Ba Ngày Vắng Mặt, Chồng Bảo Kê Nữ Sinh Lên Cao Học

Ba Ngày Vắng Mặt, Chồng Bảo Kê Nữ Sinh Lên Cao Học

Ngày thứ ba đưa con trai ra nước ngoài tham gia thi đấu, tôi bất ngờ nhận được cuộc gọi từ chồng – một giáo sư đại học.

Vừa nhấc máy, anh ta đã trút xuống một trận trách móc nặng nề.

“Đã là vợ chồng già rồi mà em còn mua cái gì mà ‘chuyển phát bí mật’? Gửi đến trường bị đồng nghiệp nhìn thấy, mặt mũi anh mất hết rồi.”

Tôi sững người vài giây, lập tức đáp lại:

“Dạo này em đâu có mua gì đâu. Anh chụp đơn hàng gửi cho em xem, em tra lại thử.”

Đầu dây bên kia, giọng anh ta khựng lại, rồi lập tức cười xòa, giả vờ như không có gì.

“À, chắc là gửi nhầm thôi. Em đang ở nước ngoài không tiện, để anh đi trả lại là được. Em với con nhớ giữ sức khỏe, chờ thi xong về nước, anh mời hai mẹ con một bữa thật ngon.”

Tôi cười, nói “ừ”, rồi cúp máy. Nhưng sau đó, tôi lập tức đánh thức con trai ở phòng bên cạnh.

“Thi đấu tạm dừng. Bố con ngoại tình rồi, chúng ta về bắt gian.”

1

Máy bay vừa hạ cánh, tôi kéo con trai đi thẳng tới trường đại học của chồng, trực tiếp tìm đến điểm nhận hàng.

Ở trường, tất cả bưu kiện đều do trạm chuyển phát ký nhận tập trung. Lần này cũng vậy.

“Chào bạn, hôm qua tôi có một kiện hàng bị nhận nhầm, số đuôi 7731. Bạn giúp tôi tra lại được không?”

“7731 à? Để tôi kiểm tra.”

Nhân viên nhập số, chẳng mấy chốc đã tìm thấy thông tin.

“Hôm qua chỉ có một kiện hàng được ký nhận. Hình như là hàng ‘giao kín’, bên trong là bộ đồ ngủ ren xuyên thấu, màu tím. Chị chắc là bị lấy nhầm chứ?”

Tôi sững người.

Đồ ngủ?

Còn là loại xuyên thấu.

Từ khi sinh con xong, tôi bị chứng sợ lạnh. Con trai đã tám tuổi, tôi đi ngủ chưa bao giờ mặc gì ngoài áo dài tay quần dài. Bộ đồ ngủ đó, rốt cuộc là mua cho ai?

“Tôi xem thử thông tin người nhận được không? Xác nhận lại cho chắc.”

Nhân viên đưa điện thoại cho tôi.

Người nhận không phải Giang Hoài – chồng tôi, mà chỉ có một chữ “Doanh”.

Tôi tên là Tống Doanh. Khó trách anh ta nhận nhầm.

Nhưng “Doanh” kia là ai?

Hàng loạt câu hỏi lướt qua trong đầu tôi, tôi thử tìm trong trí nhớ từng gương mặt quen biết, nhưng chẳng cái tên nào khớp.

Đúng lúc ấy, sau lưng vang lên một giọng nói lẫn lộn ghen tị và ngưỡng mộ.

“Doanh Doanh, suất xét duyệt thẳng cao học của thầy Giang tuần này có kết quả rồi đúng không? Thật ngưỡng mộ cậu quá.”

“Không đâu, chắc chỉ là may mắn thôi.”

Cô gái được gọi là “Doanh Doanh” ngượng ngùng khoát tay, vừa cười vừa tiến lại gần tôi, lễ phép hỏi:

“Cô ơi, cô tìm xong hàng chưa ạ? Cháu còn có tiết học, có thể để cháu lấy trước không?”

“Cháu tên là Hứa Doanh Doanh, số đuôi 7731.”

Thì ra cô ta chính là “Doanh” kia.

Tôi quay người, tỉ mỉ nhìn cô gái một lượt.

Không cao, vóc dáng bình thường, cách ăn mặc cũng chẳng có gì nổi bật.

Nhưng cô ta còn trẻ.

Khi cười, đôi mắt cong cong, khuôn mặt căng đầy collagen.

“Cô ơi?”

Hứa Doanh Doanh nghiêng đầu, có chút khó hiểu.

“Cô tìm xong hàng chưa ạ? Cháu còn phải đến lớp…”

“Không cần tìm nữa, tôi biết nó ở đâu rồi.”

Tôi mỉm cười, đưa tay về phía cô ta.

“Tôi là Tống Doanh, vợ của Giang Hoài.”

2

Sắc mặt cô gái kia lập tức trắng bệch.

Ánh mắt né tránh, tay chân run rẩy như thể nhìn thấy mãnh thú.

“Cô… cô… cô tìm cháu… có chuyện gì không ạ?”

Rõ ràng sợ hãi đến mức nói không thành câu, nhưng vẫn dám để số điện thoại nhận đồ lót gợi cảm thành số của Giang Hoài.

“Tôi nhận được gói hàng của cô rồi.”

Ngay giữa trạm nhận hàng, trước bao nhiêu sinh viên qua lại, tôi dứt khoát vạch trần.

“Đồ ngủ màu tím, cô cũng biết chơi đấy.”

Cô bạn đi cùng lập tức quay đầu lại, vẻ mặt không dám tin.

“Doanh Doanh? Cậu…”

“Xin lỗi!”

Cô ta vội vàng cúi người thật sâu, giọng nghẹn ngào:

“Chủ nhật tuần trước thầy bị thương ở tay,cháu vào văn phòng giúp thầy điền biểu mẫu. Mua hàng lúc đó vô ý điền nhầm số điện thoại thôi.”

“Cô, cô đừng hiểu lầm.”

Nói đến chữ “cô” , giọng cô ta run lên như bị sỉ nhục.

Nhưng chỉ một giây sau, cô ta lại ngẩng đầu, cứng rắn như đang tố cáo:

“Hôm đó tay thầy chảy máu, cô chẳng lẽ không biết sao?”

Dĩ nhiên tôi biết.

Hôm ấy là ngày Giang Hoài xét duyệt thăng chức giáo sư.

Vì muốn giúp anh ta đi cửa sau, tôi gần như một tháng trời đến nhà viện trưởng, tận tình lấy lòng.

Similar Posts

  • Đại Sư Cấp Ba

    Năm cuối cấp ba, ba mẹ ép tôi dùng nghề bói toán mà bà nội truyền lại để kiếm tiền.

    Tôi lừa họ đầu tư cho tôi vào học trường quý tộc: “Tiền kiếm được chia hai tám nhé, con chỉ lấy hai phần thôi!”

    Ngày khai giảng, bộ đồng phục cũ kỹ mua lại của tôi khiến cả trường cười ầm.

    Cho đến khi con trai duy nhất của chủ tịch hội đồng trường túm cổ áo tôi: “Không giúp tôi làm bài tập? Đợi tôi thừa kế gia sản rồi cho cả nhà cậu không sống nổi!”

    Tôi bấm ngón tay tính toán, bật cười: “cậu? Thừa kế gia sản?”

    “Trước tiên hỏi xem hai đứa con riêng ngoài luồng của ba cậu có đồng ý không đã.”

    Cô gái mặc đồ Chanel bên cạnh hét lên: “Nói bậy! Tin không, tôi chỉ cần một câu là cậu bị đuổi học ngay?”

    Tôi khẽ cười khinh: “cậu chỉ là giả tiểu thư thôi, ồn ào cái gì vậy?”

  • Chú Rể Cũ Xông Vào Hôn Lễ

    Thanh mai trúc mã của tôi gặp tai nạn giao thông, mất trí nhớ, ký ức dừng lại ở hai năm trước.

    Anh mặc một bộ lễ phục chú rể được chuẩn bị tỉ mỉ, xông thẳng vào hậu trường lễ cưới của tôi:

    “Cưới mà không báo cho chú rể? Em làm loạn đủ chưa hả!”

    “Em có biết anh suýt nữa thì bỏ lỡ rồi không!”

    Ngón tay tôi khẽ lướt qua lớp váy cưới, chỉ về tấm ảnh cưới khổng lồ phía sau anh.

    Trong ảnh, Cố Cảnh Thời đang ôm chặt vai tôi, khóe môi khẽ nhếch, nụ cười dịu dàng làm mềm đi đường nét lạnh lùng trên khuôn mặt, cả người tỏa ra niềm hạnh phúc và yêu thương.

    Tôi nhìn gương mặt đang dần tái nhợt của anh.

    “Hai năm trước, lúc anh chọn Từ Nhiên, chú rể đã đổi người rồi.”

    “Giờ đi đi.”

    “Đừng làm lỡ lễ cưới của tôi.”

  • Tương Nam Trở Gió Full

    Kiếp trước, Tô Thanh Hà vì một câu “chờ anh” của vị hôn phu là doanh trưởng, đã chôn vùi cả đời mình nơi quê nhà, sống cô độc đến cuối đời, không ai đưa tiễn.

    Mãi đến khi hấp hối, cô mới nhìn thấy bản tin truyền hình ca ngợi tình yêu bạc đầu của những cặp vợ chồng quân nhân.

    Lúc đó cô mới biết, Tống Đình Niên – người từng thề non hẹn biển với cô – đã sớm cưới vợ sinh con trong quân đội, nay con cháu đầy đàn.

    Sống lại một lần nữa.

    Tô Thanh Hà quyết định: trước tiên phải kiếm việc làm, sau đó là… đổi chồng.

    Và cô lập tức nhắm trúng vị chỉ huy trẻ trung, đẹp trai nhất trong đơn vị.

  • Sống Lại Một Đời Tôi Không Nhận Lời Tham Quan Của Cô Bạn Thân Nữa

    Sống lại một đời, tôi đã không nhận lời mời tham quan của cô bạn thân.

    Nửa đêm uống liền hai lon bò húc rồi lái xe lên đường cao tốc.

    Khi cảnh sát giao thông chặn xe, tôi lập tức thổi vào máy đo nồng độ cồn.

    Tươi cười rạng rỡ bước lên xe cảnh sát.

    Ở kiếp trước, bạn thân rủ tôi cùng đến thăm một vị lão tàng gia có tiếng. Lợi dụng lúc chúng tôi không để ý, cô ta lén lấy đi một món ngọc cổ.

    Cảnh sát lục soát thấy tang vật trong người tôi, tôi quỳ xuống cầu xin lão tàng gia đứng ra làm chứng.

    Ông ta lại túm lấy tay áo tôi, cùng bạn thân chỉ đích danh tôi là kẻ trộm.

    Cha mẹ vì cứu tôi mà tán gia bại sản, vị hôn phu cũng bị tôi liên lụy đến mức mang tiếng xấu khắp nơi.

    Cuối cùng, tôi bị một kẻ cuồng sưu tầm cổ vật chém chết bằng hàng chục nhát dao, thi thể bị vứt nơi hoang dã.

  • Tôi Hủy Hôn Vì Anh Cứu Một Con Chó

    Ngày cưới, chồng tôi thà liều mình nhảy xuống nước cứu một con chó săn cứu hộ đã giải ngũ.

    Khi biết chuyện, tôi lập tức chọn cách hủy hôn.

    Anh ta khó tin, nhìn tôi:

    “Chỉ vì một con chó thôi sao?”

    Tôi chỉ thúc giục anh ký tên:

    “Đúng, chỉ vì một con chó.”

    Mẹ chồng tức giận, chỉ thẳng vào mặt tôi mà mắng:

    “Cô lớn từng này rồi mà còn ghen với một con chó, con trai tôi cưới cô đúng là nghiệp chướng!”

    Cha tôi lao lên sân khấu, tát tôi một cái:

    “Đồ bất hiếu! Hôm nay mày dám hủy hôn thì đừng nhận tao là cha nữa!”

    Chồng tôi giận đến run cả người, xé nát tờ đơn ly hôn:

    “Giang Yến, ngày vui như thế này đừng có phát điên!”

    Tôi nhìn anh ôm lấy chú chó cứu hộ đưa vào bệnh viện thú y thì khẽ cười.

    Sau đó trực tiếp gọi cho thư ký:

    “Tiểu Trương, những thứ kia có thể tung ra rồi.”

    “Tôi đã chuẩn bị sẵn sàng để ly hôn.”

  • Hợp Đồng Sinh Con Của Nhà Họ Phó

    VĂN ÁN

    Ngoài phòng sinh, bà cụ nhà họ Phó siết chặt cây gậy gỗ tử đàn vừa mới đổi, khớp ngón tay trắng bệch vì dùng lực quá mạnh.

    “Chúc mừng! Lại là một bé trai! Mẹ tròn con vuông!” — bác sĩ báo tin mừng lần thứ ba.

    Bà lảo đảo một cái, phải nhờ quản gia đỡ lấy mới đứng vững, từ kẽ răng rít ra một câu nghẹn ngào gần như là gào thét:

    “Ta sao còn chưa chết đi cho rồi!”

    Cả hành lang bệnh viện lập tức rơi vào tĩnh lặng đến nghẹt thở.

    Không ai biết rằng, “kỳ tích sinh sản” suýt khiến gia tộc giàu nhất cả nước sụp đổ ấy…

    Bắt đầu từ bản “hợp đồng tuyển dụng cô dâu” mà tôi ký khi đã cùng đường.

    Tôi tên là Diệp Tri Thu, năm nay hai mươi ba tuổi.

    Ngoài việc còn trẻ, khỏe mạnh và ngoại hình ổn áp ra, tôi chẳng có gì cả, thậm chí còn đang ngập trong nợ nần.

    Ba mẹ tôi mở một quán ăn nhỏ, không trụ nổi nên phải đóng cửa, nợ nhà cung cấp mấy chục vạn.

    Ba tôi vì quá sốt ruột mà đổ bệnh, tiền phẫu thuật cũng là một con số khổng lồ.

    Tôi vừa mới tốt nghiệp, lương tháng năm ngàn, trả xong tiền nhà với điện nước thì số còn lại chẳng đủ mua cho ba tôi hộp sữa dinh dưỡng tử tế.

    Khi đang đối mặt với tin nhắn đòi nợ và hóa đơn bệnh viện, cảm giác như bầu trời sắp sụp xuống đầu, tôi vô tình lướt thấy một tin đang nổi trên mạng thành phố.

    【Nhà họ Phó – dòng họ giàu có truyền đời, chính thức công bố tuyển dụng con dâu với mức lương trên trời.】

    Tôi nhấn vào xem thử, suýt nữa thì trợn tròn mắt.

    Yêu cầu tuyển dụng: Nữ, tuổi từ 22–25, sức khỏe tốt, không có thói quen xấu, dung mạo ưa nhìn.

    Công việc: Kết hôn với người thừa kế duy nhất của nhà họ Phó – Phó Vân Thâm, và sinh con nối dõi.

    Chế độ đãi ngộ: Mang thai thành công sẽ được thưởng năm triệu. Sinh con trai, thưởng ba mươi triệu.

    Sinh con gái, thưởng hai mươi triệu. Không giới hạn số lần. Chỉ cần cô sinh, nhà họ Phó trả nổi!

    Tôi đếm đi đếm lại dãy số 0 ấy không biết bao nhiêu lần. Ba mươi triệu! Hai mươi triệu!

    Tim tôi đập “thình thịch” điên cuồng. Đây mà là tuyển con dâu sao? Rõ ràng là tuyển máy in tiền còn gì!

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *