Năm Năm Bên Rìa Trái Tim

Năm Năm Bên Rìa Trái Tim

Vào ngày kỷ niệm năm năm, tôi đã phát hiện một chiếc điện thoại cũ trong két sắt của Lục Cảnh Thâm.

Mật khẩu là ngày sinh của mối tình đầu của anh ta.

Bên trong lưu giữ tất cả những kỷ niệm ngọt ngào của họ trong quá khứ.

Còn trong album ảnh hiện tại của anh, thậm chí không có lấy một tấm hình của tôi.

“Lâm Khê, lén xem đồ riêng tư của người khác, em thấy thú vị lắm sao?”

Tôi quay đầu nhìn người đàn ông đang đứng ngoài cửa, không cãi vã cũng không náo loạn.

Chỉ bình tĩnh nói: “Chúng ta ly hôn đi.”

Lục Cảnh Thâm xóa sạch dữ liệu điện thoại ngay trước mặt tôi, sắc mặt lạnh nhạt, không thể nhìn ra cảm xúc.

“Giờ thì được chưa?” Anh ta hỏi tôi, “Còn muốn ly hôn nữa không?”

Tôi nghiêm túc gật đầu, “Muốn.”

“Gần được rồi đấy, đừng làm loạn nữa.”

Lục Cảnh Thâm nhíu mày, có chút không kiên nhẫn.

“Nghe lời đi, cuối năm sau khi dự án kết thúc, anh sẽ tranh thủ đưa em đi Hokkaido ngắm tuyết, được chứ?”

Thấy tôi mãi không phản ứng gì.

Lục Cảnh Thâm nhếch mép cười, mang theo vẻ tùy tiện quen thuộc, đầu ngón tay khẽ gõ lên trán tôi.

“Lần này không lừa em đâu, thật đấy.”

Tôi có chút buồn cười.

Lần này không lừa tôi?

Thì ra anh cũng biết, trước đây đã lừa tôi biết bao nhiêu lần rồi.

Đã hứa bao lần sẽ đi Hokkaido ngắm tuyết, anh cứ lần lữa hết năm này qua năm khác.

Hẹn hò xem phim, mãi mãi chỉ có mình tôi đứng đợi ngoài rạp đến giờ chiếu.

Nói sẽ đến đón tôi, cuối cùng tôi bị mưa lớn dội ướt cả người vẫn chẳng thấy bóng dáng xe anh đâu.

Những gì đã hứa với tôi, Lục Cảnh Thâm luôn là người thất hứa.

Thế mà giờ đây, anh lại nghĩ rằng nói ra mấy lời này là ban ơn, là phần thưởng.

“Không cần đâu.” Tôi hít sâu một hơi, kiên quyết lặp lại, “Lục Cảnh Thâm, em muốn ly hôn.”

Lần này, sắc mặt người đàn ông trở nên lạnh lùng, hoàn toàn mất hết kiên nhẫn.

“Lâm Khê, em đúng là không thể nói lý.”

“Muốn đi Hokkaido thì đi, không đi thì thôi, anh đã cho em cơ hội rồi.”

“Đến lúc đó đừng có khóc lóc nói anh không làm những điều đã hứa với em.”

Nói xong, anh cầm lấy áo khoác trên sofa, quay người rời đi.

Ngay cả bữa tối được tôi chuẩn bị tỉ mỉ theo khẩu vị anh, cũng không động đến một miếng.

Tôi cũng chỉ lặng lẽ im lặng.

Lần đầu tiên, tôi không níu kéo anh lại như trước, dù chỉ là thêm một phút.

Lục Cảnh Thâm bước đến cửa, bước chân hơi khựng lại, quay đầu nhìn tôi một cái.

Tôi đã tự ngồi xuống, cầm đũa lên, yên tĩnh bắt đầu ăn cơm.

Cánh cửa bị anh đập mạnh.

Như đang trút giận điều gì đó.

Trái tim từ lâu đã không còn đau nữa, chỉ còn lại một mảnh hoang vu.

Trước đây tôi luôn nghĩ, một người như Lục Cảnh Thâm, cao cao tại thượng…

…sẽ không bao giờ vướng bụi trần.

Nhưng hóa ra, anh ấy cũng từng vì người con gái mình yêu mà vào bếp.

Chỉ để đổi lấy một lời khen ngợi từ cô ấy.

Những vết cắt trên tay, những nốt phồng do bỏng nước nóng, dường như đều trở thành huân chương của tình yêu.

Anh cũng từng nói những lời tình cảm thật ngây thơ:

“Vì người mình thích mà vào bếp, thật sự rất hạnh phúc.”

“Anh muốn nấu ăn cho Vãn Tình cả đời, nuôi cô ấy mập lên, như vậy sẽ không ai giành cô ấy với anh nữa.”

Xem xong những dòng ghi chép đó, tôi mới lần đầu tiên nhận ra rõ ràng…

Mình thật giống một trò cười.

Hôm sau, tôi hẹn cô bạn thân là luật sư ra quán cà phê, nhờ cô ấy soạn giúp đơn ly hôn.

“Cậu với anh ta sao thế? Lần này nghiêm trọng vậy à?”

Bạn thân ngạc nhiên tròn mắt.

Cô ấy hiểu rõ nhất tôi yêu Lục Cảnh Thâm nhiều đến mức nào.

Trước đây mỗi lần cãi nhau, cùng lắm chỉ là chiến tranh lạnh một thời gian.

“Tớ thật sự mệt rồi.” Tôi nhìn ra dòng xe cộ tấp nập ngoài cửa sổ, “Cậu biết không, cô ta về nước rồi.”

Chỉ một đại từ “cô ta”, bạn thân đã hiểu.

Diệp Vãn Tình.

Mối tình khắc cốt ghi tâm của Lục Cảnh Thâm.

Cái tên này giống như một cây kim nhỏ, cắm vào tim tôi.

Không chảy máu, nhưng lại khiến tôi đau âm ỉ từng lúc.

Tôi thậm chí chưa từng gặp cô ấy một lần nào, nhưng sự tồn tại của cô ấy đã ảnh hưởng đến tôi suốt năm năm trời.

Lục Cảnh Thâm nói không gian riêng tư rất quan trọng, vậy mà anh từng chia sẻ một tài khoản nhạc với Diệp Vãn Tình.

Similar Posts

  • Họa Huyết Thống

    Ngày tôi được đón về hào môn, “giả thiên kim” khóc như mưa gió.

    Tôi nhẩm tính một chút: “Em gái à, ấn đường em đen kịt, hôm nay không nên khóc.”

    Cả nhà mắng tôi mê tín, ba phút sau, giả thiên kim giẫm lên váy mình, ngã lăn từ trên cầu thang xuống, bị chẩn đoán chấn động não nhẹ.

    Ba mẹ kinh ngạc: “Con gái, con biết xem tướng à?!”

    Tôi lấy mã QR ra: “Công đức tùy tâm, mỗi quẻ 8888.”

    Ngày giả thiên kim xuất viện, cô ta nói tôi nguyền rủa cô ta.

    Tôi mỉm cười: “Đúng vậy, người vay vận thì nhất định sẽ bị chủ vận phản phệ. Em gái, em không biết à?”

  • Trọng Sinh Ngoài Hoang Đảo

    Công ty tổ chức hoạt động xây dựng đội nhóm thì bất ngờ gặp bão, cả đoàn bị trôi dạt đến hoang đảo. Là một bậc thầy sinh tồn nơi hoang dã, vậy mà tôi lại bị mọi người chửi rủa rồi ruồng bỏ.

    Chỉ có cô thư ký riêng của bạn trai tôi, tự xưng là “Nữ hoàng tinh linh” có thể giao tiếp với động thực vật, nước mắt lưng tròng nắm chặt tay tôi níu lại:

    “Phó tổng Giang, kỹ năng sinh tồn của chị lỗi thời lắm rồi, hành động một mình rất nguy hiểm. Vì sự an toàn của chị, tôi không thể để chị rời đi một mình.”

    Tôi lạnh lùng cười khẩy từ chối. Mọi người đều mắng tôi là kẻ vong ân bội nghĩa, không biết phân biệt tốt xấu, nhưng tôi hoàn toàn thờ ơ, quay người đi thẳng vào khu rừng nhiệt đới đầy rẫy rắn rết côn trùng.

    Kiếp trước, mọi người trong công ty đều chỉ trích tôi, nói rằng chính vì tôi ham cảm giác kích thích nên mới khiến cả đoàn mắc kẹt trên đảo hoang.

    Tôi hiểu được sự hoảng loạn khi bị kẹt trên đảo, không tranh cãi, chỉ một lòng tìm cách kiếm thức ăn, dẫn dắt mọi người sống sót chờ được cứu.

    Thế nhưng mỗi lần tôi sắp tìm được thức ăn, thư ký của bạn trai tôi đều kịp thời lên tiếng chỉ ra vị trí đó.

    Cách cô ta tìm ra lại giống hệt với kết luận tôi vừa phân tích.

    Cô ta rêu rao thân phận thật của mình là “Nữ hoàng tinh linh”, có thể trò chuyện với động thực vật. Việc nhanh chóng tìm thấy thức ăn là nhờ sự giúp đỡ của chúng.

    Tôi không tin, dốc hết sức giành lấy thức ăn trước, nhưng lần nào cũng bị biến thành công dã tràng cho cô thư ký.

    Thấy tôi chẳng có tác dụng gì, lại còn nhiều lần nghi ngờ thân phận “Nữ hoàng tinh linh”, các đồng nghiệp liền trút hết tức giận lên tôi.

    Bọn họ đẩy tôi xuống vực, tôi rơi xuống biển và mất mạng.

    Mở mắt ra lần nữa, tôi đã quay về đúng khoảnh khắc cô thư ký tuyên bố mình là “Nữ hoàng tinh linh”.

  • Người Nói Dối Trước

    Khi bắt đầu phỏng vấn, tôi mới phát hiện người đối diện là bạn trai cũ bị tôi đá cách đây 5 năm.

    “Anh Cố, động lực khởi nghiệp của anh là gì?”

    “Kiếm thật nhiều tiền, để có thể vung vào mặt bạn gái cũ.”

    “Vì để trả thù sao?”

    “Không, vì muốn hỏi cô ấy rằng có muốn quay lại hay không.”

  • Ba Mũi Tên Định Sinh Tử

    Trên bãi săn, vị hôn phu vì muốn giúp con gái ân sư săn được một con tuyết lang, liền giương cung bắn thẳng một mũi tên vào ngực ta.

    Trời đất chứng giám, ta thật sự không để ý đó là chàng.

    Ta lập tức phản tay bắn liền ba mũi.

    Một mũi uy hiếp tuyết lang.

    Một mũi bắn rơi ám khí.

    Một mũi bắn ch/ ếc kẻ đánh lén.

  • Chỉ Cầu Một Chốn Bình Yên

    Ta và Phó Thanh Diễm là thanh mai trúc mã, lớn lên bên nhau từ thuở ấu thơ.

    Cho đến khi hắn đem lòng yêu một nữ tử hoàn toàn khác biệt với ta.

    Hắn vì nàng mà vung tay tiêu ngàn vàng, cùng nàng rong ruổi trên lưng ngựa.

    Có người nhắc đến ta trước mặt hắn, Phó Thanh Diễm chỉ hờ hững đáp: “Tống Thập An quá mức đoan trang, nhạt nhẽo như nước lã, chẳng có chút thú vị.”

    Sau này, ta như ý gả vào Phó gia, chỉ là tân lang đã chẳng còn là hắn. Phó Thanh Diễm mắt đỏ hoe chất vấn ta vì sao không còn yêu hắn nữa.

    Ta mỉm cười, trả lời hắn bằng chính những lời khi xưa hắn từng nói: “Yêu ngươi ư? Chuyện này, thật chẳng thú vị gì.”

  • Tiểu Thư Giả Và Khoản Nợ Thật

    Việc đầu tiên tôi làm sau khi sống lại, chính là từ chối khoản sinh hoạt phí ba mươi ngàn mà bố mẹ định chuyển cho, sau đó quay sang vay một khoản nợ khổng lồ trên mạng.

    Chỉ bởi kiếp trước, bạn cùng phòng của tôi đã liên kết với một hệ thống, có thể hoán đổi tiền tôi nhận được thành tiền của cô ta.

    Bất kể bố mẹ chuyển bao nhiêu tiền cho tôi, số dư trong thẻ vẫn luôn chỉ có đúng ba trăm.

    Trong khi đó, cô ta lại dựa vào số tiền của tôi để trở thành tiểu thư khuynh đảo toàn trường, yêu đương với nam thần học viện, còn quay lại bôi nhọ tôi là học sinh nghèo độc ác được cô ta cưu mang.

    Tôi phẫn nộ mở phần lịch sử chuyển khoản mà bố mẹ đã gửi để chứng minh, nhưng hoảng hốt phát hiện ra tất cả con số đều đã biến thành ba trăm.

    Bạn cùng phòng – với vẻ yếu đuối đáng thương – giơ điện thoại ra:

    “Các cậu xem đi, ba mẹ tớ mỗi tháng đều chuyển cho tớ ba mươi ngàn, tớ không hiểu tại sao Kiều Kiều lại không chịu chấp nhận hiện thực nữa…”

    Tôi bị công kích và chửi rủa không ngớt.

    Tất cả những người thân đứng ra minh oan cho tôi đều lần lượt gặp tai nạn mà chết thảm, còn cơ thể tôi thì nhanh chóng suy sụp.

    Cuối cùng, nam thần học viện vì bênh vực cô ta mà thuê người lôi tôi vào rừng nhỏ sau trường, khiến tôi chịu đủ mọi hành hạ rồi chết thảm.

    Nhưng lần nữa mở mắt ra, tôi đã trọng sinh.

    Lần này, tôi muốn xem thử, với món nợ khổng lồ trên vai, cô ta còn có thể đóng vai tiểu thư được bao lâu.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *