Mẹ Chồng Chỉ Giỏi Mỗi Nói

Mẹ Chồng Chỉ Giỏi Mỗi Nói

Mang thai rồi, mẹ chồng thì chẳng bỏ tiền, chẳng giúp việc, chỉ giỏi mỗi cái… mở miệng.

Ngày nào bà cũng gọi điện cho tôi, giọng ngọt như đường:

“Đừng tiết kiệm nhé, muốn ăn gì thì cứ mua, ăn mấy thứ ngon ngon vào…”

Nghe thì cảm động lắm.

Cho đến hôm qua, bà lại gọi như mọi khi, mà tôi thì thật sự chịu hết nổi cái màn “quan tâm bằng miệng” này rồi.

Tôi nói thẳng:

“Dạ vâng mẹ, con đang thèm yến sào, 5 nghìn tệ, mẹ chuyển qua WeChat giúp con nhé.”

Đầu dây bên kia im phăng phắc.

1

Mang thai được sáu tháng, tôi đang bị sếp mắng te tua thì mẹ chồng lại gọi điện tới.

Thật lòng mà nói, tôi sắp phát điên vì mấy cuộc gọi này rồi.

Bởi vì chưa cần nghe máy, tôi cũng biết bà định nói gì.

Mẹ chồng tôi ấy à, giỏi nhất là nói miệng.

Mấy lời bà nói thì ngọt như mật.

Từ lúc tôi mang thai tới giờ, ngày nào bà cũng gọi, điệp khúc quen thuộc:

“Đừng tiết kiệm, muốn ăn gì thì cứ mua, ăn mấy thứ ngon ngon vào…”

Nghe thì tình cảm lắm, mà đến giờ tôi còn chưa thấy nổi một quả táo bà gửi sang!

Lúc đầu tôi còn tưởng bà thật lòng quan tâm.

Tôi ngây thơ khoe với đồng nghiệp rằng không ngờ mẹ chồng mình lại chu đáo như vậy.

Nhưng nói nhiều quá rồi, tôi mới nhận ra — hóa ra bà chỉ biết nói mồm.

Ngày nào cũng lặp đi lặp lại mấy câu như máy ghi âm, chứ thực tế thì chẳng giúp được gì.

Đúng là kiểu người “không bỏ tiền, không bỏ sức, chỉ bỏ miệng” đây mà.

Làm người tốt thì bà làm, còn ơn nghĩa thì tôi phải mang, lời cảm ơn thì bà được nghe — có phải tiện quá không?

2

Thấy tôi mãi không nghe máy, bên kia vẫn không chịu bỏ cuộc, điện thoại reo liên tục.

Tôi bực mình ấn nút nghe, và đúng như dự đoán — ba câu kinh điển của mẹ chồng lại vang lên:

“Gia Gia à, hôm nay có thấy khó chịu không?”

“Đừng tiết kiệm nhé, muốn ăn gì thì cứ mua, ăn mấy thứ ngon ngon vào…”

“Xa quá, mẹ cũng không sang chăm được, con phải tự lo cho mình đấy nhé.”

Xa à?

Nghe cứ như cách cả tỉnh, cả nước ấy!

Trong khi cái “xa” mà bà nói chỉ là… đi tàu cao tốc nửa tiếng là tới!

Trước kia bà nói thế, tôi dù không thoải mái vẫn cố nặn ra câu “vâng ạ” cho yên chuyện.

Nhưng lần này thì chịu, tôi không muốn đóng kịch nữa.

Tôi nói thẳng:

“Vâng mẹ, con đang thèm yến sào, khoảng năm nghìn, mẹ muốn chuyển qua WeChat hay Alipay ạ?”

Bên kia im lặng như tờ.

Có người chắc sẽ nói tôi quá đáng — người già quan tâm vài câu cũng là lòng tốt, cần gì nói khó nghe như thế?

Hoặc có người sẽ bảo tôi tham lam — đã sinh con thì phải tự lo, sao lại mong người khác giúp, mẹ chồng nợ gì cô à?

Ừ, không sao cả.

Tôi tự sinh, tự nuôi cũng được.

Nhưng có thể, làm ơn đừng diễn cái bộ quan tâm giả tạo đó trước mặt tôi nữa được không?!

3

Tôi và chồng — Tôn Lâm — kết hôn được ba năm.

Từ nhỏ, trong nhà tôi đã được dạy rằng nói phải giữ lời, “một lời nói ra là một đinh đóng cột”.

Nhưng mẹ chồng tôi thì khác hẳn — chẳng bỏ tiền, chẳng giúp sức, chỉ giỏi nói miệng.

Vậy mà còn bắt chúng tôi phải mang ơn, phải biết cảm kích bà.

Lúc chúng tôi chưa mua nhà, bà đi đâu cũng rêu rao với họ hàng:

“Ôi dào, người già kiếm tiền chẳng phải để tiêu cho mình, mà là để giúp con cái chứ! Tôi với ông ấy còn phải tiết kiệm, sau này giúp tụi nó mua nhà.”

“Giờ nhà đất đắt đỏ thế này, bọn trẻ làm sao mà tự mua nổi?”

“Chúng tôi chỉ có một đứa con trai, chết rồi cũng chẳng mang tiền theo được, không để cho nó thì để cho ai?”

Nghe thì cảm động thật chứ!

Không chỉ vợ chồng tôi mà cả đám họ hàng cũng tin sái cổ. Ai nấy đều tấm tắc:

“Nhìn xem, mẹ chồng con tốt thế này là phúc đức lắm rồi!”

“Sau này phải hiếu thuận, phải biết ơn, đừng có vô tình bạc nghĩa như người ta nhé!”

Tôi và chồng nghe mà rối rít gật đầu, cảm động lắm.

Còn bố mẹ chồng thì cười híp mắt, hưởng thụ ánh nhìn ngưỡng mộ của mọi người.

Tôi thật lòng tin rằng — đã nói như vậy, thì sau này chắc chắn họ sẽ giúp tiền mua nhà.

Nhưng đời không như mơ.

Similar Posts

  • Mồi Câu Cho Đứa Con Bất Hiếu

    Con trai tôi kết hôn rồi định cư ở Mỹ, cắt đứt liên lạc với cả gia đình suốt mười lăm năm.

    Tôi cố tình đăng lên vòng bạn bè ảnh khoản tiền đền bù giải toả 50 triệu tệ.

    Ba ngày sau, nó dẫn theo một công chứng viên, gõ cửa nhà tôi.

    Nó mặt không cảm xúc, đưa cho tôi một bản 《Tuyên bố thừa kế di sản》.

    “Ba, nghe nói sức khoẻ ba không tốt. Để tránh sau này xảy ra tranh chấp, ba ký tên trước đi.”

    Vợ tôi tức đến mức lên cơn đau tim ngay tại chỗ, nhưng tôi lại ngăn xe cấp cứu.

    Tôi nhìn đứa con trai xa lạ này, khẽ bật cười.

    “Đừng vội, tôi còn chuẩn bị một món quà lớn cho cậu.”

  • Không Còn Là Con Dâu Họ An

    VĂN ÁN

    Sau khi con trai chào đời, mẹ chồng tôi đề nghị mỗi tháng chuyển một khoản tiền vào thẻ ngân hàng, coi như tiền sính lễ để dành cho ngày nó cưới vợ sau này.

    “Thành Nghĩa là con trai duy nhất của nhà họ An chúng ta, cưới vợ nhất định phải có thể diện, bây giờ phải bắt đầu chuẩn bị dần đi.”

    Kiếp trước, tôi đồng ý với lời đề nghị ấy, nghĩ rằng bà có tầm nhìn xa, quan tâm đến chuyện của con cháu.

    Đọc full tại page bạch tư tư

    Cho đến khi con trai tôi chuẩn bị mua nhà để cưới vợ, lúc thanh toán mới phát hiện trong thẻ “tiền sính lễ” chỉ còn lại mấy xu lẻ.

    Con dâu tương lai tức giận ném mặt bỏ đi, còn buông lời cay nghiệt:

    “Không có nhà, tôi sẽ không cưới anh. Còn đứa con trong bụng, tôi cũng sẽ không giữ lại.”

    Con trai tôi gào khóc tuyệt vọng, tôi vội vàng đến an ủi thì lại bị nó đá một cái thật mạnh.

    “Con mụ già này, tiền trong thẻ đâu? Sao tôi lại có một người mẹ chỉ biết hút máu như bà chứ?”

    Tôi hoảng loạn đến tột cùng, cố nén cảm xúc kéo nó đến ngân hàng kiểm tra, nhưng chưa kịp đi thì chồng tôi đã lao tới, tát liên tiếp mấy cái.

    “Đồ đàn bà đê tiện! Trong thẻ đó là toàn bộ tiền lương của tôi với tiền hưu của mẹ tôi, tổng cộng hai triệu! Chúng tôi tích góp cho con, còn bà lại muốn nuốt hết à?”

    Mẹ chồng chỉ tay vào mặt tôi mắng chửi thậm tệ:

    “Hôm nay nếu cô không trả lại số tiền đó, tôi sẽ bảo con trai tôi ly hôn với cô, rồi đưa cô đến đồn cảnh sát!”

    Dù tôi có giải thích thế nào, họ vẫn khăng khăng cho rằng chính tôi đã tiêu sạch tiền.

    Chuyện này bị đưa lên mạng, tôi bị dân mạng mắng chửi thậm tệ, nói tôi không xứng làm mẹ, chỉ biết kéo con trai xuống hố, thậm chí còn có vô số bình luận bảo tôi nên chết đi.

    Tôi suy sụp hoàn toàn. Khi băng qua đường, tôi bị xe tông chết.

    Mà chồng cùng mấy người kia lại lợi dụng vụ việc, mở livestream kể khổ, kiếm tiền đầy túi.

    Khi mở mắt ra lần nữa, tôi đã quay lại đúng ngày con trai chuẩn bị mua nhà.

  • Ba tôi tái hôn trở về, tôi vẫn là con gái duy nhất

    Ba tôi ngoại tình. Người phụ nữ ông bao nuôi ở bên ngoài nhỏ hơn mẹ tôi đúng mười lăm tuổi, lại là một cô nữ sinh đại học có gương mặt ngây thơ trong sáng.

     Đàn ông vốn chẳng bao giờ nhớ những ngày tháng bạn cùng họ chịu khổ, họ chỉ nhớ cách tính toán làm sao để chiếm hết lợi lộc sau khi thành công.

    Đến lúc chia tài sản, mẹ tôi mới phát hiện trong nhà chẳng còn gì, tất cả tiền bạc và tài sản đều đứng tên công ty, còn lương của ba chỉ có một đồng.

     Mẹ mắng ba không ra gì, nhưng trước những lời chửi mắng đầy phẫn nộ, trên mặt ông không hề có chút áy náy.

     Ông còn hả hê nhìn tôi, cố tình chọc tức mẹ:

     “Con gái ngoan, ba mẹ sắp ly hôn rồi. Con muốn theo ba ăn sung mặc sướng, hay đi theo mẹ ra đường ăn xin?”

    Tôi nhào vào lòng ông:

     “Ba, con mãi mãi chỉ là đứa con gái duy nhất của ba thôi!”

    Nghe vậy, ông cười khoái chí.

     Nhưng ông đâu hiểu ý tôi, trọng điểm không phải là “con gái”, mà là “duy nhất”.

  • Bán Quan Hệ Ở Trường Quý Tộc

    Sau khi được chọn vào học ở trường quý tộc.

    Ba mẹ mỗi tháng chỉ cho tôi hai trăm tệ làm tiền sinh hoạt.

    Năm thứ hai, em gái tôi cũng thi đậu vào đây.

    Ba mẹ cắn răng bán nhà, mua cho nó một đống đồ đắt tiền.

    Chỉ để em gái có đủ tự tin kết bạn ở nơi này.

    Sau khi nhập học.

    Em gái thấy tôi bỏ bê việc học, ngày nào cũng chỉ chạy theo sau đám thiếu gia tiểu thư để sai vặt.

    Nó tức giận chỉ trích tôi:

    “Ba mẹ vất vả nuôi chị ăn học, vậy mà chị lại phụ lòng họ.”

    “Em tuyệt đối sẽ không giống chị, làm chuyện mất mặt như vậy!”

    Tôi lặng lẽ liếc nhìn chiếc ví của mình.

    Bên trong là thẻ ngân hàng.

    Trong đó có hơn một triệu tệ tôi kiếm được ở trường.

    “Tốt, nói là phải giữ lời đấy, em nhớ chuyên tâm học hành cho tử tế, đừng đến tranh việc làm ăn với chị.”

  • Em Gái Năm Xưa Giờ Là Phu Nhân Tài Phiệt

    Trở lại những năm 80, người chị vốn quen sống sung sướng bỗng đòi lấy tên ăn mày đứng xin cơm trước cổng nhà, lúc đó tôi đã đoán được—chị cũng trọng sinh rồi.

    Kiếp trước, con trai thủ trưởng – anh Giang Chấn đem sính lễ đến cầu hôn tôi.

    Chị tôi ghen tỵ với hôn sự này, âm thầm hạ thuốc, gài bẫy anh ấy và biến sự việc thành chuyện đã rồi, ép anh phải cưới mình.

    Tôi nén đau đớn đi dự đám cưới của chị, lại tình cờ gặp được anh Giản Thiệu Dương đang đói lả gần chết trước cửa nhà hàng.

    Chị tôi bịt mũi đuổi anh ấy đi, sợ anh mang lại vận xui cho ngày lành của mình.

    Còn tôi thì thấy anh vẫn là một mạng người, nên đã sắp xếp cho anh ở nhờ trong nhà kho bỏ trống của thôn, lại còn nhịn đói nhường phần cơm cho anh mỗi ngày.

    Sau khi hồi phục sức khỏe, anh Giản nói sẽ vào Nam tìm thân thích.

    Nghe tôi lấy hết tiền tiết kiệm đưa cho anh làm lộ phí, chị tôi cười nhạo tôi ngu ngốc.

    Nào ngờ chưa đầy nửa tháng sau, anh Giản quay về với thân phận con trai nhà tài phiệt, mang theo sính lễ bạc triệu đến cưới tôi.

    Còn chị thì cưới chồng lính biên phòng, hai người xa cách triền miên.

    Ba năm sau, chị tôi không chịu nổi cô đơn, lén lút qua lại với người khác trong phòng nhảy rồi mang thai hoang.

    Bố mẹ chồng biết chuyện, lập tức đuổi chị về nhà mẹ đẻ.

    Bố mẹ sợ người ta dị nghị, bèn bảo chị vào Nam tìm tôi nhờ cậy.

    Tôi không chấp nhặt chuyện cũ, tốt bụng sắp xếp công việc cho chị.

    Không ngờ chị vừa nhìn thấy biệt thự nhà tôi thì há mồm đòi ba chục triệu tiền phụng dưỡng.

    Tôi dứt khoát từ chối.

    Chị tôi tức đến đỏ mặt tía tai, lôi sẵn sợi dây thừng giấu trong người ra siết cổ tôi đến chết.

    Khi mở mắt ra lần nữa, tôi đã quay về ngày đính hôn năm ấy.

  • Lệ Qu Ỷ Trở Về

    Ta ch /et trong yên lặng vào đêm sinh con, đ /ộc d /ư /ợc bị é /p r / ót vào miệng khi còn chưa kịp nhìn mặt h /ài t /ử một lần.

    Cả nhà ta cũng bị triều đình xóa tên, như thể chưa bao giờ tồn tại trên đời.

    Oán khí không tan, ta hóa thành l /ệ qu /ỷ, lẩn khuất trong phủ công chúa, nhìn đôi c /ẩu nam nữ sống an nhàn dựa trên cái ch /et của ta.

    Trước đó, ta từng ngây ngô tin rằng mình có phúc phần.

    Ngày lâm bồn, bà đỡ vì muốn khích lệ mà báo tin phu quân vừa đỗ trạng nguyên.

    Nửa canh giờ sau, ta sinh một tiểu lang béo tốt, mẹ tròn con vuông.

    Nhưng phu quân bước vào phòng sinh với sắc mặt như băng giá.

    Hắn đứng trước giường, giọng rơi lộp bộp như đá lạnh:

    “Giữ con lại.”

    Bà đỡ hốt hoảng quỳ sụp:

    “Phu nhân sinh nở thuận lợi! Không có ng /uy h /iểm gì cả, mẹ con đều an ổn!”

    Hắn chỉ cúi đầu, mân mê miếng ngọc bội công chúa ban tặng, trong mắt lộ ra sự ôn nhu chưa từng dành cho ta:

    “Ta biết.”

    Đêm ấy, ta bị buộc ch /et.

    Không tiếng khóc, không ai thương.

    Và rồi, o /án h /ồn của ta ngày đêm quanh quẩn nhìn phủ công chúa phồn hoa như giễu cợt.

    Cho đến hôm hoàng thất đại hôn, mười dặm hồng trang.

    Công chúa bị ch /e /m đến th /ân th /ể ph //â- /n đ /0/ ạn ngay giữa kiệu hoa.

    Kẻ phụ tình bị b /ắ /n một mũi x /u //yên t /im, x /á /c đôi gian phu d /â //m phụ phơi giữa phố.

    Ta nhìn mà oán khí tiêu tán dần.

    Người hành thích gi /ẫ /m lên x //á /c hai kẻ ấy, nhấc kiếm, khẽ cười mà nói:

    “Đã bảo hắn không đáng tin, ngươi còn không chịu nghe lời ta…”

    Biển lửa bùng lên thiêu rụi phủ công chúa, khói xám cuộn lấy trời.

    Giữa làn sương mù ấy, ta thoáng thấy gương mặt thanh mai trúc mã năm nào, như cười, như khóc, như trách ta một đời hồ đồ.

    Khoảnh khắc tiếp theo

    ta giật mình trở về thời khắc ta đứng giữa bao người, kiêu căng tuyên bố với chàng:

    “Từ nay về sau, chúng ta ch /et cũng không qua lại!”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *