36 Vạn Cho Một Bài Học

36 Vạn Cho Một Bài Học

Chồng tôi ăn trộm 36 vạn tiền thưởng dự án, tôi bán chiếc xe sang 84 vạn của anh ta.

Tôi thức đêm tăng ca suốt hơn một tháng, cuối cùng cũng nhận được 36 vạn tiền thưởng dự án.

Tôi cầm thẻ ngân hàng, háo hức cùng chồng lên kế hoạch cho tương lai, nhưng anh ta lại giật lấy, nói muốn cho tôi một bất ngờ.

Ngày hôm sau, em gái chồng đăng lên vòng bạn bè bức ảnh chiếc xe mới tinh, kèm dòng chữ: “Cảm ơn anh trai, món quà tuyệt nhất đời em!”

Lúc này tôi mới phát hiện, 36 vạn tiền thưởng của mình đã bị chồng chuyển hết cho cô ta, không còn một xu.

Tôi bật cười lạnh lẽo, cầm chìa khóa dự phòng của chiếc xe sang 84 vạn của chồng, rồi bước vào cửa hàng xe cũ.

01

Ba giờ sáng, trong văn phòng chỉ còn lại tiếng quạt tản nhiệt của máy tính kêu ù ù.

Tôi nhìn chằm chằm vào nhóm dữ liệu cuối cùng trên màn hình, đôi mắt khô rát đến mức sắp không mở nổi.

Ly cà phê bên cạnh đã cạn, vệt cà phê sót lại ở đáy ly khô cứng thành một mảng màu nâu.

Đây là ngày thứ bốn mươi hai liên tiếp tôi tăng ca.

Tôi xoa thái dương, cuối cùng dự án cũng hoàn thành.

Cả dự án này tôi gánh một mình — từ lên kế hoạch đến thực hiện, từng khâu đều do tôi tự mình cắn răng vượt qua.

Bên phía khách hàng đã đưa ra mười bảy lần yêu cầu chỉnh sửa, tôi sửa đủ mười bảy lần, không than nửa câu.

Vì tôi đang chờ khoản tiền thưởng này.

Ba mươi sáu vạn.

Trọn vẹn ba mươi sáu vạn.

Tôi tắt máy tính, tay run lên khi thu dọn đồ đạc.

Không phải vì mệt, mà là vì phấn khích.

Chỉ có tôi mới hiểu, số tiền này có ý nghĩa thế nào.

Tôi và Trần Hạo kết hôn được năm năm, cuộc sống luôn túng bấn.

Lương của anh ta hơn mười nghìn một tháng, phải trả cả tiền nhà lẫn tiền xe.

Lương tôi cao hơn chút, nhưng cũng chẳng dư dả bao nhiêu.

Tiền tiết kiệm của hai vợ chồng cộng lại chưa đến mười vạn.

Còn ba mươi sáu vạn này — chính là “thùng vàng đầu tiên” thực sự của chúng tôi.

Vừa xuống cầu thang, tôi vừa âm thầm tính toán.

Có thể dùng để trả bớt nợ nhà, giảm bớt áp lực.

Số còn lại dành ra ít tiền sửa sang lại căn hộ — tường đã nứt hai năm rồi mà vẫn chưa đủ tiền làm.

Phần dư để làm quỹ dự phòng.

Nghĩ tới đó, tôi không kìm được mà mỉm cười.

Cảm giác mệt mỏi như tan biến một nửa.

Tôi lấy điện thoại, nhắn cho Trần Hạo: “Chồng ơi, dự án của em xong rồi, mai sẽ nhận thưởng!”

Anh ấy trả lời ngay: “Vợ giỏi quá! Mai anh đến đón nhé!”

Nhìn tin nhắn đó, lòng tôi ấm áp.

Người đàn ông này tuy kiếm tiền không nhiều, nhưng luôn chu đáo với tôi.

Mỗi lần tôi tăng ca về muộn, anh đều để lại một ngọn đèn sáng.

Khi tôi ốm, anh xin nghỉ ở nhà chăm tôi.

Tôi từng nghĩ, mình thật may mắn.

Chiều hôm sau, phòng tài vụ thông báo tôi đến nhận thưởng.

Ký xong, tôi cầm tấm thẻ ngân hàng trong tay mà lòng bàn tay đổ mồ hôi.

Trong thẻ là ba mươi sáu vạn.

Ba mươi sáu vạn thật sự.

Tôi gần như chạy ra khỏi cổng công ty.

Trần Hạo đợi sẵn ngoài cửa, thấy tôi liền xuống xe ôm chầm lấy.

“Vợ anh giỏi quá!”

Tôi giơ tấm thẻ lên, như khoe báu vật: “Nhìn nè! Ba mươi sáu vạn!”

Anh ấy nhận lấy, mắt sáng rực lên, cười: “Đi thôi, anh đưa em đi ăn ngon, mừng công nào!”

Xe dừng ở một quán Nhật mà tôi từng rất muốn ăn nhưng chưa bao giờ nỡ.

Chúng tôi gọi một phần ăn đôi, vừa ăn tôi vừa nói kế hoạch.

“Chúng ta trả trước hai mươi vạn tiền nhà, mười vạn để sửa nhà, còn sáu vạn làm quỹ dự phòng, anh thấy sao?”

Anh vừa nhai miếng cá hồi vừa nói mơ hồ: “Khoan đã, anh có ý tưởng hay hơn.”

Tôi tò mò nhìn anh: “Ý gì vậy?”

Anh cười bí ẩn: “Bí mật, để anh cho em bất ngờ.”

Tôi ngẩn người, rồi cũng bật cười.

Chắc anh định mua quà cho tôi.

Hoặc muốn dẫn tôi đi du lịch?

Tôi chẳng nghĩ nhiều, đưa tấm thẻ cho anh: “Anh giữ đi, dạo này em mệt lắm, không muốn bận tâm nữa.”

Anh nhận lấy, nhét vào túi: “Yên tâm, để anh lo.”

Tối đó tôi ngủ rất ngon.

Hơn một tháng mệt mỏi cuối cùng cũng có thể buông xuống.

Trong mơ, tôi thấy nhà mình được sửa mới — tường sơn trắng, rèm cửa xanh nhạt mà tôi yêu thích.

Ánh nắng chiếu xuyên qua rèm, căn phòng ngập tràn hơi ấm.

Khi tôi tỉnh dậy, Trần Hạo đã ra ngoài.

Trên đầu giường có mảnh giấy: “Vợ yêu, anh ra ngoài có việc, tối sẽ mang cho em một bất ngờ.”

Tôi nhìn mảnh giấy, lòng ngọt lịm.

Rửa mặt xong, tôi mở điện thoại, định xem tin tức.

Bài đầu tiên trong vòng bạn bè là của Trần San.

Khoảnh khắc nhìn thấy bức ảnh, đầu tôi nổ tung.

Trong hình, Trần San đứng cạnh một chiếc xe hơi trắng tinh mới toanh, giơ tay làm dấu chiến thắng.

Cô ta mặc váy hoa, cười rạng rỡ chói mắt.

Logo xe sáng lấp lánh dưới ánh mặt trời.

Dòng chữ đính kèm chỉ có một câu: “Cảm ơn anh trai, món quà tuyệt nhất đời em!”

Tôi nhìn dòng chữ ấy, từng chữ từng chữ lọt vào mắt.

“Cảm ơn anh trai.”

“Anh trai.”

Tay tôi run lên.

Similar Posts

  • Bầu Trời Của Niệm Niệm

    “Là chị Trần Thư phải không? Con gái chị – Niệm Niệm – gặp chuyện rồi, chị mau đến trường một chuyến!”

    Vừa nghe điện thoại của cô giáo chủ nhiệm Lưu Vân, tim tôi thót lại. Tôi vội vơ lấy chìa khóa xe rồi lao ra ngoài.

    Tôi phóng như bay đến cổng Trường Tiểu học Thực nghiệm trọng điểm của thành phố. Vừa đến nơi, tôi lập tức nhìn thấy con gái mình.

    Gió cuối thu cuốn theo lá vàng xào xạc. Niệm Niệm – đứa con gái mới năm tuổi của tôi – đang quỳ cô độc giữa cổng trường lạnh lẽo.

    Thân hình nhỏ bé của con co rúm lại, môi và mặt tím tái vì lạnh, cả người run lẩy bẩy như chiếc lá trong gió.

    Bên cạnh con là một người đàn ông trung niên đeo kính gọng vàng, tay chắp sau lưng, thần thái ngạo mạn.

    “Niệm Niệm!” Tôi đau lòng chạy đến định bế con lên.

    “Đứng lại!” Người đàn ông quát lớn, vung tay chặn tôi lại.

    Trên bảng tên trước ngực ông ta ghi: Phó Hiệu trưởng – Tiền Vệ Quốc.

    “Chị là phụ huynh của Trần Niệm?”

  • Xung Hỉ Vào Dưỡng Tâm Điện

    VĂN ÁN

    Việc đầu tiên sau khi thanh mai trúc mã của ta chiến thắng khải hoàn trở về, chính là xin thánh chỉ lập nữ phó tướng làm chính thất.

    Chỉ vì nàng vì cứu hắn mà lấy thân làm dược, thậm chí còn mang thai.

    Chỉ trong một đêm, ta – vị hôn thê danh chính ngôn thuận của hắn – trở thành trò cười khắp kinh thành.

    Thế nhưng thiếu niên tướng quân kia vẫn không chịu buông tha ta.

    Hắn đến phủ Thừa tướng, trong tay cầm tín vật từng ta trao hắn khi thề hẹn.

    Tự cho là si tình.

    “Thanh Nghi, bệ hạ cho phép ta phá lệ lập hai người làm chính thất. Tình cảm giữa ta và nàng sâu đậm, ta sao có thể phụ nàng.

    Chờ ta cưới xong Hồng Anh, sẽ quay lại cầu thân với nàng.”

    Ta bị chặt đứt đường lui, danh tiết nữ nhi mất sạch.

    Phụ thân tức đến nỗi thổ huyết tại chỗ, mẫu thân vì quá phẫn uất mà ngất đi.

    Vì thanh danh của phụ mẫu.

    Đêm khuya ta tiến cung, đầu nặng nề dập xuống nền điện Dưỡng Tâm.

    “Bệ hạ, thần nữ nghe nói quận vương điện hạ đang nguy kịch, cần có người xung hỉ.*

    Đọc full tại page bơ không cần đường

    Nữ nhi Thôi gia, nguyện ý tiến cung!”

  • Mười Tám Năm Không Bằng Một Cô Gái Mười Tám

    Mười tám năm yêu nhau, vậy mà Nghiêm Thủ Lễ lại động lòng với một cô gái mới mười tám tuổi.

    Trên sân tập, cô gái nhỏ nhìn anh, nghiêm túc hỏi:

    “Thầy Nghiêm, nếu thầy chưa kết hôn, thầy có chọn em làm bạn gái không?”

    Anh né tránh ánh mắt sáng trong của cô, do dự:

    “Nhưng… thầy đã kết hôn rồi.”

    Cô gái tức giận bỏ chạy lên sân thượng, giọng nghẹn ngào:

    “Nghiêm Thủ Lễ, nếu cả đời này không thể ở bên thầy, em không biết sống còn ý nghĩa gì nữa.”

    “Hoặc là em nhảy xuống từ đây, hoặc là thầy gọi cho vợ thầy… rồi ly hôn.”

    Anh im lặng, ánh mắt chết chặt dán lên bóng dáng cô.

    Ngay giây tiếp theo, điện thoại tôi đổ chuông.

  • Sương Mờ Gấp Ánh Trăng

    Văn Án

    Sau Một Đêm Say Tình, Tôi Phát Hiện Mình Đã Mang Thai  

    Ba của đứa bé là ông trùm hắc đạo – Phó Tân Từ.  

    Bị ép kết hôn chớp nhoáng với anh ta, nhưng hóa ra chuyện mang thai chỉ là hiểu lầm.  

    Phó Tân Từ ghét nhất là bị người khác lừa dối. Nhớ lại thủ đoạn tàn nhẫn của anh ta, tôi không khỏi run sợ.  

    Vội vã thu dọn hành lý chuẩn bị bỏ trốn, vậy mà anh ta lại dẫn người bao vây sân bay giữa đêm.  

    Ánh mắt anh ta đầy đáng thương, giọng nói mang theo chút uất ức:  

    “Vợ ơi, em và bé cưng không cần anh nữa sao?”  

    Tôi không nỡ tiếp tục lừa gạt anh ấy nên đành phải nói sự thật với anh.

    “Thật ra, tôi không có th//ai.”

    Người đàn ông kia như muốn bùng nổ, anh đỏ mắt hoe nói: “Không sao, anh có th//ai, chúng ta vẫn là một nhà ba người hạnh phúc.”

    Tôi: ?

    (…)

  • PHẾ PHI CỦA VƯƠNG GIA ĐIÊN LOẠN

    Vị hôn phu của ta bị thích khách tập kích và mất trí nhớ.

    Trong buổi yến tiệc tại hoàng cung, hắn vừa gặp đã để mắt đến đích tỷ của ta.

    Khi có người hỏi đến ta, hắn chỉ khẽ cau mày, đáp:

    “Đích tỷ như thế, một thứ nữ nhỏ bé lại có tư cách gì mà xứng với bản vương?”

    Đích tỷ lập tức đắc ý như hoa xuân nở rộ.

    Còn ta chỉ có thể âm thầm tiếc thương thay cho nàng.

    Nàng vốn không hề hay biết, tận sâu trong cốt tủy của người nam nhân này là một kẻ điên loạn đến nhường nào.

  • Bát Cơm Dưỡng Già Và Món Nợ Con Ruột

    Mẹ tôi sống dưỡng già ở nhà tôi đã được bảy năm, thì đất ở quê bị thu hồi.

    9 mẫu đất, mỗi mẫu được đền bù mười vạn, tổng cộng chín mươi vạn.

    Anh cả lấy bốn mươi vạn, anh hai cũng chia bốn mươi vạn.

    Số còn lại mười vạn được mẹ gửi tiết kiệm kỳ hạn.

    Sau khi biết tin, tôi lập tức thu dọn hành lý của mẹ trong đêm, đưa bà đến nhà hai người anh.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *