Tha Thứ Bảy Lần

Tha Thứ Bảy Lần

Bảy năm trước, Lục Phi đã cứu tôi khỏi tay cha dượng.

Tôi đã cho anh ta bảy cơ hội.

Vì vậy, sau khi phản bội tôi, anh ta lại đề nghị quay lại.

Tôi vẫn đồng ý.

Cho đến khi tôi nghe thấy lý do anh ta nói với bạn bè về chuyện quay lại.

Anh ta nhả ra một làn khói thuốc, cười thờ ơ:

“Đã tốn bao nhiêu công sức vào cô ta rồi, ít nhất cũng phải chơi cho đáng.”

Tôi thầm nghĩ trong lòng – đây là lần thứ sáu.

….

“Chu Vụ ngoại hình bình thường, tính cách cũng chẳng có gì đặc biệt, chỉ được mỗi khoản đó là còn thú vị.

Tôi vừa nhấc tay, cô ta đã biết phải đổi tư thế nào rồi.”

Lục Phi tiện tay phủi tàn thuốc.

Cánh đàn ông trong phòng lập tức cười ồ lên đầy ám muội.

“Không ngờ Chu Vụ nhìn ngoan ngoãn thật thà, lên giường lại hoang dại như vậy!”

“Bảo sao Lục ca còn tìm cách quay lại với cô ta.”

Lục Phi cười khẩy, chậm rãi nhả một làn khói.

“Đã bỏ ra từng ấy tâm sức, thì cũng phải chơi cho xứng cái công chứ!”

Chỉ cách nhau một cánh cửa, tim tôi như bị kim đâm mạnh một nhát.

Tôi đứng bên ngoài, nhìn anh ta qua khe cửa.

Lúc nói những lời đó, Lục Phi lười nhác tựa người vào ghế.

Anh ta có ngoại hình nổi bật, ngũ quan sắc nét, đường nét gương mặt hài hòa.

Thời gian đã xóa đi vẻ non nớt thuở thiếu niên.

Lúc này, Lục Phi ở tuổi 27, trưởng thành và thành đạt.

Trên người mang theo dáng vẻ ung dung của kẻ đã quen ngồi ở vị trí cao, được tiền bạc mài dũa nên càng thêm tự tin.

Thờ ơ.

Và đầy toan tính.

Tiếng cười ồn ào trong phòng vụt tắt ngay khi tôi đẩy cửa bước vào.

Tôi bưng khay trái cây vừa mới cắt xong, trên mặt là nụ cười dịu dàng, như thể chẳng biết gì cả.

“Đang nói chuyện gì mà vui vậy?”

Tôi không bỏ sót sự kinh ngạc và chột dạ hiện rõ trên mặt họ.

Trong khoảnh khắc, bầu không khí bỗng trở nên ngột ngạt và kỳ quái.

Chỉ có Lục Phi vẫn ung dung như cũ.

Anh ta không hề sợ tôi nghe thấy sẽ buồn.

Không hề sợ tôi tổn thương.

Anh ta tự tin đến mức chẳng cần che giấu.

May mà một người bạn của anh ta phản ứng nhanh, lập tức tìm một cái cớ:

“Nghe nói Lục ca đã chuẩn bị quà kỷ niệm cho chị dâu, còn đặc biệt bay ra nước ngoài từ trước cả tháng để đặt may riêng một chiếc váy dạ hội từ tay một nhà thiết kế nổi tiếng.

Bọn em vừa nghe xong, ai mà không khen Lục ca yêu vợ như mạng chứ!”

Mọi người xung quanh cũng phụ họa theo.

Tôi chỉ im lặng nhìn chằm chằm vào Lục Phi.

Biểu cảm trên mặt anh ta dần dần nhạt đi.

Bởi vì cả hai chúng tôi đều biết, món quà kỷ niệm đó – không phải dành cho tôi.

Tôi chưa bao giờ mặc váy.

Ba ngày trước, tôi đã tận mắt nhìn thấy chiếc váy đó.

Một chiếc váy đỏ rực, được đính vô số viên kim cương lấp lánh.

Rực rỡ và kiêu sa.

Giống hệt như người con gái sẽ mặc nó.

Buổi tối, sau khi tiễn khách xong.

Tôi tắm rửa sạch sẽ rồi nằm lên giường.

Trong bóng tối, hơi thở nóng hừng hực phả lên cổ tôi.

Tôi đẩy anh ta ra nhưng vô ích.

Cánh tay siết chặt quanh eo tôi lại càng ôm chặt hơn.

Tôi quay đầu, lặng lẽ nhìn anh ta.

Trong mắt Lục Phi tràn đầy dục vọng, giọng khàn khàn hỏi:

“Sao vậy?”

Tôi cố gắng kéo giãn khoảng cách giữa hai người:

“Hôm nay hơi mệt, để hôm khác đi.”

Thấy tôi nằm yên bất động, không chút phối hợp, Lục Phi cũng mất hứng.

Anh ta bước xuống giường, châm một điếu thuốc.

Trong ánh lửa lập lòe, tôi không nhìn rõ biểu cảm trên gương mặt anh.

“Là vì chiếc váy đó sao?”

Tôi không đáp.

Anh ta mệt mỏi xoa trán, nói:

“Chỉ là một cái váy thôi mà, Chu Vụ, em nhạy cảm quá rồi.”

Tôi khẽ “ừm” một tiếng.

Không muốn tiếp tục kéo dài chủ đề này.

Anh ta bực bội dụi tắt đầu thuốc.

“Tuần sau có buổi tiệc thương mại, phải mặc lễ phục.

Em không chịu mặc váy, vậy tôi đành để Giang Ấu Nhiên đi cùng.”

Tôi vốn chưa từng mặc váy, cũng không hay chăm chút vẻ ngoài.

Và đương nhiên, những gam màu sặc sỡ cũng chưa từng xuất hiện trên người tôi.

Trong tủ quần áo chỉ toàn là những bộ đồ dài xám xịt.

Giang Ấu Nhiên là trợ lý của anh ta.

Một cô gái lúc nào cũng ăn diện chỉn chu, xinh đẹp rạng ngời.

Cũng chính vì cô ấy mà Lục Phi đã phản bội tôi.

Sự im lặng của tôi, trong mắt anh ta, lại hóa thành vô lý và phiền phức.

Giọng Lục Phi lạnh hẳn đi:

“Những gì cần nói tôi đã nói rồi. Tôi và Giang Ấu Nhiên không bẩn thỉu như em tưởng.”

Anh ta xoay người, đóng sầm cửa lại một cách giận dữ.

Tôi vẫn giữ nguyên tư thế, nằm yên trên giường.

Nước mắt lặng lẽ tràn ra, chảy xuống gối.

Lục Phi từng nói, cho dù tôi không trang điểm, không ăn diện, thì trong mắt anh ta tôi vẫn là người đẹp nhất.

Nhưng giờ đây, từng lời anh nói đều đang trách móc tôi.

Trách tôi không biết làm đẹp.

Trách tôi khiến anh ta mất mặt, không thể đem khoe với người khác.

Tôi đưa tay lau nước mắt.

Cẩn thận đếm lại trong lòng – đây là lần thứ sáu.

Cả đêm không ngủ, đến khi tỉnh lại thì trời đã về chiều.

Trên điện thoại hiện đầy những cuộc gọi nhỡ từ số lạ.

Tôi gọi lại.

Người nghe máy là y tá.

Cô ấy nói mẹ tôi mắc bệnh nặng, tình trạng hiện tại rất tệ, bảo tôi về thăm bà một chuyến.

Tôi cắt ngang lời trách móc dài dòng của cô ta.

Lạnh nhạt nói một câu: “Gọi nhầm số rồi.”

Rồi dập máy.

Thực ra, cuộc gọi đó không hề gọi nhầm.

Chỉ là tôi không muốn quay về.

Tôi hận bà ấy.

Tôi mất cha từ rất sớm.

Để kiếm tiền, mẹ tôi đi làm xa.

Tôi bị bỏ lại trong nhà người thân.

Mãi đến năm tôi mười bảy tuổi, bà mới trở về.

Và dắt theo một người đàn ông.

Bà nói, bà đã kết hôn, cuối cùng cũng tìm được hạnh phúc của riêng mình.

Giờ muốn đón tôi về sống cùng.

Tôi mang theo đầy hy vọng, đi theo bà rời khỏi nơi cũ.

Nhưng không ngờ, khởi đầu cho hạnh phúc của bà, lại là bắt đầu cho chuỗi ngày đau khổ của tôi.

Người đàn ông đó nhìn ngoài mặt thì có vẻ nho nhã, thân thiện.

Nhưng khi bà không có nhà, ông ta thường vô tình chạm vào người tôi.

Nhiều năm sống nhờ nhà người khác khiến tính cách tôi trở nên tự ti và rụt rè.

Khi ông ta nhận ra tôi không dám phản kháng, càng ngày ông ta càng được đà lấn tới.

Thậm chí, dưới gầm bàn ăn, ông ta còn dùng chân cọ vào chân tôi.

Tôi dè dặt kể lại với bà.

Nói có lẽ… cha dượng đang quấy rối con.

Bà im lặng một lúc.

Rồi nghiêm giọng quát:

“Con còn nhỏ tuổi mà đã nghĩ xấu cho người khác như vậy, ăn nói linh tinh!”

Tôi vừa khóc vừa hoảng loạn phân bua, muốn chứng minh mình không nói dối.

Bà cau mày nhìn tôi, ánh mắt đầy dò xét.

Ánh mắt đó dần chuyển thành chán ghét và mất kiên nhẫn.

Cuối cùng, tất cả kết thúc bằng một cái tát nảy lửa.

Lục Phi không có ở nhà.

Tối qua hai chúng tôi đã cãi vã và không vui mà chia tay.

Tôi đoán anh sẽ không về ăn tối.

Vì thế, tôi bảo cô giúp việc không cần chuẩn bị cơm.

Similar Posts

  • Đưa Nàng Vào Tròng

    Sau khi gia đạo bất ngờ sa sút, ta đến nương nhờ a di, vô tình bắt gặp biểu tiểu thư của phủ đang bày tỏ tình cảm với thế tử.

    Nhưng nàng ta lại bị y từ chối không chút thương tình. 

    Lời nói sắc bén, lạnh lùng của y khiến người ta xấu hổ đến chết.

    A di dặn dò ta: “Trong phủ có ba vị công tử, bỏ qua thế tử lạnh lùng thì hai người còn lại con đều có thể thử một lần.”

    Nhị công tử yêu thích văn thơ, tam công tử đam mê bói toán.

    Ta thuận theo sở thích của họ mà tốn bao tâm sức, nhưng luôn bị vị thế tử với băng sương lạnh lẽo trên người quấy rối.

    Y siết cằm ta, giọng điệu khó chịu: “Sao? Ta không lọt nổi vào mắt nàng đến mức thử một lần cũng không muốn?”

  • Người Cô Tàn Nhẫn

    “Cô không có bản lĩnh thì đừng nuôi chúng tôi, làm chúng tôi phải chịu khổ như vậy!”

    “Đúng, vậy thì về mà sống khổ với mẹ mày đi!”

    Ừ đúng rồi đấy.

    Đúng là cháu trai lòng lang dạ sói.

    Kiếp trước, sau khi anh tôi hy sinh vì cứu người, chị dâu khóc lóc rồi tái giá.

    Tôi không lập gia đình, không sinh con, tự tay nuôi nấng hai đứa cháu trai.

    Đến khi chúng lớn, lại đòi tôi nhà, xe, tiền bạc.

    Còn tôi thì mắc ung thư, chỉ muốn giữ chút tiền lại chữa bệnh.

    Vậy mà đứa cháu lớn nói:

    “Cô ơi, số tiền đó cô để lại cho con và em đi, dù sao cô cũng sắp chết rồi.”

    Đứa cháu nhỏ thì bảo:

    “Cô không có năng lực thì đừng nuôi chúng tôi, làm chúng tôi khổ sở bao năm. Tốt nhất là cô chết sớm đi cho rồi.”

    Tôi bị hai con súc sinh đó hại chết.

    Sau đó chúng vui vẻ về sống với mẹ ruột, dùng số tiền tôi dành dụm chữa bệnh để sống sung sướng.

    May mà ông trời có mắt, cho tôi sống lại.

  • Thiên Sát Cô Tinh Xung Hỉ

    Thiên hạ ai chẳng tỏ tường, Trưởng công chúa Triệu Dư Thư phạm mệnh Thiên Sát Cô Tinh, số cứng khắc phu.

    Nay lại truyền ra tin muốn gả sang phủ Tể tướng, để xung hỉ cho đứa con bệnh hoạn của hắn.

    Lão Tể tướng tuổi già mới đắc tử, nâng như ngọc quý trong tay, nghe tin ấy liền vác đao vào cung gặp ta.

    Nào ngờ, kẻ bệnh tật thoi thóp kia nghe nói ta muốn gả qua, lại có thể gượng ngồi dậy.

    Tể tướng cho rằng, ta là điềm lành có thể xung hỉ cứu mạng cho hắn.

    Còn ta thì tự nhủ, chỉ có thể khiến hắn phát ra chút tàn quang cuối cùng mà thôi…

  • Chia Tay Tính Tiền

    Sau khi đơn hàng bị hoàn trả do để quá lâu không có người nhận, tôi và Thẩm Nghiễn Từ chia tay.

    Anh ấy thấy buồn cười: “Chỉ vì tôi không lấy giúp em đơn hàng à?”

    Thẻ thân nhân của anh ấy bị trừ 500 tệ, là phí bồi thường chuyển khoản cho tôi.

    “Tôi đã chuyển tiền cho em rồi, đừng lúc nào cũng vì mấy chuyện nhỏ nhặt mà tính toán.”

    “Tôi rất bận, không có thời gian giúp em lấy hàng. Lần sau không lấy được thì đừng mua nữa.”

    Thế nhưng dưới xe của anh, lại chất đầy đơn hàng của các thực tập sinh trong công ty.

    Tối hôm đó, điện thoại của Thẩm Nghiễn Từ nhận được một đoạn video gợi cảm từ một thực tập sinh:

    【May mà có anh ngày nào cũng giúp em lấy đơn, không thì em chẳng biết phải chạy bao nhiêu chuyến nữa.】

    【Nói lời phải giữ lời, bộ đồ mới hôm qua em mặc cho anh xem trước đây~】

    Nhìn giọng điệu lộ liễu của cô ta và bộ nội y gợi cảm cố tình khoe ra.

    Tôi lạnh lùng cười một tiếng, chụp màn hình rồi đăng lên vòng bạn bè.

    Chưa đầy một giây sau, tôi nhận được bình luận từ bố mình:

    【Nhân viên nào vậy, tôi lập tức đuổi việc cô ta!】

  • Năm Trăm Vạn Và Một Túi Rác

    Mẹ ném cái túi nilon đến trước mặt tôi.

    “Của mày đấy.”

    Tôi cúi xuống nhìn.

    Một túi rác màu đen, chưa buộc miệng, lộ ra một góc vải hoa.

    Tôi nhận ra ngay.

    Đó là chiếc áo bông cũ của bà nội.

    Đầu bên kia bàn, một chồng giấy tờ được bày ngay ngắn – giấy chứng nhận quyền sở hữu nhà đất, giấy đăng ký xe, sổ tiết kiệm ngân hàng – anh trai đang ký từng tờ một.

    Năm trăm vạn.

    Tất cả là của anh ấy.

    Của tôi, là túi rác dưới chân này.

    Bà nội đã mất hai năm rồi.

    Những bộ quần áo cũ này, là thứ cuối cùng bà để lại trên đời.

    Cũng là thứ cuối cùng tôi có thể mang theo khỏi căn nhà này.

  • Tim Đập Loạn Nhịp Vì Anh Full

    Sau khi bị đưa về quê làm thanh niên trí thức, tôi gặp một anh đội trưởng cơ bắp cuồn cuộn, mặt mũi lúc nào cũng cau có, dữ tợn như thể sắp đánh người. Ngày nào anh ta cũng quanh quẩn trước mặt tôi đến cả trăm lần. Tôi sợ quá, chẳng dám lười biếng, thường xuyên mệt đến mức phải trốn trong chăn khóc thầm mỗi tối.

    Hôm ấy, tôi đang khóc rất tủi thân thì bất ngờ trước mắt hiện ra một loạt dòng bình luận như từ trên trời rơi xuống:

    【Cô gái này ngốc quá! Chỉ cần gọi anh ta một tiếng “anh”, là anh ta sẽ nghe lời răm rắp, làm hết việc giúp cô luôn ấy!】

    【Em ngốc ơi, ngày nào anh ta cũng chạy tới tìm em cả trăm lần, không phải để giám sát làm việc đâu, mà là mê em đấy!】

    Hôm sau, tôi nhìn anh đội trưởng lại bình thản đi ngang qua mặt mình. Tôi thử mở miệng gọi:

    “Anh ơi?”

    Anh ta bỗng khựng lại, quay phắt đầu lại, nhìn chằm chằm vào tôi. Đôi mắt đen lấp lánh như muốn phát sáng, trông y như một chú chó trung thành phát hiện thấy chủ.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *