Bí Mật Dưới Tầng Hầm

Bí Mật Dưới Tầng Hầm

Đêm tân hôn, chồng tôi không thèm chạm vào tôi.

Anh ấy nói quá mệt, bảo tôi đợi một thời gian.

Nhưng cứ nửa đêm, anh ấy lại lén lút xuống tầng hầm.

Khi trở về đều phải tắm rửa, trên người toát ra một mùi kỳ lạ, nói không rõ là gì.

Tôi hỏi anh ấy đi làm gì.

Anh ấy nói là xuống tập thể hình.

Nửa đêm nửa hôm đi tập thể hình? Tôi cuối cùng cũng không nhịn được, một đêm nọ lén xuống tầng hầm xem.

Anh ấy đuổi theo tôi, giữ chặt áo ngủ của tôi, hét lớn:

“Lên ngay!”

“Em không được vào tầng hầm!”

“Nếu không chúng ta ly hôn!”

1

Tôi bám chặt lan can cầu thang, tức đến run cả người.

Căn biệt thự nhỏ này là bố mẹ tôi dùng gần cả đời tích cóp để mua, để làm nhà tân hôn của chúng tôi.

Đây là nhà của tôi!

Tầng hầm tại sao tôi lại không thể vào?

Anh ấy là chồng, dựa vào đâu mà nói năng độc địa đến vậy?

Tôi hít một hơi sâu, cố gắng kiềm chế cơn giận: “Trịnh Triết, anh nói với em kiểu đó à?”

Trịnh Triết vẫn giữ chặt áo ngủ của tôi: “Vợ à, mình lên trước đi, về phòng anh sẽ giải thích.”

“Tại sao không thể giải thích ngay tại đây?”

Tôi chỉ xuống tầng hầm tối om, “Tại sao em không được xuống? Em không có quyền đó sao?”

“Anh đang tập thể hình mà, bên dưới có bảo bối của anh, nhưng giờ em chưa thể thấy được…”

Trịnh Triết bước đến bậc thang chặn đường tôi.

“Tại sao?”

“Vì chưa đến lúc, đợi đến lúc được thấy, anh chắc chắn sẽ cho em thấy!”

Tôi nghẹn đến muốn nôn, lại hít sâu một hơi, cố gắng kiềm chế cảm xúc.

“Nếu vậy, khi anh đuổi theo em, có cần thiết phải nói nặng lời như vậy không?”

“Anh… anh chỉ là kích động thôi mà. Với lại em biết mà, anh là người ngoài cứng trong mềm.”

Tôi cười lạnh, quay người lên lầu.

Một người đàn ông, ngoài cứng trong mềm!

Được thôi, đợi mai anh ấy đi làm, tôi sẽ xuống xem cho ra lẽ.

Trở lại giường, tôi trằn trọc không ngủ được.

Tầng hầm chắc chắn có vấn đề, mà không phải là chuyện nhỏ.

Lẽ nào là bí mật không thể để người khác biết của Trịnh Triết?

Tôi nhìn anh ấy.

Lúc này anh ấy cũng chưa ngủ, mở mắt nhìn trần nhà, như đang suy nghĩ điều gì.

Dưới ánh trăng, gương mặt góc cạnh của anh ấy hiện rõ, trông vô cùng tuấn tú, thân hình cũng cường tráng hấp dẫn hơn.

Nghĩ lại khi xưa, lúc anh ấy theo đuổi tôi, tôi vừa mừng vừa không dám tin.

Anh ấy đẹp trai như thế, còn tôi chỉ là người bình thường, anh ấy thích tôi ở điểm nào chứ?

Anh ấy giải thích rằng, anh thích sự dịu dàng của tôi, thích sự trầm lặng của tôi, thích một khí chất đặc biệt trên người tôi.

Tôi đã tin.

Nhưng nếu thật như vậy, tại sao mỗi tối anh lại không đụng vào tôi?

Tôi dù gì cũng là cô vợ bé nhỏ của anh, hiện tại còn chưa qua kỳ trăng mật, như vậy có bình thường không?

Cuối cùng không chịu nổi, tôi đưa tay chạm vào mặt anh.

“Em làm gì vậy?!”

Anh ấy như bị điện giật, nhanh chóng né sang một bên, dùng ánh mắt chán ghét trừng mắt nhìn tôi.

Ánh mắt đó giống như khi người ta nhìn kẻ ăn xin, cũng giống như khi nhìn con chó hoang bẩn thỉu.

Tôi lập tức hiểu ra điều gì đó, giận dữ quay người lại.

Nhưng tôi không thể nuốt trôi cơn tức này.

Nếu không có cảm giác với tôi, vậy sao lại theo đuổi tôi? Tại sao lại ở bên tôi?!

Nghĩ đến đây, tôi bất chợt quay lại, trừng mắt nhìn anh: “Anh nói sức khỏe không tốt, tạm thời không thể quan hệ vợ chồng, em có thể hiểu được. Nhưng em chỉ chạm nhẹ vào anh, sao anh lại phản ứng dữ dội như vậy?”

“Anh đã giải thích với em bao nhiêu lần rồi, đây là bệnh tâm lý. Anh đang tìm bác sĩ tâm lý điều trị, em phải kiên nhẫn chờ.”

Trịnh Triết cầm điện thoại lên, nhẹ nhàng vỗ vai tôi, “Vợ à, hãy cố gắng chịu đựng nửa năm, nửa năm sau, anh nhất định sẽ yêu em thật nhiều.”

Dùng điện thoại chạm vào tôi, còn không dùng tay — trong mắt anh, tôi bẩn đến vậy sao?

Những lời anh nói, tôi có thể tin sao?

Nhưng nhất thời, tôi cũng không có cách nào khác, chỉ có thể chờ đợi.

Tôi thở dài trong lòng, quay người sang bên.

Nói thật, với người chồng này, tôi đã dốc hết mọi thứ.

Từ khi yêu nhau, tôi luôn chiều chuộng anh hết mực.

Anh nói thích đồng hồ, tôi mua cho anh chiếc đồng hồ đính kim cương hàng trăm triệu.

Anh nói thích du lịch, tôi cùng anh chu du khắp thế giới.

Anh nói muốn đầu tư kiếm tiền, tôi đi vay tiền cho anh học đầu tư.

Có thể nói, chỉ cần tôi có, chỉ cần anh muốn, tôi đều không tiếc.

Thế mà, sau khi cưới, kết quả tôi nhận lại được chỉ có vậy.

Tất cả là do cái tầng hầm đó gây ra!

Tôi hận cái tầng hầm trong nhà!

Dù có phải lật tung tầng hầm lên, tôi cũng phải điều tra cho ra lẽ!

Trời sáng rồi.

Tôi như thường lệ, làm bữa sáng.

Làm những món mà Trịnh Triết thích ăn.

Anh vẫn giữ dáng vẻ hờ hững, lặng lẽ ăn, không trò chuyện gì với tôi.

Cảm giác như tôi không phải vợ anh, mà chỉ là người hầu.

Similar Posts

  • Xuân Ý Về Nam

    Sau khi tỷ tỷ rời nhà ra đi, hôn ước với Tiêu Hoài Yến liền rơi xuống đầu ta.

    Khi ấy, hắn bại trận, chân cũng bị thương tật, ta tận tâm chữa trị. Hắn đối với ta cũng có chút ôn nhu thoáng chốc.

    Ta cứ ngỡ đời này sẽ thuận theo số mệnh, gả cho hắn, an ổn mà sống hết quãng đời còn lại.

    Nhưng tỷ tỷ lại trở về.

    Khi ấy, cách ngày thành thân chỉ còn một tháng.

    Tiêu Hoài Yến giận dữ trách mắng nàng bội tín bội nghĩa, nhưng khi nàng trượt chân rơi xuống nước, hắn lại sốt ruột lao theo cứu.

    Trước bao ánh mắt chứng kiến, tỷ tỷ ướt đẫm cả người.

    Ta tận mắt nhìn thấy tất thảy, còn hắn chỉ hờ hững buông một câu:

    “Sự đã đến nước này, ta phải chịu trách nhiệm với nàng ấy.”

    “Là… muốn nạp tỷ tỷ làm thiếp sao?” Ta cất giọng khẽ khàng.

    Lại chỉ đổi lấy ánh mắt đầy chán ghét của Tiêu Hoài Yến:

    “Hôn ước vốn là ngươi chiếm đoạt từ Tư Họa, sao có thể nạp nàng ấy làm thiếp?”

    Ta không biết phải làm sao, đầu ngón tay khẽ siết lấy ngân châm trong tay.

    Nếu hắn đã chẳng phải phu quân ta, vậy việc chữa trị về sau, cũng chẳng cần ta bận tâm nữa.

  • Chị Cả

    Từ nhỏ tôi đã biết ba tôi chia cái ban công mười lăm mét vuông trong nhà thành hai phòng ngủ.

    Một phòng hướng nam với cả một mảng tường là cửa sổ.

    Ánh nắng từ sáng sớm có thể chiếu đến tận chiều tà.

    Còn một phòng hướng bắc thì quanh năm âm u, lạnh lẽo và ẩm thấp.

    Ba xoa đầu tôi nói: “Con là chị, để em trai ở phòng hướng nam đi, sau này ba nhất định bù đắp cho con.”

    Mẹ đứng bên cạnh vừa gấp quần áo vừa tiếp lời: “Con gái sợ gì nắng, da trắng mới đẹp, phòng hướng bắc mát, mùa hè khỏi cần mở điều hòa.”

    Năm ấy tôi bảy tuổi.

    Em trai năm tuổi.

    Lời hứa “bù đắp” của ba được nhắc đi nhắc lại không biết bao nhiêu lần.

  • Vạch Mặt ‘người Chị Nuôi’ Hoàn Hảo

    Đêm trước kỳ thi đại học, chỉ vì một tin giả “tốt bụng” của cô chị nuôi Tô Mộng Dao, ba mẹ tôi chết thảm ngoài đường.

    Trong linh đường, tôi lao về phía Tô Mộng Dao như phát điên, lại bị Lục Thần Huy khóa chặt trong vòng tay.

    Mắt anh đỏ ngầu quát tôi: “Cô ấy cũng là ý tốt, đừng phát điên trước linh cữu của bác trai bác gái!”

    Tôi khản giọng gào lên: “Cô ta cố ý!”

    Lục Thần Huy không tin: “Để bác trai bác gái đi thanh thản được không?”

    Tôi giận đến run rẩy, chỉ muốn bọn họ cút đi.

    Từ đó chúng tôi không còn gặp lại.

    Năm năm sau, Tô Mộng Dao đã trở thành blogger tình cảm, đăng bài viết nổi như cồn——

    《Chính tay tôi chia rẽ cặp thanh mai trúc mã không xứng đôi đó, năm năm sau bọn họ đều cảm ơn tôi》。

  • Điệp Luyến Hoa Và Bí Mật Gia Tộc

    Một ngày nọ, trại trẻ mồ côi đón hai bà lão đến thăm.

    Một người ăn mặc lộng lẫy, toàn thân hàng hiệu, là bà Tần – phú bà nổi tiếng ở thủ đô.

    Người còn lại tên là bà Nguyễn, chỉ mặc đồ vải thô đơn giản, sống ở vùng quê.

    Cả hai người đều thích tôi và em gái tôi, muốn nhận nuôi một trong hai đứa.

    Để công bằng, viện trưởng quyết định cho bọn tôi bốc thăm.

    Em gái tôi nhanh tay bốc trước, lại trúng phải bà Nguyễn. Nó không vui chút nào, nhưng vẫn chấp nhận số phận.

    Tôi được bà Tần chăm sóc và dạy dỗ kỹ lưỡng, học đủ thứ từ cầm, kỳ, thi, họa, dần dần trở thành tiểu thư danh giá bậc nhất trong giới thượng lưu thủ đô, rạng rỡ chói lóa, tiếng tăm vang xa.

    Còn em gái tôi theo bà Nguyễn về quê, sống chẳng ra gì, thất bại ê chề, cuối cùng bị một thằng trai tóc vàng lừa gạt, có bầu rồi lại bị bỏ rơi, sống khổ sở vô cùng.

    Một ngày nọ, nó tìm đến tôi. Nhìn tôi đeo vòng cổ kim cương, mặc đầm cao cấp, trông như công chúa có mọi thứ trong tay, ánh mắt nó tràn đầy ghen tị, rồi bất ngờ rút dao đâm chết tôi.

    Lần nữa mở mắt, tôi phát hiện cả hai chúng tôi đều trọng sinh, quay lại đúng ngày mà hai bà đến trại trẻ chọn người.

    Nó lại nhanh tay bốc thăm, lần này rút trúng que còn lại.

    Nó cười đắc ý nhìn tôi:

    “Chị à, lần này em sẽ trở thành tiểu thư danh giá của thủ đô, còn chị thì cứ ở quê mà chết dần với bà già cổ hủ đó đi.”

    Tôi chỉ mỉm cười chúc phúc.

  • Sau Khi Tôi Kết Hôn, Chàng Trai Nghèo Và Cô Thanh Mai Của Anh Ta Phát Điên Vì hối Hận

    Ở kiếp này.

    Cố Nam Xuyên nói muốn ở lại quê nhà để chăm sóc cô thanh mai.

    Tôi không hề do dự, lập tức xách hành lý quay về thành phố.

    Anh ta nói trước khi lập nghiệp chưa muốn kết hôn.

    Tôi liền đồng ý với cha mẹ, gả cho người được sắp đặt xem mắt.

    Sau đó.

    Anh ta yêu cầu tôi sắp xếp cho cô thanh mai một công việc, rồi mới chịu cưới tôi.

    Còn tôi thì mang bụng bầu, cùng vị hôn phu xuống vùng nông thôn khảo sát thanh niên tình nguyện, tình cờ chạm mặt anh ta.

    Khoảnh khắc đó.

    Anh ta đỏ hoe mắt, liên tục chất vấn tôi: “Chẳng phải em đã hứa sẽ chờ anh sao?”

    Chờ á? Nực cười.

    Tôi là con cháu thế hệ thứ ba trong gia đình cách mạng, cớ gì phải chờ một kẻ không tiền, không quyền, không học vấn, không chỗ dựa?

  • Tranh Sủng Với Thanh Mai

    Tỷ tỷ ruột của ta từ trước đến nay luôn giả bộ thanh cao.

    Đời trước, khi Định Bắc hầu tới cửa cầu thân, tỷ ấy Triệu Kỳ Nguyệt ngoài mặt khóc lóc than rằng giữa hai người chỉ là huynh muội chi giao.

    Kỳ thực, lại hớn hở vui mừng mà gả vào hầu phủ.

    Tỷ ấy còn lén lút tư thông với kẻ si mê mình, bôi nhọ danh dự ta, ép ta xuất giá, khắp nơi sỉ nhục chèn ép, cuối cùng khiến ta bị dì m vào l ồ n g he0 mà c h ế t thảm.

    Đời này, khi tỷ ấy lại ứa nước mắt than khóc oan ức, ta chỉ thản nhiên gạt nàng sang một bên, ung dung bước tới phía trước.

    Nàng không muốn làm mệnh phụ quyền quý, nhưng ta thì rất nguyện ý.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *