Một Vạn Tệ Cứu Phản Diện

Một Vạn Tệ Cứu Phản Diện

1

Mùa hè nóng hầm hập 38 độ, tôi đang ở ngoài đồng bẻ bắp thuê để kiếm tiền đóng học phí.

Bỗng nhiên, trước mắt hiện ra vài dòng chữ bay lơ lửng như bình luận trực tiếp:

“Ủa, sao hai anh em phản diện lại bị bắt cóc tới đây rồi?”

“Trong nguyên tác vốn có đoạn này đấy, hồi nhỏ bọn họ từng gặp một vụ bắt cóc, bị một lão biến thái giam giữ nửa năm, hành hạ đến tính cách vặn vẹo.”

“Haiz, đáng giận cũng có chỗ đáng thương.”

“Nói thật, hai anh em hồi nhỏ xinh quá, muốn nhảy vào truyện đem về nuôi luôn.”

Tôi khựng tay lại.

Anh em phản diện?

Cặp song sinh đó sao?

“Ít hơn một vạn thì đừng hòng.”

“Vậy tôi chỉ mua một đứa.”

“Một đứa cũng được, 6000 tệ.”

“Không phải 5000 sao? Tôi muốn thằng bé bên trái.”

Một giọng trẻ con còn non nớt nhưng lại mang chút sắc lạnh cất lên:

“Tôi xem ai dám động vào em trai tôi?”

Tiếng cười ầm ĩ vang lên.

“Ha, thằng nhóc còn dám hung dữ à.”

“Đánh vài trận là biết điều ngay thôi.”

Tôi thở hổn hển chen ra, tay cầm một túi nilon cũ, bên trong là một cọc tiền nhàu nát.

Tôi hét lớn:

“Hai anh em, tôi mua cả rồi!”

Thế là, tôi bỏ ra một vạn tệ, mua cặp anh em phản diện ấy về.

Đó là số tiền cuối cùng bà nội để lại, vốn định dành cho tôi đi học đại học.

Trong căn nhà tối om của chúng tôi, hai đứa nhỏ ngồi đó, mặt mũi đầy ghét bỏ.

Tôi bưng ra một đĩa khoai luộc, một đĩa dưa muối, xem như bữa tối.

Hai đứa không động đũa.

Thằng bé ánh mắt sắc lạnh nhìn tôi, giọng băng băng:

“Chúng tôi phải về nhà, tốt nhất cô thả ra, bằng không khi ông nội biết được sẽ không tha cho cô đâu.”

Tôi gật đầu:

“Ăn đi, sáng mai tôi đưa hai đứa về.”

“Thật hả?” Nó rõ ràng không tin.

“Còn thật hơn cả ngọc trai.”

Hôm sau, tôi dẫn theo hai anh em đến nhờ nhà anh họ.

Tôi đưa hết 500 tệ còn lại, nhờ anh dẫn cả bọn lên thành phố.

Ngồi xe khách rồi tàu hỏa, suốt một ngày một đêm.

Cuối cùng, chúng tôi tới thành phố mà những dòng chữ kia nhắc đến.

Nơi đây toàn nhà cao đẹp đẽ, xa hoa, nằm xen giữa cây xanh.

Đến trước căn biệt thự lớn nhất, hai đứa nhỏ lao vút đi như ngựa thoát cương.

Bên bồn hoa, một người phụ nữ mặc đồng phục người hầu nhìn thấy, sững sờ che miệng, rồi lảo đảo chạy vào nhà.

Chỉ chốc lát sau, một đám người mặc đồng phục hầu đồng loạt ùa ra.

Nhìn thấy hai đứa nhỏ, họ mừng đến phát khóc.

Cuối cùng, một ông lão mặc áo dài Trung Sơn, chống gậy bước ra.

Hai đứa nhào vào lòng ông, khóc nấc lên.

Ông lão cũng đỏ hoe mắt.

Ba ông cháu ôm nhau, nước mắt chan hòa.

Sau giây phút đoàn tụ cảm động, ông lão nhìn về phía tôi.

Trong thư phòng, ông đưa cho tôi và anh họ mỗi người một tấm thẻ.

Trong đó có 200.000 tệ, không cần mật khẩu.

Ông lão thành khẩn cảm ơn.

Anh họ tôi vui mừng, chuyến này bằng cả mấy năm làm công.

Tôi thì từ chối nhận, chỉ lấy ra tờ sổ hộ khẩu còn đúng một trang.

Tôi nói nguyện vọng: được ở lại đây đi học đến khi tốt nghiệp đại học.

Ông lão nhìn tôi một lúc, không do dự lâu, rồi gật đầu đồng ý.

Tôi thở phào, hiểu rằng từ nay sẽ không phải còng lưng bẻ bắp thuê để đóng học phí nữa.

“Đỉnh thật, nhân vật quần chúng này dám đảo ngược vận mệnh luôn.”

“Cô ấy cứu hai phản diện, không để rơi vào tay lão biến thái, vậy chẳng phải làm thay đổi cả cốt truyện sao?”

“Ngẫm lại cũng có lý đấy.”

Năm đó tôi mới học lớp 4.

Những dòng chữ kia tôi đã có thể đọc hiểu kha khá.

Đoạn Gia Hách và Đoạn Gia Hi là cặp anh em phản diện.

Giờ chúng chỉ mới sáu tuổi, thậm chí còn chưa vào tiểu học.

Nhưng chẳng bao lâu sau, cả hai sẽ gặp nữ chính của cuốn sách này.

Một cô gái rạng rỡ, sáng lạn như ánh mặt trời.

Cả hai cùng lúc bị thu hút, ánh mắt dán chặt vào cô.

Cả hai đều không thể tự kiềm chế mà yêu sâu đậm.

Nhưng thật tiếc.

Bọn họ chỉ là phản diện, định mệnh sớm đã viết: trở thành pháo hôi.

Kết cục cuối cùng chính là:

Một người trên đường bắt cóc nữ chính bỏ trốn ra nước ngoài thì bị cảnh sát bắn chết ngay tại chỗ.

Người còn lại thì bị nam chính tính kế, tập đoàn phá sản, còn hắn thì bị tống giam, nhận án chung thân.

Biết được số phận của hai anh em này qua những dòng bình luận.

Tuy có phần tiếc nuối, nhưng tôi cũng không định can dự quá nhiều vào đời người khác.

Lần này phá lệ, là vì tôi có tư tâm.

Tôi muốn dựa vào thế lực nhà Đoạn để được lớn lên đàng hoàng, có cơm ăn, có sách học.

Đợi đến khi tốt nghiệp đại học, tôi có thể tự nuôi sống bản thân thì tự nhiên sẽ rời đi.

Cho nên, trong quãng thời gian này.

Tuyệt đối không được phát sinh dây dưa không cần thiết với hai anh em này.

Nhất định phải vậy.

Khai giảng, ông cụ sắp xếp cho tôi vào một ngôi trường quý tộc tư thục.

Similar Posts

  • Học Sinh Nghèo Là Mỹ Nhân Ngốc Nghếch

    Người học sinh nghèo mà tôi tài trợ là một mỹ nhân ngốc nghếch.

    Trước cuộc thi bơi lội, tôi đã dặn cô ta đừng tùy tiện động vào đồ của tôi.

    Kết quả, cô ta lén bỏ chất kích thích vào cốc nước của tôi.

    Tôi bị người ta tố cáo gian lận, bị hủy bỏ thành tích thi đấu, cấm thi vĩnh viễn, trường học cũng đuổi học tôi.

    Khi tôi chất vấn, cô ta khóc như mưa như gió:

    “Chị Tô Niệm, em thật sự chỉ muốn chị giành hạng nhất thôi… không ngờ lại thành ra thế này.”

    Bạn trai tôi ôm cô ta vào lòng an ủi, còn mắng tôi:

    “Cô ấy cũng chỉ có ý tốt, sao em lại làm khó một cô gái nhỏ như vậy?”

  • Bạn Trai Tôi Phải Lòng Nữ Minh Tinh Khác

    Lễ trao giải Star Light, bạn trai tôi – một ngôi sao luôn coi trọng việc đi thảm đỏ – lại đến muộn.

    Tôi buộc phải tự mình bước hết thảm đỏ.

    Cho đến tiết mục cuối cùng, Cố Tây mới khoác tay nữ chính phim mới thong thả xuất hiện.

    “Lâm Tô Tô, với độ hot hiện tại của em, không xứng để đi thảm đỏ cùng tôi.” – Cố Tây liếc mắt nhìn tôi một cái.

    Sau đó, khi livestream kết nối với khán giả, anh ta gọi điện cho tôi ngay trên sóng trực tiếp toàn quốc.

    Tôi nhìn dãy số lạ liền chửi thẳng: “Lừa đảo ở đâu vậy?”

    Dòng bình luận nổ tung.

  • Hai mươi bảy năm dị ứng giả

    Tôi bẩm sinh thể chất cực kỳ dễ dị ứng.

    Lần đầu đến nhà bạn trai ăn cơm, anh đưa cho mẹ mình một tờ A4:

    “Mẹ ạ, Thụy Thụy dị ứng hải sản, xoài, dâu tây, trứng, sữa, thịt bò, thịt cừu… lúc nấu nhớ đừng cho vào.”

    Nhưng dị nguyên thật sự quá nhiều.

    Ăn xong bữa cơm, mẹ anh mới sực nhớ ra:

    “Vừa rồi trong rau xào có thêm một thìa dầu hào, Thụy Thụy, con không thấy khó chịu chứ?”

    Dưới ánh mắt lo lắng của hai mẹ con, tôi khẽ lắc đầu:

    “Không ạ…”

    “Nhưng chẳng phải con dị ứng hải sản sao?”

    Những điều này đều do cha mẹ tôi nói. Từ nhỏ trước mặt tôi chỉ toàn là rau xanh, còn cá thịt thì đặt hết trước mặt em trai.

    Vì vậy tôi không ít lần bị em cười nhạo: “Sinh ra đã chẳng có phúc ăn ngon.”

    Nhưng tôi không cam tâm. Sau nhiều lần chuẩn bị tâm lý, tôi thử lần lượt uống một cốc sữa, ăn một miếng xoài, lại cắn một miếng bít tết…

    Không phản ứng. Hoàn toàn không có phản ứng.

    Tôi bật khóc nức nở.

  • Câm Hậu Nhập Cung

    VĂN ÁN

    Ta trời sinh không thể mở miệng nói chuyện, lại bị ép gả cho hoàng đế nước địch, trở thành hoàng hậu của hắn.

    Đêm động phòng hoa chúc, hắn vén khăn hồng, mặt đầy châm chọc:

    “Nếu không phải hoàng gia gia bức ép, bản cung sao có thể cưới một kẻ câm xúi quẩy như ngươi.”

    Ta chẳng kịp buồn, chỉ thấy kỳ lạ.

    Hoàng đế nước địch không phải là một lão đầu hay sao?

    Sao lại biến thành một nam tử trẻ tuổi anh tuấn thế này?

    Không đúng, sao lại thấy ướt ướt?

    Quả nhiên, ta ngẩng đầu sờ thử.

    Sao lại… chảy nước miếng rồi…

  • Em Trai Tôi Là Thiếu Gia Hào Môn

    Người em trai vốn ngoan ngoãn của tôi bỗng dưng nổi loạn, nói cơm mẹ nấu rẻ tiền chẳng khác gì đồ cho heo ăn, nói xe ba lái quá tầm thường khiến cậu ta mất mặt, nói nhà chúng tôi vừa nhỏ vừa cũ đến mức chó cũng chẳng buồn ở…

    Tức điên lên, tôi ngày nào cũng đánh nó, phải đánh liền nửa tháng mới kéo nó về lại dáng vẻ ngoan ngoãn như xưa.

    Vậy mà sau đó, khi tôi dẫn em trai đi dạo phố, một chiếc xe sang bất ngờ chắn ngang đường.

    Tôi và cậu ấy vừa mua sắm xong, đang trên đường về nhà.

    Hai tay cậu ta xách đầy túi lớn túi nhỏ, còn tôi mỗi tay cầm một ly trà sữa.

    Tôi vừa hút ngụm trà xanh hoa nhài bên tay phải, vừa đưa ly chanh mật ong bên tay trái lên miệng cậu ta.

    Cậu ta khẽ nghiêng đầu né tránh, mặt không hiểu sao có chút ngại ngùng.

    “Không cần chị đút, về nhà em tự uống.”

    Tôi lườm một cái:

    “Chị đã đưa rồi, thì uống!”

    Cậu ta im lặng một lúc, rồi ngoan ngoãn cúi đầu hút một hơi hết nửa ly.

    Tôi thấy buồn cười, định trêu tiếp thì một chiếc xe sang bất ngờ dừng lại chắn ngay trước mặt hai chị em.

    Tôi nhanh chóng liếc qua logo xe, nhỏ giọng nói với cậu ta:

    “Hình như là xe Maybach, chị từng thấy trên mạng, chắc mấy trăm triệu đấy.”

    Cậu ta điềm nhiên đáp:

    “Mười bốn tỷ.”

    Tôi còn chưa kịp sốc vì giá xe, thì cửa xe đã mở, một soái ca cao gần mét chín, toàn thân hàng hiệu bước xuống.

    Đôi mắt phượng sắc lạnh, sống mũi cao thẳng, môi mỏng hơi mím lại.

    Tôi hít một hơi lạnh:

    Soái thật đấy! Như bước ra từ tiểu thuyết ngôn tình!

    Tôi vừa cảm thán, thì anh chàng kia đã sải bước đến trước mặt tôi.

    Ngay giây sau, vạt váy tôi bị kéo nhẹ, người đàn ông cao lớn đó bất ngờ ngồi thụp xuống chân tôi, khóc hu hu:

    “Chị! Em mới là em trai ruột của chị đây!”

    Tôi sững người:

    “Gì cơ?! Chẳng lẽ tôi là thiên kim thất lạc của nhà tài phiệt? Nhưng không đúng, tôi với em trai là song sinh cơ mà…”

  • Bạch Nguyệt Quang Sống Lại Trong Lễ Cưới

    Ai ai cũng biết, “bạch nguyệt quang” xuất hiện trong lễ cưới thì sát thương lớn đến mức nào.

    Ai ai cũng biết, “bạch nguyệt quang” đã ch/ ết thì còn có sức sát thương kinh khủng hơn cả khi còn sống.

    Nhưng ít ai biết, nếu “bạch nguyệt quang” vừa ch/ ế/ t lại đột nhiên sống lại và xuất hiện đúng trong lễ cưới, thì sức công phá sẽ khủng khiếp tới cỡ nào.

    Mà trớ trêu thay, tôi lại chính là nhân vật xui xẻo gặp phải tình huống đó.

    Tiểu tam năm đó – Tiêu Khả – cứ thế ung dung xuất hiện ngay giữa lễ cưới của tôi và Tần Hựu.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *