Sau Ly Hôn, Tôi Khiến Thiếu Tướng Hối Hận Cả Đời

Sau Ly Hôn, Tôi Khiến Thiếu Tướng Hối Hận Cả Đời

Năm thứ mười sau khi kết hôn, tôi phát hiện trong điện thoại của người chồng thiếu tướng có ghi chép chuyển tiền cho vợ liệt sĩ – một đồng đội cũ của anh.

Người phụ nữ kia luôn nói chuyện đầy oán trách, không ngừng nhắc đến chuyện tự sát vì tình,

vậy mà mỗi giữa tháng lại đều đặn nhận đi một nửa tiền trợ cấp của anh ấy.

Tôi không chọn cách giả vờ rộng lượng, mà đưa thẳng điện thoại cho anh, yêu cầu một lời giải thích.

Lúc ấy, Lục Lẫm vừa tập bắn cả đêm ở trường bắn, sáng hôm sau, anh đưa cho tôi đơn ly hôn đã ký tên.

“Chồng của Tư Mạn vì cứu anh mà hy sinh, anh cảm thấy có lỗi, nên có nghĩa vụ chăm sóc cô ấy đến hết đời.”

“Sau khi ly hôn, anh sẽ ra đi tay trắng, coi như là bù đắp cho em mười năm thanh xuân.”

Tôi không nói gì, dứt khoát ký tên lên đơn ly hôn.

Khi tôi đưa đơn đã ký lại cho Lục Lẫm, anh sững người rất lâu, dường như không ngờ tôi lại ký dễ dàng đến vậy.

Trong kịch bản mà anh dự đoán, tôi đáng lẽ phải là người mất mặt khóc lóc gào thét dưới lầu khu quân đội.

Giống như lần đầu gặp nhau, tôi từng vì nửa cái bánh mì khô mà giành giật với người bản địa, đầu tóc rối bù, tay chân trầy trụa.

Khi đó, Lục Lẫm từng đỏ mắt ôm chặt lấy tôi, xót xa vì những khổ cực tôi đã trải qua.

Nhưng hiện tại, Lục Lẫm lại chỉ thấy tôi đang bôi nhọ thể diện của một thiếu tướng quân khu.

Vậy nên, tôi để anh toại nguyện, cả hai giữ được thể diện cho nhau.

Thế nhưng con người ta lại chẳng bao giờ biết đủ.

Tôi đã để anh được như ý muốn rồi, vậy mà Lục Lẫm lại không vui: “Em nôn nóng muốn ly hôn với anh đến vậy sao? Mười năm vợ chồng, trong mắt em rốt cuộc là gì?”

“Chỉ vì chút tiền mà em có thể không chút do dự mà rời bỏ anh?”

Tất nhiên rồi. Nếu tôi thực sự không để tâm, không yêu tiền, thì năm xưa ở chiến trường nơi đạn dược còn quý hơn lương thực ấy, tôi đã chết đói chết rét rồi, nào có sống được đến ngày anh mang quân hàm tướng để quay lại khinh thường tôi.

“Lục Lẫm, là anh vượt ranh giới trước.” Tôi bình tĩnh nhìn anh.

“Nói linh tinh! Anh và Tư Mạn trong sạch, chưa từng làm chuyện gì có lỗi với em hay với quân phục này!”

Ừm… Lấy danh nghĩa chăm sóc vợ liệt sĩ mà ngày nào cũng đến nhà cô ấy không tính là vượt giới, làm nhiệm vụ vẫn không quên mua bánh ngọt cho cô ấy cũng không tính là vượt giới, lại còn lợi dụng chức quyền điều chuyển công tác cho cô ấy, càng không tính là vượt giới.

Tôi bật cười nhẹ: “Vậy cô Tư Mạn của anh có phải lần đầu tiên mới biết anh là thiếu tướng đã có gia đình không?”

Lục Lẫm sững người trong giây lát, cuối cùng trong mắt cũng hiện lên một chút áy náy:

“Đinh Lê, chuyện này là anh có lỗi với em.”

“Anh không thể để Tư Mạn mãi sống trong những lời dị nghị, anh muốn đường đường chính chính cho mẹ con cô ấy một gia đình.”

Đúng là thiếu tướng nổi tiếng khắp quân khu, ngay cả chuyện thay lòng đổi dạ cũng có thể nói ra hùng hồn như hy sinh vì nước.

“Được thôi.” Tôi gật đầu, chỉ vào đơn ly hôn: “Vậy anh nên ký tên đi.”

Lục Lẫm cầm bút, ở chỗ ký tên dừng lại vài giây, cuối cùng vẫn hạ bút ký xuống.

Từ mười tám đến ba mươi tuổi, thanh xuân của tôi đều khắc ghi trong gió cát vùng biên giới Tây Bắc, in dấu trên quân hàm của Lục Lẫm.

Chúng tôi quen nhau ở trạm gác, yêu nhau bên cột mốc biên giới, kết hôn trong doanh trại biên phòng nơi anh đóng quân.

Tôi tính cách dịu dàng, không thích tranh giành, hồi còn thiếu nữ lại càng như thế.

Đến mức lúc đầu, Lục Lẫm hay nắm chặt cổ tay tôi, đỏ mắt chất vấn: “Đinh Lê, trong lòng em rốt cuộc có anh không? Vì sao thấy mấy nữ binh văn công viết thư cho anh mà em chẳng tỏ ra ghen chút nào?”

Tôi không biết phải trả lời thế nào, Lục Lẫm thì lại tưởng là tôi thật sự không quan tâm, nên ba ngày liền không về khu nhà dành cho gia đình quân nhân.

Đêm thứ ba, tôi mang theo đèn pin, đến cuối tuyến tuần tra mới tìm thấy anh.

Anh đang ngồi trên xích xe bọc thép lau súng, thấy tôi liền ném khẩu súng sang một bên, sải bước đi tới ôm chặt lấy tôi.

“Đinh Lê, em thắng rồi. Anh thật sự thích em, cho dù em không để tâm, đời này anh cũng bị trói chặt vào em rồi.”

Khoảnh khắc ấy, tôi mới thật sự bật khóc, cảm xúc bị đóng băng suốt bao lâu cuối cùng cũng vỡ òa.

Tôi níu lấy áo huấn luyện của anh, giọng run rẩy:

“Lục Lẫm, sau này đừng hù dọa em như vậy… Em không tìm thấy anh, cứ nghĩ anh bị phục kích rồi…”

Cơ thể anh khẽ run lên, sau đó ôm tôi chặt hơn, khóe miệng cong lên cao:

“Được được được, sau này anh sẽ luôn ở bên cạnh em, trông em từng bước, tiểu tổ tông của anh.”

Sau đó, anh được điều đi bồi dưỡng tại học viện quân sự, tôi theo anh dọn vào khu tập thể;

Anh dẫn đội tham gia diễn tập xuyên biên giới, tôi ở bệnh viện đóng quân hỗ trợ cứu chữa thương binh;

Anh thăng quân hàm thiếu tướng, được điều về tổng bộ quân khu, tôi treo ảnh cưới trong căn nhà tập thể mới được phân.

Anh nói:

“Đinh Lê, em theo anh chịu quá nhiều khổ cực rồi, quãng đời còn lại, anh tuyệt đối sẽ không phụ em.”

Thế mà mười năm trôi qua, mọi thứ sụp đổ. Anh cầm giấy ly hôn, đứng trước cổng đại viện quân khu, nói với tôi:

“Đinh Lê, xin lỗi. Nhưng Lâm Tư Mạn thì khác, chồng cô ấy từng đỡ đạn thay anh, anh không thể mặc kệ cô ấy.”

Lâm Tư Mạn đứng cách đó không xa, vận bộ đồ giản dị, ánh mắt cụp xuống, trông như cây lau bị gió bẻ gãy.

Lục Lẫm theo phản xạ bước tới, tấm lưng rộng lớn che chắn cô ta lại phía sau.

“Tư Mạn sức khỏe yếu, em có gì bất mãn cứ trút lên anh, đừng làm khó cô ấy.”

Người phụ nữ kia nhẹ nhàng kéo tay áo anh, mỉm cười áy náy với tôi:

“Chị dâu, chị đừng trách anh Lẫm, nếu trách thì trách em thôi…”

Hai tiếng “anh Lẫm” được gọi đầy tự nhiên thân mật, như thể người cùng anh xông pha gió cát suốt mười năm qua không phải tôi, mà là cô ta.

Gió cuốn cát bụi làm mờ mắt, tôi nghe thấy tiếng tim mình rạn nứt.

Thế mà tôi vẫn mỉm cười, giơ tờ đơn ly hôn trong tay lên, cười nói: “Không sao đâu, dù sao từ giờ cũng chẳng còn liên quan gì nữa.”

Lông mày Lục Lẫm lập tức nhíu chặt, giọng trầm xuống: “Đinh Lê, dù có ly hôn, em vẫn là người quan trọng nhất với anh. Sau này gặp khó khăn gì, em cứ tìm anh.”

Ngón tay Lâm Tư Mạn đang khoác lấy tay anh khẽ siết lại, nhưng gương mặt vẫn cố gắng duy trì nụ cười đoan trang.

Tôi thờ ơ lắc đầu: “Không cần đâu.”

Giờ đây anh tay trắng ra đi, ngoài bộ quân phục chẳng còn gì, lẽ nào tôi phải nhờ lính của anh ra tay giúp đỡ?

Huống hồ là——

“Phá hoại hôn nhân quân nhân là phạm pháp. Tôi sẽ không quấy rầy người đã có gia đình.”

Một câu khiến cả hai người kia lập tức biến sắc.

Lâm Tư Mạn như bị đâm trúng chỗ đau, vội vàng chuyển chủ đề.

Cô ta ngồi vào ghế phụ vốn dĩ là của tôi, còn tốt bụng hỏi:

“Chị định đi đâu? Em bảo anh Lẫm đưa chị một đoạn nhé.”

Similar Posts

  • Thực Tập Sinh Và Khay Cơm Quyền Lực

    Bà cô căng-tin công ty tôi có một thói quen kỳ quái.

    Mỗi lần chia cơm, bà đều có một hệ thống lý luận hoàn chỉnh của riêng mình:

    “Quản lý là bộ não của công ty, không ăn ngon thì công ty không vận hành nổi!”

    “Nhân viên nam là tay chân của công ty, ăn nhiều mới làm được nhiều việc!”

    “Còn nhân viên nữ à? Là bộ mặt công ty, không chỉ phải ăn ít, mà còn phải ăn thanh đạm, ăn tinh gọn!”

    “Lắc tay một cái là vì tốt cho họ thôi!”

    “Còn thực tập sinh á? Hừ! Là một cục phân của công ty! Ngoài việc chướng mắt ra thì chẳng có tí giá trị nào!”

    “Này, nói cô đấy! Lề mề cái gì? Không đi đi còn đợi cúng cơm à?”

    Bà cô vừa quát vừa dùng muôi sắt gõ leng keng vào khay cơm của tôi, rồi xúc cho tôi một đống củ cải xào chay đầy ụ.

    “Con nhóc này háu ăn thật đấy! Muốn vét sạch hết đồ ăn của cả công ty mới chịu à?”

  • Cuộc Đảo Chính Hôn Nhân

    Để kiểm tra năng lực làm việc của chồng, bố tôi sắp xếp cho tôi đến kiểm tra đột xuất công ty mà anh ấy phụ trách.

    Tôi cứ tưởng chỉ là làm qua loa cho có.

    Nào ngờ vừa bước vào, tôi đã thấy một cô gái ăn mặc trong sáng đang ngẩn người nhìn máy hủy tài liệu.

    “Wow, cái máy này thần kỳ thật.”

    Vừa nói cô ta vừa cầm bản hợp đồng trên bàn định nhét vào trong.

    Đồng nghiệp bên cạnh sợ đến trắng bệch mặt mày, vội vàng ngăn lại:

    “Tổ tông nhỏ của tôi ơi, không phải cô đang chơi game trong văn phòng à? Sao lại chạy ra đây rồi?”

    Cô gái cười cười:

    “Hehe, khát nước một chút thôi.”

    Vừa dứt lời, tay cầm cốc nước của cô ta run lên, làm cả ly nước đổ vào công tắc điện.

    Toàn bộ công ty mất điện, khu vực làm việc vang lên một tràng than vãn.

  • Cả Quân Khu Đều Biết Tôi Nuôi Con Cho Tình Nhân Của Chồng

    Cả khu đại viện quân đội đều biết tôi đích thân chăm sóc người trong lòng của vị thủ trưởng – chồng tôi – trong thời gian ở cữ.

    Người nhà quân nhân ai cũng nói tôi yêu quá thấp hèn, rõ ràng là vợ chính thức, vậy mà sống chẳng khác nào kẻ thứ ba không dám lộ mặt.

    Nhìn nữ văn công đoàn trưởng cao cao tại thượng lại tự tay giặt tã cho trẻ sơ sinh,

    Lục Thừa Vũ buông giọng mỉa mai:

    “Tống Nguyên, cô còn tận tâm hơn cả bảo mẫu tôi thuê.”

    Tôi không nói một lời, lặng lẽ đổ chậu nước rửa chân của Hạ Ngữ Đồng đi.

    Rời khỏi căn hộ, tôi đến Lục gia lão trạch.

    “Lục phu nhân, bảy năm ước định đã hết hạn, bà nên nói cho tôi biết tung tích của Lục Trạch Xuyên rồi.”

  • Y Sao Bản Chính

    Tôi đã tạo ra một cô gái hoàn toàn trái ngược với bản thân trong cuốn tiểu thuyết của mình.

    Cô ấy là người tôi tưởng tượng ra, là hình mẫu hoàn hảo cho chàng trai mà tôi thầm yêu.

    Cô ấy là nàng Narcissus của riêng tôi.

    Là sự kết tinh của tất cả những điều đẹp đẽ nhất trong trí tưởng tượng của tôi.

    Và rồi, cô ấy đột nhiên bước ra từ thế giới hư cấu, xuất hiện ngay giữa đời thực.

  • Sau động đất, tôi ký hợp đồng trọng sinh với hệ thống.

    Động đất 8 độ Richter, chồng tôi chê tôi gãy chân, đi lại bất tiện nên bỏ tôi lại rồi chạy trốn.

    Tôi và con gái bị đè chết tại chỗ.

    Cả nhà chồng chiếm hết của hồi môn của tôi.

    Còn gửi tin giả cho ba mẹ tôi, khiến họ chết thảm trong dư chấn.

    Sau đó, chồng tôi cưới nữ sinh mà tôi từng giúp đỡ, sinh con trai, sống yên ấm hạnh phúc.

    Sau khi chết, hệ thống trọng sinh hỏi tôi:

    【Có muốn báo thù không?】

    Tôi không do dự:

    “Muốn.”

    Mở mắt ra lần nữa, tôi quay về khoảnh khắc ngay trước khi trận động đất xảy ra.

  • Bị Gắn Mác Vô Đạo Đức Chỉ Vì Không Làm Thêm Giờ

    Khoa phát phụ cấp, tôi là bác sĩ chủ nhiệm mà chỉ nhận được ba nghìn.

    Hành chính lại lĩnh hẳn năm vạn.

    Khoảnh khắc đó, mọi nhiệt huyết với công việc trong tôi đều tắt lịm.

    Từ hôm đó, tôi bắt đầu tan ca đúng giờ.

    Chỉ sau nửa tháng.

    Toàn bộ các ca phẫu thuật khó trong bệnh viện, lịch mổ bị dồn thẳng lên ba tháng sau.

    Tôi lạnh lùng quan sát sự hỗn loạn, lần này, tôi chọn đứng ngoài cuộc.

    Họ hoảng rồi, còn tôi thì cười.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *