Người Thân

Người Thân

Dì út nhờ tôi kèm học cho em họ, hứa rằng nếu nó thi vào top 30 toàn khối, sẽ tặng tôi một chiếc điện thoại mới.

Kết quả, con bé thi được hạng 28, nhưng cả nhà họ lại chối bỏ lời hứa.

Dì nói:

“Con gái dì học giỏi là do nó có năng lực, chứ chẳng phải công của cháu đâu.”

Em họ thì bồi thêm:

“Chị ăn ở nhà em, ngủ ở nhà em, dạy em là chuyện phải làm thôi. Còn đòi quà à? Mặt dày thật đấy.”

Cậu mợ tôi cũng chẳng khá hơn, cậu rít điếu thuốc, giọng lạnh tanh:

“Bình thường khen cháu là khách sáo thôi, đừng tưởng thật. Không có nhà này giúp, cháu nghĩ cháu được hạng nhất chắc?”

Nhìn họ nói mà tôi chỉ thấy ghê tởm. Tôi quay về phòng, bắt đầu thu dọn đồ.

Kỳ ở trọ còn nửa tháng nữa, nhưng tôi không muốn chịu đựng thêm phút nào.

01

Cửa phòng mở toang. Họ đứng nhìn tôi thu dọn áo khoác mùa đông, mặt vừa khinh bỉ vừa tức tối.

Dì út lên tiếng trước:

“Sao cháu yếu đuối thế? Mới nói vài câu đã giận dỗi, còn đòi bỏ đi à?”

Em họ, Từ Thanh Thanh, khoanh tay dựa vào khung cửa, trong mắt tràn đầy vẻ đắc ý:

“Chị tưởng làm thế nhà em sẽ mềm lòng mà mua điện thoại cho chị à? Mơ đi! Muốn đi thì đi, em còn chán nhìn mặt chị!”

“Chỉ là cái điện thoại thôi mà, làm như quý lắm! Đúng là đồ ham tiền! Cho cũng không thèm cho, tức chết cho rồi!”

Cậu thì châm thêm điếu nữa, mắt ánh lên vẻ tính toán:

“Thôi kệ nó. Nó chỉ dỗi thôi, không dám thật đâu. Tôi không tin nó bỏ chỗ này đi ký túc xá được.”

Tôi đứng dậy, lạnh lùng quay lại:

“Tôi sẽ không đi bây giờ đâu. Ba mẹ tôi đã trả tiền cho tháng này, tôi sẽ ở cho hết.”

Thanh Thanh nhướn mày:

“Ý chị là tháng sau chị dọn đi thật à?”

Tôi không trả lời, chỉ mạnh tay đóng sầm cửa.

Cánh cửa va mạnh, suýt đập vào người con bé, nó tức đến tái mặt, rồi gào ầm lên ngoài hành lang:

“Tống Dao! Chị tưởng chị là ai hả? Không ở nhà em chị học giỏi được chắc? Ở ký túc xá trường nghèo nàn đó, chị chịu được mấy ngày? Đến lúc bò về xin xỏ, đừng hòng em cho bước chân vô nữa!”

02

Câu nói của con bé tuy khó nghe, nhưng lại là sự thật.

Nhà tôi ở quê, thi đỗ vào trường cấp ba trong thành phố nên buộc phải ở ký túc xá.

Lúc học lớp 10, lớp 11 thì còn đỡ.

Nhưng lên lớp 12 rồi, mỗi ngày học tối đến tận mười rưỡi, ký túc xá mười một giờ đã cúp điện cúp nước.

Nhà trường ngoài miệng thì nói “giảm áp lực học tập”, không khuyến khích học sau giờ quy định.

Nhưng trong cái môi trường “không cày là chết” này, tôi vẫn ngày nào cũng bật đèn bàn học đến mười hai rưỡi.

Vì thế mà thị lực tụt dốc không phanh.

Ba mẹ lo lắng, định thuê phòng ở thành phố để tiện chăm sóc tôi.

Đúng lúc đó, dì út lên tiếng:

“Nhà em Thanh Thanh cũng học lớp 12 ở Nhất Trung, để em thuê nhà, cho con bé Dao Dao ở cùng nhà em là được rồi.”

Ba mẹ bận làm ruộng nên đồng ý ngay.

Theo yêu cầu của dì, mỗi tháng gửi cho họ ba nghìn tệ.

Tôi không vui:

“Tiền thuê nhà của họ chỉ có hai nghìn rưỡi, đưa ba nghìn chẳng phải là bị chém sao? Con thà ở ký túc xá còn hơn.”

Ba mẹ lại nói:

“Cho nhiều một chút để họ chăm con tốt hơn, ăn uống đầy đủ hơn cũng đáng mà.”

Nhưng thực tế thì không phải vậy.

Nhà dì út lười không tưởng nổi.

Bữa sáng hằng ngày đều là tôi dậy lúc sáu giờ, vừa học từ vựng vừa nấu.

Tối về, phòng khách thường đầy hộp cơm thừa, bồn rửa bát thì chồng chất chén dĩa bẩn.

Tất cả đều do tôi dọn dẹp.

Trước đây không muốn phụ lòng ba mẹ, tôi vẫn cố nhịn.

Nhưng giờ thì…

Tôi xếp gọn quần áo, cầm chiếc điện thoại cũ gọi cho ba mẹ:

“Ba mẹ, hết tháng này con sẽ chuyển về ký túc xá ở, tháng sau đừng gửi tiền cho dì nữa.”

“Ngày mai con sẽ nộp đơn xin ở lại trường. Nếu ba mẹ thương con, xin đừng khuyên ngăn.”

Tôi biết rõ, càng sớm rời đi càng tốt.

Nhưng số tiền tháng này của ba mẹ không thể coi như mất trắng.

Với lại việc đăng ký ký túc xá cũng cần thời gian.

03

Sáng hôm sau, hiếm hoi lắm tôi mới ngủ đến sáu rưỡi mới dậy.

Trước kia, tôi phải dậy sớm làm bữa sáng cho cả nhà dì.

Hôm nay, tôi chỉ luộc hai quả trứng cho mình rồi chuẩn bị đi học.

Lúc đó, Từ Thanh Thanh ngáp dài bước ra.

Thấy bàn ăn trống trơn, giọng the thé chói tai:

“Tống Dao, chị chỉ làm bữa sáng cho riêng mình à? Sao ích kỷ thế, em ăn gì, ba mẹ em ăn gì?”

Tôi mặt không cảm xúc:

“Ăn… cứt.”

Thanh Thanh sững lại, tức tối lao tới giật trứng trong tay tôi:

“Chị ở nhờ nhà em, không làm việc mà còn đòi ăn đồ nhà em? Không có cửa! Đưa trứng đây, em ăn!”

Similar Posts

  • Hà Tổng Thích Tôi Thật Sao

    Bị tụt đường huyết trong lúc đang họp, tôi ngã ngay lên đùi sếp.

    Đồng nghiệp hỏi cảm giác khi ngồi lên đó thế nào.

    Tôi chỉ buột miệng: “Chất lượng tệ, chấm 1 sao!”

    Buổi chiều, trong công ty liền lan truyền tin đồn: sếp không…được.

    Trong văn phòng, Hà Thời Yến chậm rãi kéo cà vạt.

    “Trợ lý Chúc, ngồi lên đây.”

  • Năm Năm Ở Nước Ngoài, Tôi Mất Cả Gia Đình

    VĂN ÁN

    Ông nội tôi lâm bệnh nặng, phải ra nước ngoài điều trị.

    Trong gia tộc, các trưởng bối bàn bạc muốn chọn một người vãn bối đi theo chăm sóc.

    Họ chọn em họ tôi.

    Nhưng mẹ lại khóc lóc cầu xin tôi thay nó đi.

    “Dao Dao à, con vốn là bác sĩ, chăm sóc ông nội đối với con chẳng khó khăn gì. Nhưng em họ con từ nhỏ đã mồ côi cha mẹ, thân thể lại yếu ớt, công việc vất vả thế này con bé chịu không nổi đâu…”

    Tôi không nỡ nhìn mẹ khóc, cuối cùng đồng ý thay em sang nước ngoài.

    Chuyến đi ấy kéo dài suốt năm năm.

    Mãi đến khi ông nội khỏi bệnh, tôi mới có thể trở về nước.

    Trên chuyến bay về, lòng tôi chỉ mong sớm gặp lại người thân.

    Nhưng khi vừa hạ cánh, mở điện thoại ra, tôi lại thấy mẹ đăng một dòng trạng thái mới trên mạng xã hội:

    “Con gái cưng của mẹ cuối cùng cũng đã lên xe hoa rồi, cảm ơn tất cả bạn bè, người thân đã chúc phúc.”

    Tôi sững sờ.

    Bà chỉ có một đứa con gái là tôi — vậy thì, “con gái cưng” trong lời bà… là ai?

  • Lấy Ông Chủ Làm Chồng

    Ông chủ của tôi cực kỳ giàu có, chỉ có điều… đôi chân của anh ấy bị liệt.

    Tôi có thể tùy ý bắt nạt, muốn vo tròn bóp méo thế nào cũng được.

    Mỗi lần anh ấy nổi giận, tôi chỉ cần đẩy xe lăn của anh về phía tường, khóa lại, rồi để anh “đứng úp mặt vào tường mà suy nghĩ lại bản thân”.

    “Cô đang làm cái gì vậy!” — ông chủ với tính khí thất thường tức giận khi bị tôi xử lý như vậy, nhưng tôi chẳng hề sợ.

    Vì cho dù anh có ném đồ đạc đi nữa, thì cũng phải dựa vào tôi để nhặt lại.

    Tôi nằm thư giãn trên chiếc ghế xích đu như chẳng có chuyện gì xảy ra.

    “Ông chủ, hôm đó có nhiều người đến phỏng vấn như vậy, sao anh lại chọn tôi?” — tôi hỏi.

    Cố Hành Chi quay mặt đi, đỏ bừng đến tận mang tai.

    “Vì chỉ có cô… không xem tôi là con người.”

  • Huỷ Hôn Lễ

    Trong lễ cưới, người sắp trở thành chồng tôi – Chu Mặc Thần – chuẩn bị dùng điện thoại để chiếu lên màn hình lớn đoạn video tình yêu mà anh ấy đã dày công chuẩn bị cho tôi.

    Thế nhưng video mới phát được một nửa thì bất ngờ có cuộc gọi đến. Trên màn hình hiện rõ hai chữ: “Vợ yêu.”

    Nhưng đó không phải là số điện thoại của tôi.

    Tiệc cưới của tôi và Chu Mặc Thần được tổ chức ở khách sạn Vân Đỉnh.

    Anh ấy mặc bộ vest xám đậm do chính tay tôi chọn, đứng trên sân khấu phát biểu.

    Bên dưới, bạn bè người thân đều đang cười vui vẻ. Tôi cũng cười.

    Cho đến khi tôi nhìn thấy Tô Vãn Tình ngồi trong góc, cúi đầu nghịch điện thoại.

    Tôi và Chu Mặc Thần là bạn cùng trường đại học, yêu nhau năm năm, là anh ấy theo đuổi tôi.

    Tô Vãn Tình là bạn thanh mai trúc mã của anh ấy. Theo lời Chu Mặc Thần nói thì: “Từ hồi còn mặc quần hở đũng đã quen nhau rồi, thân như người một nhà.”

    Trước khi cưới, tôi và anh ấy từng cãi nhau rất nhiều lần.

  • Trúng Vé Số Xong, Tôi Bị Cả Thế Giới Tống Tiền

    Sau khi trúng vé số trị giá mười triệu, cả con phố đồ ăn vặt bắt đầu tăng giá riêng với tôi.

    Mì bò từ tám tệ tăng vọt lên ba mươi sáu, mà chẳng thấy một miếng thịt bò; bánh kẹp thì không có trứng, mà tính tôi năm mươi tệ.

    Bọn họ cười hì hì nói: “Triệu phú rồi mà còn để ý mấy đồng này sao?”

    Tôi không nói gì, lặng lẽ trả tiền.

    Hai hôm sau, tôi đến tiệm trái cây, chủ tiệm đòi ba trăm cho một quả dưa hấu.

    Tôi muốn mua chai nước, cửa hàng tiện lợi bảo tôi phải nạp trước năm nghìn để làm thẻ hội viên.

    Mọi người đều cười nửa miệng nửa mắt: “Đại gia không thèm so đo với dân thường chúng tôi đâu ha?”

    Đỉnh điểm là cuộc họp định kỳ chiều thứ Sáu, lãnh đạo công khai nói:

    “Có người ấy mà, may mắn trúng vận trời ban, tôi thấy tâm trí sớm đã không còn ở công việc nữa rồi.”

    “Đã tự do tài chính rồi, thì chi bằng sớm nộp đơn về hưu luôn đi?”

  • Một Hào, Một Đời

    Mẹ tôi gặp tai nạn xe, tôi nghỉ việc về quê chăm sóc.

    Bà cô biết chuyện liền nhờ tôi giúp bà đàm phán một hợp đồng kinh doanh, hứa sẽ chia 10% tiền hoa hồng nếu chốt được đơn.

    Nghĩ tới chi phí phẫu thuật cho mẹ vẫn còn thiếu, tôi đồng ý giúp một tay.

    Sau một tháng thức trắng đêm làm tài liệu, chạy dự án, cuối cùng tôi cũng ký được hợp đồng.

    Hôm đó tôi quay về nhà máy, chỉ đơn giản là muốn thanh toán lại tiền ăn tiếp khách, chỉ một nghìn tệ – vậy mà bị chú mắng thẳng mặt.

    “Một nghìn tệ tiền ăn là quá lố! Quy định của nhà máy là đãi khách không được vượt quá 1 hào/người!”

    Bà cô còn nói đối tác vốn dĩ đã có ý muốn ký kết từ trước, không có tôi thì họ cũng chốt đơn thôi.

    Nhìn hai người họ với bộ dạng tham lam ấy, tôi chẳng nói gì, quay người cầm hóa đơn tìm đến đối tác A thanh toán bữa ăn.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *