Một Bộ Đồ Ngủ Đôi

Một Bộ Đồ Ngủ Đôi

1

Nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại với dòng chữ “Chỉ thiếu 0.01 đồng là có thể nhận miễn phí”, tôi theo thói quen mở tài khoản Pinduoduo của chồng – Tiêu Diễn, định nhờ anh giúp lực.

Nhưng vừa bấm vào trang cá nhân của anh, một thông báo đỏ chót “Ghép đơn thành công” đã hiện lên.

Anh vừa cùng một người dùng tên “Vy Vy tiểu tiên nữ” ghép mua một bộ đồ ngủ đôi.

Địa chỉ nhận hàng lại không phải nhà tôi, mà là một căn hộ ở trung tâm thành phố.

Tôi bấm vào trang cá nhân của cô ta, gần như toàn bộ đều là những đơn ghép với Tiêu Diễn.

Tuần trước là vòng tay đôi.

Tuần trước nữa là cốc giữ nhiệt đôi.

Thậm chí còn có cả một bộ mỹ phẩm dưỡng da dành riêng cho phụ nữ mang thai.

Mỹ phẩm cho bà bầu? Tim tôi chợt hẫng một nhịp.

Tôi sinh con gái xong đã không có ý định sinh thêm, Tiêu Diễn cũng từng nói tạm thời phải tập trung cho sự nghiệp. Sao bỗng dưng lại mua cái này?

Tôi gọi điện cho anh:

“Tiêu Diễn, dạo này anh có mua đồ ngủ trên Pinduoduo không?”

Đầu dây bên kia im lặng vài giây, rồi giọng anh vang lên đầy thản nhiên:

“À… chắc là đồng nghiệp mượn tài khoản của anh ghép đơn thôi.”

Tôi mỉm cười:

“Chồng vất vả tăng ca rồi.”

Cùng lúc đó, tôi bấm gửi ảnh chụp màn hình Pinduoduo vào nhóm làm việc của anh.

Nhóm làm việc lập tức nổ tung.

Đồng nghiệp thi nhau thả icon kinh ngạc, rồi nhanh chóng bàn tán:

“Trời ạ! Đồ ngủ đôi + mỹ phẩm bà bầu? Anh Tiêu giấu bí mật lớn quá nha!”

“Đồng nghiệp nào mà ‘tình sâu nghĩa nặng’ thế? Ghép đồ đôi còn kèm cả chăm sóc thai kỳ? Quan hệ này không bình thường rồi!”

Điện thoại Tiêu Diễn quả nhiên gọi lại ngay, giọng đầy tức giận:

“Cố Tư Diễm! Em điên rồi à? Sao lại gửi mấy thứ đó vào nhóm làm việc?”

Tôi ngả người trên sofa, nghịch điều khiển tivi:

“Anh chẳng phải nói đồng nghiệp mượn tài khoản ghép đơn sao? Em gửi vào nhóm hỏi xem là ai, để còn cảm ơn người ta chứ. Dùng tiền của anh mua đồ ngủ đôi với mỹ phẩm bà bầu, ngại quá mà.”

“Cố Tư Diễm! Em đừng vô lý nữa!” – anh gắt lên.

“Chỉ là đồng nghiệp đùa một chút thôi, sao em phải làm quá? Giờ cả nhóm loạn hết, lãnh đạo còn nhắn riêng hỏi anh thế nào kìa!”

Tôi bật cười lạnh:

“Đùa à? Tiêu Diễn, anh nghĩ tôi tin sao? Đồ ngủ đôi, vòng tay đôi, mỹ phẩm bà bầu – đồng nghiệp nào rảnh đến mức đó với anh? Hay là… cái ‘đồng nghiệp’ anh nói chính là cô Vy Vy tiểu tiên nữ kia?”

Điện thoại bỗng im bặt.

Một lúc lâu sau, giọng anh mới hạ thấp, mềm mỏng:

“Vợ à, anh sai rồi. Là lỗi của anh, không nên để người khác dùng tài khoản. Anh sẽ giải thích với lãnh đạo, gỡ ảnh xuống, em đừng làm loạn nữa được không?”

“Loạn?” Tôi lạnh giọng:

“Anh trả lời đi – địa chỉ căn hộ Tinh Quang là của ai? ‘Vy Vy tiểu tiên nữ’ là ai? Còn mỹ phẩm bà bầu, mua cho ai?”

Giọng anh đầy cầu khẩn:

“Vợ à, nghe anh giải thích, mọi chuyện không như em nghĩ. Giờ anh đang ở công ty, bất tiện nói. Đợi anh về nhà, anh sẽ giải thích rõ ràng, được không?”

“Được. Tôi chờ anh về.”

Tôi dập máy, ném điện thoại lên sofa.

Con gái nghe thấy động tĩnh chạy lại, kéo vạt áo tôi:

“Mẹ ơi, sao thế? Bố lại chọc mẹ giận à?”

Tôi ngồi xuống, xoa đầu con, cố kìm nước mắt:

“Không, mẹ chỉ hơi mệt thôi.”

Nhìn gương mặt ngây thơ của con, tôi thầm hứa, dù thế nào đi nữa, tôi cũng phải bảo vệ con.

Chiều muộn, Tiêu Diễn về nhà.

Anh mang vẻ mệt mỏi, vừa vào cửa đã nắm tay tôi:

Similar Posts

  • RUNG ĐỘNG

    Tôi thích Cố Thanh Hoài, từ năm 18 tuổi đến 22 tuổi.

    Những năm đó, trong giới hào môn ở Kinh Thành, trò vui lớn nhất chính là nhìn tôi chạy theo anh ấy, làm đủ chuyện ngốc nghếch vì anh ấy.

    Về sau có người bạn hỏi anh ấy, nếu không thích tôi thì sao không dứt khoát từ chối.

    Cố Thanh Hoài chỉ cười thờ ơ: “Giữ lại để giải khuây thôi mà.”

    Tựa như từ hôm ấy, tình yêu cuộn trào trong tôi bỗng chốc nguội lạnh.

    Tôi không còn quấn lấy anh nữa, cũng tháo sợi dây chuyền anh tặng, tính cách dần trở nên lạnh lùng hơn nhiều.

    Khi anh vướng tin đồn với người khác, tôi chỉ cười cho qua.

    Khi anh đưa bạn gái mới đến dự tiệc, tôi cũng không còn ghen tuông ầm ĩ.

    Sau đó anh nói thật sự muốn kết hôn, đích thân trao cho tôi thiệp mời.

    Mọi người đều chờ tôi mất bình tĩnh, chờ tôi hối hận không kịp.

    Người anh em tốt nhất của anh còn hung hăng hỏi tôi: “Thật không đến tìm anh ấy sao?”

    Tôi cau mày, giọng run rẩy nghẹn ngào:

    “Trần Hiến Châu, anh hỏi chuyện đó thì trước tiên có thể xuống khỏi người tôi không?”

  • Cưỡng Cưới Công Tử Tể Tướng

    Tiểu công tử phủ Tể tướng – Phó Kiến Trì – bị ta “nấu” rồi.

    Là kiểu nấu gạo thành cơm chín theo nghĩa đen.

    Nghe nói, Tể tướng đại nhân giận đến phát điên, lần đầu tiên đích thân thi hành gia pháp với hắn.

    Ta cảm thấy vô cùng chột dạ, liền sai người khuân đến trước cửa phủ Tể tướng bảy tám rương sính lễ.

    “Là ta làm nhơ bẩn Phó Kiến Trì! Là ta phá hỏng trong trắng của hắn! Ta nhất định phải cưới hắn!”

    Phó Kiến Trì: “…Có thể nào… vốn dĩ họ còn chưa biết gì không?”

  • Bạch Nguyệt Vô Quang, Hồng Trần Vô Lộ

    Ta là một trong mười bốn nữ y được tuyển vào Đông cung để hầu hạ Thái tử Phó Ngôn sưởi giường và trị độc.

    Hoàng đế ban chỉ: “Ai có thể giải được kỳ độc mãn tính trong người Thái tử, người đó sẽ là vị Thái tử phi tương lai.”

    Đời trước, chính ta là người đầu tiên tìm ra phương thuốc, cứu được Phó Ngôn, thuận lý thành chương trở thành Thái tử phi.

    Nhưng nàng bạch nguyệt quang trong lòng chàng – Hứa Vãn – vì thế mà đau khổ tuyệt vọng, cắt cổ tay tự tận.

    Ngày đăng cơ, Phó Ngôn giáng ta làm cung nữ, kéo lê ta đến linh vị của Hứa Vãn, bắt quỳ ba ngày ba đêm.

    “Nếu không phải ngươi trộm phương thuốc của nàng, sao có thể trị được bệnh cho trẫm?”

    “Chiếm lấy ngôi vị Thái tử phi chưa đủ, còn hại chết long thai trong bụng nàng, ép nàng tự tử!

    Ta sẽ khiến toàn tộc ngươi phải chôn cùng nàng dưới suối vàng!”

    Hắn cho gán ghép tội danh tham ô, ban chiếu chỉ tru di tam tộc, kẻ nào cũng không được tha.

    Từ đó, danh y thế gia họ Lâm suy vong, vạn kiếp bất phục.

    Nhưng trời chẳng tuyệt đường người.

    Sống lại một đời, ta lặng lẽ đánh tráo phương thu0c của chính mình với Từ Vãn.

    Cái màn kịch yêu hận tình thù này…

    Thứ lỗi, ta không hầu nữa.

  • Một Năm Hạnh Phúc, Cả Đời Lừa Dối

    Kết hôn được một năm, tôi mang thai.

    Chồng tôi cưng chiều tôi như công chúa nhỏ.

    Bố mẹ chồng còn thẳng thắn khen tôi là công thần lớn của nhà họ Lâm.

    Tôi vẫn luôn nghĩ mình thật may mắn, gặp được một gia đình tử tế, tốt bụng.

    Cho đến một lần tình cờ, tôi mới phát hiện ra tất cả chỉ là một trò lừa gạt.

  • Hiến Thận Cho Chồng

    Chồng tôi bị suy thận, cần có người hiến thận, mà tôi lại trùng khớp với tất cả các điều kiện.

    Không chút do dự, tôi dốc hết tiền bạc và hiến một quả thận, chỉ để đổi lấy việc chồng được an toàn rời khỏi bệnh viện.

    Nhưng cuộc đời không đẹp như mơ. Quả thận còn lại của tôi bắt đầu có vấn đề, buộc phải nhập viện điều trị lâu dài.

    “Em cũng biết mà, bây giờ các con đang học đại học, còn anh thì mới vừa quay lại làm việc, trong nhà thật sự không còn tiền để lo cho em nữa. Em cứ ở nhà nghỉ ngơi trước đã, qua giai đoạn này rồi mình sẽ đưa em đi bệnh viện.”

    Tôi nhìn chồng và các con, chỉ biết gật đầu đồng ý.

    Nhưng tôi cứ chờ, chờ mãi. Cho đến khi chết thảm trong chính căn nhà của mình, tôi mới hiểu ra — họ chưa từng có ý định đưa tôi đi điều trị.

    May mà ông trời còn thương, cho tôi một cơ hội sống lại

  • Mỹ Nhân Kế

    Phu quân chưa cưới của ta, ba tháng mất tích nay bỗng trở về, lại còn mang theo chân ái của hắn.

    Trùng hợp thay, ta cũng dẫn về một nam nhân — kẻ đã thề, không lấy ta thì chẳng cưới ai khác.

    Hắn vừa thấy vị hôn phu của ta, liền cụp mắt xuống, ánh nhìn run rẩy mà đượm sầu:

    “A tỷ, ta ở đây… có quấy người chăng? Ánh mắt hắn nhìn ta, thật khiến lòng ta phát sợ.”

    Tại yến tiệc, hai người sinh hiềm khích, cùng ngã xuống hồ.

    Khi Thời Liễm được cứu lên, hắn nhào vào lòng ta, run rẩy chẳng ngừng, giọng bi ai:

    “A tỷ, ta không hiểu, vì sao ca ca lại đẩy ta? Ta… ta đã làm sai điều gì sao? Hắn biết rõ ta chẳng biết bơi mà.”

    “Nếu ca ca thật sự chán ghét ta như thế, vậy… để ta rời đi cũng được.”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *