Nữ Nhân Không Thể Sinh Con

Nữ Nhân Không Thể Sinh Con

Đêm trước khi tiến cung, mẹ ta khóc lóc thảm thiết trước mặt ta:

“Kỳ Nguyệt, hoàng thượng hơn Minh Châu tận hai mươi tuổi, con bảo ta làm sao có thể nhẫn tâm để nó vào cung chịu khổ? Một khi đã bước chân vào, cả đời này e là không thể thoát ra được nữa…”

Ca ca ta lần đầu tiên ôn hòa nói chuyện với ta:

“Minh Châu tâm tính đơn thuần, không giống muội thâm trầm như vậy. Muội thay tỷ ấy vào cung đi.”

Phụ thân ta chỉ lặng lẽ đứng nhìn ta với ánh mắt lãnh đạm, không thốt một lời.

Ta vô cảm nhìn lại bọn họ – những người thân duy nhất của ta.

“Vậy còn ta thì sao? Ta còn nhỏ hơn Tống Minh Châu một tuổi kia mà. Các người không sợ ta sẽ bị nhốt cả đời trong cung sao?”

Đêm ấy, ta nằm trên giường suy nghĩ… Hay là vào cung rồi, nhân cơ hội thích hợp, ám sát hoàng đế, cho bọn họ một tương lai tru di cửu tộc.

1

Một tháng trước, trong cung ban ra dụ chỉ, triệu nữ nhi họ Tống nhập cung, phong làm Tần.

Nhà họ Tống có công theo rồng, đây là ân điển mà hoàng thượng ban cho Tống gia.

Tống gia có hai nữ: đại phòng là Tống Minh Châu, nhị phòng là ta – Tống Kỳ Nguyệt.

Minh Châu lớn hơn ta một tuổi, vẫn chưa xuất giá. Còn ta và thanh mai trúc mã Phó Huyền đã có hôn ước ngầm, hai bên đều hiểu rõ lòng nhau.

Vậy nên, người nên nhập cung lần này phải là nàng.

Hiện tại, ta ngồi trước bàn trang điểm, mặc cho họ chải tóc tô phấn.

Ta đưa tay chạm vào đôi mày thanh tú, gương mặt diễm lệ trong gương, khóe môi khẽ nhếch.

Gia quyến thân yêu của ta, các người đã chuẩn bị sẵn sàng đón nhận sự báo thù của ta chưa?

Cửa phòng mở ra, mẫu thân ta dẫn theo Tống Minh Châu bước vào.

Bà nhìn quanh rồi cất lời:

“Thu dọn xong chưa? Người trong cung tới rồi, đừng để họ đợi lâu.”

Trong gương hiện lên dung nhan của Tống Minh Châu, nàng bĩu môi, trong mắt lại thoáng qua vẻ đắc ý.

Cũng phải thôi, giờ phút này nàng có quyền đắc ý.

Một tuần trước, nhà họ Phó đến đưa sính lễ. Ta vui mừng chạy ra đại sảnh, ai ngờ thấy Phó Huyền đang nắm tay Tống Minh Châu, hai người nở nụ cười tươi rói.

Hai nhà Phó – Tống đang bàn chuyện hôn sự, nhưng là hôn sự giữa hắn và Tống Minh Châu.

Phó Huyền vẫn dùng ánh mắt đong đầy tình cảm nhìn ta:

“Nguyệt nhi, ta xin lỗi. Minh Châu nếu vào cung sẽ không chịu nổi đâu. Chốn ấy mưu mô hiểm độc, nàng sẽ không sống nổi.”

Ta nhìn hắn, mắt đỏ hoe:

“Vậy còn ta? Chẳng lẽ chàng không biết ta khao khát tự do đến nhường nào sao? Chẳng lẽ ta lại thích hợp sống trong tường thành cung cấm hơn nàng ấy?”

Phó Huyền từng ở nơi biên ải, hắn kể ta nghe về cuộc sống nơi đó – phong tục thuần phác, nữ tử cũng có thể cưỡi ngựa.

Mỗi lần hắn kể, ta đều nũng nịu, đòi hắn sau này đưa ta đến đó xem thử.

Hắn luôn cười nói:

“Được, đợi chúng ta thành thân xong, ta sẽ đưa nàng đi.”

Từ đó, ta một lòng mong chờ ngày thành thân với hắn.

Thế nhưng giờ đây, hắn chỉ cúi đầu không nói.

Phu nhân Phó gia – người từng hết mực yêu quý ta – đứng trước mặt ta, thản nhiên cất lời:

“Phó Huyền cưới ai cũng vậy, dù sao cũng là nữ nhi nhà họ Tống.”

Ta tê dại đứng đó, tai đã chẳng còn nghe thấy lời nói của bọn họ nữa.

Similar Posts

  • Trong Bóng Tối, Có Anh

    Vì quá ngốc, tôi bị đem làm quà tặng cho Tạ Dự.

    Anh ta trời sinh tàn nhẫn, lấy việc tra tấn người khác làm thú vui.

    Ai cũng sợ anh ta.

    Ba tôi vì muốn lấy lòng anh ta, bèn chiều theo sở thích ấy mà dâng tôi lên.

    Tôi mơ mơ màng màng bị đưa vào biệt thự.

    Nhưng hình như họ quên mất sự tồn tại của tôi.

    Tôi lặng lẽ sống trong đó rồi quen được một người đàn ông trông có vẻ bệnh tật yếu ớt.

    Anh ấy cũng là một món quà bị đưa đến.

    Chúng tôi đồng cảnh ngộ nên dần thân thiết với nhau.

    Ngày nào tôi cũng lén lấy thêm một cái đùi gà để chia cho anh ấy ăn.

    Anh ấy nói tôi là người tốt.

    Tôi vui lắm: “Anh cũng vậy! Em thích anh!”

    Cho đến một hôm, biệt thự tổ chức tiệc, tôi lỡ uống nhầm rượu, đầu óc quay cuồng, loạng choạng đi tìm anh ấy cầu cứu.

    Nhưng tôi lại nghe thấy khách khứa trong biệt thự đang gật đầu khom lưng với anh ấy.

    Cung kính gọi một tiếng: “Ngài Tạ.”

     

  • Mẹ Kế Và Số Tài Sản Khổng Lồ

    Trước khi bố tôi qua đời, ông đã lén gọi tôi đến bên giường và dặn dò: “Di chúc này không có phần của dì Phương, vậy nên tất cả đều là của con. Nói thật thì bố sống với bà ta hai mươi năm mà không đăng ký kết hôn chính là để đợi đến tận ngày hôm nay.”

    Vì bệnh viện xuống cấp nghiêm trọng nên dì Phương phải dùng bồn rửa chén của bệnh viện để giặt đồ lót cho ông ấy. Bà ấy ra sức giặt đến nỗi mồ hôi nhễ nhại, nước chảy ròng ròng trên trán chỉ để bố được mặc đồ lót sạch sẽ và thơm tho.

    Tôi nhìn cảnh đó mà bỗng thấy lòng thắt lại.

    Sau khi bố qua đời, tôi vẫn quyết định chia cho dì Phương một phần tài sản. Chỉ không ngờ rằng chuyện này đã khiến cả nhà tôi phát điên. Chồng tôi đưa ra tối hậu thư, em chồng thì tuyên bố cắt đứt quan hệ. Đến cả mẹ ruột tôi, người đã hơn mấy chục năm không gặp, cũng tìm đến tận cửa để mắng vốn.

  • Bạn Thân – Hai Kiếp Phản Bội

    Tôi và Hứa Du là đôi bạn thân nhất.

    Ngày cô ấy kết hôn, tôi làm phù dâu cho cô ấy.

    Trước đó Hứa Du đã nói với tôi rằng khi xuống xe hoa, hãy thay cô ấy mở miệng đòi 180 ngàn tiền xuống xe.

    Cô ấy bảo số tiền này đã bàn bạc trước với bên nhà trai rồi, chỉ cần mở miệng nói cho có nghi thức thôi.

    Tôi tin là thật, chẳng nghĩ ngợi gì mà đồng ý ngay.

    Kết quả, chỉ vì số tiền xuống xe 180 ngàn này mà hôn lễ bị hủy bỏ.

    Đoạn video tôi đòi tiền xuống xe bị người ta tung lên mạng.

    Dư luận bùng nổ, tôi lập tức trở thành “con đàn bà hám tiền” và “con bạn thân ác độc” mà ai cũng muốn chửi.

    Còn Hứa Du thì lại giả vờ làm nạn nhân, đổ hết mọi trách nhiệm lên đầu tôi.

    Cô ấy lợi dụng chuyện này để nhanh chóng nổi tiếng, mở livestream bán hàng, sự nghiệp thuận buồm xuôi gió.

    Thông tin của tôi và gia đình bị đào bới khắp nơi, chỉ hơn một tháng sau, cha tôi vì chuyện này mà phát bệnh qua đời, mẹ tôi cũng vì buồn phiền mà chết theo.

    Vị hôn phu của Hứa Du vì cho rằng tôi phá hỏng hôn lễ của họ mà điên cuồng trả thù, cuối cùng tôi bị đâm nhiều nhát, máu chảy thành dòng mà chết.

    Lần nữa mở mắt ra, tôi lại quay về đúng ngày cưới của cô bạn thân.

  • Cạm Bẫy Của Bạn Thân

    Trọng sinh một đời, tôi không đi cùng bạn thân tới bệnh viện thú y nữa.

    Đêm đó, tôi nốc liền hai chai Hoắc Hương Chính Khí Thủy, lái xe lên cao tốc.

    Khi bị cảnh sát giao thông chặn lại, tôi lập tức thổi vào máy đo nồng độ cồn.

    Nở nụ cười rạng rỡ, tôi thản nhiên bước lên xe cảnh sát.

    Ở kiếp trước, bạn thân gọi điện nói mèo của cô ấy bị mệt, mời tôi đi cùng đến bệnh viện thú cưng.

    Nhưng trên đường đi, con mèo đột nhiên phát điên nhảy vào mặt tôi, khiến tôi mất lái và đâm chết một con chó ngao Tây Tạng.

    Chủ con chó bắt tôi bồi thường 10 triệu tệ, ba mẹ vì cứu tôi mà tán gia bại sản.

    Vị hôn phu cũng bị tôi liên lụy, danh tiếng bị hủy hoại.

    Cuối cùng, tôi bị những người yêu chó cực đoan đánh đến chết, xác còn bị vứt nơi hoang dã.

  • Giang Nam

    Tan học, cô bạn thân gửi cho tôi một đoạn video.

    Giữa một bàn toàn món ăn kiểu thương vụ trang trọng, bỗng xuất hiện một phần bánh bao sữa đặc và kem tuyết xoài.

    Chủ video vừa cắn thìa vừa mỉm cười nói:

    “Ai mà là sếp lớn lại đi gọi món ăn trẻ con cho nhân viên trong bữa tiệc công ty thế này chứ~”

    Phần bình luận bên dưới chẳng nói gì, chỉ liên tục gõ dấu hỏi chấm.

    【Mọi người đừng lấy làm lạ, ai từng gặp tôi cũng không nhịn được mà đối xử tốt, ai cũng bảo tôi đáng yêu mềm mại như sữa ấy~】

    【Sếp nhà tôi dĩ nhiên là cưng tôi nhất rồi! Lần trước tôi làm rớt dầu từ bịch bánh cay lên tài liệu, anh ấy còn vừa nhíu mày vừa cười mà ký tên cho tôi đấy!】

    【Lần đầu tiên họp, tôi đổi toàn bộ trà chiều của mọi người thành trà sữa của tiệm nọ và bánh gạo cháy của nhà hàng kia, sếp tôi còn khen tôi sáng tạo nữa cơ.】

    【Tôi thích anh ấy lý trí điềm tĩnh khi làm việc, nhưng lại rối loạn mất kiểm soát mỗi khi đối diện với tôi.】

    Tôi nhìn vào đoạn video, thấy gương mặt nghiêng vô tình lọt vào khung hình, không nhịn được bật cười.

    Thì ra Phó Hằng – người luôn mạnh mẽ quyết đoán trên thương trường – cũng có lúc làm những chuyện mất não đến buồn nôn như vậy.

    Hôm ly hôn, bạn anh ta đến khuyên tôi:

    “Giang Nam à, em cũng đừng bướng nữa. Anh ấy chỉ coi người ta như em gái thôi mà.

    Hồi đó tụi anh ai cũng phản đối Phó Hằng đến với em, vậy mà anh ấy vẫn khăng khăng muốn ở bên em…”

    Tôi cắt lời:

    “Tôi không phủ nhận Phó Hằng từng yêu tôi. Nhưng tôi cũng chắc chắn, bây giờ anh ấy không còn yêu tôi nữa.”

    Từ nay trở đi, non nước thăm thẳm, tôi chỉ tiến về phía trước, tuyệt đối không ngoái đầu.

  • Lâm Viên

    Vì để giữ mạng sống, tôi đã đổi quần áo với nữ chính.

    Nhưng đúng vào khoảnh khắc đó, kẻ phản diện lại nhận ra vết bớt trên cổ tôi.

    Khi mũi dao lạnh băng kề sát lên da, trước mắt tôi liền hiện ra vô số dòng bình luận trôi nhanh:

    【Nhìn vết bớt trên cổ cô ta đi! Cô ta mới chính là “ánh trăng trắng” mà phản diện đã tìm suốt mười năm qua!】

    Cả người tôi lập tức cứng đờ, đầu óc trống rỗng.

    Bởi vì chỉ một phút trước thôi, để giữ mạng, tôi vừa mới đổi đồ với nữ chính.

    1

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *