Trở Về

Trở Về

Mẹ Triệu kể, bà tìm thấy tôi trong một chiếc sọt rau ở chợ, lúc hai giờ sáng, phía trên còn đè một chiếc ô rách.

Chú cảnh sát trực ca đêm hôm đó – chú Chu – nói hôm ấy gió buốt như dao. Trên người tôi chỉ có một mảnh giấy:

“Nuôi không nổi nữa, mong người tốt cho một miếng ăn.”

Sau khi tìm cha mẹ ruột tôi không có kết quả, mẹ Triệu bế tôi về Viện phúc lợi ở phía nam thành phố.

Viện đông trẻ, tôi được đánh số mười ba, biệt danh “Mười Ba”.

Tôi ở đó đến ba tuổi, gầy gò đến mức cái đầu nặng hơn cổ, đi đứng lúc nào cũng lảo đảo.

Mẹ Triệu sợ tôi sống không nổi, ban đêm bế tôi vào phòng trực, một thìa một thìa đút cháo loãng.

1

Năm ba tuổi, có một cặp vợ chồng công nhân mất việc tới nhận nuôi.

Người đàn ông họ Hứa, người phụ nữ họ Trần.

Họ đặt cho tôi cái tên Hứa Niệm, mong tôi nhớ ơn ngôi nhà mới.

Nhà mới ở khu tập thể nhà máy dệt cũ phía tây thành phố.

Dãy nhà gạch đỏ, hành lang tối om, chuột chạy rầm rập.

Bố Hứa làm khuân vác xi măng ở công trường, mẹ Hứa bán quẩy ở đầu phố, ngày tháng chật vật.

Họ đối xử với tôi không hẳn tốt, cũng chẳng hẳn tệ.

Trong bữa cơm, bố Hứa hay nói: “Ăn nhiều lên, đừng để thừa.”

Từ năm năm tuổi tôi đã làm việc nhà, đứng trên ghế nhỏ rửa bát.

Mùa đông nước lạnh, tay tôi nứt nẻ đầy vết, nhưng chưa bao giờ khóc.

Năm sáu tuổi, mẹ Hứa mang bầu, sinh một em trai.

Hễ em khóc, tôi phải cõng em trên lưng mà nhóm bếp nấu cơm.

Một lần em trai sốt cao, bố Hứa ôm đi viện trong đêm, bỏ tôi ở nhà một mình.

Hôm sau họ về bảo: “Em trai phải uống sữa bột nhập khẩu, nhà mình không đủ tiền.”

Đêm đó, bố Hứa ngồi ở cầu thang hút thuốc, tàn thuốc lập lòe trong bóng tối.

Sáng hôm sau, ông dắt tôi trả lại viện phúc lợi, nói: “Con nhiều quá, nuôi không xuể.”

Mẹ Triệu không trách, chỉ vỗ lưng tôi: “Về cũng tốt.”

Năm ấy tôi bảy tuổi, đã biết ghi nhớ.

Quay lại viện phúc lợi, tôi học được nguyên tắc sinh tồn đầu tiên: đừng trông chờ vào bất kỳ ai.

Trong viện bọn trẻ chia bè kéo cánh, tôi nhỏ con, hay bị cướp phần ăn.

Có lần bị xô ngã cầu thang, trán tôi vỡ, máu chảy che mắt.

Tôi quệt tay, nhặt đá ném trả, khiến thằng bé kia sợ khóc.

Từ đó tôi có biệt danh “Con điên Mười Ba”.

Mẹ Triệu không đánh, chỉ lặng lẽ bôi thuốc đỏ cho tôi, dặn: “Cứng rắn thì tốt, nhưng đừng hóa điên thật.”

Tám tuổi, chương trình phổ cập giáo dục đến viện.

Thầy cô bảo tôi đủ tuổi đi học.

Tôi mặc đồng phục cũ người ta quyên tặng, giày to hơn chân hai cỡ, đi kêu lẹp xẹp.

Bài kiểm tra đầu tiên, toán văn tôi đều được điểm tuyệt đối.

Thầy cô ngạc nhiên, dán ảnh tôi ở bảng tin.

Giờ ra chơi, tôi lén ra xem.

Kính bảng tin hắt bóng, soi rõ mái tóc rối bù và đôi mắt sáng rực của tôi.

Chín tuổi, viện có tình nguyện viên – chị sinh viên tên Tô Chỉ.

Chị tóc dài, biết chơi piano.

Mỗi thứ bảy, chị dạy tôi đọc nốt nhạc, bảo: “Ngón tay em dài, hợp đánh đàn.”

Trong viện có cây organ cũ, thiếu phím.

Chị gõ bản Twinkle Twinkle Little Star cho tôi nghe.

Tôi lén luyện vào giờ trưa, luôn bị bọn trẻ lớn chế giễu là mơ mộng.

Mười tuổi, viện có thêm em nhỏ mới vào, tên Tiểu Đa, bị bại não, chảy dãi liên tục.

Mọi người ghét bỏ, tôi bón cho em ăn, lau dãi, đêm nghe em khóc thì vỗ lưng.

Mẹ Triệu nói tôi mềm lòng.

Tôi bảo: “Nó còn ít người cần hơn con.”

Mười một tuổi, chị Tô Chỉ tốt nghiệp, tặng tôi quyển nhạc phổ.

Trang đầu chị viết:

“Tiểu Niệm, đừng để người khác định nghĩa em.”

Tôi trùm chăn, bật đèn pin đọc, nước mắt rơi loang cả giấy, khô lại nhăn nhúm.

Mười hai tuổi, Nhà thiếu nhi thành phố tuyển học viên học nhạc miễn phí, tôi giơ tay xin.

Thầy nhìn ngón tay tôi, gật đầu.

Mỗi thứ tư, tôi bắt xe buýt bốn mươi phút tới đó học đàn.

Đông trời lạnh, xe không có sưởi.

Tôi ôm tập nhạc trong chiếc áo bông cũ, như ôm báu vật.

Mười ba tuổi, buổi diễn báo cáo của Nhà thiếu nhi, tôi chơi bản Mariage d’Amour.

Dưới khán đài vỗ tay vang dội.

Xong xuôi, một người đàn ông đeo kính đen đến, bảo: “Bé gái, có muốn đi thi không?”

Ông tự xưng Lưu Tổng, mở công ty văn hóa.

Ông chụp vài tấm ảnh, nói tôi giống vai nữ chính lúc nhỏ trong một bộ phim.

Similar Posts

  • Nuôi Nhầm Tiểu Bạo Quân, Ta Được Phong Làm Hoàng Hậu

    Ta đã vô tình nuôi hỏng nam chính.

    Theo kịch bản trong sách, bây giờ hắn đáng lẽ phải ngồi trong Kim Loan điện, sát phạt quyết đoán, thống lĩnh giang sơn.

    Chứ không phải như thế này, ít nhất hắn cũng không nên ngồi ngả nghiêng trên long ỷ, quay sang than thở với ta:

    “Bao giờ quốc khố của trẫm mới có tiền đây?”

    “Dạo này văn võ bá quan chẳng ai đi trễ cả, trẫm còn chẳng có lý do để khấu trừ bổng lộc.”

    “Hay là… bắt đại một tên tham quan để xét nhà?”

  • Con Gái Biến Mất Trong Nồi Canh

    Con gái tôi bị tai nạn giao thông, bị thương rất nặng.

    Cô bạn thân từ quê đặc biệt mang đến một con gà mái già để thăm nom.

    “Gà này là gà thả vườn, nuôi bằng ngô thóc, rất bổ cho cơ thể.”

    “Gà này khó giết lắm, nhớ kỹ là trước khi hầm phải giết nó vài lần.”

    Vì muốn bồi bổ cho con, tôi—một người đến gián còn chẳng dám đập—đã tự tay vặn gãy cổ con gà mái, rồi lo lắng đến mức đâm thêm mấy nhát dao cho chắc.

    Thế nhưng khi tôi xách nồi canh đến phòng bệnh của con gái, trước mắt tôi lại là thi thể không đầu của con, đầy những lỗ máu trên người.

    Cô bạn thân hét toáng lên, mở nắp nồi canh tôi mang theo—bên trong toàn là máu tươi, và đầu con gái tôi đang nằm im lặng giữa đó.

    “Tống Lan! Tớ bảo cậu giết gà, chứ ai bảo cậu giết người—”

    Chồng tôi nghe tin vội vã chạy đến, không nói một lời đã tát tôi một cái trời giáng:

    “Chỉ vì con bé cãi nhau với cô, cô liền ra tay giết nó? Cô còn xứng làm mẹ à? Cô là súc sinh!”

    Tôi nhìn hình ảnh phản chiếu của mình trên tấm kính—cả người đầy máu, trong kẽ móng tay còn dính tóc con gái.

    Nhưng tôi rõ ràng nhớ mình chỉ giết một con gà mà thôi, tại sao lại thành con gái ruột của mình?!

    Tôi không thể chấp nhận sự thật, cố vùng vẫy để đến đồn cảnh sát báo án, muốn rửa sạch tội danh.

    Nhưng trong đoạn ghi hình camera giám sát, chính tôi—tự tay vặn đầu con gái, rồi dùng dao đâm vào người con bé.

    Tôi bị cảnh sát bắt đi, cuối cùng bị tuyên án tử hình vì tội giết người.

    Lần nữa mở mắt ra, tôi quay trở lại thời điểm bạn thân vừa mang con gà đến thăm.

  • Ba Năm Tình Cũ Và Một Nghìn Sính Lễ

    Quốc khánh năm đó, tôi theo bạn trai về nhà ra mắt, vừa bước vào đã bị bà nội anh ta kéo tay khóc lóc.

    “Bà già này chắc sống không được bao lâu nữa, trước khi chết chỉ mong bế được chắt thôi. Con định khi nào cưới cháu bà đây?”

    Tôi hỏi thẳng bạn trai.

    “Xe, nhà, tiền sính lễ chuẩn bị xong chưa?”

    Bà nội anh ta liếc tôi, bĩu môi nói.

    “Con gái bây giờ sao mà thực dụng thế, nhà xe chẳng phải nhà con có sẵn sao? Lấy của nhà mình một căn cũng được rồi.

    Còn sính lễ, bà tiết kiệm được có một nghìn, con cứ cầm lấy hết đi.”

    Tôi cười nhìn bạn trai.

    “Anh nghĩ sao?”

    Bạn trai khoác vai tôi, nói.

    “Bà tuổi già cả rồi, em cứ chiều bà một lần cho xong.”

  • Mười Lăm Năm Nuôi Người Khác

    Bán nhà đi.”

    Bố đặt đũa xuống.

    Giọng rất bình thản, như đang nói ngày mai sẽ mưa.

    Tôi sững người.

    “Hả?”

    “Nhà, bán.” Ông cầm cốc nước uống một ngụm, “Thiếu tiền, cần gấp.”

    Năm triệu. (~20 tỷ)

    Căn nhà duy nhất của gia đình tôi. Căn nhà mà mẹ đã trả khoản vay suốt hai mươi năm.

    Tôi quay sang nhìn mẹ.

    Bà không ngẩng đầu.

    Không ngạc nhiên. Không chất vấn. Thậm chí cũng không buông đũa.

    Gắp một miếng thức ăn, nhai chậm rãi.

    Như thể nghe một chuyện bà đã biết từ lâu.

  • Bạn Trai Tôi Vốn Dĩ Không Thuộc Về Tôi

    Vào tháng thứ ba của cuộc tình mặn nồng với Lục Kiến Xuyên, tôi đột nhiên trọng sinh quay về cái đêm được anh tỏ tình.

    Đang định ôn lại khoảnh khắc lãng mạn ấy, trước mắt tôi bỗng hiện lên các dòng bình luận bay:

    【Bé cưng đáng thương vẫn chưa biết gì, người mà Lục Kiến Xuyên vốn định tỏ tình không phải là cô ấy.】

    【Lục thiếu gia thật ra thích chị gái của cô ấy, bé cưng chẳng qua là phương án dự phòng Plan B lựa chọn E, là người qua đường Giáp bị dẫm dưới chân thôi…】

    【Tình yêu là giả, tiền mới là thật! Bé cưng ơi thà vơ vét một mẻ rồi mở ra mùa xuân mới còn hơn!】

    Tôi thấy chí lý vô cùng, quyết tâm dồn sức kiếm tiền, tích cực tìm đường chuồn.

    Ngày tôi đề nghị chia tay, giọng Lục Kiến Xuyên bình thản đến lạ lùng:

    “Được rồi vợ ơi, anh biết rồi,”

    “Bữa sáng ở trên bàn, quần áo ở trên giường,”

    “Còn anh á?”

    “Anh đang trên đường đi nhảy s ô n g t u v a n đây.”

  • Chiếc Áo Mặc Ngược Và Cuộc Hôn Nhân Đúng Sai

    Buổi tụ họp gia đình vào thứ Sáu, Triệu Nhất Phàm đến muộn.

    Anh cởi áo khoác đưa cho phục vụ, tôi thấy chiếc áo len bên trong anh mặc bị ngược.

    Chiếc áo đó phải nhìn kỹ đường may ở vai mới phân biệt được đâu là mặt trước, đâu là mặt sau.

    Sáng nay tôi đưa áo cho Triệu Nhất Phàm, tận mắt thấy anh mặc – rõ ràng khi đó là mặc đúng.

    Vậy anh ta đã cởi áo lúc nào? Và vội vã mặc lại khi nào?

    Tim tôi bất giác trĩu nặng:

    Triệu Nhất Phàm ngoại tình sao?

    Nhưng anh ấy ngày nào cũng về nhà, luôn báo cáo đầy đủ, chẳng khác gì trước.

    Không, có điểm khác thường: Triệu Nhất Phàm có nhu cầu cao.

    Từ lần tôi nghi mình có thai, đã từ chối gần gũi với anh.

    Đã gần một tháng rồi.

    Con trai tôi, bé Xuyên Xuyên 6 tuổi, chạy lại kéo tay tôi:

    “Ba về rồi nè mẹ, mình ăn cơm chưa?”

    Mẹ chồng tôi cười hỏi:

    “Tiểu Du à, con nói có chuyện vui muốn thông báo mà?”

    Mọi người đều nhìn tôi, chờ tôi nói.

    Lẽ ra tôi nên mỉm cười thông báo tin mình mang thai.

    Nhưng tôi chỉ chìa tay ra với Triệu Nhất Phàm:

    “Cho em mượn điện thoại anh chút.”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *