Hạnh Phúc Từ Những Điều Nhỏ Nhặt

Hạnh Phúc Từ Những Điều Nhỏ Nhặt

Kết hôn với chồng được nửa năm, anh ấy luôn giữ mình lễ độ, còn tôi thì khách sáo như khách quý.

Cho đến một ngày, tôi vô tình phát hiện tài khoản phụ trên mạng xã hội của anh ấy.

“Đã kết hôn một năm, mỗi lần đến gần vợ đều tim đập loạn xạ, phải làm sao đây?”

“Vợ nằm sấp trên đùi tôi chơi điện thoại, tôi có thể vuốt tóc cô ấy không? Thật sự rất muốn vuốt.”

“Làm sao để giữ sự mới mẻ trong hôn nhân?”

“Làm sao để vợ chủ động hôn mình?”

……

Tôi còn chưa hoàn hồn sau cú sốc: chồng lạnh lùng kiệm lời hóa ra lại là một anh chồng ngốc nghếch si tình,

thì đã bị mấy câu trả lời rạo rực kia đập vào mắt đến choáng váng ——

Các người thì ngồi sau màn hình chỉ tay năm ngón,còn người phải “thực hành thực tế” tối nay lại là tôi đây này!

1

Tôi và Văn Việt kết hôn được nửa năm,anh ấy luôn giữ lễ độ, tôi cũng cư xử như khách.

Tuy không thể gọi là ân ái nồng thắm, nhưng tôi chưa từng dám mơ mộng quá nhiều.

Bởi cuộc hôn nhân này, đối với tôi mà nói, vốn dĩ là trèo cao.

Là người trẻ tuổi nhất nắm quyền trong Tập đoàn Văn Thị,năm nay Văn Việt mới 27 tuổi, nhưng đã nổi danh trong giới thương trường.

Chỉ trong hai năm ngắn ngủi, anh đã không ngừng mở rộng lãnh địa kinh doanh của Văn Thị,

tiến quân vào lĩnh vực năng lượng mới, giúp giá trị thị trường của tập đoàn liên tục tăng cao.

Đáng quý hơn nữa, vị doanh nhân trẻ tuổi này không chỉ có tài sản hàng trăm tỷ,mà còn sở hữu ngoại hình xuất sắc.

Chỉ cần xuất hiện thoáng qua trên kênh tài chính thôi cũng đủ khiến cư dân mạng phát cuồng chia sẻ.

Gia thế hiển hách, năng lực xuất chúng, lại không dính lấy một tin đồn tình ái,Văn Việt từ lâu đã là “con rùa vàng” được giới thượng lưu khao khát nhất.

Một năm trước, công ty Minh Hoa của gia đình tôi vướng vào hàng loạt vụ bảo lãnh dẫn đến khủng hoảng nợ nần.

Lúc cả nhà đang rối như canh hẹ,Văn Việt đột ngột xuất hiện, nói rằng sẵn sàng rót vốn giúp chúng tôi vượt qua sóng gió.

Nhưng điều kiện là hai nhà phải kết thông gia.

Khi luật sư của anh đưa cho tôi bản thỏa thuận hôn nhân được soạn sẵn,

tôi suýt chút nữa bật cười thành tiếng.

Tập đoàn Văn Thị đâu phải tổ chức từ thiện,sao lại làm một phi vụ chắc chắn lỗ vốn như thế chứ?

Khi từng món quần áo của tôi được treo vào tủ đồ của anh,tôi vẫn không dám tin đây là sự thật, cứ ngỡ chỉ là một giấc mơ.

Tôi nghĩ, cuộc hôn nhân này chẳng qua là một màn diễn mà cả hai đều ngầm hiểu,bất cứ lúc nào cũng có thể kết thúc bằng một tờ giấy ly hôn.

Nhưng không thể phủ nhận, Văn Việt là một người chồng kiểu mẫu.

Nửa năm sau hôn lễ, anh luôn dịu dàng chu đáo,tỉ mỉ ghi nhớ từng sở thích nhỏ nhặt của tôi.

Ngày lễ ngày tết, mọi thứ đều có đầy đủ nghi thức.

Chỉ có điều, một cuộc hôn nhân thiếu nền tảng tình cảm thì cũng thiếu luôn sự đam mê.

Chúng tôi hôn nhau, ôm nhau theo kiểu công thức,ngay cả trên giường cũng vậy.

Tôi nghĩ, có lẽ anh chỉ cần một người vợ,mà tiền bạc thì nhiều đến mức chẳng biết tiêu vào đâu,còn tôi thì vừa khéo đáp ứng được tiêu chuẩn ấy.

2

Dạo gần đây tôi không có công việc,mỗi ngày đều ở nhà sắp xếp lại những bức ảnh chụp thừa.

Kể từ khi công ty gia đình bên bờ vực phá sản,bố tôi cuối cùng cũng thừa nhận mình đã tụt hậu với thời đại,nên đã thuê một CEO chuyên nghiệp đến tiếp quản.

Còn tôi thì được tự do theo đuổi niềm đam mê nhiếp ảnh từ nhỏ.

Văn Việt rất bận rộn, nhưng mỗi tối đều đúng giờ về nhà ăn cơm cùng tôi.

Tối hôm đó, trước khi đi ngủ, tôi vẫn muốn ngồi sofa chơi điện thoại thêm chút nữa.

Chỗ tôi thường nằm, anh đã ngồi ở đó, đang cúi đầu đọc sách.

Do dự một chút, tôi vẫn nằm xuống sofa, đầu tựa nhẹ lên đùi anh.

Vừa lướt điện thoại được một lúc, tôi thở dài, định ngồi dậy đi ngủ.

Lý do rất đơn giản:

từ khoảnh khắc đầu tôi chạm vào đùi anh, toàn thân Văn Việt lập tức cứng đờ.

Phần cơ thể tôi tựa vào, cứng như đá.

Tần suất lật trang sách cũng chậm hẳn lại.

Ánh mắt anh lơ đãng liếc nhìn mặt tôi, như thể đang nói:

“Em còn chưa đi à?”

Rõ ràng chuyện thân mật nhất chúng tôi đã làm cả rồi,vậy mà anh vẫn luôn kháng cự những hành động thân mật đời thường như thế.

Similar Posts

  • Vợ Cũ Của Ảnh Đế

    Đêm tân hôn, chồng tôi – ảnh đế Hạo Diễn, bỏ mặc tôi một mình để đi gặp người yêu cũ.

    Lúc anh ta trở về, trên người nồng nặc mùi rượu, ôm chặt lấy tôi mà miệng lại không ngừng gọi cái tên Chu Khánh Nguyệt.

    Sáng hôm sau, Chu Khánh Nguyệt đăng lên Weibo:

    “Có những tình yêu, chỉ có thể dừng lại nơi đầu môi, chôn giấu theo năm tháng. Chúc anh hạnh phúc.”

    Fan của cô ta lập tức nhào vào mắng tôi là tiểu tam.

    Chị Trần – quản lý của tôi – gần như phát điên.

    Tôi thì thảnh thơi lướt điện thoại, nhẹ nhàng nói:

    “Vội gì chứ.”

    “Đăng mấy tấm ảnh giường chiếu tối qua của bọn họ lên đi, cứ nói là chính thất bắt gian tại trận.”

    “Nhớ làm mờ ảnh, nhưng vẫn phải để người ta nhận ra cái đồng hồ trên cổ tay Hạo Diễn.”

  • Pha Lê Mộng Mơ

    Sau khi tôi gặp chuyện, Cố Trạch Xuyên khóa xe đua, nhuộm tóc đen, cai thuốc lá.

    Từ một công tử ngông cuồng bất kham trở thành tổng giám đốc điềm đạm, chu đáo.

    Anh ấy một lòng một dạ ở bên tôi, chăm sóc tôi.

    Ai cũng nói anh ấy yêu tôi đến tận xương tủy.

    Cho đến lễ cưới của chúng tôi, một cô gái lao ra mắng tôi là đồ lẳng lơ.

    “Đừng tưởng tôi không biết, lúc cô bị bắt cóc thì đã không còn trong trắng rồi, còn mặt mũi nào mà lấy chồng?”

    “Cô xui xẻo thì thôi, sao còn đạo đức giả để trói buộc một người đàn ông tốt?!”

    Cô gái đó chính là cô trợ lý mà Cố Trạch Xuyên từng đuổi việc ngay trước mặt tôi.

  • Mật Tín Lưu Đày

    Trước khi phụ thân bị lưu đày, ông lén nhét vào tay ta một phong mật tín.

    Trong lòng ta thoáng dâng niềm vui, ngỡ rằng hầu phủ vẫn còn chút gia sản chưa bị tịch thu.

    Núp trong miếu hoang mở thư ra, tim ta đập dồn dập như trống trận.

    Ai ngờ tín chỉ trải ra, chỉ vỏn vẹn mấy dòng: địa chỉ nơi ông giấu ngoại thất ở bên ngoài, cùng bốn chữ “hộ tốt A đệ”.

    Hầu phủ không còn, tổ mẫu đã đi, mẫu thân cũng mất, phụ thân lại bị lưu đày.

    Hay lắm, thế mà còn nhét cho ta thêm một gánh nặng!

    Ngay đến bản thân ta còn chẳng sống nổi, lấy gì mà bảo hộ A đệ?

    Trong mắt ông ấy, rốt cuộc đã từng có ta hay chưa?

  • THEO ĐUÔI CHÍN NAM THẦN, AI NGỜ THÀNH NỮ CHÍNH

    Tôi là một kẻ “theo đuôi” chuyên nghiệp, cùng lúc tán tỉnh chín chàng trai. Chín chàng trai đó lại chỉ mê mẩn một cô nàng “trà xanh”. Nhưng họ không biết, cô nàng “trà xanh” ấy lại đang “theo đuôi” tôi. Nói đơn giản, người họ mê mẩn lại mê mẩn tôi. Nghe có vẻ phức tạp nhưng rất thú vị.

    Tiếc là sắp Tết rồi, tôi tạm dừng công việc “theo đuôi”. Buổi họp lớp yêu cầu tôi dẫn người yêu đi cùng, tôi ấp úng không biết trả lời thế nào.

    “Người yêu xấu thì đã sao, cậu ngại gì chứ?”

    Tôi liếc nhìn chín chàng trai đang lấp ló một bên, nhìn tôi như hổ đói.

    “Tôi sợ… sợ không đủ chỗ ngồi.”

  • Con Đường Dài Phía Trước

    Đêm ly hôn hôm đó, tôi ngồi trên bồn cầu suốt ba tiếng đồng hồ.

    Thứ tôi đang cầm trong tay, nóng rực như một miếng sắt nung đỏ.

    Không phải gì khác.

    Là que thử thai.

    Rõ ràng, hai vạch đỏ.

    Đầu óc tôi trống rỗng, ong ong cả lên. Câu nói mà ban ngày ở cổng cục dân chính, Giang Lâm Châu ném cho tôi, cứ lặp đi lặp lại trong khoảng trống ấy, như mang theo băng giá:

    “ Tô Vãn, anh đã chuyển tiền vào thẻ em rồi. Đủ cho em tiêu một thời gian. Sau này đừng liên lạc nữa. ”

    “ À đúng rồi, ” anh ta mở cửa xe, động tác dứt khoát, như ném bỏ một món đồ cũ, “ nếu thật sự xui xẻo, dính chỉ sau một lần, nhớ nói với anh. Tiền phá thai, anh trả. ”

    Chiếc Cullinan màu đen mới tậu của anh ta, ga rú vang trời, phun đầy khí thải vào mặt tôi.

    Ngầu khỏi nói.

    Giờ thì hay rồi.

    Lời nói thành thật.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *