Cung Môn Hoán Mệnh

Cung Môn Hoán Mệnh

Ngày đại tỷ bảo ta thay nàng tiến cung, ta liền biết nàng cũng đã trọng sinh rồi.

Mẫu thân đỏ hoe mắt, nghẹn ngào nói: “Tỷ tỷ con tính tình đơn thuần, sao có thể chịu nổi cuộc sống trong cung cấm? Một khi vào đó, chính là chốn cửu tử nhất sinh .”

Tổ mẫu lau lệ, lần đầu tiên dùng giọng điệu từ ái như thế mà nói với ta: “Ninh nhi, con hãy thay Uyển Dung vào cung đi. Nó không giống con, cuộc sống trong tường cung, nó chịu không nổi đâu.”

Đời trước, đại tỷ vốn định gả vào phủ Vĩnh Ninh Hầu, nhưng khi nghe nói ta sẽ nhập cung, liền khóc lóc xin đổi chỗ với ta.

Khi ấy, bọn họ nói thế nào nhỉ? “Uyển Dung tính tình đơn thuần, nhà như Vĩnh Ninh Hầu phủ, gả vào đó sớm muộn gì cũng bị ăn đến xương cốt còn.”

Tổ mẫu cũng nói: “Vậy thì để Uyển Dung đổi với Ninh nha đầu đi, đều là tỷ muội trong nhà, lẽ nên nâng đỡ lẫn nhau.”

Sau này, đại tỷ vào cung chưa đến một năm, trong một lần hầu hạ lỡ tay cấu trúng bệ hạ, liền bị đánh vào lãnh cung.

Mà ta thì trở thành Hầu phu nhân độc sủng mấy chục năm, vinh quang vô hạn.

Ta rưng rưng nhìn về phía phụ thân đang ngồi đoan chính trên thượng vị: “Phụ thân cũng đồng ý để nữ nhi thay tỷ tỷ tiến cung sao?”

Người chỉ khẽ thở dài, thanh âm lạnh lùng làm lòng ta lạnh buốt: “Cứ quyết vậy đi. Tân đế tính khí khó dò, con vào cung nhớ phải lanh lợi một chút. Sau này nếu được sủng ái, đừng quên mấy năm nay nhà họ Diệp đã bồi dưỡng con thế nào là được.”

Nhìn những gương mặt hoặc giả nhân giả nghĩa, hoặc lạnh lẽo vô tình trước mắt, tia thân tình cuối cùng trong lòng ta cũng bị đánh tan thành mây khói.

Sống hai kiếp, ta đều là đứa trẻ duy nhất trong nhà có thể bị đem ra hy sinh bất cứ lúc nào.

Đã như thế, vậy thì ta sẽ khiến các ngươi hối hận vì đã sinh ra ta.

1

Nhà họ Diệp có ba nữ nhi.

Trưởng nữ đích xuất là Diệp Uyển Dung, tính tình nhiệt tình rộng rãi, chỉ tiếc dung mạo bình thường.

Tiểu nữ thứ xuất là Diệp Uyển Thanh, ngây thơ đáng yêu, mới tám tuổi.

Còn ta – Diệp Uyển Ninh – là thứ nữ đích xuất, lại mang dung mạo hoàn toàn khác biệt với người nhà, đẹp đến kinh diễm lòng người.

Vì Uyển Dung từ nhỏ diện mạo tầm thường, nên trưởng bối trong nhà đặc biệt thiên vị nàng.

Có vật gì tốt, đều ưu tiên cho nàng chọn trước, đợi mọi người lựa xong hết rồi, mới đến lượt ta.

Việc ăn mặc hằng ngày, trang sức y phục cũng như thế.

Ngay cả chuyện đại sự hôn nhân cũng không ngoại lệ.

Đời trước, Uyển Dung vốn đã định hôn với thế tử phủ Hầu, nhưng vì muốn tiến cung, người trong nhà liền để ta thay nàng.

Sau này nàng đắc tội với hoàng đế, bị biếm vào lãnh cung, chẳng bao lâu thì bệnh chết.

Cả nhà đều cho rằng Uyển Dung là vì ta mà chịu khổ, còn cuộc sống được thế tử sủng ái vốn nên thuộc về nàng.

Mà đời này, người được định tiến cung vốn là Uyển Dung.

Ai nấy đều biết, tân đế tính tình hung tàn khó đoán, hầu hạ quân vương chính là bước vào chốn cửu tử nhất sinh.

Uyển Dung bởi kiếp trước chịu khổ quá nhiều, nên sống chết cũng không chịu vào cung.

Thế nhưng, người thân yêu nhất của ta, lại một lần nữa kiên quyết chọn hy sinh ta để thay thế cho nàng.

Ngồi trước gương trang điểm, ta nhìn dung nhan như được trời ban trong gương, môi khẽ nhếch lên.

Từ hôm nay trở đi, ta sẽ không còn là đứa con gái bị các ngươi tùy ý bài bố nữa.

Cửa phòng bị đẩy ra, mẫu thân dắt theo Diệp Uyển Dung bước vào.

Thấy ta còn ngồi trước gương, bà nhíu mày nói:

“Sáng mai phải tiến cung rồi, con còn chưa nghỉ ngơi sớm, đến mai mặt mày tiều tụy, bị bệ hạ chán ghét thì sao?”

Trong gương, Diệp Uyển Dung khẽ nhướng mày, trong mắt hiện lên tia đắc ý khó nhận ra.

Kiếp trước ta thay nàng gả vào phủ Hầu, độc sủng mấy chục năm, đến lúc phu quân qua đời, bên cạnh cũng chỉ có mình ta, chưa từng nạp thiếp.

Tướng công tốt như thế, kiếp này trở thành của riêng nàng, sao nàng lại không đắc ý cho được?

Chỉ là nàng không biết, Triệu Thế Nguyên vốn không thích nữ nhân.

Ta chẳng qua là cái bình hoa phủ Hầu dùng để che mắt thiên hạ, là công cụ sinh con nối dõi mà thôi.

Tất cả sủng ái và tình thâm, chỉ là diễn trò cho người ngoài xem.

“Muội muội xinh đẹp thế này, vào cung ắt sẽ được độc sủng, vì nhà họ Diệp mà tranh ánh hào quang.”

Diệp Uyển Dung áp mặt sát ta, dùng mu bàn tay vuốt ve gò má ta, cười rực rỡ.

Similar Posts

  • Thái Hậu Điên Cuồng Báo Thù

    Người tỷ muội tốt cùng ta xuyên không về cổ đại đã m/ất tí/ch rồi.

    Ta phát đ/iên tìm kiếm nàng, nhưng vẫn bặt vô âm tín.

    Năm năm trôi qua, ta đã trở thành Thái hậu Đại Sở, buông rèm nhiếp chính, thủ đoạn quyết liệt, sát phạt dứt khoát.

    Quyền khuynh thiên hạ, bách quan đều run sợ.

    Ấy vậy mà trong buổi Xuân yến của hoàng gia, ta lại nhìn thấy một người phụ nữ gầy đến t/rơ x/ương, q/uỳ dưới bậc thềm bóc vải cho một ả sủng thiếp.

    Ả thiếp kia nũng nịu chê tay nàng thô ráp, khiến cả sảnh tiệc bật cười chế giễu.

    Phu quân của nàng ngồi ở vị trí chủ tọa, ánh mắt lại càng lộ rõ vẻ chán ghét.

    Ta đang định nổi giận, thì người phụ nữ kia bất ngờ ngẩng đầu lên.

    Ngũ quan ấy, hàng mày ấy, rõ ràng chính là người bạn thân mà ta đã tìm suốt năm năm qua.

    Chén trà ngự ban trong tay ta lập tức bị bóp nát.

    Ả sủng thiếp giật mình hoảng hốt, còn làm bộ nũng nịu đòi phu quân đòi lại công đạo.

    Ta lạnh lùng vén bức rèm châu mười hai lưu lên:

    “Người bạn tâm giao mà năm xưa ai gia chẳng nỡ để nàng chạm vào một giọt nước, ngươi lại dám bắt nàng q/uỳ dưới đất bóc vải cho ngươi?”

    “Người đâu, đ/ập n/át từng tấc xương tay của hai kẻ này cho ai gia.”

  • Mất Kiểm Soát

    Trong phòng khám, tôi đang hẹn hò với kẻ thù của anh trai mình.

    Đột nhiên, anh tôi đẩy cửa bước vào.

    “Có thấy em gái tôi không?”

    Tôi trốn dưới gầm bàn, lén kéo nhẹ áo blouse trắng của anh.

    Chỉ nghe anh khẽ cười một tiếng: “Không thấy.”

  • Nhật Ký Của Một Kẻ Lụy Tình

    Khi Trì Mặc tuyên bố đính hôn với em gái tôi, tôi đang ở nước ngoài tham dự một hội nghị.

    Tin tức truyền tới, trong đầu tôi vang lên một giọng nói lạnh băng:

    “Ký chủ, nhiệm vụ thất bại, xin hãy tiếp nhận trừng phạt.”

    Tôi cầm chặt điện thoại, nhìn gương mặt Trì Mặc trên màn hình mà lòng không khỏi lạnh buốt.

    Sau đó, tôi bị hệ thống trừng phạt, rút đi tất cả những ký ức ngọt ngào về anh.

    Thế nhưng anh lại nắm chặt lấy tôi, không chịu buông:

    “Tịch Ninh Thư, anh không tin… em sẽ quên được anh!”

  • Một Bó Hoa, Một Kiếp Người

    Con gái của bảo mẫu – Tô Thanh Thanh – cố tình chọn cùng ngày, cùng khách sạn với tôi để tổ chức đám cưới.

    Khi hai chiếc xe hoa đi ngược chiều nhau, cô ta hạ cửa kính xuống, định đổi lấy bó hoa cưới trên tay tôi.

    Bó hoa cưới của tôi là vật báu do ông ngoại đích thân chạm khắc bằng ngọc lưu ly quý giá, là lời chúc phúc ông dành cho tôi khi về nhà chồng.

    “Chị Đường Đường, em xin chị, em đã bỏ ra quá nhiều cho đám cưới này rồi, em chỉ muốn một hôn lễ hoàn mỹ, xuống xe xong em sẽ trả lại chị.”

    Tôi mềm lòng đồng ý, nhận lấy bó hoa nhựa 9.9 đồng của cô ta.

    Nào ngờ vừa xuống xe, cô ta liền nuốt lời, không trả lại bó hoa, thậm chí ngay tại lễ đường, cô ta còn ném bó hoa cưới của tôi xuống đất, đập nát thành từng mảnh.

    Đó là kỷ vật duy nhất ông ngoại để lại cho tôi, cũng là cách duy nhất ông có thể “tham dự” đám cưới của tôi.

    Vậy mà cô ta lại ra vẻ tội nghiệp giữa đám đông, lên tiếng trách móc tôi: “Đã đổi rồi thì làm gì có chuyện đòi lại? Thế này đi chị Đường Đường, loại hoa ngọc đó em thấy đầy trên Pinduoduo, chỉ chín đồng chín thôi, em trả chị mười đồng được chưa…”

    “Chị Đường Đường, bình thường chị làm khó em đã đành, giờ là khoảnh khắc quan trọng nhất đời em, chị cũng không buông tha sao?”

    Tôi tức điên lên, cãi nhau với cô ta không dứt, cô ta thì lại nép sau lưng chồng chưa cưới của tôi và anh trai tôi, vừa lau nước mắt vừa tỏ ra uất ức.

    Chồng chưa cưới xót xa kéo cô ta đi, để mặc tôi lại lễ đường, khiến tôi trở thành trò cười trong giới thượng lưu.

    Anh trai tôi mắng tôi độc ác, cắt đứt tài chính, đuổi tôi ra khỏi nhà.

    Còn chồng của Tô Thanh Thanh thì sau khi cưới gặp được quý nhân, một bước lên mây, bắt đầu điên cuồng trả thù tôi – kẻ đã sa cơ lỡ vận.

    Giữa mùa đông giá rét, tôi bị đám côn đồ hắn thuê làm nhục đến chết.

    Trong khi đó, Tô Thanh Thanh lại được ba người bọn họ cưng chiều như công chúa.

    Tôi mang theo oán hận chìm vào bóng tối, lần nữa mở mắt, lại quay về đúng ngày diễn ra hôn lễ.

  • Chị Chồng Và Em Chồng Ngày Nào Cũng Tới Ăn Trực

    Hôm nay chị chồng và em chồng tôi lại đến nhà.

    Tôi rửa nồi xong, vừa bước ra khỏi bếp thì phát hiện trên bàn ăn đã không còn chỗ cho mình.

    Cả bàn đầy đồ ăn giờ chỉ còn vài cọng rau xanh nằm trơ trọi trên đĩa, thịt và hải sản đã bị ăn sạch.

    Tôi liếc nhìn chồng, quyết định không muốn nhẫn nhịn thêm nữa:

    “Chúng ta ly hôn đi.”

    Chồng tôi mặt đầy khó hiểu: “Chỉ vì hết đồ ăn mà cô đòi ly hôn, cô điên rồi à?”

    Ba mẹ chồng tôi thì vỗ bàn cái “rầm”!

    “Con gái tụi tôi chỉ đến ăn bữa cơm, cô đã đòi ly hôn dọa dẫm, ly thì ly đi! Sau này chúng tôi tìm con dâu khác đàng hoàng, biết điều hơn cô!”

    Trên mặt con trai tôi cũng thoáng qua vẻ mất kiên nhẫn:

    “Mẹ, là do mẹ chậm chạp quá thôi! Chị với dì là khách, tất nhiên phải ưu tiên cho họ chứ! Vì chút chuyện nhỏ mà đòi ly hôn, mẹ có tham ăn quá không?

    “Với lại, mẹ chỉ biết nấu ăn rửa chén, làm sao so được với dì với chị, họ biết kiếm tiền đó! Họ còn nói sau này sẽ mua nhà, mua xe cho con! Con nói thật, nếu mẹ ly hôn, con không theo mẹ đâu, con không muốn khổ cùng mẹ…”

    Khoảnh khắc đó, tôi quyết định — không chỉ bỏ chồng, mà cả đứa con này, tôi cũng không cần nữa.

  • Lãnh Cung Ký

    Ta là hoàng hậu bận rộn nhất hậu cung, dậy còn sớm hơn gà, ngủ còn muộn hơn chó.

    Dù đang mang thai cũng phải lo toan đủ chuyện lớn nhỏ trong hậu cung, sáng dậy điểm danh, tối định tâm, xét sổ sách, dạy dỗ con cái…

    Hoàng thượng vì ta, từ lúc ta mang thai đến nay chưa từng triệu kiến bất kỳ phi tần nào, cả triều văn võ đều khen ngợi người thâm tình chuyên nhất, có tình có nghĩa.

    Nhưng hôm ấy, khi ta lại bận rộn đến tận khuya mới chợp mắt được, thì bỗng nghe thấy trong bụng truyền ra giọng nũng nịu sữa thơm:

    【Thật không đáng cho mẫu hậu, phụ hoàng đúng là một tên móng heo to xác, cái gì mà thâm tình chuyên nhất, thật ra mỗi đêm đều lén đến tẩm điện của cô Cố, còn lấy mẫu hậu ra làm cái cớ.】

    【Hoàng huynh cũng chẳng phải thứ tốt đẹp gì, mẫu hậu nghiêm khắc dạy bảo, tìm cho huynh ấy thầy tốt nhất, vậy mà lại ghi hận trong lòng, cùng cô Cố hãm hại người!】

    【Mẫu hậu sau này còn bị phế hậu, con thì bị giao cho cô Cố nuôi dưỡng, mà vì cô ta sợ hãi quá nên liền ném chết con luôn, hu hu hu, đau lòng quá!】

    Nghe xong những lời này, ta ngẩn người thật lâu, hôm sau trực tiếp nằm lỳ trên giường ngủ đến tận trưa.

    Cả hậu cung gần như náo loạn, không ai ngờ hoàng hậu nương nương luôn cẩn trọng tận tụy lại hoàn toàn buông bỏ như thế!

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *