Chia Tay Trong Êm Đẹp

Chia Tay Trong Êm Đẹp

Sau khi cô bạn thân chia tay với Thái tử gia trong giới Bắc Kinh, cô ấy ra nước ngoài.

Là anh em tốt của Thái tử gia, Thời Việt dẫn tôi đi an ủi anh ta.

Nhìn Thái tử gia khóc lóc đau khổ, Thời Việt cười nhạt:

“Thôi nào, chỉ là một con chim hoàng yến, đi thì đi.”

“Dừng lỗ kịp thời cũng không có gì xấu với cậu.”

Nhìn dáng vẻ lười nhác, tự do của anh ấy, tôi thở phào nhẹ nhõm.

Những năm qua ở bên Thời Việt, tôi tích góp được không ít tài sản.

Nghe nói anh ấy sắp kết hôn qua mai mối, vậy thì chia tay trong êm đẹp thôi.

Tối hôm đó, tôi mua vé máy bay đến chỗ bạn thân.

Và nói lời chia tay với Thời Việt.

Vừa xuống máy bay, tôi nhận được một loạt tin nhắn:

【Gì mà chia tay trong êm đẹp? Mơ đi】

【Vậy ba năm qua của chúng ta là gì?】

【Trả lời tin nhắn của anh】

【Anh xin em, đừng rời xa anh】

1.

Cùng Thời Việt đi an ủi Thái tử gia trong giới Bắc Kinh vừa bị bạn thân tôi đá.

Vừa bước vào cửa hội sở, Thời Việt nhíu mày dặn dò tôi:

“Có thời gian thì khuyên bạn cô một câu, đã chia tay thì dứt khoát đi, chặn và xóa luôn.”

“Đừng để A Tiêu còn nghĩ có cơ hội quay lại, dây dưa không có lợi cho ai.”

Tôi chột dạ gật đầu.

Anh ấy còn chưa biết, lý do bạn thân tôi – Tô Uyển chia tay với Phó Tiêu là vì tôi.

Nói chính xác là vì bạn tôi trong lúc say rượu than phiền về Phó Tiêu:

“Tôi bảo anh ta mua cho một ly dừa cacao, thế mà lại mang về một ly dừa latte.”

“Đừng tưởng tôi không biết, dừa latte là thứ bạn gái cũ của anh ta thích.”

“Đã bao nhiêu năm rồi mà còn nhớ mãi, hừ.”

Tôi nói:

“Chia tay đi.”

Hôm sau, bạn thân tôi liền xinh đẹp rạng ngời đến nói lời chia tay với Phó Tiêu,

Rồi mang theo một khoản tiền lớn rời khỏi đất nước.

Cô ấy còn nhắn tôi:

【Chị em, trai ở nước Y đẹp trai lắm, ai cũng cao 1m88, mau đến đây!】

Tôi có chút do dự, đang phân vân thì Thời Việt trở về.

Nhìn tôi co rúm trên sofa ôm điện thoại, anh ấy hơi nhíu mày:

“Phó Tiêu gần đây ngày nào cũng uống đến say mèm ở hội sở, tôi đi khuyên cậu ta.”

“Cô có muốn đi cùng không?”

Tôi ngoan ngoãn gật đầu.

“Muốn.”

Trong lòng hoảng hốt, tôi thầm nói sorry với Phó Tiêu cả vạn lần.

2.

Vừa đẩy cửa phòng bao ra.

Mùi rượu nồng nặc xộc đến.

Một nhóm người nhìn Phó Tiêu ngồi ở ghế giữa, uống ly này đến ly khác, không ai dám thở mạnh.

Có người không chịu nổi, tiến lên khuyên nhủ:

“Anh Tiêu, đừng uống nữa, chỉ là một người phụ nữ thôi, em sẽ tìm cho anh người tốt hơn.”

Phó Tiêu không ngẩng đầu, tiện tay ném luôn chai rượu đi.

“Cút.”

“Không ai thay thế được cô ấy.”

Mọi người nhìn nhau, đến khi thấy Thời Việt mới thở phào.

“Anh Thời, mau khuyên anh ấy đi.”

“Anh Tiêu bình thường nghe lời anh nhất.”

“Uống thế này, sớm muộn cũng chảy máu dạ dày.”

Thời Việt nhíu mày, ngồi thẳng vào ghế đối diện Phó Tiêu, đưa tay lấy chai rượu khỏi tay anh ấy.

“Chỉ có thế thôi à?”

Phó Tiêu ngẩng đầu đầy tức giận, thấy là Thời Việt mới cúi đầu im lặng.

Một lúc lâu sau mới lên tiếng:

“Anh Việt, anh không hiểu, em thật sự yêu cô ấy.”

“Không có cô ấy, em thấy mọi thứ đều vô nghĩa.”

Thời Việt dựa lưng vào sofa, nhìn dáng vẻ sa sút của anh ta, cười lạnh:

“Cậu cũng chỉ có thế.”

“Chỉ là một con chim hoàng yến, đi thì đi.”

“Người ta đã muốn chia tay, cậu giữ lại làm gì?”

“Dừng lỗ kịp thời, chi phí chìm không nên ảnh hưởng quyết định lớn.”

“Cậu biến mình thành thế này, cô ta có quay lại không? A Tiêu, đừng thảm hại quá.”

Phó Tiêu cúi đầu, không nói gì nữa, có vẻ đã thông suốt.

Tôi ngồi ở góc, nhìn gương mặt lạnh lùng nghiêng nghiêng của Thời Việt.

Đúng vậy, người đàn ông này ngoài trên giường, lúc nào cũng lạnh lùng như đang điều khiển mọi thứ.

Vì thế mà được tiểu thư nhà họ Triệu để mắt đến.

Tôi nhớ lại mấy hôm trước có bài báo rõ ràng trên tạp chí Quảng Đông, nói anh ấy sắp kết hôn.

Tôi thở phào.

Đã nói nhẹ nhàng, dứt khoát như vậy, hẳn là chúng tôi có thể chia tay trong êm đẹp.

Similar Posts

  • Tôi Chết Dưới Tay Chồng

    Nghe nói đàn em của Bùi Đông Luật sắp chết rồi.

    Ước nguyện duy nhất của cô ấy, là được tổ chức một đám cưới với Bùi Đông Luật.

    Khoảnh khắc anh ấy gật đầu đồng ý,

    Tôi lập tức báo cho hệ thống: “Giúp tôi thoát khỏi thế giới này đi.”

    Bùi Đông Luật đã hai lần giục tôi ly hôn.

    Cả hai lần, tôi đều không kịp đến cục dân chính.

    Cho đến khi tôi nằm trên bàn phẫu thuật với tư cách là một bệnh nhân mắc bệnh nan y,

    Anh – bác sĩ phẫu thuật chính – kinh hoàng và tuyệt vọng: “Sao lại là em?”

    Điều khiến anh ta sụp đổ hơn nữa là,

    Theo thiết lập của hệ thống, tôi sẽ chết dưới tay anh ta.

    Khiến anh ta áy náy cả đời.

  • Kế Hoạch Nuôi Con Hộ

    Lần đầu tiên đến nhà bạn trai chơi, tôi vô tình gặp em gái mười chín tuổi của anh ấy đang ở cữ.

    Vì phép lịch sự, tôi chu đáo chuẩn bị một phong bao lì xì 2 triệu đồng làm quà gặp mặt cho đứa bé.

    Em gái anh nhận phong bao rồi mở ra đếm, mặt đầy vẻ chê bai.

    “Có hai triệu thôi thì định cho ai?

    Từ lúc sinh con tới giờ, chỉ riêng tiền sữa và bỉm đã gần mười triệu rồi, chưa kể tiền khám thai, tiền dinh dưỡng khi mang bầu…

    Tính sơ sơ thì cũng phải mười vạn. Chuyển khoản qua WeChat hay Alipay đây?”

    Tôi nhất thời chưa hiểu ra, “Con chị sinh thì liên quan gì tới tôi? Sao tôi phải trả tiền?”

    Cô ta lườm tôi như lẽ đương nhiên.

    “Tôi là sinh con thay cho cô đấy. Cô đã định gả vào nhà tôi thì phải chịu toàn bộ chi phí của đứa bé. Không thì anh tôi — đường đường là quản lý ở doanh nghiệp nhà nước — sao phải cưới cô?”

    “Còn cả tiền nuôi con, tiền sinh hoạt, tiền học sau này… cũng phải do cô trả hết. Không thì đừng mơ cưới anh tôi!”

  • Bản Án Ly Hôn

    Tôi ký xong đơn ly hôn chưa đầy hai tiếng.

    Ngoài phòng bán hàng của khu biệt thự cao cấp, mẹ chồng cũ đã không chờ nổi mà khoác tay tiểu tam, bước đi đầy khí thế, như thể vừa thắng xong một trận lớn.

    “Cầm thẻ đi quẹt.”

    Bà ta cười đến hớn hở, giọng vang dội giữa không gian xa hoa.

    “Chúc mừng con dâu mới của mẹ.”

    Chồng cũ đứng bên cạnh, ánh mắt liếc sang tôi, khóe môi nhếch lên một nụ cười lạnh lùng.

    Kiêu ngạo, khinh thường, lại pha lẫn chút ban phát thương hại.

    Anh ta không hề biết rằng — trước khi đặt bút ký tên lên đơn ly hôn, tôi đã âm thầm chuyển và đóng băng toàn bộ tài sản chung.

    Nhân viên bán hàng cúi người nhận thẻ với thái độ cung kính.

    Chỉ vài giây sau, nụ cười chuyên nghiệp trên gương mặt cô ta bỗng đông cứng.

    “Xin lỗi anh.”

    Giọng nói vang lên giữa đại sảnh yên ắng đến lạ.

    “Tài khoản của anh đã bị phong tỏa, giao dịch không thể thực hiện.”

  • Đích Nữ Nắm Quyền Phủ Hầu

    Khi Yến Tuần bị ta giẫm dưới chân, trong tay hắn vẫn chết chặt siết lấy chùm chìa khóa đối bài của ta.

    “Đại tỷ, mẫu thân nói không sai, tỷ sớm muộn gì cũng phải gả vào nhà khác, cơ nghiệp phủ Hầu này chỉ có thể do ta, nam đinh duy nhất, kế thừa.”

    “Tỷ chiếm lấy chìa khóa không chịu buông, rốt cuộc là có ý gì!”

    Ta nhìn tên đệ đệ ruột bị kế mẫu nuôi phế đi này, đáy mắt chỉ toàn là khinh miệt.

    Chân ta bỗng vận lực, đá hắn cả người văng thẳng xuống hồ sen mới kết một lớp băng mỏng.

    Nước hồ lạnh thấu xương, hắn ở trong đó la hét thảm thiết, vùng vẫy dữ dội.

    Kế mẫu nghe tiếng chạy tới, vừa khóc vừa gào: “Tùy Tùy à, Tuần Nhi là đệ đệ ruột của con, sao con có thể hạ độc thủ như vậy, nếu hầu gia mà biết được……”

    “Ta biết rồi thì sao!”

    Phụ thân ta mặc chiến giáp, sải bước tiến vào hậu viện, trong tay cầm một cây roi ngựa dính máu.

    Ông nhìn cũng không thèm nhìn kế mẫu một cái, chỉ tay vào Yến Tuần trong hồ mà quát lớn: “Kéo nó lên cho ta, treo lên cây đánh!”

    “Đến cả ai là chủ, ai là chó cũng không phân biệt được, phủ Hầu ta không cần thứ ngu ngốc như thế!”

  • Người Ở Lại Dưới Tầng Hầm

    VĂN ÁN

    Vào thời điểm sắp tốt nghiệp rời trường, tôi tìm khắp cả thành phố, cuối cùng cũng thuê được một căn hộ vừa ý, chuẩn bị dọn đến sống chung với bạn trai.

    Thế nhưng, anh ta lại đột ngột gọi điện tới.

    “Tri Hạ cũng đang tìm nhà, phòng của em để cho cô ấy ở đi.”

    “Dù sao em cũng quen chịu khổ rồi. Anh vừa tìm được một căn hầm ngầm, em ở chắc cũng quen thôi.”

    Những lời nói đó khiến tôi không thể tin nổi.

    Cuối cùng, tôi gọi cho bố.

    “Bố ơi, con thấy một căn hộ trên cao rất đẹp, bố mua cho con nhé.”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *