Lâm Uyển Du

Lâm Uyển Du

Kỷ niệm bảy năm kết hôn, tôi dẫn con trai đến văn phòng đợi chồng tan làm để cùng nhau ăn mừng.

Vừa đến cửa văn phòng đã nghe thấy tiếng phụ nữ vọng ra từ bên trong.

“Ngoan, em về trước đi, hôm nay là kỷ niệm ngày cưới, anh bắt buộc phải về. Không thì cô ấy sẽ nghi ngờ mất.”

“Lâm Uyển Du chỉ là một đứa mồ côi, lại còn là bà nội trợ, anh sợ cô ta sao?”

Cố Cảnh Lâm không lên tiếng, chỉ có tiếng cốc bị đặt mạnh xuống bàn vang lên từ khe cửa chưa đóng kín.

Tô Thanh Thi liền nũng nịu: “Cảnh Lâm, em đau dạ dày mà… Em thật sự rất muốn anh ở lại với em…”

Giọng Cố Cảnh Lâm lập tức trở nên dịu dàng: “Tất nhiên là anh không sợ cô ta. Bây giờ cô ta đang nuôi con, không có việc làm, anh bảo cô ta cút thì cô ta cũng chẳng dám đi.”

Cố Cảnh Lâm lại hừ lạnh một tiếng: “Nhưng Hàn Vũ không thể biết chuyện anh có lỗi với mẹ nó. Đợi đến khi anh chắc chắn được quyền nuôi dưỡng Hàn Vũ, anh sẽ ly hôn.”

“Bảo bối, em về trước đi, tối nay anh qua tìm em. Anh sẽ bù đắp cho em.”

Cảnh tượng trước mắt như sét đánh ngang tai, tôi bịt miệng con trai, ra hiệu cho thằng bé đừng lên tiếng, rồi lặng lẽ quay người dẫn con rời khỏi.

1

Về đến nhà, tôi gọi điện cho bạn thân đại học, nhờ cô ấy giới thiệu giúp một người giúp việc.

“Uyển Du à, chị bảo em lâu rồi là nên tìm người giúp việc. Em xem em kìa, mệt đến mức cơ thể ngày càng yếu. Để chị bảo dì Vương giới thiệu cho em một người đáng tin nhé.”

Tôi khàn giọng nói với cô ấy:

“Thanh Thanh, Cảnh Lâm ngoại tình rồi.”

Đầu dây bên kia im lặng rất lâu: “Sao lại thế được?”

“Có khi nào là hiểu lầm không? Nếu đến cả Cố Cảnh Lâm cũng ngoại tình, thì chị thật sự không còn tin vào tình yêu nữa.”

“Thanh Thanh, là mắt em thấy tận nơi.”

“Thanh Thanh, anh ấy sắp về rồi, chị giúp em tìm người giúp việc trước. Ngày mai em sẽ đến gặp chị.”

5 giờ rưỡi, Cố Cảnh Lâm về đến nhà.

“Vợ à, kỷ niệm bảy năm vui vẻ! Anh đã đặt bàn ở nhà hàng em thích nhất rồi.”

Cố Cảnh Lâm ôm lấy tôi, hôn nhẹ lên trán tôi, dịu dàng như mọi khi.

“Em đi gọi Hàn Vũ.”

Tôi bước nhanh đi, cố kìm nén cảm giác muốn hất anh ta ra.

Trên bàn ăn, Hàn Vũ không còn nhảy nhót vui vẻ như thường lệ.

Còn tôi cũng chỉ đáp lại một cách lạnh nhạt.

Nhưng Cố Cảnh Lâm dường như không nhận ra điều gì khác lạ.

Trong mắt anh ta, gia đình này vẫn yên ấm và hạnh phúc.

Anh lấy ra món quà, bên trong là một chiếc vòng tay thạch anh hồng.

Tôi tiện tay nhét vào túi.

“Anh không cần mua quà cho em đâu.”

“Không tốn bao nhiêu đâu.”

Vì không muốn anh làm việc quá sức, cũng muốn chúng tôi sớm tiết kiệm đủ tiền để nghỉ hưu, tôi luôn phản đối anh tặng quà đắt tiền.

Sau đó, quà anh tặng tôi gần như không vượt quá 1000 tệ.

“À đúng rồi, em muốn thuê một người giúp việc. Hai năm nay em thấy sức khỏe càng lúc càng tệ.”

Tôi cần bàn với anh, vì tiền sinh hoạt trong nhà là anh chuyển cho tôi theo tháng. Anh nói công ty đang phát triển, cần vốn, nên tạm thời để tôi chịu thiệt một chút.

“Không vấn đề gì, mỗi tháng anh chuyển thêm cho em 10 ngàn.”

Cố Cảnh Lâm cúi đầu nhìn điện thoại: “Vợ à, xin lỗi, lát nữa anh còn phải tăng ca.”

Cố Cảnh Lâm tăng ca đến rất khuya đã kéo dài hơn sáu năm rồi.

Lúc tôi mang thai, thai không ổn, hai lần bị ra máu, tôi phải ở nhà dưỡng thai. Khi đó công ty vừa mới vào guồng.

Đúng là khi ấy rất bận, mỗi ngày Cố Cảnh Lâm đều tăng ca đến hơn 11 giờ đêm mới về.

Còn tôi thì luôn quen đợi anh về mới chịu ngủ.

Không biết từ khi nào, những đêm tôi đợi anh về, anh lại đang vui vẻ bên Tô Thanh Thi.

“Anh không thể đưa em và con về được. Hai mẹ con tự bắt xe về đi.”

Tôi không còn tỏ ra hiểu chuyện như trước, ánh mắt nhìn thẳng vào anh ta, trong lòng hoàn toàn phẳng lặng.

“Chồng à, dạo này anh không hề dành thời gian cho mẹ con em, đến cả ngày kỷ niệm cũng không thể ở bên chúng em sao?”

Con trai cũng chạy tới ôm lấy cổ Cố Cảnh Lâm.

“Bố ơi, bố lâu lắm rồi không chơi với con.”

Cố Cảnh Lâm vừa ôm lấy con, điện thoại chợt sáng lên, trên màn hình hiện một tin nhắn:

“Chẳng lẽ là chị Uyển Du không cho anh đi nên anh không đến với em nữa?”

Ánh mắt dịu dàng trong mắt Cố Cảnh Lâm lập tức biến mất, anh đẩy con trai ra.

“Uyển Du, em nên cảm kích chứ không phải oán trách. Là anh để em và con sống đầy đủ. Em cũng nên để con hiểu đạo lý đó.”

“Nhưng chính em đã nói muốn quay lại công ty, là anh không cho em quay lại.”

Con trai sinh non, thể trạng yếu, đến năm năm tuổi mới khá hơn. Tôi đã đề nghị đi làm lại, nhưng chồng lấy lý do sợ tôi vất vả mà từ chối.

Giờ nghĩ lại, lý do thật sự là sợ tôi phát hiện chuyện anh và Tô Thanh Thi lén lút qua lại.

“Em là một bà nội trợ, em biết làm gì?”

Giọng điệu Cố Cảnh Lâm đầy khinh thường.

“Cốt lõi phần mềm của công ty chẳng phải do em làm sao?”

Công ty là tôi và Cố Cảnh Lâm cùng nhau lập nên, phần chương trình cốt lõi là tôi viết, khách hàng lớn nhất cũng là do tôi đàm phán được.

“Thời thế thay đổi rồi. Khi đó em là sinh viên xuất sắc của Đại học Kinh Hoa, còn bây giờ em chỉ là một bà nội trợ toàn thời gian được anh nuôi suốt sáu năm.”

“Em nên biết đủ là vừa.”

Cố Cảnh Lâm không ngoái đầu lại mà rời khỏi phòng ăn.

Tôi không cản nữa, cầm điện thoại lên, nhắn một dòng WeChat:

“Tổng giám đốc Phó, tôi sẽ đến. Hẹn gặp ngày kia.”

Similar Posts

  • Lời Nói Dối Cháy Rụi

    Chồng tôi – người đã chiến tranh lạnh với tôi suốt một tháng – chủ động nhắn tin đến.

    Nhưng những gì anh ta gửi chỉ là mấy tấm ảnh hiện trường một vụ tai nạn xe hơi.

    Trong ảnh, cả chiếc xe bị cháy đến trơ khung, chỉ còn bộ khung thép méo mó.

    Tấm biển số bị biến dạng vẫn còn có thể lờ mờ nhận ra là chiếc Cullinan mà em trai tôi mới mua gần đây.

    Nhìn hai thi thể cháy đen méo mó trong xe, da đầu tôi lập tức tê dại.

    Chỉ vì tối qua, em trai tôi còn nói sẽ đưa mẹ đi dạo một vòng.

    Ngay giây sau đó, chồng tôi gọi điện đến, giọng nói hờ hững như chẳng có chuyện gì:

    “Triệu Ngữ, Thư Nguyệt không cẩn thận đâm vào xe của em trai em. Xe phát nổ, cả mẹ em và em trai em đều bị thiêu chết rồi.”

    “Nhưng em cũng đừng trách Thư Nguyệt, là em trai em tự ý đổi làn không bật đèn xi-nhan, nếu có truy cứu thì cũng là nó tự tìm đường chết thôi.”

    “Em lo liệu hậu sự cho bọn họ xong thì nhớ đền tiền sửa xe và tổn thất tinh thần cho Thư Nguyệt.”

    Tôi cầm điện thoại, đầu ngón tay lạnh toát.

    Sau lưng, mẹ tôi vẫn đang bận rộn trong bếp, tiếng xoong nồi leng keng vang lên.

    Và tiếng em trai tôi la lớn: “Mẹ, canh trào ra rồi!”

    Vậy thì… người bị thiêu cháy trong chiếc Cullinan đó là ai?

  • Hôn Nhân Sắp Đặt Giữa Hai Gia Tộc

    Tôi và Lục Dĩ Bạch kết hôn do sắp đặt giữa hai gia tộc hào môn.

    Đêm nhận giấy chứng nhận kết hôn, anh đứng trước cửa sổ sát đất, hút thuốc suốt cả đêm, rồi nói với tôi rằng anh có một cô gái mà mình thích.

    Cô gái ấy nghèo khó, kiên cường, như sen mọc trong bùn mà không nhuốm bẩn.

    Tôi im lặng một lúc, không nói với anh rằng thật ra tôi cũng đã thầm thích anh nhiều năm. Tôi chỉ hỏi: “Vậy phải làm sao đây?”

    Anh cười nhạt, mang theo chút lạnh lùng: “Hẹn ước hai năm, đến lúc đó, chúng ta sẽ ly hôn. Nhưng em yên tâm, anh sẽ bù đắp cho em và nhà họ Tô.”

    Tôi đã đồng ý.

    Nhưng đến ngày đó thật sự tới, thì anh lại không muốn chia tay nữa.

  • Hồi Ức Quá Khứ

    Ngày thi đại học kết thúc, tôi ném cho Tạ Sơ Ngôn một xấp tiền ngay trước mặt cả lớp.

    “Chơi đủ rồi, đến đây thôi.”

    Anh cúi người, nhặt từng tờ tiền rơi trên đất.

    Khàn giọng nói một câu: “Được.”

    Hết hè, Tạ Sơ Ngôn lên tàu đi Thanh Bắc.

    Còn tôi bay ra nước ngoài, bắt đầu những đợt hóa trị dài đằng đẵng.

    Nhiều năm sau trở về nước, tôi nằm trên giường bệnh, tóc rụng hết vì điều trị.

    Đang bận chọn tóc giả thì cửa phòng bệnh mở ra.

    Mặc áo blouse trắng, Tạ Sơ Ngôn và tôi bốn mắt nhìn nhau.

  • Thanh Thư

    Phu quân ta, Hạ Châu, đã thắng trong cuộc tỷ võ chiêu thân của Quận chúa.

    Ta muốn hòa ly.

    Hắn nói, bọn họ chỉ là giả kết thân.

    “Ta chỉ giúp nàng một phen, nàng không muốn gả cho kẻ mình không yêu.”

    Về sau, tiểu Hoàng tử cao quý trúng độc tình, ta liều mình cứu giúp.

    Tiểu Hoàng tử tựa vào lòng ta: “Tỷ tỷ chỉ là giúp ta thôi mà, ca ca lương thiện như vậy, sẽ không để bụng chứ?”

    Nghe vậy, Hạ Châu nghẹn đến mức phun ra một ngụm máu tươi.

  • Mẹ Kế Của Tổng Tài

    Sau khi được đón từ quê về thành phố, tôi được sắp đặt kết hôn với Giang Nguyên — tổng tài của tập đoàn Giang thị.

    Và thế là, tôi “hời” thêm một cậu con trai nhỏ tính tình cô độc, nóng nảy.

    Tôi định nhân cơ hội này lấy lòng bé con một chút, thì nghe thấy tiếng lòng của nó:

    【Cô ta chắc cũng như những người phụ nữ trước đây thôi, lại sẽ nói xấu tôi trước mặt ba, để tôi bị đánh thê thảm hơn.】

    Tôi không vòng vo.

    Nắm lấy tay cậu bé, nói thẳng:

    “Bảo bối, có mẹ ở đây rồi, sẽ không ai có thể oan ức con nữa.”

    Sau này, khi hôn ước hết hạn, tôi và Giang Nguyên ly hôn.

    Cậu bé nhỏ thu dọn hành lý, chạy theo tôi, “Mẹ ơi, con có thể về quê với mẹ chăn heo không?”

  • Xin Lỗi, Mẹ Là Nữ Chính

    Vừa mở mắt ra, tôi phát hiện mình đã trở thành… Mẹ của một tổng tài bá đạo chuyên ngược đãi vợ trong mấy bộ tiểu thuyết ngôn tình kiểu cũ.

    Thấy con trai vì “bạch nguyệt quang” mà dở sống dở chết, tôi tát cho nó một cái bạt tai. Thấy con dâu đang mang thai quỳ gối dưới trời mưa, tôi lại tát cho nó thêm một cái nữa. Thấy bạch nguyệt quang ngụy trang vẻ đáng thương để hại người, tôi tiếp tục tát cho nó thêm cái nữa.

    Con trai túm lấy tay tôi, gào lên: “Mẹ, con là người thừa kế duy nhất của nhà này đấy!”

    Tôi lạnh lùng cười, trở tay tặng thêm cho nó một cái bạt tai: “Mày là nghiệt chủng! Tao với ba mày sẽ tái sinh đẻ thêm đứa khác!”

    Ba của nó định nói gì đó nhưng tôi đã giơ tay chuẩn bị tát tiếp. “Sao? Ông không đồng ý à?”

    Cố Hoài môi run run: “…Sinh, bao sinh luôn.”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *