Chiếc Xe Cưới Thứ Năm

Chiếc Xe Cưới Thứ Năm

Tôi tổ chức đám cưới vào dịp Quốc khánh, nhưng tôi không hề báo cho bố mẹ.

Chỉ vì đây đã là lần thứ năm tôi kết hôn.

Bốn lần trước, đều bị bố mẹ lấy lý do “xe cưới có vấn đề”, ép tôi và chú rể phải kết thúc bằng một cuộc ly hôn.

Lần đầu tiên, chú rể là mối tình đầu đại học của tôi.

Chúng tôi yêu nhau bốn năm, dưới sự giục giã của bố mẹ, đã đăng ký kết hôn.

Nhưng đúng ngày cưới, bố mẹ lại cho rằng xe cưới không đủ đẳng cấp, ép tôi phải ly hôn.

Lần thứ hai kết hôn, chú rể là sếp của tôi, xe cưới đổi thành BMW đúng như ý bố mẹ.

Vậy mà đến ngày cưới, bố mẹ chỉ nhìn một cái rồi kéo tôi xuống xe.

Lần thứ ba, chú rể là người do chính bố mẹ chọn trong buổi xem mắt.

Lo sợ xảy ra vấn đề, anh ấy chuẩn bị hẳn mười chiếc xe cưới để bố mẹ tôi chọn.

Nhưng lần này, họ thậm chí không cho tôi ra khỏi cửa, nói xe cưới có vấn đề, yêu cầu lập tức ly hôn.

Tôi không hiểu nổi, những chiếc xe đó rốt cuộc có vấn đề gì?

Tại sao bố mẹ vừa giục tôi kết hôn, lại vừa lấy lý do xe cưới để ngăn cản?

Cuối cùng, năm nay vào dịp Quốc khánh, tôi tổ chức lần cưới thứ năm.

Lần này, tôi đã mang thai con của con trai nhà tài phiệt giàu nhất.

Để kết hôn suôn sẻ, tôi không báo cho bố mẹ.

Ngay khi chuẩn bị bước lên xe cưới, tôi thấy bố mẹ lao tới…

1

“Yên Yên, con kết hôn hôm nay sao không báo bố mẹ?”

“Nếu không phải thấy ảnh trong vòng bạn bè của chị họ con, bố mẹ giờ còn chưa biết chuyện!”

Mẹ tôi bước lên kéo tôi lại, ánh mắt đầy thất vọng và buồn bã.

Bố tôi thì vỗ vai chú rể – Lý Lập Thần – nói:

“Kết hôn là chuyện lớn! Các con không báo cho cha mẹ, chúng ta sao yên tâm giao Yên Yên cho cậu?”

Lý Lập Thần lúng túng, hơi xấu hổ.

Lễ cưới lần này không mời bố mẹ tôi, là quyết định chung của cả hai chúng tôi.

Vì bốn lần kết hôn trước đã khiến tôi sợ hãi bố mẹ mình.

Lần đầu kết hôn, tôi 26 tuổi, từ tình đầu học trò đến váy cưới với bạn trai cũ, chúng tôi gắn bó suốt bốn năm.

Cả hai bên gia đình còn trở thành bạn bè thân thiết.

Vậy mà đúng ngày cưới, bố mẹ tôi thấy xe cưới là Cadillac thuê thì lập tức đổi sắc mặt:

“Xe cưới này đẳng cấp quá thấp! Yên Yên, nhà trai không coi trọng con!”

“Nghe lời bố mẹ, đừng cưới nữa, ly hôn ngay!”

Lý do của họ quá vô lý, dù tôi không muốn nghe nhưng họ phá nát cả lễ cưới.

Người bạn trai yêu nhau bốn năm cuối cùng cũng rời xa tôi.

Tôi nghĩ bố mẹ chê bạn trai nghèo, nên lần hai tôi yêu sếp – người giàu có, nghe lời.

Từ sính lễ, nhà cưới, mọi thứ đều làm theo yêu cầu của bố mẹ.

Xe cưới là chiếc BMW 1 tỷ, chính tay bố mẹ chọn.

Vậy mà đến ngày cưới, họ chỉ liếc qua xe là kéo tôi xuống, cấm tôi cưới.

Tôi hỏi lý do, họ chỉ nói xe có vấn đề, cưới sẽ không hạnh phúc.

Nhưng rõ ràng là chiếc xe đó do họ chọn?

Tôi bắt đầu nghi ngờ: phải chăng họ không muốn tôi lập gia đình, nên mới tìm cớ như vậy?

Nhưng ngay khi tôi từ bỏ chuyện kết hôn, họ lại bắt đầu khuyên nhủ tôi một cách tha thiết.

Họ nói họ đã già rồi, tâm nguyện lớn nhất đời này là được thấy tôi lên xe hoa.

Nghĩ lại tình yêu thương mà họ dành cho tôi từ bé đến lớn, tôi bắt đầu hoang mang…

Chẳng lẽ là do hai người đàn ông trước thật sự có vấn đề, nên họ mới tìm mọi cách cản trở tôi lấy họ?

Nghĩ vậy, tôi bước vào cuộc hôn nhân thứ ba, lần này là với người do chính bố mẹ lựa chọn khi đi xem mắt.

Nhưng điều khiến tôi hoàn toàn không ngờ tới là, lần này vẫn vì vấn đề xe cưới mà họ nổi giận ngay tại chỗ.

Tôi không hiểu nổi, những chiếc xe cưới đó rốt cuộc có vấn đề gì?

Tôi vừa khóc vừa gào lên hỏi họ: “Ở đây có mười chiếc xe cưới! Cả mười chiếc đều có vấn đề sao? Rốt cuộc là vì xe cưới, hay vì bố mẹ không muốn con gái mình lấy chồng?”

Họ không cho tôi lý do, chỉ gọi họ hàng đến, giật tôi khỏi tay chú rể.

Similar Posts

  • Hứa Với Em, Nửa Đời Không Gặp Lại.

    Ba ngày trước lễ cưới, tôi bị xe tông gãy cột sống.

    Thẩm Dịch An đã đưa kẻ gây tai nạn vào tù.

    Tôi nằm trên giường bệnh, không muốn tỉnh lại vì không thể chấp nhận việc mình trở thành kẻ tàn phế.

    Trong cơn mơ màng, tôi lờ mờ nghe thấy cuộc trò chuyện giữa Thẩm Dịch An và bác sĩ.

    “Thẩm tổng, bây giờ phẫu thuật vẫn còn kịp. Nếu chậm thêm vài ngày nữa, cô Cố thật sự sẽ tàn phế suốt đời! Anh chỉ muốn Giang Niệm trở thành cô dâu, nhưng có đáng đánh đổi nửa mạng người không?!”

    “Tàn thì tàn. Cả nửa đời sau tôi sẽ nuôi cô ấy. Nếu để cô ấy hồi phục, chắc chắn sẽ gây loạn trong hôn lễ.”

    Tôi đã hứa với Niệm Niệm, sẽ long trọng đưa con của chúng tôi bước vào nhà họ Thẩm.

    Chỉ khi Cố Vãn hoàn toàn trở thành phế nhân, cô ấy mới có thể thật lòng yêu thương đứa trẻ như con ruột.

    Dù là tàn phế, ít nhất cô ấy cũng sẽ không làm tổn thương con bé.

    Ở một góc khuất không ai để ý, một giọt nước mắt lặng lẽ lăn xuống từ khóe mắt tôi.

    Thì ra, lễ cưới mà tôi mong đợi bấy lâu, chỉ là một lời dối trá.

    Tình yêu mà tôi khát khao, lại chính là liều thuốc độc giết tôi từng chút một.

    Đã như vậy, tôi sẽ giúp anh toại nguyện.

  • Rời Xa Thẩm Tư Hằng

    TV đang phát bản tin tài chính.

    Thẩm Tư Hằng cầm ly cà phê, đứng trước cửa sổ sát đất. Bóng lưng thẳng tắp, đường vai căng cứng. Ánh mặt trời phủ lên người anh một lớp viền vàng óng ánh, vừa cao quý vừa xa cách.

    Giọng phát thanh viên vang lên rõ ràng: “…Con gái độc nhất của Tập đoàn Tô thị – Tô Vãn, sau khi hoàn thành khóa tu nghiệp ở nước ngoài, hôm nay chính thức trở về nước, sẽ đảm nhiệm chức Phó Tổng Giám đốc tập đoàn…”

    Tách cà phê gõ lên mặt bàn gỗ cứng, phát ra tiếng trầm đục. Một vài giọt cà phê màu nâu sẫm văng ra, rơi xuống mặt bàn sáng bóng.

    Thẩm Tư Hằng không hề nhúc nhích.

    Tôi cúi đầu tiếp tục sắp xếp tài liệu cho cuộc họp chiều nay. Mép giấy hơi cong, tôi dùng móng tay vuốt phẳng lại. Động tác rất nhẹ, trong văn phòng chỉ còn lại giọng phát thanh viên lạnh lùng vô cảm.

    “Được biết, lần này cô Tô Vãn trở về nước, sẽ tiến hành hợp tác chiến lược sâu rộng với Tập đoàn Thẩm thị…”

    Thẩm Tư Hằng cuối cùng cũng động đậy. Anh xoay người lại, ánh mắt không nhìn tôi, mà dừng trên chồng tài liệu tôi vừa sắp xếp xong. Giọng anh khàn khàn, như thể bị cà phê làm bỏng cổ họng.

    “Cuộc họp chiều, hủy đi.”

    Tôi không ngẩng đầu, tiếp tục sắp xếp tài liệu: “Ba giờ có cuộc họp với Tổng giám đốc Vương bên Hằng Viễn, hợp đồng cần anh xác nhận lần cuối. Nếu lùi sang ngày mai, Tổng giám đốc Vương sẽ không kịp bay sang Singapore.”

    “Hủy đi.” Anh lại nói lần nữa, giọng nặng hơn, không cho phép cãi lại.

  • Bốn Năm, Một Cái Giá

    Vừa phát hiện mình mang thai, tôi còn chưa kịp vui mừng thì Trần Hạo đã lạnh lùng báo một tin như thể đang nói về thời tiết:

    Anh ta sắp ra nước ngoài công tác… tận bốn năm.

    Tôi còn chưa kịp hỏi một câu nào, điện thoại đã rung lên.

    Ting.

    Một khoản chuyển khoản được gửi đến.

    Tám nghìn tệ.

    Kèm theo đó là lời dặn nghe như bố thí, như phát chẩn:

    “Tiết kiệm mà tiêu. Tiền khám thai, đồ bổ, thuê bảo mẫu sau sinh… đều trong đó.”

    Tôi nhìn con số nhỏ đến mức chói mắt trên màn hình, bất giác bật cười.

    Ngày hôm sau, khi cầm tờ giấy phẫu thuật phá thai trong tay, tôi chỉ nhắn cho anh ta một tin duy nhất:

    “Con không còn nữa. Tiền anh giữ lại mà cưới vợ mới.”

  • Cắn Một Cái, Nổi Tiếng Cả Trường

    Tôi chỉ muốn trả đũa nhẹ cái lão huấn luyện viên ác ma kia một chút thôi.

    Giữa cái nắng đổ lửa, lão phạt tôi đứng nghiêm đến mức mồ hôi chảy ròng ròng nhòe cả mặt.

    Tôi nhắm mắt đưa chân, đá/ nh liều một phen, cứ thế ng/ ã thẳng cẳng xuống đất.

    Đến khi mở mắt ra, đập vào mặt tôi là khuôn mặt phóng đại của lão, và b/ ờ m/ ô/ i đang áp sát tới.

    Ch e c tiệt! Hô hấp nhân tạo á?

    Đầu óc tôi đứng hình, răng mô/ i mất kiểm soát cắ/ n mạnh một phát, vị má0 t. anh nồng lập tức bù/ ng n/ ổ trong khoang miệng.

  • Yến Tiệc Và Cái Bẫy

    Phủ Nhiếp Chính Vương, bên ngoài một gian tạp thất bị bỏ hoang.

    Thanh âm nhỏ nhẹ của nữ tử khẽ tràn ra từ cửa sổ chạm hoa.

    Ta đứng cứng đờ trước cửa, cách vài bước là gương mặt âm trầm của Thẩm Kỵ Bạch.

    Hôm nay Yến tiệc tại Hoa quốc vốn là một buổi chiêu đãi thông thường.

    Là chủ nhân, Thẩm Kỵ Bạch bỗng nhiên hất một chén rượu, sớm kết thúc yến tiệc.

    Hắn bước vội qua từng gian phòng, tựa hồ đang tìm kiếm điều chi.

    Cho đến khi dừng lại tại nơi này.

    Âm thanh trong phòng càng lúc càng rõ ràng, xen lẫn tiếng thở gấp đầy quyến rũ, rõ ràng có điều bất ổn.

    Tựa hồ… đã bị hạ dược.

    Lòng ta chợt sáng tỏ.

    Chỉ e có kẻ cố tình bày mưu, muốn khiến Thẩm Kỵ Bạch và nữ tử trong phòng bị bắt gian tại trận, thân bại danh liệt.

    Dù Thẩm Kỵ Bạch đã nhận ra mưu kế, tình thế hiện tại vẫn vô cùng nan giải.

    Dẫu sao nơi này cũng là phủ đệ của hắn, nữ tử kia lại không thể để lộ tung tích.

    Ta hít sâu một hơi, bước lên một bước chắn trước cửa.

    “Chuyện này, không bằng để ta giải quyết.”

    Trước khi đến đây, ta đã đuổi hết gia nhân lui ra.

    Lúc này trong viện vắng lặng như tờ, chỉ có ánh dương chói chang chiếu xuống.

    Thẩm Kỵ Bạch bình thản nhìn ta một cái.

    Không lên tiếng.

    Trong lòng ta bỗng dâng lên một dự cảm chẳng lành, khẽ hắng giọng:

    “Giao cho ta đi.”

    Thẩm Kỵ Bạch chợt bật cười.

    “Giải quyết? Ngươi tính giải quyết thế nào?”

    “Chẳng lẽ lại đi mời Thái y hay lang trung tới?”

  • Cuộc Chiến Tiền Điện

    Sau khi tôi tắt cầu dao tổng, tiền điện từ 2600 giảm xuống 260.

    Hàng xóm nghe chuyện, cũng bắt đầu làm theo.

    Một tuần sau, gần như toàn bộ cư dân trong đơn nguyên đều tắt cầu dao tổng.

    Rồi chúng tôi phát hiện, căn hộ cho thuê ở tầng sáu vẫn đèn đuốc sáng trưng.

    Bảo vệ lên kiểm tra, trong tầng hầm nhà anh ta phát hiện hơn chục sợi dây điện.

    Mỗi sợi đều nối sang những hộ khác ở các tầng trên dưới.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *