10 Năm Sau Tôi Cưới Kẻ Thù

10 Năm Sau Tôi Cưới Kẻ Thù

Tình cờ tôi có thể gọi video với chính mình mười năm sau.

Tôi phấn khởi hỏi sau này mình sẽ ở bên ai.

Đối phương im lặng một lúc rồi nói ra cái tên của kẻ tôi ghét cay ghét đắng.

Tôi phá lên cười, “Không ngờ mười năm sau tôi vẫn hài hước như vậy.”

Lời còn chưa dứt, trên màn hình đột nhiên xuất hiện một người.

“Vợ ơi, em đang nói chuyện với ai vậy?”

Tôi nhìn khuôn mặt có phần trưởng thành hơn của kẻ thù truyền kiếp, hóa đá ngay tại chỗ.

1

Khung cảnh hiện tại vô cùng quái dị.

Tôi và Trì Trú nhìn chằm chằm nhau, đồng thời thấy được sự kinh ngạc trong ánh mắt đối phương.

Trì Trú mặc áo choàng tắm, cổ áo mở rộng, nửa ôm lấy tôi mười năm sau trong lòng.

Ngơ ngác gần một phút, tôi hét lên một tiếng chói tai.

Trì Trú nhướn mày, dường như càng cảm thấy tôi thú vị.

Hắn còn được đằng chân lân đằng đầu, hôn nhẹ lên mặt tôi, rồi khiêu khích nhìn tôi với ánh mắt đầy ẩn ý.

Trời sập rồi.

Thấy tôi đã hoàn toàn sụp đổ, tôi mười năm sau lập tức nhảy ra giải vây.

Cố gắng dùng ưu điểm của Trì Trú để giải thích lý do vì sao lại kết hôn với hắn.

Thật quá đáng sợ.

Mười năm sau tôi chẳng khác gì bị quỷ ám mà còn không tự biết.

Tôi nghe vài phút mà không chịu nổi nữa, liền mở miệng ngắt lời cô ấy.

“Cậu thật khiến tôi thất vọng. Tôi bây giờ ghét hắn đến mức nào chẳng lẽ cậu không biết?”

“Khó khăn lắm thi đại học xong mới có thể tránh xa hắn, thế mà cậu lại nói với tôi là mười năm sau tôi cưới hắn?!”

“Cái này khác gì bảo tôi mười năm sau mắc bệnh thần kinh đâu?”

Có lẽ vì hạnh phúc quá lâu đã quên mất quá khứ, tôi mười năm sau bị tôi nhắc nhở mới chợt nhớ ra hiện tại tôi và Trì Trú là kẻ thù không đội trời chung.

Hai người chỉ cần gặp mặt là lườm nhau đến trắng mắt.

Cô ấy hơi ngượng ngùng cười với tôi, trong phút chốc không biết nói gì tiếp.

Trì Trú đứng bên cạnh, khóe môi nhếch lên, chậm rãi lên tiếng.

“Có lẽ cậu phải thất vọng rồi.”

“Chúng ta học cùng trường đại học đấy.”

Lúc hắn nói câu này, trong mắt đầy vẻ đắc ý.

Liên tiếp bị đả kích, tôi tức đến mức muốn nghiến nát răng hàm.

Mười năm trôi qua, hắn vẫn là cái bản mặt đáng ghét đó, chỉ một biểu cảm cũng khiến tôi phát điên.

Tôi trừng mắt nhìn hắn, hắn lại cười càng rạng rỡ.

Tôi mười năm sau nhìn vẻ mặt chán nản như muốn chết của tôi, đẩy Trì Trú sang một bên rồi bắt đầu an ủi tôi.

“Tuy mười năm sau cậu và hắn sẽ ở bên nhau, nhưng trong thời gian này cậu vẫn có những mối tình khác đấy.”

Nghe đến đây là tôi thấy hứng thú rồi.

“Ví dụ?”

Cô ấy chống cằm nghĩ một lúc, vô cùng phấn khích nói với tôi: “Cái anh khóa trên giúp cậu mang hành lý khi nhập học ấy, cao ráo đẹp trai, lại còn là chủ tịch hội sinh viên, chẳng bao lâu hai người đã ở bên nhau rồi.”

Tôi và cô ấy hào hứng thảo luận về mối tình đầu, hoàn toàn quên mất sau lưng còn có một người đàn ông.

Cũng chính là chồng tương lai của tôi, chồng hiện tại của cô ấy.

Cho đến khi tôi liếc thấy vẻ mặt nửa cười nửa không có phần u ám của Trì Trú, mới nhận ra sự nghiêm trọng của vấn đề.

“Cái đó…”

Tôi nhỏ giọng nhắc nhở tôi mười năm sau.

“Hay là cậu quay đầu nhìn thử đi?”

Tôi mười năm sau chẳng hiểu gì quay lại, liền đối mặt với ánh mắt u oán của Trì Trú.

Nụ cười cô ấy cứng lại tại chỗ.

Ngay sau đó, cô ấy vắt óc suy nghĩ, bắt đầu tìm lý do để gỡ gạc.

“Thật ra thì… anh ta cũng bình thường thôi, sau đó còn đối xử lạnh nhạt với cậu, thực sự không bằng chồng tương lai của cậu.”

Tận mắt thấy mới biết, thì ra ngày xưa tôi nói dối chữa cháy lại lộ liễu đến thế.

Mấy hành động nhỏ thôi cũng đủ để lộ hết sự chột dạ.

Trì Trú cười lạnh một tiếng, đưa tay lấy điện thoại, nói với tôi: “Hôm nay nói chuyện đến đây thôi, tôi và cậu mười năm sau còn phải tính sổ.”

Nói xong liền cúp video.

Khoảnh khắc trước khi màn hình tắt, tôi rõ ràng thấy hắn bế bổng tôi mười năm sau lên ngang hông.

Tôi nhìn chằm chằm màn hình đen ngòm, những nghi ngờ và hình ảnh không kiểm soát được cứ xông thẳng vào đầu.

Tôi sắp phát điên rồi.

2.

Nhờ “ân huệ” của tôi mười năm sau, tôi mất ngủ luôn.

Chỉ cần vừa chợp mắt, trong đầu tôi toàn là Trì Trú.

Chết ở chỗ là hôm sau lại có buổi tụ họp bạn học.

Còn chết hơn nữa là — Trì Trú cũng sẽ đến.

Tôi cố gắng chuẩn bị tâm lý, bước vào phòng KTV, bên trong vang lên những tiếng gào rú như ma kêu quỷ khóc.

Vừa đẩy cửa, tiếng hát lập tức im bặt.

Thấy người đến là tôi, tất cả mọi người đều hiểu ngầm mà đồng loạt quay đầu nhìn về phía Trì Trú.

Bởi vì chúng tôi quá đối nghịch, gần như đã thành kiểu “có anh là có tôi”.

Biểu cảm trong phòng khi ấy vô cùng đặc sắc.

Có người hóng chuyện.

Có người nhịn cười.

Thậm chí còn có người gán ghép thành couple.

Trước đây tôi chẳng mảy may để tâm, dù gì thì trong mắt tôi, Trì Trú chỉ là kẻ tôi căm ghét tận xương tủy — là kẻ thù truyền kiếp.

Cho đến tối qua, khi tôi phát hiện kẻ thù lại biến thành chồng.

Chuyện này thực sự khó mà chấp nhận nổi.

Similar Posts

  • Nhất Thế Sủng Phi

    VĂN ÁN

    “Bộp!”

    Gáy tôi đập mạnh xuống nền đá xanh, đau đến mức mắt mũi nổ đom đóm.

    Bên tai vang lên tiếng khóc the thé của một người phụ nữ:

    FFọc full tại page mỗi ngày chỉ thích làm cá muối

    “Vương phi tỷ tỷ sao lại đẩy muội?”

    Cái gì thế này? Rõ ràng một giây trước tôi còn đang ở hội trường tranh biện đại học, làm đối thủ cứng họng không nói nổi lời nào, sao vừa chớp mắt một cái đã nằm trong sân viện cổ đại rồi?

    “Hệ thống đâu? Kim thủ chỉ đâu?” Tôi lẩm bẩm, vừa đưa tay sờ gáy, lại thấy cả bàn tay dính đầy chất lầy nhầy, ôi trời, chảy máu rồi!

  • Một Triệu Và Một Cái Tát

    Mùng hai Tết, buổi tụ họp họ hàng, tôi lái chiếc Mercedes mới mua bằng tiền thưởng cuối năm đỗ trước cửa nhà cậu.

    Vừa ngồi xuống, em họ Trình Tuyết đã nhìn tôi với nụ cười giả tạo.

    “Chị họ, năm ngoái chị làm ở quán cũng kiếm được khối tiền nhỉ, giờ còn lái cả Mercedes rồi?”

    Không khí đang rôm rả bỗng chốc im bặt, ánh mắt kỳ lạ của đám họ hàng như đèn pha rọi thẳng vào tôi.

    Tôi tưởng cô ta đùa, chỉ cười cho qua, ai ngờ cô ta lại được đà lấn tới.

    “Chị họ, dạng người học cao như chị ở quán bar chắc dễ kiếm khách lắm nhỉ? Một lần chắc cũng phải một nghìn tệ?”

    Ánh mắt mọi người nhìn tôi đều mang theo vẻ khinh miệt.

    “Tiểu Thi trông cũng trong sáng mà, sao lại làm chuyện không đứng đắn như vậy?”

    “Nó còn là nghiên cứu sinh nổi tiếng cả làng, bố mẹ nuôi nấng bao nhiêu năm, cuối cùng lại đi làm cái nghề đó? Mất mặt quá!”

    Sắc mặt bố mẹ tôi tái xanh, ánh nhìn về phía tôi lạnh như băng.

    “Tần Thi! Sao con lại đi làm cái việc đó?”

    Tôi định lên tiếng giải thích, em họ lại bật cười khẩy.

    “Đương nhiên là vì tiền rồi, chỉ cần dạng chân là có tiền ngay. Chị họ, một năm chị cũng phải kiếm được hai trăm nghìn chứ?”

    Tôi nhìn cô ta, bật cười lạnh.

    “Em nói ít rồi, một năm chị kiếm một triệu!”

  • Tình Thân Có Điều Kiện

    Vào ngày sinh nhật của bố, đúng lúc kim đồng hồ điểm 0 giờ, tôi gửi cho ông lời chúc mừng cùng khoản chuyển khoản 5000 tệ.

    Tiền rất nhanh đã được nhận, nhưng lời chúc ấy lại mãi không có hồi âm.

    Sáng hôm sau, tôi thấy bố đăng ảnh lên vòng bạn bè để khoe:

    【Hai cô con gái đều nhớ đến sinh nhật của bố, bố hạnh phúc lắm!】

    Bên dưới là hai tấm ảnh chụp màn hình đoạn chat.

    Tấm thứ nhất là với người được ghi chú là Lâm Sở Nhiên, cạnh avatar còn hiện rõ dòng chữ “tin nhắn không làm phiền”.

    Tấm thứ hai là với bé cưng Thanh Thanh, dưới phần chuyển khoản lại hiện một dòng nhỏ “đã hoàn trả”.

    Ông nhận tiền của tôi, nhưng lại trả lại tiền của em gái tôi.

    Khoảnh khắc ấy, tôi bỗng thấy lòng mình nguội lạnh, rồi quay đầu chấp nhận điều động đi công tác xa.

    Nhiều năm sau, bố nhìn thấy tôi khoe phong bao sinh nhật trên vòng bạn bè, khóe mắt ông đỏ hoe.

    Ông lẩm bẩm trong nỗi buồn bã:

    “Chẳng phải chỉ là chuyện phong bao sinh nhật thôi sao… sao lại thành ra cắt đứt cả tình cha con chứ…”

  • Bạn Thân Đòi Nợ Từ Â M Ph Ủ

    Sau khi chết sáu năm, vì ở địa phủ nợ nần chồng chất, tôi bị ép quay lại nhân gian để… đòi nợ.

    Tôi không cha không mẹ, chỉ còn biết đặt hết hy vọng vào cô bạn thân của mình.

    Vừa bước chân vào nhà bạn thân, trước mắt tôi bỗng hiện lên một loạt bình luận bay:

    【Cứu mạng! Nữ chính truyện ngược lại phát điên rồi, đập nát hết mớ đồ hiệu nam chính tặng.】

    【Nam chính ngoại tình trong lúc đang có vợ, con trai thì không muốn nhận cô ta là mẹ, chắc cô ấy sớm đã nghĩ đến chuyện tự tử rồi.】

    【Ngoài cửa không ai dám bước vào, sợ kích thích nữ chính thêm… Khoan đã!?Ai gỡ luôn cả cửa phòng vậy?! Còn vác đi luôn?! Còn dám ngang nhiên đi vào?!??】

    Đúng vậy, người đó chính là tôi.

  • Vạch Mặt Đối Thủ

    Trên chương trình tạp kỹ, đối thủ bất ngờ cầm micro hỏi tôi:

    “Bạn học cũ, cậu còn nhớ chuyện trước kỳ thi đại học đã bắt nạt tôi, khiến tôi trượt không?”

    Mọi người đều quay sang nhìn.

    Đạo diễn còn làm một động tác, ra hiệu cho máy quay đặc tả khuôn mặt tôi.

    Ngay cả bình luận trực tiếp trên livestream cũng điên cuồng spam dấu chấm hỏi.

    Fan của cô ta điên cuồng mắng tôi là “con hư hỏng”.

    Fan của tôi thì sốt ruột muốn tôi tự minh oan.

    Tôi thong thả nhả bã kẹo cao su, giơ ngón giữa với đối thủ.

    “Nói cái quái gì thế? Bà đây chưa từng thi đại học nhé!”

    Fan của tôi thở phào nhẹ nhõm.

    Liên tục trêu chọc tôi: 【Suýt chút nữa là chịu thiệt vì có học vấn rồi.】

    Fan của cô ta lại quay sang gọi tôi là “chị mù chữ”.

    Tôi gãi gãi đầu——

    Đúng là fan giống idol, não tàn như nhau.

    Chẳng lẽ bọn họ chưa từng nghe qua hai chữ “tuyển thẳng” sao?

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *