Thanh Lê Chưa Gả

Thanh Lê Chưa Gả

Năm ta 14 tuổi, phụ thân bán ta cho nhà phú hộ giàu nhất Hoài Châu làm kế thất .

Ta thay gã nuôi lớn Huệ nhi từ khi đang còn trong bọc tã, nhưng tân nương tử của gã lại đuổi ta ra khỏi nhà.

Giữa lúc sắp chết cóng trên đầu đường, có một tú tài nghèo đã nhặt ta về.

Ta khâu vá kiếm tiền nuôi hắn đọc sách thi cử, lại nghe tin hắn đỗ thám hoa, đã cưới công chúa.

Bé Huệ phồng má lẩm bẩm: “Nhị nương sao toàn gặp phải người chẳng tốt lành gì hết vậy.”

Ta bật cười, nhéo má nó: “Thư sinh Thúc phụ của con có cưới ta đâu, sao lại không phải là người tốt chứ?”

Cánh cửa gỗ cũ nát lẫn theo gió tuyết bị đẩy mạnh ra, một người có khí thế bừng bừng bước vào: “Ai nói ta không cưới?”

1

Lần đầu ta gặp bé Huệ, thì nó chỉ là một đứa nhỏ mới tròn 1 tháng tuổi. Gương mặt vàng vọt nhăn nheo, nhỏ xíu xinh xinh.

Khi ấy ta cũng chỉ mới 14 tuổi, vì phụ thân uống rượu đánh bạc đến đổ nợ, muốn bán ta cho Giang gia làm kế mẫu của đứa nhỏ này.

Giang Tiêu là phú hộ giàu nhất Hoài Châu, vốn dĩ chuyện cưới kế thất không đến lượt ta.

Nhưng mẫu thân của gã sợ cưới nhầm nữ nhân hám tài, thấy ta ngây ngô trêu chọc bé Huệ liền gật đầu đồng ý với phụ thân ta.

Ngày thành thân, Giang Tiêu nói ta còn nhỏ, gã thật sự không xuống tay nổi.

Thế là ta đã trở thành vị phu nhân nhà phú hộ không cần hầu hạ trượng phu, chỉ cần thay tã cho bé Huệ.

Khi mẫu thân của ta sinh đệ đệ, lúc đó ta mới tám tuổi, phụ mẫu xuống ruộng làm việc, ta ở nhà trông nom đệ đệ, cho nên chăm sóc trẻ con đối với ta mà nói vốn rất thành thạo.

Lão phu nhân nhà họ Giang thấy ta tận tâm với bé Huệ, lại chẳng có tâm tư gì khác, rất hài lòng với ta, còn mong ta lớn thêm một chút để sinh cho Giang Tiêu một đứa con trai.

Chớp mắt bé Huệ đã 3 tuổi, ta cũng vừa tròn 17.

Từ sau khi ta cập kê, lão phu nhân liền thúc ép Giang Tiêu viên phòng cùng ta.

Nhưng có lẽ vì đã làm phu thê hữu danh vô thực quá lâu, ta và gã nhìn nhau trừng trừng, ai cũng không dám bước bước đầu tiên.

Lão thái thái tức giận chọc vào trán gã, mắng gã vô dụng.

Giang Tiêu vì sĩ diện, uống một bụng rượu rồi xông vào phòng ta, lúc ấy bé Huệ vẫn còn đang ngủ trong lòng ta.

Gã kéo ta lên giường nhỏ, định hôn ta, ta vội đẩy ngực gã: “Nhẹ thôi, đừng đánh thức bé Huệ.”

Gã đè ta xuống, mất kiên nhẫn nói: “Biết rồi, nàng tập trung một chút đi.”

Nhưng gã uống quá nhiều, đêm ấy cuối cùng cũng chẳng thành chuyện.

Sáng hôm sau, bé Huệ chống cằm hỏi ta: “Nhị nương, đêm qua người với phụ thân làm gì vậy?”

Đúng lúc Giang Tiêu đi ngang qua, hai chúng ta bốn mắt nhìn nhau, xấu hổ muốn độn thổ.

Tối hôm đó, Giang Tiêu lập tức cho bé Huệ chuyển về phòng mình ngủ.

Ta cùng Giang Tiêu lề mề ăn xong mâm rượu và thức ăn của lão phu nhân mang tới, mặt ai nấy cũng đỏ bừng.

Ta nói: “Phu quân đã mất lần đầu tiên rồi, sao còn đỏ mặt vậy?”

Gã trừng mắt nhìn ta: “Đồ ngốc, trong rượu và thức ăn của tổ mẫu đưa có thuốc!”

Lão phu nhân ngày thường thương ta, lần này suýt chút nữa lại hại chết ta.

Giang Tiêu đã lâu không được hành phòng, vừa được nếm vị, đêm ấy ta suýt nữa ngất đi đến hai lần.

Sáng hôm sau khi đến thỉnh an, lão phu nhân nhìn dáng vẻ mệt mỏi của ta và gương mặt rạng rỡ của Giang Tiêu, cuối cùng cũng yên tâm.

Bé Huệ cắn bánh mềm, miệng phồng lên, hỏi: “Nhị nương, sao mắt người lại thâm tím vậy? Phụ thân đánh người sao?”

Ta và Giang Tiêu liếc nhau, lại một lần nữa xấu hổ không để đâu cho hết.

Trước khi viên phòng, Giang Tiêu giống như một vị huynh trưởng.

Ta dắt bé Huệ đi bắt cá bên ao nhỏ trong phủ, gã sẽ ngồi bên cạnh đưa dưa ngọt cho ta.

Khi diều bị vướng trên cây, gã sẽ trèo lên hái xuống. Khi ta và bé Huệ leo lên mái nhà ngắm sao, gã sẽ kê thang cho chúng ta.

Nhưng sau khi viên phòng, gã đột nhiên không cho ta làm những chuyện đó nữa.

Ta biết, gã muốn có một đứa con trai.

Nhưng có lẽ do thuở nhỏ nuôi dưỡng không tốt, dù đã sống an nhàn sung túc ở Giang phủ nhiều năm, qua một năm, ta vẫn chưa thể mang thai.

Ta cảm thấy có lỗi với gã, gã đối với ta rất tốt, mà ta lại chẳng thể sinh cho gã một đứa con nối dõi.

Giang Tiêu biết ta suy nghĩ nhiều, nên luôn dịu giọng an ủi: “A Lê, đừng buồn. Chúng ta còn trẻ, tương lai còn dài.”

Phu thê tình thâm, tương lai còn dài, ta vẫn luôn nghĩ như vậy.

Nhưng với nam nhân, nói đổi là đổi.

Giang Tiêu về nhà ngày càng trễ, dẫu có về cũng chỉ nghỉ lại ở phòng riêng.

Bé Huệ lại chuyển về ngủ cùng ta.

Tết Trung Thu năm ấy, sau khi ăn xong bữa cơm đoàn viên, Giang Tiêu liền ra ngoài.

Bé Huệ nằng nặc đòi đi thả hoa đăng, ta bèn đưa nó ra bờ Hoài Hà.

Ánh trăng soi sáng, đèn hoa rực rỡ, từ đằng xa trên một chiếc hoa thuyền là bóng dáng hai người đang âu yếm.

Ta lau đi giọt lệ trên khóe mắt, định bế bé Huệ rời đi, nhưng đứa nhỏ lại chỉ vào chiếc hoa thuyền ấy lớn tiếng hỏi: “Nhị nương, kia có phải phụ thân không?”

Mọi người xung quanh quay lại nhìn, lập tức hiểu rõ người trên thuyền là ai.

Tiếng bàn tán xì xào nổi lên, ta lấy tay áo che mặt bé Huệ, hoảng hốt rời khỏi bờ sông.

Trung Thu đêm ấy, phú hộ Giang Tiêu bị chính thất và trưởng nữ bắt gặp đang ôm ấp nữ tử khác.

Khắp ngõ lớn ngõ nhỏ ở Hoài Châu đều bàn tán chuyện này, ta đã nửa tháng không đưa bé Huệ ra ngoài.

Bé Huệ hỏi ta: “Phụ thân không phải rất thích Nhị nương hay sao? Vì sao phụ thân không cùng người đi thả hoa đăng, lại đi ôm tỷ tỷ kia?”

Thì ra trong mắt trẻ nhỏ, gã thật sự từng thích ta. Trước đó, ta cũng ngây ngô nghĩ như vậy.

Tiếng xấu truyền đến tai lão phu nhân, bà mắng ta: “Đều là tại ngươi không sinh được con trai, nếu không nó sao đến nông nỗi như thế.”

Khoảnh khắc ấy ta mới hiểu ra, những gì mà lão phu nhân từng đối tốt với ta, chẳng qua đều không phải xuất phát từ tấm lòng.

Nhưng ta chưa từng ngăn cản gã nạp thiếp. Không bao lâu sau ta đã hiểu, điều gã muốn không phải là một tiểu thiếp.

2

Hôm ấy, sau khi ta dỗ bé Huệ ngủ xong, gã đột ngột đến.

Ân ái đến tận nửa đêm, mồ hôi ướt đẫm cả người, ta chợt nhớ ra phải đứng dậy mở cửa sổ cho thông khí.

Gã bỗng nhiên cất lời: “Ta định cưới nữ nhi của Trần Huyện lệnh làm chính thê.”

Gió từ ngoài cửa sổ ùa vào, ta rùng mình một cái, từ đỉnh đầu lạnh đến tận gót chân.

Cưới chính thê? Vậy ta là gì?

Ta nhàn nhạt đáp lại một tiếng: “Được. Thư hòa ly hay là hưu thư, ngươi cho ta thứ nào cũng được.”

Gã lại có vẻ như không hiểu: “Đã bao giờ ta nói muốn hòa ly với nàng? Nàng ấy vào phủ làm bình thê, nàng vốn chẳng giỏi quán xuyến, sau này cứ để nàng ấy thay nàng chia sẻ mọi việc.”

Ta là chỉ nữ nhi của một con bạc chốn thôn dã, sao có thể sánh ngang cùng thiên kim tiểu thư của huyện quan.

Dù ta bằng lòng, thì vị tiểu thư họ Trần ấy chắc chắn cũng chẳng đồng ý.

Nào ngờ tình cảm bọn họ lại sâu đậm đến vậy.

Bảy ngày sau, Giang Tiêu cưới người về phủ.

Vì là bình thê, ta không tiện ra dự lễ, nhưng bé Huệ sau khi về lại nói với ta: “Nhị nương, tân nương tử của phụ thân chính là tỷ tỷ trên thuyền hoa đêm hôm đó.”

Đứa nhỏ không vui, phụng phịu lẩm bẩm: “Phụ thân bắt con gọi người ấy là mẫu thân, rõ ràng con đã có nhị nương rồi mà.”

Tay ta đang lau mồ hôi cho bé Huệ cũng khựng lại, nhưng vẫn chỉ có thể dịu giọng dặn dò: “Tân nương tử cũng là mẫu thân của con, bé Huệ phải nghe lời phụ thân.”

Ta từng cho rằng chỉ cần ta nhẫn nhịn, mọi chuyện sẽ qua đi.

Nhưng đến bữa trưa ngày hôm sau, tân nương tử đã ngồi vào chỗ của ta, nhìn ta cất lời: “Thẩm thị, phu quân là niệm tình xưa mới để ngươi ngang hàng cùng ta, nhưng từ nay ta mới là chủ mẫu của Giang phủ, còn ngươi chỉ là một tiểu thiếp trong phủ.”

Ta đưa mắt nhìn lão phu nhân và Giang Tiêu, sắc mặt của cả hai đều lạnh nhạt, xem như đã ngầm chấp thuận.

Ta đứng dậy, khẽ đáp: “Thiếp đã rõ, chủ mẫu.”

Thiếp thất vốn không có tư cách ngồi vào bàn, ta chỉ đành đứng một bên, gắp thức ăn cho bé Huệ.

Bé Huệ mím môi, sắp khóc, ta vội dỗ dành: “Bé Huệ ngoan, nhị nương không đói, lát nữa sẽ ăn.”

Similar Posts

  • Chiếm Hữu Rộng Lượng

    Tôi là một con bệnh kiều chính hiệu, lại còn lắm lời.

    Kỳ nghỉ đến, ngày nào tôi cũng réo “mẹ” ba trăm lần, đến mức bà phát điên.

    Cuối cùng, mẹ tự lái xe vượt ngàn cây số, lừa tôi sang tỉnh khác rồi… vứt luôn.

    “Thật ra con có một ông chồng hôn ước đấy, qua mà làm phiền nó đi.”

    Vừa dứt lời, quay đầu lại – một gương mặt cực kỳ lạnh lùng, đẹp đến nghẹt thở xuất hiện trước mắt tôi.

    Tôi lập tức nổi máu chiếm hữu, mỗi ngày dính lấy người ta như hồn ma báo oán:

    “Báo cáo đi! Mau báo cáo! (nổi điên)”

    “Vừa chat với ai đấy? Nửa tiếng không trả lời tin nhắn là sao hả? (tra hỏi)”

    “Tối qua trong mơ tôi thấy có con nào hôn anh! Nó là ai?! (đen tối)”

    “Giải thích! Nói một câu thôi khó lắm à, hả?! (nghẹt thở)”

    Quản gia nhìn thiếu niên đã sắp hết hồn vía, nhỏ nhẹ nhắc:

    “Tiểu thư, cậu nhà chúng tôi… là người câm mà!”

  • Mười Ba Năm Không Lối Thoát

    Năm tôi tốt nghiệp cao học, tôi đăng ký kết hôn với thầy hướng dẫn của mình – Vương Lâm Thăng, người hơn tôi ba mươi tuổi.

    Sau khi cưới, ông ấy chăm sóc tôi như chăm con gái.

    Nhờ có sự hỗ trợ của ông ấy, chưa đến ba năm, tôi đã được thăng chức thành giáo sư.

    Người thân, bạn bè đều nói tôi có số hưởng.

    “Nếu không phải lấy viện trưởng Vương, thì một cô gái xuất thân từ vùng núi nghèo như cô làm sao có thể trở thành giáo sư ở cái tuổi này?”

    Nhưng không ai ngờ được rằng—

    Vào đêm kỷ niệm hai mươi năm ngày cưới, tôi đã chém Vương Lâm Thăng thành từng mảnh.

    Tôi bỏ bộ phận sinh dục của ông ta vào đĩa thức ăn của con chó cưng trong nhà.

    Rồi gọi điện báo cảnh sát.

  • Âm Mưu Sau Những Miếng Thạch

    Trên chuyến tàu cao tốc trở về nhà sau chuyến công tác, tôi đang lướt điện thoại thì nhìn thấy một bài đăng:

    【Cho trẻ hai tuổi ở nhà ăn thạch nếu không cẩn thận bị nghẹn dẫn đến hậu quả nghiêm trọng, có bị kết án không?】

    Bình luận được yêu thích nhất là:

    【Tất nhiên là không rồi! Chuyện này thuộc về việc nội bộ trong gia đình mà!】

    【Chuyện trong nhà thì làm sao mà phạm tội được! Chỉ cần bạn cắn răng khẳng định là không cố ý, dù có mất mạng thì cũng là tai nạn thôi!】

    Tôi khẽ nhíu mày, trong lòng có chút lạnh lẽo…

    Đây chẳng phải là có âm mưu phạm tội sao?

    Ngay lúc tôi định ấn nút báo cáo thì điện thoại bỗng reo lên:

    “Không ổn rồi không ổn rồi, bé Noãn Noãn hình như không thở được nữa!”

  • Bạn Cùng Phòng Khác Giới Của Tôi

    Tôi đang du học ở Anh, ngoài giờ còn làm food blogger bán thời gian.

    Nhưng mỗi lần nấu xong đồ ăn đều dư rất nhiều, thế là tôi lại mang phần thừa cho ông bạn cùng phòng cao lãnh kia.

    Hôm đó cũng vậy, tôi bưng bánh ngọt sang, gõ cửa phòng cậu ta như mọi lần.

    Bất ngờ trước mắt hiện ra dòng bình luận:

    “Thật tội nghiệp cho Thái tử gia đất Kinh, bị ba mẹ bắt ép ra nước ngoài rèn luyện. Nhưng cậu ta mắc chứng sợ xã hội, không dám ra ngoài ăn cơm, lại không biết nấu nướng, ngày nào cũng lên mạng đăng status: ‘Tôi cần đồ ăn’, suýt nữa chết đói trong nhà luôn rồi.”

    “May mà gặp được bạn cùng phòng là một tay sành ăn, coi như cứu được mạng nhỏ của cậu ta.”

    “Cười chết tôi! Trước còn đòi khóc lóc đòi về nước, giờ ngày nào cũng canh giờ ngồi chờ cơm trước cửa phòng. Ba mẹ đích thân sang đón cũng không chịu về. Hôm qua còn tự tay xé luôn hộ chiếu.”

    “Hôm nay là bánh ngọt hả? Chắc lại làm cậu ta sướng ngất đây mà.”

    Tôi: “???”

  • Ánh Nắng Mang Tên Anh

    “Tôi, Lý Tri Thu, một nhân viên văn phòng bình thường không có gì nổi bật, bạn trai thì là công tử bậc nhất đất Kinh—Lục Tử Ương.Mỗi ngày, tôi đều cẩn thận đóng vai ‘nàng dâu vụng về chẳng biết gì, chỉ biết ở nhà làm lười’ – một bông hoa trắng ngây thơ trước mặt anh ấy.”

    Cho đến khi tập đoàn gia tộc gọi tôi trở về nước thừa kế khối tài sản nghìn tỷ.

    Trên bàn đàm phán thu mua công ty đối thủ, tôi đang tận hưởng cảm giác thỏa mãn khi khiến phó tổng đối phương cứng họng không nói nên lời.

    Điện thoại sáng lên, là Lục Tử Ương: 【Bảo bối, hôm nay có tăng ca không?】

    Tôi lập tức trả lời: 【Ừm ừm, sếp tâm trạng không tốt, chắc phải tăng ca, huhuhu】

    Tin nhắn vừa gửi xong, người đàn ông ngồi cuối bàn đối diện, từ nãy đến giờ luôn im lặng, đặt điện thoại xuống.

    Anh ta ngẩng đầu lên, khuôn mặt điển trai quen thuộc đến không thể quen thuộc hơn, lúc này đen như đáy nồi.

    「Anh ngồi ngay trước mặt em đấy.」

    「Vợ à, em diễn sâu ghê ha?」

    Tôi là Lý Tri Thu, hiện đang tham gia một thương vụ thu mua trị giá 30 tỷ.

    Quá trình không mấy suôn sẻ.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *