Từ Bỏ Tình Yêu

Từ Bỏ Tình Yêu

Ngày nhận được giấy chẩn đoán của chồng, anh ấy bỗng nhiên lắp một chiếc camera trong phòng ngủ chính.

Tối hôm đó, tôi nhìn thấy anh đối diện điện thoại, thề thốt:

“Anh sẽ không động vào cô ấy nữa, tài khoản và mật khẩu đều đã gửi cho em, em có thể đăng nhập kiểm tra bất cứ lúc nào.”

“Anh quyết định, vì tình yêu mà giữ mình.”

Nhìn gương mặt đỏ bừng đầy kích động của anh, tôi lặng lẽ đặt tờ chẩn đoán vào máy hủy giấy.

Vì tình yêu mà giữ mình…

Ừ, vậy thì giữ suốt đời đi.

1

Khi nhìn thấy mấy chữ 【ASL】 trên tờ chẩn đoán của Hạ Tư Minh, tôi suýt không đứng vững.

Ba tháng trước, Hạ Tư Minh leo núi bị ngã, trong thời gian nằm viện, tôi đặc biệt yêu cầu bác sĩ kiểm tra toàn diện.

Vốn là để an tâm, không ngờ lại nhận về kết quả như thế này.

“Bệnh xơ cứng teo cơ một bên hiện tại không thể chữa khỏi, chỉ có thể dùng thuốc làm chậm tiến triển, nhưng kết cục cuối cùng là không thể đảo ngược.”

Ánh mắt bác sĩ nhìn tôi tràn đầy thương cảm.

Hạ Tư Minh mới ngoài ba mươi, tuấn tú, khí chất xuất chúng, sự nghiệp đang trên đà phát triển.

Là một luật sư ly hôn nổi tiếng trong nước, anh sắc bén, quyết đoán, lý trí, là tinh anh trong giới tinh anh.

Cuộc sống riêng giản dị, kỷ luật, yêu thích thể thao, leo núi, cực kỳ chú trọng chất lượng cuộc sống.

Chỉ nghĩ đến việc một người như anh, sau này sẽ trở thành bệnh nhân không thể tự chăm sóc bản thân, tôi thật sự không dám tưởng tượng.

Ngồi bên đường, nhìn dòng người qua lại tấp nập, rất lâu sau, tôi mới chậm rãi đứng dậy.

Tôi nghĩ thông rồi.

Đã là vợ chồng, thì phải cùng tiến cùng lùi.

Dù sau này anh có trở nên như thế nào, tôi sẽ cùng con trai đối mặt với tất cả.

Khi về đến nhà, trời đã tối.

Con trai tôi, Nhất Huyền, đang yên tĩnh chơi cờ vây trong phòng.

Bảy tuổi, đạt đẳng cấp năm đai đen, từng được đài truyền hình phỏng vấn với danh hiệu “thần đồng”.

“Ăn cơm chưa?”

Tôi điều chỉnh cảm xúc, dịu dàng hỏi con.

“Ăn rồi, hôm nay dì nấu canh sườn hầm củ sen.”

Nó không ngẩng đầu, ánh mắt vẫn tập trung trên bàn cờ.

“Bố đâu?”

“Đi chạy bộ rồi.”

Tính cách Nhất Huyền rất điềm tĩnh, nói chuyện gọn gàng, dứt khoát.

Giống hệt tôi và Hạ Tư Minh.

Hai tiếng sau, tôi đang ngồi tựa vào đầu giường, do dự không biết có nên nói cho Hạ Tư Minh biết về bệnh tình thì anh trở về.

Một thân đồ thể thao màu đen, khí thế mạnh mẽ, gọn gàng, sạch sẽ.

Tôi bỗng thấy lo lắng:

“Bên ngoài chỉ vài độ thôi, sao anh mặc ít vậy?”

Bác sĩ có dặn, bệnh nhân ALS do cơ bắp teo, sinh nhiệt kém, phải tránh bị lạnh, nếu không sẽ làm bệnh tiến triển nhanh hơn.

Hạ Tư Minh mặt không cảm xúc, lạnh nhạt đáp:

“Chạy bộ đều như vậy.”

Anh tự tay mở hộp trên tay, lấy ra một chiếc camera, đặt lên tủ đối diện giường để điều chỉnh.

Ống kính hướng thẳng về phía giường.

Tôi hơi khó hiểu.

“Tự nhiên sao lại lắp camera?”

“Gần đây có vụ trộm, có giám sát thì an toàn hơn.”

“Không sợ lộ… quyền riêng tư sao?”

Tôi ngập ngừng hỏi, dù sao Hạ Tư Minh là người cực kỳ coi trọng đời sống riêng tư.

Anh liếc tôi, bật cười khẽ:

“Riêng tư? Ai thèm xem riêng tư của em?”

Trong lòng tôi lẫn lộn đủ thứ cảm xúc, không muốn tranh cãi thêm.

Lúc đi ngủ, anh nằm xoay lưng về phía tôi, nằm xa thật xa, tỏ rõ dáng vẻ mệt mỏi, không muốn nói chuyện.

Tôi chỉ biết thở dài trong lòng.

Anh vừa kết thúc một vụ ly hôn nổi tiếng, căng thẳng suốt mấy tháng, cứ để anh nghỉ ngơi trước vậy.

Nửa đêm, tôi trằn trọc, bất chợt tỉnh giấc.

Bên giường trống không, Hạ Tư Minh không thấy đâu.

Lòng tôi thoáng hoảng hốt, vội vàng đứng dậy đi tìm.

Trên ban công, anh mặc đồ ngủ mỏng manh, đứng trong gió đêm gọi điện thoại.

Tôi nhanh chóng cầm áo khoác đi tới.

“Anh sẽ không động vào cô ấy nữa…”

Giọng nói trầm thấp truyền vào tai tôi, bước chân tôi lập tức khựng lại.

“Mật khẩu và tài khoản đều gửi cho em rồi, em có thể kiểm tra bất cứ lúc nào.”

“Anh quyết định, vì tình yêu mà giữ mình.”

Qua lớp kính, tôi nhìn chằm chằm Hạ Tư Minh.

Khuôn mặt vốn luôn lạnh lùng, điềm đạm của anh, giờ đây lại tràn ngập cảm xúc mãnh liệt.

Nhìn dáng vẻ đỏ bừng, đầy kích động ấy, tôi chậm rãi hiểu ra ý nghĩa trong lời anh nói.

Trong thoáng chốc, tôi cảm giác như không còn nhận ra người đàn ông trước mặt nữa.

2

Hạ Tư Minh trong chuyện chăn gối là người có nhu cầu rất cao.

Ban ngày kiềm chế, tự kỷ luật.

Ban đêm, lại đòi hỏi rất nhiều.

Mấy năm gần đây, áp lực của anh ấy tăng vọt.

Nói chuyện, làm việc đều phải chu toàn, tỉ mỉ, không để lộ một kẽ hở nào, và cũng vì thế mà ngày càng tự dựng lên một chiếc vỏ bọc khép kín.

Chỉ có những lúc đêm khuya quấn quýt bên nhau, trong khoảnh khắc anh thở gấp bên tai tôi vì rung động, tôi mới tìm lại được dáng vẻ của cậu thiếu niên từng đỏ mặt mỗi khi nhìn thấy tôi.

Chúng tôi là bạn học cùng lớp cao học.

Là anh ấy theo đuổi tôi trước.

Chàng trai lạnh lùng, kiêu ngạo ấy, chỉ riêng với tôi, ánh mắt lại rực cháy, giọng nói run rẩy. Tôi rất nhanh đã sa vào lưới tình.

Sau này, tôi ở lại trường làm giảng viên, dạy môn tâm lý học.

Anh từ một luật sư nhận lương, nỗ lực leo lên vị trí đối tác, trở thành luật sư ly hôn nổi tiếng toàn quốc, thu nhập hàng năm cả chục triệu.

Về tính cách, chúng tôi có nhiều điểm giống nhau:

Ổn định cảm xúc, lý trí thực tế, khách quan bình tĩnh, coi trọng chất lượng cuộc sống, sẵn sàng nỗ lực vì lý tưởng.

Công việc của tôi ổn định, thể diện, có thể cân bằng giữa gia đình và con cái; anh thì sự nghiệp thành công, bay cao trong lĩnh vực chuyên môn.

Kết hôn tám năm, chúng tôi kính trọng nhau như khách, cùng nhau vun đắp, sống trong căn hộ cao cấp trị giá hàng chục triệu, có một đứa con trai được mệnh danh là “thần đồng”, ngoan ngoãn, hiểu chuyện.

Có thể nói, đó là một gia đình khiến người ta phải ngưỡng mộ.

Thế nhưng, nửa năm trước, anh ấy bỗng có những thay đổi.

Anh có thói quen chạy bộ ban đêm.

Trước đây, luôn đúng tám giờ ra ngoài, chín giờ về nhà, tắm rửa xong sẽ có nửa tiếng dành cho gia đình.

Chưa từng thay đổi.

Nhưng từ nửa năm trước, anh bắt đầu bảy giờ đã ra ngoài, mười giờ mới về.

Về nhà có vẻ rất mệt, tắm xong là lên giường, khoảng thời gian dành cho gia đình đương nhiên biến mất.

Tôi hỏi vì sao giờ chạy bộ lại kéo dài thế.

Anh mím môi, lạnh nhạt đáp:

“Vụ án chưa có manh mối, ở ngoài một lúc giúp đầu óc tỉnh táo hơn.”

Công việc trí óc đôi khi còn mệt mỏi hơn cả lao động chân tay.

Tôi hiểu.

Sau đó, anh ấy dường như cũng mất hẳn hứng thú với chuyện chăn gối.

Tôi nghĩ chắc vì áp lực quá lớn nên ảnh hưởng đến cơ thể, sợ làm anh tự ái, tôi không nhắc đến, nhưng trong lòng lại âm thầm lo lắng.

Chính vì vậy, sau khi anh té núi bị thương nhập viện, tôi cực lực khuyên anh nên tạm dừng công việc, nghỉ ngơi một thời gian, đồng thời nhờ bác sĩ kiểm tra toàn diện.

Nhưng bây giờ nhìn lại, mọi chuyện không hề giống như tôi nghĩ…

Tôi nằm lại trên giường, mở to mắt trong bóng tối, lặng lẽ nhìn trần nhà.

Những lời anh vừa nói khiến tôi thấy xa lạ, biểu cảm trên gương mặt ấy lại càng khiến tôi cảm thấy không chân thực.

Đến mức hôm nay, dù liên tiếp phải chịu hai cú sốc lớn, nhưng sự tò mò mãnh liệt trong lòng vẫn lấn át nỗi đau, sự giận dữ vốn nên có.

Tôi thật sự rất tò mò.

Người phụ nữ ở đầu dây bên kia, rốt cuộc là người thế nào, mà lại có thể khiến một Hạ Tư Minh lạnh lùng, lý trí đến cực điểm suốt những năm qua…

Biến thành dáng vẻ ấy?

Tôi là người làm việc luôn thẳng thắn, dứt khoát.

Tối hôm sau, tôi bỏ thuốc ngủ vào ly sữa của anh.

3

Anh ngủ say như chết. Tôi cầm tay anh, mở khóa điện thoại bằng dấu vân tay.

Tìm đến số điện thoại nửa đêm hôm qua, nhìn chằm chằm hồi lâu, bỗng một tia sáng lóe lên trong đầu tôi.

Số này… tôi từng thấy.

Ba tháng trước, khi Hạ Tư Minh leo núi ngã bị thương nhập viện, tôi đã nhờ cảnh sát cung cấp thông tin liên lạc của người đầu tiên phát hiện và gọi báo cảnh sát, định cảm ơn.

Cảnh sát cho tôi chính là số này.

Trí nhớ tôi rất tốt, đặc biệt nhạy với những con số.

Tuyệt đối không nhầm được.

Tôi đã gọi ngay trước mặt cảnh sát, bên kia là một người phụ nữ nghe máy.

Giọng nói dịu dàng, ôn hòa, nhưng nghe ra có chút tuổi.

Cô ấy mềm giọng từ chối gặp mặt, cũng không nhận cảm ơn, nói rằng đó là việc bất cứ người bình thường nào cũng sẽ làm.

Cúp máy xong, cảnh sát cười nói với tôi, bảo rằng có người sẽ nhận tiền cảm ơn, còn cô ấy chắc chắn không.

Tôi hỏi tại sao.

Similar Posts

  • Bị Thuần Hóa Trong Chính Cuộc Hôn Nhân Của Mình

    Tiêu Cảnh Thâm lại một lần nữa vì không vừa miệng mà ném vỡ bát đũa.

    Tôi ngồi xổm trên sàn, từng chút từng chút một lau dọn cho sạch sẽ.

    Thanh mai trúc mã của anh ta khuyên tôi:

    “Cảnh Thâm khá nhạy cảm, mà chị dâu lại không để tâm đến anh ấy.”

    “Đã nói là không thích ăn rồi, chị còn không nhớ, đương nhiên anh ấy sẽ giận.”

    “Mau đi dỗ anh ấy đi, chắc chắn anh ấy đang đợi chị ngoài kia đó.”

    Một mảnh sứ vỡ đột nhiên đâm vào đầu ngón tay tôi.

    Nhìn mớ hỗn độn dưới sàn.

    Tôi quay đầu nói với cô ta:

    “Lần này thì không dỗ nữa. Kêu anh ấy về đi, chúng tôi ly hôn.”

  • Phong Tuyết Biên Thành

    Tiểu thư vô cùng ghét tên thị vệ ít nói kia, thế là người gả ta cho hắn.

    Người chế nhạo: “Đồ xấu xí lấy kẻ câm, đúng là trời sinh một cặp.”

    Ta tự thấy mình không xứng.

    Nhưng Tạ Kỳ An lại nói ta là nương tử của hắn, hắn đối tốt với ta là lẽ phải.

    Nhưng sau này, khi ta và tiểu thư cùng rơi xuống nước, Tạ Kỳ An đã theo bản năng cứu tiểu thư rồi đưa người đi.

    Hắn còn đứng gác trong sân cả đêm, hoàn toàn quên mất ta.

    Ta vốn nghĩ đó là trách nhiệm của hắn.

    Cho đến khi ta bắt gặp tiểu thư khóc lóc lao vào lòng Tạ Kỳ An.

    Nàng còn nói mình hối hận rồi, bảo hắn mang nàng đi.

    Ngày Tạ Kỳ An mang tiểu thư đào hôn, ta bị người của Quốc công phủ liên lụy trách tội.

  • Xem Ai Kết Hôn Trước

    “Với điều kiện của em, chắc độc thân cả đời.”

    Giọng chị gái không lớn, nhưng cả bàn ăn đều nghe thấy.

    Đôi đũa đang gắp thức ăn của tôi khựng lại.

    Mẹ không lên tiếng.

    Ba cúi đầu ăn cơm.

    Chỉ có chị gái, cầm ly rượu vang, khóe miệng treo nụ cười quen thuộc.

    Đó là biểu cảm chị ta thường dùng —— chế giễu, nhưng lại không quá rõ ràng, khiến bạn không thể nói ra chị ta sai ở đâu.

    Tôi đặt đũa xuống.

    “Chị, chị xem mắt bao nhiêu lần rồi?”

    Nụ cười của chị ta cứng lại trong một giây.

    “Hơn sáu mươi lần rồi.”

    “Vậy em chờ xem.” Tôi đứng dậy, “Xem hai chúng ta ai kết hôn trước.”

  • Khi Vợ Cả Bị Gắn Mác Tiểu Tam

    Khi tôi mang thai ba tháng, tôi bị tiểu tam của chồng kiện ra tòa, đồng thời ả ta còn ra lệnh bắt tôi phá thai.

    Ả nói: “Cùng là phụ nữ, tôi cho cô một cơ hội cuối cùng. Chỉ cần cô viết giấy cam kết cắt đứt với chồng tôi và phá bỏ đứa con, tôi sẽ rút đơn kiện, không bắt cô trả tiền.”

    Thì ra, trong mắt ả, tôi mới là kẻ thứ ba.

    Toàn thân tôi lạnh toát, nhưng vẫn cố giữ vẻ bình tĩnh, thản nhiên nhìn ả.

    Ả tưởng tôi chột dạ, càng thêm kiêu căng, ra dáng “vợ cả” chính hiệu:

    “Cô cũng là người có học, chắc không muốn tôi làm ầm lên cho cô thân bại danh liệt chứ?”

    Khóe môi tôi khẽ nhếch lên một nụ cười lạnh lùng.

    Ả điều tra đủ mọi thứ, chỉ duy nhất bỏ sót một chuyện — tờ giấy đăng ký kết hôn giữa tôi và “chồng ả”.

    Lúc đó, tôi nhận được tin nhắn từ Cố Dĩ Viễn:

    “Cô ta có đạo đức cao quá. Nếu để cô ta biết mình mới là người thứ ba chen chân, cô ta chắc chắn chịu không nổi.”

    “Anh sẽ bù đắp cho em. Giờ em cứ tạm nhường nhịn cô ta một chút.”

    Chỉ hai dòng thôi mà tim tôi như bị bóp nát.

    Tôi lấy giấy đăng ký kết hôn ra, đẩy đến trước mặt người phụ nữ ấy:

    “Cô gái à, có vẻ cô bỏ sót một điều quan trọng đấy.”

  • Hồ Ly Tinh Tái Sinh

    Bạn gái của anh trai tôi là một kẻ điên cuồng bệnh hoạn.

    Ở kiếp trước, chỉ vì thấy anh trai gắp cho tôi một lát tổ bò trong quán lẩu, cô ta tưởng tôi là hồ ly tinh.

    Cô ta liền xông vào túm tóc tôi, ép cả mặt tôi xuống nồi lẩu đang sôi sùng sục!

    Miệng mắng không ngừng:”Con tiện nhân! Dám quyến rũ đàn ông của tao, tao phải làm nát cái mặt dâm đãng của mày!”

    Mặt tôi bị phỏng đến biến dạng.Da thịt bong tróc nghiêm trọng.

    Vậy mà cô ta còn cãi lý:”Tôi đâu biết cô là em gái ảnh.Không có tay à mà phải để đàn ông tôi gắp đồ ăn?

    Đáng đời!”

    Ba mẹ và anh trai khuyên tôi đừng báo cảnh sát.Đừng hủy hoại mối nhân duyên tốt đẹp của anh ấy.

    Sau khi họ cưới nhau, anh trai thấy tôi buồn bã trầm cảm nên muốn đưa tôi ra ngoài giải khuây.

    Chị dâu lại lao đến ghế phụ, hắt cả bình axit lên người tôi.Tôi bị bỏng nặng toàn thân.

    Cô ta lại vừa khóc vừa làm nũng với anh tôi:”Tại ai biểu cô ta trùm kín mít làm gì.

    Em chỉ quá yêu anh nên tưởng anh có người phụ nữ khác thôi mà!”

    Anh tôi cảm động vì ‘tình cảm chân thành’ của cô ta.

    Cả gia đình vì che giấu tội lỗi cho cô ta mà nhốt tôi trong phòng chứa đồ.

  • Chồng Có Thể Nghe Được Tiếng Lòng Của Tôi

    Sau khi cưới thanh mai trúc mã, chúng tôi tôn trọng nhau như khách.

    Anh ấy ít nói, tôi cũng lạnh nhạt, đến giờ vẫn chưa từng có quan hệ vợ chồng.

    Nhưng tôi không biết rằng anh ấy có thể nghe được suy nghĩ của tôi.

    Trong phòng ngủ, tôi thờ ơ nhìn anh ấy vừa tắm xong, gương mặt không chút cảm xúc.

    Nhưng trong đầu lại nghĩ: “Nếu làm với anh ấy liệu có ngất đi không?”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *