Em Trai Tóc Vàng Và Người Chị Thao Túng

Em Trai Tóc Vàng Và Người Chị Thao Túng

Chương 1

Tôi và em trai đã mười năm không gặp.

Nó từ một thằng nhóc tóc vàng hoe lột xác thành tổng tài bá đạo.

Còn tôi thì không một xu dính túi, chỉ mong có thể chị hiền em hiếu, sống dựa vào tình thân.

Đứng trước cổng biệt thự nhà nó, trước mắt tôi đột nhiên hiện lên một loạt “bình luận hiện màn hình”:

【Nữ chính truyện ngược sắp phát điên rồi, bị giam cả tháng trời, gầy chỉ còn da bọc xương, nam chính bóp cằm đút cơm mà cũng không ăn nổi.】

【Bác sĩ gia đình ngoài cổng ngày nào cũng bị nam chính gào vào mặt bắt đi chôn cùng nữ chính, người ta sắp đơ luôn rồi.】

【Nam chính đúng kiểu mồm không có não, suốt ngày đè nữ chính ra làm chuyện hận thù, nữ chính không phát điên mới lạ.】

【Khoan đã, con ả dã chủng này ở đâu chui ra? Nữ chính vừa sảy thai xong lại còn phải đấu tiểu tam, nam chính là cẩu tra!】

Ừ, với cái dáng vẻ nghèo rách như ăn xin của tôi bây giờ, đúng là trông rất “dã chủng”.

Tôi nhìn thấy em trai đang bóp cằm một cô gái gầy nhom, gương mặt vừa hung dữ vừa lạnh lùng:

“Tô Y! Mạng của em do tôi giữ, Diêm Vương cũng đừng hòng động đến người phụ nữ của tôi!”

Hơ.

Mới để nó sống sung sướng được mấy năm, mà đã quên luôn thân phận rồi.

Tôi nghênh ngang bước vào nhà, ngồi chễm chệ lên sofa, chân vắt chữ ngũ, mở miệng gọi:

“Cẩu Đản, chị mày về rồi, đi cắt dưa hấu cho chị.”

Nó lập tức đứng nghiêm, mắt mờ mịt, chân đã theo bản năng đi về phía bếp.

Bình luận hiện màn hình đồng loạt gào lên:

【Người hầu trung thành nhất quả nhiên vẫn là kiểu “mẹ sinh ra để làm nô lệ”.】

Lúc tôi đến căn biệt thự rộng cả nghìn mét vuông của em trai, cổng lớn đang mở toang.

Bên trong vọng ra tiếng cãi vã dữ dội, tiếng la hét, tiếng đập đồ.

Em trai tôi — Tề Lâm — đang đứng giữa phòng khách, cổ áo sơ mi mở tung.

Trên cổ còn in vài vết cào đỏ thẫm dài, tóc chải ngược hơi rối, ánh mắt đầy sát khí, cả người toát ra khí thế kinh người.

Ánh mắt nó đang nhìn xuống một cô gái tóc dài.

Đây chính là nữ chính – Tô Y.

Gầy đến mức vai nhỏ như muốn gãy, da trắng bệch gần như trong suốt, làm nổi bật đôi mắt đen thẫm đầy quật cường.

Lúc này cô ấy đang mím môi thật chặt, không chịu ngước nhìn Tề Lâm.

Tề Lâm siết chặt nắm tay, toàn thân run lên vì giận.

Quản gia và người giúp việc đều đứng xa xa, cúi gằm mặt.

Tôi thì thản nhiên bước vào, nằm vật ra sofa, tiện tay giao nhiệm vụ cho em trai:

“Luật cũ, tao muốn dưa hấu cắt thành miếng vuông, chiều dài, chiều rộng, chiều cao đều không được quá hai phân.”

Tô Y nhìn tôi bằng ánh mắt kinh ngạc.

Quản gia và người làm cũng đồng loạt ngẩng đầu, sắc mặt như gặp đại địch.

Quản gia còn định cầm bộ đàm gọi bảo vệ.

Nhưng chỉ thấy Tề Lâm nhìn tôi sững sờ vài giây rồi… ngoan ngoãn gật đầu.

Chân đã vô thức đi về phía bếp.

Mắt vẫn lờ đờ, nhưng rõ ràng ánh nhìn tỉnh táo hơn hẳn.

Quản gia run tay hạ bộ đàm xuống.

Bình luận hiện màn hình cũng chết lặng:

【Đây là chị ruột của nam chính à? Cô ấy vừa gọi nam chính điên cuồng là gì cơ? Cẩu Đản?!】

【Tổng tài bá đạo mất luôn cái tên quê mùa, không những không phản bác còn xông vào bếp như cái máy.】

【Đang giận dữ bạo nộ mà giờ tự dưng ánh mắt lại sáng rõ lên.】

【Nếu là chị em ruột thật thì đúng là gen di truyền áp chế tâm ma!】

Cả biệt thự bỗng rơi vào một khoảng im lặng kỳ lạ.

Chỉ còn tiếng dao thớt quen thuộc trong bếp — âm thanh cắt dưa hấu gọn gàng, dứt khoát.

Có người giúp việc muốn vào giúp nhưng lại bị đuổi ra.

Tôi cũng nhân lúc này ngắm nghía Tô Y.

Gầy yếu như sắp bị gió thổi bay, nhưng đúng là đẹp đến mức không giống người thật.

Khó trách lại làm nữ chính của truyện ngược cẩu huyết thế này.

Cốt truyện có thể máu chó, nhưng nhan sắc thì không tầm thường.

Cô ấy ôm chặt hai tay, khóe mắt còn vương nước, ánh mắt ướt át đầy cảnh giác nhìn tôi.

Tôi nhoẻn miệng cười thật tươi với cô ấy.

Cô ấy lập tức quay đầu, cau mày, không nhìn tôi nữa.

Xong đời, ghét lây rồi.

Tất cả là do thằng nhóc chết tiệt kia, khiến tôi bị em dâu xinh đẹp ghét bỏ.

Chưa đến hai phút sau, Tề Lâm đã bưng ra một đĩa dưa hấu cắt cực chuẩn từng miếng.

Tôi ngẩn ra nhìn nó bước tới.

Lúc tôi rời đi, nó vẫn còn là thằng nhóc suốt ngày “chị ơi chị à”, tóc vàng hoe hoe.

Giờ lại thành một người đàn ông trầm lặng, khí thế ngút trời.

Tề Lâm đặt khay dưa lên bàn, hơi do dự nhìn tôi.

Tôi liếc qua đĩa dưa hấu, gật đầu hài lòng.

Công phu từ bé, vẫn chưa quên.

Tôi vẫn ngồi yên không nhúc nhích, khoanh tay trước ngực nhìn nó.

Tề Lâm bĩu môi, tay cầm xiên trái cây đưa đến trước mặt tôi, giọng có phần bực dọc:

“Mất tích như ma mấy chục năm, giờ mò về làm gì?”

Nói xong, nó phụng phịu, cằm nhăn dúm lại.

Tôi mặt không biến sắc:

“Là lỗi của tao chắc?”

“Không phải do cặp cha mẹ điên ấy à?”

Similar Posts

  • Chị Dâu Muốn Lấy Nhà Tôi

    Hôm sinh nhật 28 tuổi, ba tôi tuyên bố sẽ mua cho tôi một căn nhà.

    “Tuyệt vời, ba đỉnh quá!” tôi reo lên.

    Anh trai cũng vỗ tay bôm bốp:

    “Đợi anh cưới được Tần Tần, em gái có tổ ấm riêng, cả nhà mình càng ngày càng phát đạt!”

    Trong góc, chị dâu tương lai Tần Tần cười mà còn khó coi hơn khóc.

    Tối đó, tôi nhận được tin nhắn từ cô ta:

    【Muốn có nhà thì tự tìm đàn ông mà cưới.】

    【Ai đời mua nhà cho con gái, mày lấy tư cách gì mà đòi tiền của ba?】

    Tôi tức cười.

    【Tôi là chiếc áo bông nhỏ của ba, còn chị chỉ là chậu nước rửa chân sớm muộn cũng bị hắt ra ngoài thôi, đương nhiên không giống nhau rồi.】

    【Căn nhà ba cho tôi, tôi nhất định phải lấy!】

  • Thanh Mai Hại Tôi Học Lại, Không Ngờ Tôi Vào Thanh Bắc

    Khi điền nguyện vọng thi đại học, tôi đưa tài khoản và mật khẩu cho thanh mai trúc mã Trần Trừng.

    Cô ta cười nói: “Yên tâm đi, hai đứa mình đều điền Chiết Đại, ổn thỏa cùng nhau đi học.”

    Phút cuối cùng trước khi hệ thống đóng lại, kẻ đối đầu Lâm Trí gọi điện tới:

    “Xem nguyện vọng của cậu đi, đồ ngốc.”

    Trên màn hình điện thoại, bốn chữ Thanh Bắc đại học đâm vào mắt tôi đau nhói.

    Đầu dây bên kia truyền tới giọng của Trần Trừng: “Tôi với Lâm Trí đi Chiết Đại, còn cậu thì chuẩn bị học lại đi.”

    Tôi tuyệt vọng nhìn chằm chằm màn hình, một dòng bình luận trôi qua:

    【Đừng khóc nữa, cậu vừa chạm vạch mà được Thanh Bắc nhận rồi, là chuyện tốt mà】

    Khoan đã, cái gì?

  • Bí Mật Sau Ly Hôn

    Nguyễn Niệm chăm chú nhìn vào tờ kết quả xét nghiệm máu, tai ù đi, giọng nói của bác sĩ như vọng lại từ một nơi xa lắm.

    “Cô Nguyễn, theo kết quả kiểm tra, cô đã mang thai tám tuần rồi.”

    Tám tuần.

    Cô lặng lẽ tính toán trong lòng, ngón tay siết chặt mép tờ giấy.

    Đó là trước khi ly hôn.

    Lần cuối cùng cô và Kỷ Thâm ở bên nhau chính là đêm kỷ niệm hai năm ngày cưới.

    Khi ấy, anh hiếm hoi không tăng ca, còn mang về một bó hoa.

    “Cô có đang nghe tôi nói không?” Bác sĩ đẩy gọng kính, tiếp tục dặn dò: “Xét đến tình trạng hay chóng mặt trước đây, tôi khuyên cô bắt đầu bổ sung axit folic và sắt…”

    Nguyễn Niệm gật đầu như cái máy, tâm trí lại trôi về ba tháng trước.

    Hôm đó, cô và Kỷ Thâm ngồi trên chiếc ghế sofa mà họ từng cùng nhau chọn — cô thích màu vàng nhạt dịu mắt, còn anh thì coi trọng sự tiện dụng.

    Cả hai bình thản ký vào tờ thỏa thuận ly hôn.

  • Phò Mã Mang Bệnh

    Ta là nha đầu thử hôn của Công chúa.

    Hoàn thành nhiệm vụ xong, Công chúa hỏi ta: “Phò mã gia thế nào?”

    Ta cắn răng bẩm: “Không được tốt lắm.”

    Về sau, tin đồn Phò mã mắc bệnh kín lan khắp hoàng đô.

    Ngài nghiến răng nghiến lợi đè ta xuống.

    “Giờ đây khắp Kinh thành không còn tiểu thư nhà nào dám lấy ta, ngươi nói phải làm thế nào?”

  • Bữa Cơm Phân Gia

    Đến sinh nhật sáu mươi tuổi của mẹ tôi, mấy chị gái vốn chẳng mấy khi lộ diện của tôi, đột nhiên đều về nhà cả.

    “Tiền đền bù giải tỏa căn nhà cũ đã tới rồi, hai mươi triệu.”

    “Đừng nói mẹ thiên vị, hôm nay sẽ chia cho ba đứa các con.”

    Nói xong, bà lấy ra một sổ tiết kiệm lớn trị giá tám triệu, đưa cho chị cả đã nhiều năm sống ở nước ngoài.

    Sau đó bà lại lấy ra một sổ tiết kiệm lớn trị giá mười triệu, đưa cho chị hai đã sớm kết hôn sinh con.

    Tôi tính toán một chút, còn lại hai triệu.

    Cộng thêm số tiền mười năm qua tôi chắt bóp từ kẽ răng mà dành dụm được, vừa khéo đủ mua một căn hộ hai phòng một phòng khách có thang máy ở gần đây.

    Đến lúc đó có thể đón mẹ qua ở cùng, tiếp tục chăm sóc bà.

    Tôi vừa định mở miệng, lại thấy mẹ bưng một bát cơm trắng, đặt phẳng phiu trước mặt tôi.

    “Con út, mấy năm nay con ở nhà ‘nằm yên’, ăn uống, sinh hoạt đều do mẹ gánh hết, mẹ cũng không tính toán với con nữa.”

    “Ăn hết bát cơm này, từ nay chúng ta coi như thanh toán xong. Con cũng không còn nhỏ nữa, đừng lúc nào cũng để tâm đến chút tiền dưỡng già này của mẹ.”

    Tôi lập tức bật cười thành tiếng.

    Năm đó mẹ tôi sức khỏe không tốt, trong ba chị em, chính là tôi đã từ bỏ công việc lương cao, chọn về nhà làm ‘con gái toàn thời gian’.

    Nửa năm sau ca phẫu thuật cột sống thắt lưng của mẹ, chính tôi là người bưng cơm bưng nước, đỡ bà lên xuống lầu tập phục hồi chức năng.

    Thế mà đến cuối cùng, thứ tôi nhận được lại chỉ là một bát cơm trắng để cắt đứt quan hệ.

  • Sau Khi Đề Nghị Hòa Ly, Phu Quân Lạnh Nhạt Của Ta Phát Điên

    Dù biết rằng lấy biểu ca sau này chỉ có kết cục hòa ly.

    Ta vẫn tự nguyện gả cho chàng.

    Chỉ vì chàng là nam chính trong truyện, còn ta là nữ phụ độc ác.

    Tương lai khi hòa ly, chàng sẽ là tân đế.

    Chàng sẽ cùng ta đàm phán, để ta tự mình cút đi, điều kiện tùy ta mở miệng.

    Ta tận tâm tận lực đóng vai nữ phụ độc ác, làm tấm đá thử vàng cho tình cảm giữa chàng và nữ xuyên không.

    Ngày nào cũng chửi bới bọn họ.

    Nhưng đến lúc sắp được phong hậu rồi, chàng vẫn chẳng nhắc đến chuyện hòa ly.

    Ta sốt ruột, đành nói: “Muốn hòa ly cũng được, nhưng phải phong ta làm Trưởng công chúa, còn phải ban cho ta thị vệ của chàng!”

    Chàng nhìn ta với ánh mắt nguy hiểm, một tay bóp lấy cổ ta: “Muốn hòa ly? Mơ đi.”

    “Người đâu, Vương phi điên rồi, nhốt lại.”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *