Có Một Người Mẹ Tên Là Cô Ba

Có Một Người Mẹ Tên Là Cô Ba

Sau kỳ thi đại học, tôi nộp nguyện vọng vào một trường cách nhà mấy nghìn cây số.

Bố mẹ khóc lóc ầm trời, mắng tôi là đứa vô tâm.

“Đã bảo không thể trông cậy vào đứa thứ hai rồi mà! Mày mà đi thì đừng về nữa, chúng tao sẽ không cho mày một xu sinh hoạt phí nào.”

Tôi nhìn gương mặt tức giận của bố mẹ, bình thản gật đầu.

“Vâng, sau này cứ xem như không có đứa con thứ hai này là được.”

Nhà tôi có ba anh chị em, chị cả là “báu vật” trong lòng mẹ, em trai là “mặt trời rực rỡ” trong mắt bố.

Còn tôi, từ nhỏ đến lớn luôn là đứa ở giữa, có cũng được, không có cũng chẳng sao.

“Chậc, tao nói bao nhiêu lần rồi hả, đừng để sách của mày trong tủ tao, tao còn phải để bưu thiếp của ông xã tao đấy!”

Chị cả – Thẩm Giai Hân – thuần thục và thiếu kiên nhẫn quăng mấy quyển tài liệu ôn thi của tôi xuống đất như vứt rác.

Tôi bất lực đến mức tê dại, cúi xuống nhặt từng cuốn lên, định cất vào ngăn kéo ngoài phòng khách, lại bị quả bóng đá của em trai – Thẩm Diệu Dương – bay thẳng vào mặt.

“Mày ăn đòn chưa đủ à? Trong ngăn kéo đó toàn là mô hình giới hạn, làm hỏng thì mày đền nổi không?”

Tôi ôm sách đứng đơ tại chỗ, ánh mắt quét qua từng góc trong ngôi nhà này.

Ba phòng ngủ, một phòng của bố mẹ, một phòng của em trai, còn lại là phòng của chị, tôi và chị ở chung.

Tủ quần áo, ba phần tư là đồ của chị, ngăn kéo phía dưới nhét kín nội y của chị.

Ngoài phòng khách, mấy ngăn kéo chứa đầy mô hình của em trai, còn một chiếc tủ thì đựng vật phẩm về thần tượng mà chị yêu thích.

Tôi mím môi, bỗng thấy tất cả đồ đạc của mình, cũng như chính bản thân tôi, đều vô cùng lạc lõng và thừa thãi trong căn nhà này.

Mãi đến khi bố mẹ đi du lịch về, chị và em trai hồ hởi chạy ra đón.

Mẹ lấy ra gấu bông và váy áo xinh đẹp mua cho chị, bố thì móc ra đôi giày bóng đá giới hạn cho em trai.

Không nằm ngoài dự đoán, chẳng có gì dành cho tôi, tôi đứng ngây người nhìn cảnh gia đình sum vầy trước mắt.

“Ôi chao, con hai vẫn cứ khờ khờ như thế, ngẩn ngơ gì nữa? Còn một tuần nữa là thi đại học rồi, không đi ôn bài đi!”

Mẹ liếc mắt thấy tôi, tiện miệng buông một câu.

Tôi không nói gì, nhưng trong lòng, có thứ gì đó tích tụ suốt bao năm đang dần nứt vỡ.

Tối hôm đó bố mẹ nấu bữa cơm đầy đủ, tôi ngồi trong phòng nghe tiếng ồn ào bên ngoài, âm thầm đếm thời gian, xem thử nếu tôi không chủ động ra ăn, có ai nhớ mà gọi tôi không.

Một phút… năm phút… cho đến nửa tiếng sau, tôi tự cười nhạo chính mình.

Tôi chợt nhớ ra, hồi nhỏ trên bàn ăn chỉ bao giờ có bốn quả trứng rán, mỗi lần mẹ nhìn thấy tôi mới sực nhớ ra.

Rồi sẽ kiếm cớ rằng tôi vốn không thích ăn, sợ làm phí, nên chỉ làm bốn quả.

Gà rán cũng thế, chỉ có bốn cái, thậm chí có lần chén đũa cũng chỉ bày ra bốn bộ.

Tôi nhớ hồi nhỏ mình từng đòi hỏi, tôi cũng muốn ăn trứng, tôi cũng muốn có phòng riêng, không muốn ở chung với chị nữa.

Khi đó bố mẹ bảo nhà mình điều kiện không đủ, hơn nữa tôi còn nhỏ, chiếm một phòng thì cũng vô ích thôi.

Cho đến những năm cấp hai, rồi cấp ba, giờ thì sắp thi đại học, áp lực học hành ngày càng lớn, tôi – một đứa con gái đang tuổi dậy thì – bắt đầu có những bí mật riêng, càng khao khát có một không gian độc lập.

Thế nhưng, chỉ cần là nguyện vọng của tôi, bất kể lớn hay nhỏ, đều sẽ giống như chính tôi – trở thành không khí.

Không ai để ý, cũng chẳng ai quan tâm.

Sau kỳ thi đại học, bố mẹ nhắn tin bảo đã chuẩn bị tiệc chúc mừng. Lúc đó tôi vui đến mức chẳng biết phải làm gì.

Tưởng rằng cuối cùng bố mẹ cũng đã để tâm tới tôi, biết tôi học hành vất vả, còn đặc biệt chuẩn bị tiệc mừng.

Tôi mặc chiếc váy duy nhất không phải đồ chị để lại, xõa tóc, cài thêm chiếc kẹp tóc nhỏ.

Vừa bước vào cửa phòng tiệc, đập vào mắt là tấm băng rôn đỏ chói: “Chúc mừng bảo bối lớn Thẩm Giai Hân hoàn thành quân sự đại học xuất sắc”.

Bên dưới còn có dòng chữ: “Chúc mừng con trai út đạt giải ba cuộc thi bóng đá”.

Tôi đứng chết trân nơi ngưỡng cửa phòng tiệc, những dòng chữ trên dải lụa đỏ như từng mũi kim châm vào mắt.

Tôi không cam lòng, rướn cổ nhìn quanh, cố gắng tìm xem có dòng chữ nào viết tên mình không – chỉ khiến bản thân trông càng giống một trò cười đáng thương.

Thẩm Giai Hân mặc váy công chúa mới tinh, đầu đội vương miện, được họ hàng vây quanh khen ngợi.

“Giai Hân đúng là đẹp từ bé, phơi nắng cũng chẳng đen đi tẹo nào… Lớn lên rồi, đúng là tiểu công chúa…”

Bố tôi – người vốn luôn nghiêm khắc – lúc này lại cười rạng rỡ, cầm điện thoại quay video liên tục, mẹ thì ân cần gắp sườn xào chua ngọt cho chị.

Similar Posts

  • Mùa Xuân Nở Trên Giàn Nho Khô

    “Chúng ta ly hôn đi.”

    Cố Trường Thịnh nói câu đó, nét mặt không chút dao động.

    Cứ như thể chúng tôi không phải vợ chồng đã kết hôn ba năm, mà chỉ là hai người xa lạ hoàn toàn chẳng liên quan gì đến nhau.

    Anh ta không biết tôi đã sống lại.

    Ở kiếp trước, tôi từng tin vào lời anh ta, ngây ngô cùng anh ta làm một tờ giấy ly hôn giả.

    Anh ta nói, đó là để tôi và con gái có thể được chia căn nhà tốt hơn, là “quyền nghi tạm thời” mà anh ta dành cho mẹ con tôi.

    Tôi đã tin.

    Kết quả, nhà thì chia xong, anh ta lại nắm tay mối tình đầu của mình, thản nhiên nói với tôi: “Chúng ta đã ly hôn rồi.”

    Nực cười không?

    Tôi là người từng liều mình kéo anh ta ra khỏi đống xác chết.

    Tôi là người vì gom tiền thuốc men cho anh ta mà bán cả chiếc vòng tay tổ truyền.

    Cuối cùng, những gì tôi nhận được, chỉ là một câu:

    “Chúng ta đã ly hôn rồi.”

    Sống lại một đời, nhìn gương mặt lạnh lùng của Cố Trường Thịnh, tôi bật cười.

    “Được thôi, Cố Trường Thịnh, chúng ta ly hôn.”

  • Bí Kíp Sinh Tồn Của Thiên Kim Giả Mạo

    Tôi là một giả tiểu thư.

    Bị nhà họ Cố đuổi ra khỏi cửa, tôi lập tức quay đầu bám lấy đùi Lệ Đình Tiêu:

    “Lệ tổng, anh có thể nuôi tôi không?”

    Nghe tôi thao thao bất tuyệt liệt kê ra năm lý do mình rất thích hợp để được bao dưỡng, gương mặt người đàn ông cuối cùng lạnh đến cực điểm.

    Anh cúi mắt, giọng châm biếm:

    “Cố Nhiễm, em thật sự chẳng muốn chịu chút khổ nào sao?”

    Tôi vẫn thản nhiên đứng trước mặt anh, cười lấy lòng:

    “Lệ tổng nói vậy là sai rồi, nếu tôi chịu khổ thì người khác chẳng phải lại được hưởng phúc hay sao?”

  • Gió Lướt Qua Tim Em

    Anh ấy giành nói trước:

    “Chờ thêm một thời gian nữa đi.”

    Tôi thì nghiêm túc tính toán thời gian:

    “Trong vòng ba tháng cố gắng mang thai, sang đầu xuân năm sau sẽ sinh.”

    Phó Ngôn Chu không hài lòng vì tôi tự quyết chuyện này, liền mang theo Bạch Nguyệt Quang đang mang thai, cả đêm không về.

    Thời gian đã định ngày càng cận kề, bất đắc dĩ, tôi đành đỏ mặt ngượng ngùng gọi cho kẻ đối đầu lớn nhất của anh ta:

    “Anh có rảnh không? Tôi muốn làm phiền anh ba phút, giúp tôi mang thai người thừa kế nhà Phó.”

    Đầu dây bên kia tức tối gào lên:

    “Ba phút? Cô đang chà đạp lên lòng tự trọng của tôi đấy à?

    Cô cứ đợi đấy cho tôi!”

    Sau đó, đúng vào đêm tôi bận rộn “mang thai người thừa kế nhà Phó”, Phó Ngôn Chu điên cuồng đi khắp nơi tìm tôi.

    Tìm mãi không thấy.

    Chỉ còn cách liên tục liên hệ với các chị em thân thiết của tôi.

    Tịnh Tịnh: “Cô ấy đang xem phim với tôi, có chuyện gì thì nói sau đi.”

    Vân Vân: “Cô ấy đang hát karaoke với tôi, một tiếng nữa gọi lại nhé.”

    Lệ Lệ: “Cô ấy đang tắm ở nhà tôi, cần tôi gọi cô ấy ra không?”

    Sau một đêm mệt nhoài, gần sáng tôi mới nhìn thấy tin nhắn trên WeChat của anh ta, như phát điên:

    “Cô bị người ta hủy x/á//c rồi hả? Hay bị chia thành ba khúc, ném vào rạp chiếu phim, KTV và nhà tắm?”

  • Trả Anh Một Đời Tự Do

    Tôi và Tạ Vô Ưu lớn lên cùng nhau trong đại viện quân khu, lại hận nhau cả một đời.

    Anh ấy hận tôi dùng thủ đoạn, điều bạch nguyệt quang của anh ra vùng biên cương xa xôi.

    Tôi hận anh cưới tôi, nhưng cả đời lại chưa từng động lòng.

    Kết hôn mười năm, chúng tôi làm tổn thương nhau chi chít đầy người qua vô số lần cãi vã.

    Nhưng trong một lần hành động chống khủng bố bị tập kích,

    Tạ Vô Ưu lại không chút do dự dùng thân mình chắn đạn cho tôi, còn bản thân thì nội tạng vỡ nát, chết ngay tại chỗ.

    “Đừng nghĩ nhiều, chỉ là bản năng của quân nhân thôi.”

    “Bạch Ly, nếu có kiếp sau, đừng lấy anh nữa, anh không thể cho em thứ em muốn…”

    Lần nữa mở mắt, tôi quay trở về ngày tổ chức sắp xếp chúng tôi thành cộng sự đặc chiến.

    Tôi chủ động tìm đến người cha thủ trưởng:

    “Năng lực quân sự của con thích hợp hơn để điều đi Chiến khu phía Nam.”

    Tạ Vô Ưu, coi như em trả lại cho anh ân cứu mạng này.

    Lần này em đi điều động xa, trả lại cho anh cơ hội làm cộng sự với bạch nguyệt quang, trả lại cho anh tự do cả đời.

  • Đóa Hồng Trên Tuyết

    Mùa hè rực lửa, sân đỗ trực thăng quân sự ở vùng ngoại ô Bắc Kinh.

    Làn sóng nhiệt táp vào người Lê Phi Vụ, nhưng cô chỉ lặng lẽ nhìn vào điện thoại, trong lòng lạnh lẽo đến buốt giá.

    Trong bức ảnh, Bùi Ký Minh đang quỳ một gối xuống đất, dịu dàng xoa bóp cổ chân cho Lê Nhược Cẩn.

    Ngay sau đó, Lê Nhược Cẩn gửi tin nhắn tới:

    “Xin lỗi chị nhé, em đi dạo mỏi chân quá, Ký Minh xót em nên nhất định đòi đi cùng.”

    “Chị là một bà nội trợ, chắc cũng chẳng có việc gì quan trọng mà cần Ký Minh phải đi cùng đâu, đúng không?”

    Đang thất thần, trực thăng đã hạ cánh ổn định.

    Cô hít sâu một hơi, cất điện thoại đi, bước lên hành lễ thật chuẩn.

    “Đội trưởng tiền nhiệm của Đội Sói Tuyết – Lê Phi Vụ, đến nhận lại tro cốt của liệt sĩ Lê Trấn Quốc và Nhan Tĩnh An!”

    Giọng cô vang lên trong trẻo, vang dội khắp sân bay.

  • Từ Gặp Gỡ Đến Vĩnh Hằng

    Bị gia đình ép đi xem mắt.

    Đêm đi xem mắt, tôi uống quá chén, thế là ngủ luôn với nam thần của trường.

    Sáng hôm sau, mẹ tôi gọi điện hỏi kết quả xem mắt.

    Phía sau vang lên một tiếng cười khẽ, nam thần ghé sát tai tôi thổi khí.

    “Ở nhà anh, ngủ với anh rồi, chuyện này có thể nói không?”

     

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *