Giang Khinh Hứa

Giang Khinh Hứa

Học sinh chuyển trường mới là Thái tử gia nhà họ Tạ, nghe nói là kẻ không lo học hành, tính cách kiêu ngạo ngỗ ngược.

Nhưng khi trở thành bạn cùng bàn với tôi, ngoài việc lạnh lùng ít nói, anh ấy chẳng hề khó gần như lời đồn.

Cho đến khi, tôi nhận được một bức thư tình ngay trước mặt anh ấy.

Khóe môi anh cong lên một độ cong mờ nhạt, giọng điệu mang theo nguy hiểm:

“Muốn từ từ với em, đã chờ em lâu như vậy, thế mà em lại nhận thư tình của người khác. Anh nên trừng phạt em thế nào đây?”

Trong căn phòng kín, cơ thể tôi trở nên nhạy cảm, muốn dừng lại.

Tạ Mộc Dã giữ lấy cằm tôi:

“Bảo bối, không dừng được nữa rồi.”

1

Kết thúc kỳ thi đại học, trong buổi tụ họp cuối cùng của lớp, một chàng trai có gương mặt trắng trẻo đang nghiêm túc đứng trước mặt tôi.

Đôi mắt sáng ngời, lông mi ướt át, vành tai đỏ ửng hoàn toàn.

“Giang… Giang Khinh Hứa, tớ… tớ thích cậu.”

Cậu con trai cao gầy, lúc này đang cầm một bức thư, cẩn thận đưa cho tôi.

Kỳ thi đại học kết thúc, đồng nghĩa với việc thiếu niên thiếu nữ có thể quang minh chính đại yêu đương.

Hormone tràn dâng, nghiền nát sự non nớt, chỉ cần một cơn gió nhẹ cũng có thể dấy lên sóng lớn.

Đêm nay, nhiều mối tình đơn phương sẽ có câu trả lời.

Mọi ánh mắt lập tức dồn về phía này, không ai ngờ rằng, lớp trưởng luôn cứng nhắc nghiêm khắc lại là người đầu tiên tỏ tình trong buổi tối hôm nay.

Có người bắt đầu hò reo:

“Woa, lớp trưởng giấu kỹ quá đấy! Tưởng lớp trưởng không biết thích ai cơ, không ngờ tốt nghiệp rồi lại dũng cảm vậy!”

Tôi có tính cách trầm lặng, nên ngay từ đầu đã chọn ngồi ở góc khuất nhất.

Không ngờ lại vì chuyện này mà trở thành tâm điểm của mọi ánh nhìn.

Bị nhiều người nhìn chằm chằm như vậy, tôi nhất thời không biết phải làm sao.

Tôi búi tóc củ tỏi, mặc một chiếc áo thun trắng đơn giản, váy màu xanh đậm vừa vặn dài đến trên đầu gối.

Ngón tay siết nhẹ, ánh mắt vô tình lại chạm phải một đôi mắt đen từ phía xa.

2

Khác với tôi đang ngồi trong góc.

Tạ Mộc Dã lúc này đang ngồi uể oải ở trung tâm đám con trai.

Cổ áo hơi mở, lộ ra sợi dây chuyền đen ngay giữa xương quai xanh.

Anh ấy có khuôn mặt đẹp đến mức nổi bật.

Ngón tay tùy tiện vuốt ve ly rượu, tóc hơi xoăn, đôi mắt vốn dịu dàng nay lại lạnh lẽo nhìn về phía tôi.

Tôi khẽ rùng mình, vội vàng tránh ánh nhìn đó — chắc không phải đang nhìn tôi chứ?

Nhưng ánh mắt ấy mang lại cảm giác quá đỗi áp lực.

Không hiểu vì sao, rõ ràng biểu cảm của Tạ Mộc Dã rất bình thản, nhưng trong mắt anh ấy, lại lạnh như bị phủ một lớp băng mỏng.

Tôi cứ có cảm giác kỳ lạ, ánh nhìn đó… hình như là đang dừng trên đôi chân tôi.

Đây là lần đầu tiên tôi mặc váy trước mặt bạn học, bình thường tôi luôn ngoan ngoãn mặc đồng phục, không thiếu ngày nào.

Tôi có chút không thoải mái, khẽ kéo váy xuống, lấy áo khoác che lên chân, ánh mắt đó mới dịu đi đôi chút.

Tôi thở phào nhẹ nhõm.

Lớp trưởng lúc này vẫn đang đứng trước mặt tôi.

Anh ấy không hối thúc, mà kiên nhẫn đợi câu trả lời của tôi.

Tôi bất giác khẽ nhíu mày, trong đầu cố gắng tìm lý do vì sao lớp trưởng Chu Trạch lại thích mình.

Rõ ràng tôi và anh ấy chưa từng nói chuyện mấy câu, chỉ có chút tiếp xúc khi phát bài kiểm tra.

Ánh mắt tôi rơi lên gương mặt anh ấy, anh ấy nhìn tôi chăm chú, trong mắt lấp lánh ánh sáng.

Nhưng tay đang cầm phong thư lại khẽ run lên vì hồi hộp.

Lời tỏ tình lần này, anh ấy đã gom hết dũng khí, có lẽ sau này sẽ chẳng còn cơ hội gặp lại, anh ấy không muốn để lại tiếc nuối.

Nhưng Chu Trạch không phải gu tôi thích.

Tiếng hò reo xung quanh càng lúc càng lớn:

“Đồng ý không thế, cho lớp trưởng một câu trả lời đi!”

“Đúng đấy, không ngờ lớp trưởng lại là kiểu người âm thầm làm chuyện lớn!”

Lông mày tôi càng nhíu chặt, thấy tôi khó xử, Chu Trạch có phần luống cuống, lại đưa bức thư tới gần hơn một chút.

“Giang, Giang Khinh Hứa, tớ biết lời tỏ tình của tớ có hơi đột ngột, nên tớ không cần cậu trả lời ngay đâu.

Cái này… cậu mang thư về rồi hãy đọc, được không?”

Giọng của Chu Trạch đầy chân thành, tôi cũng không do dự lâu, liền đưa tay ra định nhận lấy bức thư.

Nhưng không cẩn thận lại đụng trúng ánh mắt của Tạ Mộc Dã một lần nữa.

Đôi mắt đen dài và lạnh lẽo ấy lại đang nhìn về phía tôi.

Anh ấy nheo mắt, khóe môi mỉm cười, vẻ mặt tối tăm khó đoán.

Cơ thể tôi lại rùng mình lần nữa — đáng sợ thật, sao anh ấy cứ nhìn chằm chằm tôi vậy chứ?

3

Tạ Mộc Dã, Thái tử gia nhà họ Tạ.

Là người thừa kế duy nhất của Tập đoàn Tạ thị, ở Cảnh Thành gần như muốn đi ngang thế nào cũng được.

Theo lý mà nói, người như anh ấy là kiểu chúng tôi – những người bình thường – cả đời cũng chẳng chạm tới được.

Vậy mà học kỳ hai lớp 12, anh ấy lại chuyển từ một trường quý tộc ở Doanh Thành về Nhất Trung Cảnh Thành, nghe nói còn là dựa vào thực lực thi đỗ vào.

Nhưng trường chúng tôi là trường trung học trọng điểm của Cảnh Thành, nổi tiếng là khó vào.

Huống chi còn là vào đúng thời điểm nước rút của học kỳ hai lớp 12.

Thế nên mọi người càng tin rằng anh ấy là bỏ tiền để được vào.

Tuy nhiên, việc học sinh mới là Thái tử gia nhà họ Tạ, ngay trong ngày đầu tiên anh ấy đến đã lan khắp cả trường.

Tin đồn về anh ấy bị đăng đi đăng lại trên nhóm lớn của trường.

“Nghe chưa? Tạ Mộc Dã đến trường mình rồi đó, nghe nói là vì đánh nhau ở trường trước nên mới bị chuyển về đây.”

“Trời má, thật luôn hả? Người như vậy về trường mình thì có khi mấy tên côn đồ ở trường nghề kế bên cũng không dám ức hiếp tụi mình nữa rồi!”

“Tạ Mộc Dã ở trường trước nổi tiếng là không dễ chọc, ai chọc là người đó xui, đánh nhau siêu dữ! Giờ thì bọn trường bên không dám ho he gì đâu.”

“Tạ Mộc Dã sẽ quan tâm mấy chuyện này à? Anh ấy làm gì cũng theo tâm trạng, sao rảnh lo chuyện bao đồng ở trường mình chứ?”

“Bỏ qua chuyện có giúp hay không, nhưng phải công nhận, anh ấy đẹp trai thiệt. Như minh tinh vậy, chỉ là nhìn có vẻ hung dữ quá.”

Similar Posts

  • Con Số Âm Trong Lòng Ba Mẹ

    Hơn chục năm tiền lì xì, cuối cùng tôi lại còn nợ mẹ ba mươi nghìn

    Từ nhỏ mỗi lần nhận lì xì, mẹ đều nói sẽ giữ giúp tôi, đợi tôi đủ mười tám tuổi thì trả lại.

    Năm nay tôi tròn mừi t8m. Mùng Một Tết, tôi hỏi mẹ về tiền lì xì.

    Mẹ đem tất cả bao lì xì của tôi ra, đếm đi đếm lại, cuối cùng tính ra một con số.

    Âm ba mươi nghìn.

    Tôi đứng sững.

    Mẹ nhẹ nhàng giải thích:

    “Nhã Kỳ à, tiền lì xì thực ra là qua lại tình cảm. Tuy con là người nhận, nhưng phía sau đều là ba mẹ phải chi ra.”

    “Mẹ tính rồi, số tiền con nhận được không đủ bù cho số tiền ba mẹ đã mừng người ta bao năm nay.”

    “Con là con gái mẹ, mẹ tất nhiên không bắt con trả ba mươi nghìn này, coi như huề là được.”

    Ba mẹ cười hiền nhìn tôi, chờ tôi nói cảm ơn.

    Tôi cúi đầu nhìn con số ba mươi nghìn chói mắt trong sổ, mắt đỏ lên.

    “Vậy tại sao hai năm trước chị đủ tuổi, mẹ lại trả chị thẳng năm mươi nghìn tiền lì xì?”

  • Cầu Thân Nhiếp Chính Vương

    Ngày đại hôn, phu quân của ta dẫn quân tiêu diệt toàn bộ phủ Thừa tướng.

    Ta mắt mở trừng trừng nhìn phụ mẫu bị vạn tiễn xuyên thân, biến thành một đống thịt bầy nhầy ngay trước mặt mình.

    Còn muội muội của ta, lại đang trong vòng tay của phu quân ta, cười lớn đầy khoái trá.

    Trong lòng ngập tràn hận thù, ta căm phẫn nguyền rủa, nhưng phu quân “tốt” của ta không chút do dự, một kiếm đâm thẳng vào tim ta.

    Ta bị ném vào biển lửa, trong khoảnh khắc hơi thở cuối cùng sắp tắt, ta lại nhìn thấy Nhiếp Chính Vương, người quyền uy bậc nhất thiên hạ lao vào giữa ngọn lửa rừng rực:

    “Yên nhi, ta đến để mang nàng đi!”

    “Những kẻ hại nàng, ta sẽ không tha cho một ai!”

    Nhiếp Chính Vương, tại sao người lại đối xử với ta như vậy?

    Khi mở mắt lần nữa, ta phát hiện mình được trùng sinh trở về ngày chọn phu.

    Không chút do dự, ta từ chối vị trạng nguyên mới đỗ mà phụ mẫu đã chọn cho ta, bước thẳng đến trước mặt Nhiếp Chính Vương, nói:

    “Người cưới ta, được không?”

  • Thê Của Kẻ Khác, Tử Của Ta

    “Hoặc sinh cho bản vương một đứa con thừa tự, hoặc giữ lấy mạng của trượng phu ngươi, chọn một điều đi.”

    Nam nhân trước mắt, dung mạo như tiên giáng trần, đang đứng sừng sững trên điện, ánh mắt nóng rực như lửa thiêu nhìn thẳng vào ta.

    Ta kinh ngạc đến mức há miệng không nói nên lời.

    Còn ngỡ bản thân nghe nhầm.

    Nhưng khi trông thấy chúng nhân xung quanh cũng đều sửng sốt, ta mới chắc chắn lời hắn vừa nói là thật.

    “Đừng đáp ứng hắn! Dù có chết ta cũng không để nàng chịu nhục như thế!”

    Phu quân ta phẫn nộ quát lên.

    “Ngươi chắc chứ?”

    Tên cẩu vương gia nheo mắt.

    “Ngươi chết rồi, hai con trai một nữ nhi của ngươi, còn cả ái thê này nữa…”

    Nói đến đây, ánh mắt hắn không che giấu nổi tham lam đảo qua thân thể ta.

    Rồi quay lại nhìn chằm chằm phu quân như đang uy hiếp.

    “Vậy thì chẳng biết sẽ rơi vào tay ai nữa.”

    Phu quân rùng mình một cái.

    Nghĩ đến cảnh mình vong mạng, ba hài tử bơ vơ không chốn nương tựa.

  • Huyền Thiên Chi Ướcchương 16 Huyền Thiên Chi Ước

    VĂN ÁN

    Ta là tiểu sư muội được tông môn yêu quý nhất.

    Các sư huynh sư tỷ đều nhường cho ta chọn linh thú trước để kết làm khế ước.

    Ta vừa định chọn con linh hồ lông trắng óng mượt kia, trước mắt bỗng hiện ra từng hàng chữ vàng giữa không trung:

    【Tiểu tiên nữ, ngàn vạn lần đừng chọn linh hồ, nó đã nhận định Đại sư tỷ làm chủ.】

    【Tiểu tiên nữ, thấy con tiểu hắc xà kia chăng? Đừng coi thường, tuy nay nó nhỏ bé, nhưng thân là thượng cổ bàn long!】

    【Phải đó, chọn nó đi! Ngày nó hóa long, tất sẽ mang nàng bay khắp cửu thiên.】

    Ta quyết định tin vào lời ấy.

    Đọc full tại page mỗi ngày chỉ thích làm cá muối

    Bỏ qua con linh hồ kiêu ngạo đang ngẩng cao đầu nhìn ta bằng ánh mắt khinh thường,

    ta bước đến trước con tiểu hắc xà, khẽ cúi người, nâng nó trong lòng bàn tay, nhẹ giọng nói:

    “Bảo bối, ngươi nguyện ý trở thành khế ước thú của ta chăng?”

  • Người Một Nhà, Nhưng Tiền Ai Nấy Trả

    VĂN ÁN

    Em chồng gọi điện cho tôi, bảo tan làm tiện đường mua ít đồ ăn, tối nay nó qua nhà ăn cơm.

    Tôi nghĩ bụng mua ít thì cũng chẳng sao, ai ngờ nó gửi hẳn một cái file, mở ra xem thì kín đặc hai trang giấy.

    Từ tôm hùm Úc đến bò Wagyu M9, từ nho Nhật Shine Muscat đến cả băng vệ sinh hàng hiệu mà nó dùng.

    Chồng tôi còn ở bên cạnh khuyên nhủ: “Người một nhà, đừng so đo.”

    Tôi cười, đẩy xe trong siêu thị, từng món từng món một cho hết vào giỏ.

    Lúc thanh toán, nhìn hóa đơn ba triệu hai trăm tám, tôi chụp lại gửi vào nhóm gia đình: “Em gái, em chuyển tiền trước cho chị, để chị thanh toán rồi đem về cho em.”

  • Định Lượng Tình Thân

    Sau khi mẹ mất, chị gái sinh đôi của tôi bắt tôi ký một bản “Thỏa thuận chia đều trách nhiệm chăm sóc người cha già”.

    Trong thỏa thuận, thời gian chăm sóc bố được tính chính xác đến từng giây, số lần cho ông uống thuốc đều phải ghi nhận bằng ứng dụng.

    Ngay cả việc tôi đắp thêm cho bố một chiếc chăn, chị ấy cũng phải khiếu nại trên ứng dụng, nói rằng tôi đã “đóng góp vượt mức”, làm mất công bằng.

    Buổi tối, xe lăn của bố bị lật, tôi một mình không thể đỡ dậy, cầu xin chị ấy giúp một tay.

    Chị tựa vào khung cửa lướt điện thoại, không ngẩng đầu lên: “Bây giờ là thời gian nghỉ của tôi. Muốn tôi giúp thì phải dùng đến ‘quyền trợ giúp duy nhất trong quý này’ của em.”

    Chị coi công bằng như tín ngưỡng, nghĩ rằng những con số lạnh lùng đó có thể giúp chị giành được mọi thứ.

    Cho đến khi luật sư của bố kích hoạt một ứng dụng ẩn khác, chị nhìn thấy báo cáo cuối cùng với dòng chữ “đóng góp tình thân: bằng 0”, máu trên mặt chị lập tức rút sạch.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *