa họ đã bị xóa sạch, không chừa lại bất kỳ dấu vết nào.

Tôi bấm vào ảnh đại diện của Trương Lam, vào xem trang cá nhân của cô ta.

Bài đăng mới nhất là một tấm ảnh selfie, trang điểm rất kỹ. Phía sau hơi mờ, nhưng vân gỗ óc chó và trần xe dạng bầu trời sao — tôi có chết cũng không thể nhận nhầm.

Đó là chiếc Maybach riêng của Phí Dũ Xuyên.

Điều này tôi rõ hơn ai hết — trong công ty, không ai có tư cách ngồi vào chiếc xe đó.

2

Tôi lặng lẽ đặt điện thoại về chỗ cũ, nhưng tim như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt, co lại thành một khối băng lạnh buốt.

Lạnh ở đầu ngón tay còn chưa tan, cửa phòng tắm đã mở ra.

Phí Dũ Xuyên chỉ quấn một chiếc khăn tắm quanh hông, những giọt nước lăn dọc theo cơ bụng rắn chắc của anh, trượt xuống dưới.

Anh bước đến bên giường, cúi người định hôn tôi như mọi khi, nhưng ngay khoảnh khắc nhìn thấy gương mặt tôi, anh sững lại.

“Em sao vậy?”

“Mắt sao đỏ thế? Em khóc à?”

Anh đưa tay định chạm vào mặt tôi, tôi theo phản xạ nghiêng đầu tránh đi, giọng nói khàn đặc vì cố nén cảm xúc.

“Không có gì… chỉ là… dư âm của bộ phim nặng quá.”

“Em đang nghĩ, người vợ trong phim thật đáng thương. Nếu một ngày nào đó, anh cũng như vậy… thì em phải làm sao?”

Cơ thể Phí Dũ Xuyên rõ ràng cứng lại, dù chỉ trong tích tắc.

Sau đó, anh khẽ thở dài, kéo tôi ôm trọn vào lòng, cằm tựa lên đầu tôi, siết chặt vòng tay.

“Bảo bối, là lỗi của anh.”

Giọng anh trầm trầm vang lên từ đỉnh đầu tôi, mang theo chút hối lỗi.

“Là do anh không tốt, không nên hỏi em câu hỏi vớ vẩn đó, khiến em nghĩ ngợi lung tung.”

Anh nâng mặt tôi lên, buộc tôi phải nhìn vào mắt anh.

“Yên tâm đi. Cả đời này, em là người vợ duy nhất của anh, cũng là người anh yêu nhất.”

Ngón tay cái của anh vuốt nhẹ lên má tôi, nóng như sắt nung.

Nhưng bên tai tôi lại vang lên lời của cô bạn lần trước uống say:

Khi đàn ông nói ‘yêu em nhất đời’, thì có thể đúng là thật… nhưng cái ‘yêu nhất’ đó chẳng ngăn nổi họ quay đầu ôm một người phụ nữ khác.

Ví dụ như ngày tôi đi lấy chiếc cà vạt mà mình đã đặt riêng cho Phí Dũ Xuyên từ ba tháng trước.

Tôi vừa thanh toán xong tại quầy, cầm hộp quà được gói gọn gàng trên tay, quay đầu lại — thì nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc bên cửa hàng trang sức gần đó.

Là Phí Dũ Xuyên và Trương Lam.

Trương Lam tươi cười rạng rỡ, chỉ vào một sợi dây chuyền bạch kim trong tủ kính, trò chuyện gì đó với nhân viên bán hàng.

Phí Dũ Xuyên đứng cạnh cô ta, nghiêng đầu chăm chú lắng nghe, môi khẽ nhếch nụ cười nuông chiều mà tôi đã quá quen thuộc.

Sau đó, anh không hỏi giá, đưa thẳng thẻ cho nhân viên.

“Cảm ơn Tổng giám đốc Phí.”

Trương Lam cầm được dây chuyền, mừng rỡ nhón chân lên, hôn phớt lên má anh một cái.

Phí Dũ Xuyên không né tránh, thậm chí còn giơ tay xoa đầu cô ta — động tác vô cùng thân mật và tự nhiên.

Khoảnh khắc ấy, hộp quà cà vạt trong tay tôi như nặng ngàn cân.

Tối hôm đó, Phí Dũ Xuyên vẫn về nhà đúng giờ.

Anh trông tâm trạng rất tốt, thậm chí còn mang quà cho tôi.

“Niệm Niệm, hôm nay anh đi ngang quầy này, vừa nhìn thấy món quà là nghĩ ngay đến em.”

“Mở ra xem đi, có thích không?”

【Thích không? Đương nhiên là thích rồi. Dù sao thì đây cũng là món rác mà anh mua kèm cho cô vợ chính thất, sau khi đã mua dây chuyền cho tiểu tam xong.】

【Trời ơi! Đúng kiểu đàn ông giả tạo. Diễn xuất đỉnh cao, thật sự buồn nôn!】

【Bảo bối, nhìn ánh mắt anh ta kìa. Không dám nhìn em thẳng mặt, toàn là chột dạ!】

Bình luận trôi loạn trước mắt tôi, như đang thay tôi trút giận thay cho nỗi uất ức nghẹn nơi ngực.

Tôi mở hộp quà ra.

Bên trong là một chiếc vòng tay, kiểu dáng rất giống với dây chuyền mà Trương Lam vừa nhận.

Có lẽ là cùng một bộ sưu tập.

Anh thậm chí còn lười đi xa thêm vài bước để chọn thương hiệu khác cho có lệ.

Tôi ngước mắt nhìn anh, lặng lẽ.

Quả nhiên, ánh mắt anh lảng tránh. Trong đáy mắt dịu dàng ấy, ẩn hiện mệt mỏi và sự qua loa chưa kịp giấu kỹ.

Có lẽ, phải đối phó với tình nhân bên ngoài xong rồi về nhà tiếp tục diễn với tôi — khiến anh mỏi mệt.

Tôi bỗng bật cười.

Similar Posts

  • Cạm Bẫy Hôn Nhân

    Kết hôn ba năm, chỉ vì một câu “anh nuôi em”, tôi cặm cụi lo toan việc nhà, sống chẳng khác nào một bảo mẫu.

    Thế nhưng đến ngày Đôi Mười Một, chồng tôi – Cố Vĩ, một gã đàn ông lương năm cả triệu, lại bỏ ra mười vạn chỉ để mua giấy vệ sinh cho mối tình đầu.

    Còn mẹ tôi nhập viện cần một vạn để cứu mạng, tôi mở miệng cầu xin, anh ta lại nói trong nhà chẳng có tiền, còn chỉ trích tôi ngày ngày ăn bám, chẳng làm được gì, lại còn hút máu anh ta để trợ cấp nhà mẹ đẻ.

    Lòng tôi lạnh ngắt, liền gom hết thông tin của anh ta, đóng gói thành “vật phẩm nhàn rỗi”, treo lên Xianyu.

    “Tên sản phẩm: chồng cũ đã qua sử dụng; Lịch sử mua: giống như goá phụ; Lý do bán lại: quá hiếu thuận, nhưng hiếu thuận với cha mẹ người khác.”

    Không ngờ, bài đăng ấy lại bùng nổ.

    Ngay tối hôm đó, mẹ chồng xông cửa vào, chỉ tay mắng thẳng vào mặt tôi:

    “Chuyện xấu trong nhà không thể để lộ ra ngoài! Mày có phải muốn ép cả nhà tao đi vào chỗ chết không?”

    Tôi nhìn bóng dáng Cố Vĩ mặt mày u ám đứng sau lưng bà ta, bật cười:

    “Đúng, tôi chính là muốn để thiên hạ biết gia đình các người thối nát đến mức nào.”

  • Hồi Sinh Của Bà Nội Trợ

    Hôm đó, tôi phát hiện ra cô em họ xa mà chồng nhờ tôi chăm sóc, thật ra là mối tình đầu của anh ta cách đây bốn mươi năm.

    Đối mặt với câu hỏi của tôi, chồng tôi thản nhiên đáp:

    “Anh chỉ sợ em không đồng ý nên mới giấu.

    “Nhà cô ấy đều ở nước ngoài, cô ấy bị gãy xương phải nằm viện, thuê người chăm thì anh không yên tâm.”

    Con trai thì nói:

    “Chỉ là đưa cơm giúp dì Tống một bữa thôi mà, chuyện nhỏ vậy mẹ làm quen rồi còn gì, đừng làm quá lên.”

    Con dâu thì nói:

    “Mẹ, cùng là phụ nữ, con hiểu mẹ mà. Mẹ về nhà trước đi, cháu nội mẹ còn cả đống đồ bẩn chờ giặt đấy.”

    Nghe những lời đó, trong đầu tôi chợt vang lên một giọng nói lạnh lùng như máy móc:

    “Chị Triệu Lan Anh, chị đã dành cả nửa đời mình cho những người như vậy.

    “Chị có hối hận không?”

    Tôi tất nhiên là hối hận.

    Nhưng điều khiến tôi hối hận hơn nữa, là đến lúc nhận ra người thân của mình chưa bao giờ thực sự tôn trọng mình.

    Tôi đã sáu mươi ba tuổi rồi.

    Quá già rồi.

    Cũng quá muộn rồi.

    Trong đầu lại vang lên tiếng nói kia:

  • Cứu Tinh Hay Định Mệnh?

    Trước ngày tuyển phi vào Đông Cung, ta bị người hạ độc, giữa cơn mê loạn, lạc vào hẻm tối, mất sạch trinh tiết trong tay thị vệ Đoạn Minh.

    Khi ấy, ta ngỡ hắn là ân nhân cứu mạng, đành thuận theo số phận, chấp nhận gả vào Đoạn gia.

    Sau khi thành thân, hắn một bước lên mây, vinh hoa quyền thế đều nhờ ta dốc lòng phò trợ.

    Đến ngày hắn được phong làm Đại tướng quân, lại có ba tên ăn mày kéo đến phủ, ngông cuồng gào lớn:

    “Chúng ta mới là tình lang mà tướng quân phu nhân vụng trộm trước ngày xuất giá!”

    Ta nổi giận, yêu cầu hắn đuổi đi.

    Nhưng Đoạn Minh chỉ nở nụ cười tàn nhẫn:

    “Kẻ làm nhục ngươi trong hẻm năm đó là bọn chúng, không phải ta.”

    “Ta chẳng qua là nhặt được cái xác sống, không ngờ lại đổi lấy phú quý cả đời.”

    Chân tướng phơi bày, ta giận đến đỏ mắt, rút trâm cài tóc lao tới muốn giết hắn.

    Nào ngờ lại bị chính tay hắn đẩy xuống đài cao.

    Trong cơn đau xé thịt, ta thấy bọn ăn mày lao tới, vây quanh như lũ chó đói. Còn hắn – người từng gọi ta là thê tử – lại ôm tiểu thanh mai, lạnh lùng đứng nhìn.

    Ta chết không nhắm mắt.

    Nhưng trời cao có mắt, cho ta sống lại lần nữa – đúng đêm bị hạ dược năm đó.

    Lúc này đây, ta đang đứng trong ngõ nhỏ, cả người nóng rực như thiêu như đốt…

  • Vô Tận Tài Phú

    Xuyên vào game tận thế, nơi chỉ duy nhất một kẻ có thể sống sót bước ra.

    Người chơi lao vào tranh giành các loại dị năng mạnh mẽ – băng hỏa, sấm sét, dịch chuyển, trị liệu… Ai nấy đều vênh váo ngồi chờ ngày thống trị.

    Chỉ có tôi, bình thản nhấn chọn một kỹ năng: “Vô tận tài phú.”

    Cả phòng chat cười ầm lên. Trong thế giới ngập tràn xác sống, tiền bạc thì để làm gì?

    Nhưng họ đâu biết, mối nguy thật sự chưa bao giờ là lũ zombie nhếch nhác kia.

    Thứ thật sự đáng sợ, là những con người sở hữu dị năng…và dã tâm.

    Tiền có thể vô dụng với xác sống, nhưng với con người… nó là quyền lực, là vũ khí, là sự sống còn.

    Cứ cười đi. Khi các người còn mải săn giết lẫn nhau vì một chiếc bánh mì mốc, tôi đã ngồi nhâm nhi cà phê trong căn cứ thép, thuê cả một đội quân dị năng bảo kê.

    Ở tận thế này, tôi là kẻ duy nhất mua được mạng sống… kể cả của các người.

  • Mẹ kế ‘trà xanh’, cô gái hơi hói đầu

    Mẹ kế của tôi nhân lúc chồng tôi ngủ say đã lẻn vào phòng anh.

    Chỉ tiếc là bà ta không biết, chồng tôi là một kẻ có tính chiếm hữu biến thái đến mức cực đoan — dù đang ngủ, anh cũng phân biệt được người chạm vào mình có phải là tôi hay không.

    Anh mở mắt, không nói một lời, trực tiếp đá văng bà ta ra khỏi giường.

    “Cút. Cô cũng xứng dùng đồ của cô ấy à?”

    Mẹ kế ngây người.

    Chồng tôi quay sang nhìn tôi, vẻ mặt uất ức đến đáng thương:

    “Vợ à, em xem này… anh bẩn rồi, cần khử trùng.”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *