Tình Yêu Đích Thực

Tình Yêu Đích Thực

Kết hôn ba năm, chồng tôi ngoại tình suốt hai năm.

Anh ta nói với tôi:

“Anh và Tiểu Dư là tình yêu đích thực, em hãy tác thành cho bọn anh đi.”

Vì vậy, tôi đã tác thành cho anh ta.

Những gì từng tặng anh ta -nhà, xe, công ty -tôi đều lần lượt lấy lại.

1

Hôm tôi đồng ý ly hôn, chồng tôi và tiểu tam mừng đến phát khóc.

Lâm Vân xúc động đến mức ngón tay run rẩy, vội vàng chạy xuống lầu báo tin vui cho Kim Dư.

Tôi nhìn dáng vẻ lúng túng của anh ta, trong lòng không chút gợn sóng.

Kết hôn ba năm, từ năm thứ hai đến nay, anh ta đã đề nghị ly hôn mười tám lần.

Lần thứ mười tám, tôi đồng ý.

Anh ta tỏ tình với tôi mười tám lần, cầu hôn mười tám lần.

Ly hôn cũng vừa tròn mười tám lần.

Anh ta không biết bao nhiêu lần nói với tôi rằng, anh ta và Kim Dư là tình yêu đích thực, cầu xin tôi buông tay, tác thành cho họ.

Lâm Vân vừa thu dọn đồ đạc, điện thoại bật loa ngoài.

Đầu bên kia, Kim Dư hỏi anh ta:

“Chị ấy sao lại đột nhiên đồng ý vậy? Hay là em lên xin lỗi chị ấy một tiếng đi, đều là lỗi của em cả. Em sẽ quỳ xuống xin chị ấy đừng trách anh.”

Lâm Vân đang mang giày, suýt nữa thì trượt ngã, may mà có chiếc vali của tôi đỡ lấy anh ta.

Anh ta liếc nhìn tôi một cái, rồi nói:

“Yên tâm đi, cô ấy chỉ là một bà nội trợ, không đến mức có khí thế lớn như vậy đâu.”

“Cũng phải, nhà họ An không cần chị ấy nữa, chị ấy lại không có con, nhận được một triệu tệ của anh coi như cũng lời rồi. Nhưng anh vẫn nên nói chuyện tử tế với chị ấy, đừng để chị ấy đau lòng.”

“Em thương anh lắm, vốn đã vất vả, lại còn vì em mà đưa ra một triệu…”

Rầm một tiếng.

Giọng điệu nũng nịu của Kim Dư tan biến trong gió.

Tôi quay người lại, đổ phần cơm thừa của Lâm Vân vào thùng rác.

Lâm Vân hành động rất nhanh, tôi còn chưa rửa xong bát thì anh ta đã thở hổn hển đứng chặn ở cửa.

Trên tay cầm sẵn tờ đơn ly hôn.

2

Vẻ mặt gấp gáp, anh ta dí mạnh xấp giấy vào cánh tay tôi.

Da tôi vốn mẫn cảm, nhanh chóng hằn lên một vệt đỏ.

Thấy tôi không phản ứng, anh ta cau mày, lộ rõ vẻ mất kiên nhẫn:

“Em không phải đang định đổi ý đấy chứ? Mới có mười phút thôi mà.”

“Anh nói cho em biết, An Kỳ Nhiễm, nhà họ An em đừng mong quay lại nữa, tốt nhất là ngoan ngoãn cầm lấy một triệu rồi nhanh chóng nhường chỗ cho Tiểu Dư.”

“Cô ấy vì để ý đến cảm xúc của em mà đã chịu biết bao tủi thân, em đừng có được voi đòi tiên…”

Tôi khóa vòi nước, lau khô tay, nhận lấy tập hồ sơ.

Giọng nói của Lâm Vân chợt tắt lịm trong không khí.

“Tôi đi xem lại bản hợp đồng, anh rửa bát đi.”

Lâm Vân sững người, ngơ ngác hỏi:

“Tôi rửa bát? Tôi chưa từng rửa bao giờ… tôi không biết làm…”

Tôi không đáp, chỉ cầm bản hợp đồng, lặng lẽ nhìn thẳng vào mắt anh ta.

Một lúc sau, anh ta đành chấp nhận số phận, xắn tay áo bộ vest hàng hiệu lên, miễn cưỡng thay tôi đứng vào bồn rửa.

Tiếng nước chảy ào ào vang lên.

Anh ta hừ lạnh, cảnh cáo tôi:

“Anh và Kim Dư là tình yêu đích thực, em đừng cố giãy giụa nữa.”

Ba năm kết hôn, anh ta chưa từng mó tay vào việc nhà, mọi thứ từ ăn uống, quần áo, chỗ ở… đều do tôi lo liệu.

Thế mà khi say rượu, anh ta lại nói tôi là gánh nặng, là kẻ ăn bám.

Nói tôi vô vị, chỉ là một đại tiểu thư quen được người khác hầu hạ.

Nhưng anh ta quên mất, tôi vốn dĩ chính là một đại tiểu thư được nuông chiều từ bé.

Tôi không giỏi ở chỗ giặt giũ hay nấu nướng.

Tôi giỏi là ở thương trường.

Thế nhưng vì anh ta, tôi đã từ bỏ tất cả.

Ước mơ ngày trước của tôi giờ chỉ còn là quần áo bẩn chất đống, căn nhà dọn mãi không sạch và một người chồng không thèm về nhà.

Lâm Vân vẫn đang ca tụng tình yêu của họ.

Giống hệt như cái cách anh ta từng ca tụng tình yêu của chúng tôi trước khi cưới.

Hôm tôi đồng ý với anh ta, anh ta nói sẽ đối xử tốt với tôi cả đời.

Lời của đàn ông, quả nhiên không thể tin.

Thứ duy nhất có thể tin tưởng, chính là quyền lực nằm gọn trong tay mình.

Tôi cầm bút ký, rồi đặt bản thỏa thuận đã ký lên tủ giày, kéo vali đã chuẩn bị sẵn rời khỏi căn nhà ấy.

Chuyện tình yêu đẹp đẽ của Lâm Vân, tôi để lại sau cánh cửa kia.

Tôi mang đôi giày cao gót đã ba năm không đi.

Không sao cả, tôi mới chỉ hai mươi ba.

3.

Lúc xuống lầu, tôi tình cờ chạm mặt Kim Dư.

Cô ta khẽ lùi một bước, dè dặt quan sát tôi.

“Chị… chị định đi rồi sao?”

Cô ta nhìn chiếc vali của tôi, như thể không dám tin vào mắt mình.

Tôi khẽ gật đầu.

Bất chợt nhớ ra một chuyện.

“Ừ, ga giường mà hai người từng ngủ tôi chưa giặt, cô tự mang đi giặt rồi dùng tiếp nhé.”

Bộ ga ấy đã bị bỏ lại ngoài ban công suốt nửa năm nay.

Mỗi lần Lâm Vân cùng cô ta tâm sự thâu đêm suốt sáng, đều ngồi trên đó.

Chắc anh ta cũng quên mất rồi.

Không thì hẳn đã vứt nó đi từ lâu rồi.

Đó là lần đầu tiên Lâm Vân đưa Kim Dư về nhà.

Hôm đó, vì chuyện công ty, tôi đến tìm anh ta.

Trên đường thì gặp tai nạn giao thông.

Bác sĩ và y tá gọi cho anh ta hơn mười cuộc điện thoại, nhưng anh ta đều tắt máy từng cuộc một.

Cuối cùng là một người bạn diễn ở thành phố bên, bỏ cả buổi diễn cuối cùng để lao đến bệnh viện, ở bên cạnh tôi.

Bác sĩ nói, tôi suýt nữa thì mất mạng.

Cả một ngày hôm đó, Lâm Vân không hề xuất hiện.

Mãi đến khi bạn tôi quay lại để lấy đồ thay cho tôi.

Cô ấy nghe thấy tiếng động, liền lao vào phòng, quay lại đoạn video.

Nếu không có đoạn đó, Kim Dư đã chẳng chịu nhượng bộ, để Lâm Vân chia cho tôi một triệu tệ tài sản.

Cô ta nằm trong lòng Lâm Vân, đau lòng thay cho anh ta vì kiếm tiền vất vả mà phải “cho không” tôi – kẻ ăn bám không biết điều.

Họ quên mất một điều – tập đoàn Lâm thị chính là hồi môn của tôi.

Bạn tôi gan nhỏ, quay xong là lập tức bỏ chạy.

Chạy đến bệnh viện, ôm tôi mà khóc cả buổi.

Khi Lâm Vân cuối cùng cũng đến bệnh viện, câu đầu tiên anh ta nói là:

“Anh tưởng đó là tin nhắn lừa đảo…”

Nhưng bác sĩ nhắn cho anh ta bằng điện thoại của tôi mà.

Đến số vợ mình còn không nhận ra hay sao?

Chắc là ban ngày ban mặt cũng chẳng phân biệt nổi vì đầu óc vẫn còn mải mê với Kim Dư.

Nghe tôi nói vậy, sắc mặt Kim Dư hơi đổi, hốc mắt lập tức đỏ hoe.

“Xin lỗi chị, em đã khuyên Lâm Vân đừng như thế rồi, nhưng anh ấy không kiềm chế được, tất cả là lỗi của em, em đáng ra nên ngăn anh ấy lại.”

“Chị đừng trách anh ấy, nếu chị giận thì đánh em đi.”

Cô ta kéo tay tôi lên, định tự tát vào mặt mình, tôi lập tức hất ra, chẳng muốn dây dưa thêm.

Tôi kéo vali bước vào thang máy.

Tôi đâu có thiếu tiền.

Nếu không phải vì muốn trả ơn, tôi đã chẳng phải chịu đựng nỗi đau vì thứ gọi là tình yêu.

4.

Bạn tôi đang đợi dưới lầu.

Vừa thấy tôi đi xuống, cô ấy như chim nhỏ sà vào lòng tôi, ôm chặt lấy.

“Kỳ Nhiễm – chị ơi, cuối cùng chị cũng tự do rồi! Để ăn mừng cho chị, em đã chuẩn bị sẵn mười tám người mẫu nam!”

Cũng không cần phải đến mức đó.

“Nếu không phải vì muốn trả ơn, sao chị lại đồng ý ở bên anh ta chứ! Còn anh ta thì sao? Có được chị rồi, lại dựa theo dáng vẻ của chị đi tìm một kẻ khác khiến chị chán ghét. Đúng là không biết xấu hổ mà!”

“Nửa năm, từ thực tập sinh lên thẳng trợ lý tổng giám đốc, thật ghê tởm! Khiến người ta buồn nôn!”

Kiều Nhược Linh tức tối nói, một tay nhấc cái vali nặng trịch của tôi đặt vào cốp xe.

Tâm trí tôi chợt trôi xa, nghĩ lại thì… việc Kim Dư được nhận làm thực tập sinh, cũng là do tôi giúp đỡ.

Lúc cô ta không qua được vòng phỏng vấn, một mình ngồi thụp bên đường trong chiếc áo vest mỏng, khóc đến đỏ cả mũi.

Tôi nhìn sơ qua lý lịch – cũng ổn, chỉ là thiếu kinh nghiệm thực tập.

Thế là tôi mở lời nhờ người, đưa cô ta vào công ty.

Tôi còn nhớ rất rõ, hôm đó là đợt tuyết đầu mùa, Kim Dư khóc đến đỏ cả sóng mũi.

Cô ta cứ nằng nặc nói tôi là người tốt bụng, là thần tiên hạ phàm, nhất định sẽ báo đáp tôi.

Và rồi, cô ta đã “báo đáp” bằng cách quyến rũ chồng tôi.

Thôi thì cũng không cần báo đáp làm gì.

Similar Posts

  • Lời Tỏ Tình Chân Thành Nhất

    Sau tai nạn xe, Phó Tư Đình mất trí nhớ và chỉ nhớ lại khoảng thời gian anh ấy cưng chiều tôi nhất.

    Lúc nào cũng tranh giành tôi, chủ động ôm ấp, từng ánh mắt đều như đang cầu được gần gũi.

    Mọi người đều nói:

    “Đừng có đắc ý, cùng lắm cô chỉ kiêu ngạo được ba tháng thôi.”

    “Bác sĩ bảo chờ máu tụ tan đi thì trí nhớ sẽ khôi phục.”

    Ba tháng sau, Phó Tư Đình quả thật đã khôi phục trí nhớ.

    Ai nấy đều cười tôi sắp bị thất sủng.

    Nhưng Phó Tư Đình lại hít sâu một hơi, vừa căng thẳng vừa luống cuống, quỳ một gối xuống, thành khẩn hỏi tôi:

    “Em… có thể cho anh làm chồng em được không?”

  • Nắm Tay Anh Đến Cuối Cuộc Đời Full

    Để cứu bạn trai, tôi bất chấp nguy hiểm tính mạng, nhận nhiệm vụ chiến lược từ hệ thống.

    Nhưng sau khi tôi hoàn thành nhiệm vụ một cách xuất sắc.

    Lại phát hiện bạn trai bảy năm của mình đã kết hôn với em gái ruột.

    “Chị ơi, em xin lỗi, nhưng em thật sự yêu anh Thừa Chi…”

    “Vì đứa bé, chị có thể nhường anh Thừa Chi cho em không? Em không muốn con mình sinh ra đã không có bố.”

    “Sơ Hạ, Giang Giang đang mang thai con của anh.”

    “Suốt một năm qua, luôn là cô ấy bên cạnh chăm sóc cho anh, không rời không bỏ. Anh không thể phụ cô ấy được.”

    Phải rồi, người luôn bên cạnh anh là em gái tôi.

    Còn tôi thì chỉ là người liều mạng cứu anh, nhưng ai mà biết được chứ.

    Ngay khoảnh khắc tôi quay người rời đi.

    Một giọng nói quen thuộc vang lên sau lưng.

    “Giang Sơ Hạ, dùng xong tôi rồi định bỏ chạy à?”

    Tim tôi khựng lại, ngẩng đầu nhìn.

    Nam chính tôi từng chiến lược—Cố Tây Từ, sao lại xuất hiện ở đây?

  • Bị Phản Bội Trong Lễ Cưới, Tôi Lên Xe Hoa Với Người Khác

    Khi mọi người đang hò hét “đụng cửa” để ép chú rể phát thêm phong bì, chỉ có Thẩm Uyển ngoan ngoãn đứng cạnh tôi.

    Cửa vừa bị đẩy mở, tôi còn chưa kịp phản ứng thì người lẽ ra hôm nay phải cưới tôi lại đang ôm chặt lấy Thẩm Uyển đứng bên cạnh tôi.

    Mẹ chồng tương lai và em chồng tương lai cũng đứng bên cạnh, ánh mắt đầy vui mừng nhìn hai người kia ôm nhau khóc lóc.

    Xung quanh là họ hàng tới xem náo nhiệt, là đồng nghiệp, bạn học vốn chẳng ưa gì tôi, có người còn chuẩn bị rút điện thoại ra quay lại cảnh tôi thảm hại lúc này để đăng lên mạng câu view.

  • Kết Hôn Bảy Năm Chồng Ngoại Tình Ba Lần

    Kết hôn bảy năm, tôi bắt gặp Cố Dật Sơ ngoại tình ba lần.

    Lần đầu tiên, anh ta quỳ giữa trời mưa xin tôi tha thứ.

    Lần thứ hai, anh ta cùng bố mẹ tôi làm ầm lên, ngăn cản tôi ly hôn.

    Lần thứ ba, anh ta buông xuôi, cười nhạt nói:

    “Em cũng đi tìm người khác đi, hài lòng chưa?”

    Hài lòng. Hài lòng lắm chứ.

    Chỉ đến khi tôi thực sự thử trải nghiệm, mới hiểu được anh ta.

    Thanh xuân tươi mới quả thật rất tuyệt vời.

    Nhưng lúc này, Cố Dật Sơ lại hối hận rồi.

  • Hai Đứa Con Gái

    Hôm đó, mẹ nấu canh sườn, tôi ăn ba miếng, em gái thì ăn hai miếng.

    Bà liền lườm tôi một cái: “Con là chị mà không có hiếu bằng em con.”

    Tôi không hiểu sao bà lại nói vậy, bèn giả vờ đùa cho qua: “Chẳng phải mẹ vừa đưa cái đùi vịt duy nhất cho em rồi sao?”

    Bà lập tức nổi đóa: “Thì? Nó còn đang tuổi ăn tuổi lớn! Còn con ăn hết miếng này đến miếng khác, như ma đói đầu thai, trong đầu chỉ có ăn thôi!”

    Tôi sững người, vừa định hỏi lại thì bà đã bắt đầu lôi chuyện cũ ra: “Năm đó sinh nhật em con, mẹ bảo con về nhà ăn cơm mà con sống chết không chịu rời khỏi trường! Trong lòng con có bao giờ nghĩ đến người nhà chưa?”

    Thì ra bà vẫn nhớ chuyện đó.

    Nhưng tôi không về nhà là vì… hôm sau tôi phải thi đại học mà!

  • Bạch Nguyệt Quang Đừng Mơ Giành Lấy Chồng Tôi

    Chồng tôi – người đàn ông đã từng có một mối tình khắc cốt ghi tâm mười năm trước – bạch nguyệt quang của anh ấy, nay đã trở về.

    Cô ta òa khóc nhào vào lòng chồng tôi, mà anh thì dịu dàng ôm lấy, nhỏ giọng dỗ dành.

    Cô ta liếc nhìn tôi đang đứng bên cạnh, ra vẻ thương hại:

    “Giờ em đã quay lại rồi, vậy anh có định ly hôn với cô ấy không? Bảo cô ấy dọn ra ngoài đi?”

    Cô ta cứ nghĩ tôi chỉ là kẻ thay thế – một cái bóng được chồng tôi tìm về để lấp đầy chỗ trống cô ta để lại, để sống cuộc sống đáng lẽ thuộc về cô ta.

    Nhưng cô ta đâu biết, chính tôi mới là người mang lại tất cả cuộc sống sung túc như hiện tại.

    Nghe xong, chồng tôi giật mình, lập tức đẩy cô ta ra. Sắc mặt bố mẹ chồng cũng tối sầm lại.

    Tôi bước lên, tát thẳng vào mặt chồng.

    “Dọn sạch đống bừa bộn của anh rồi hẵng đến gặp tôi.”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *