Bcs Vị Xoài Và Kẻ Thứ Ba

Bcs Vị Xoài Và Kẻ Thứ Ba

Sau chuyến công tác trở về nhà, tôi phát hiện hộp bao cao su đã nửa năm không đụng tới đột nhiên bị thay đổi — hạn sử dụng mới, thậm chí mùi cũng thành vị xoài mà tôi từng dị ứng.

Tôi gọi cho chồng.

“Nhà mình dạo này có ai tới không?”

Anh ta khựng lại một chút, rồi qua loa trả lời:

“Em họ bên dì muốn lên Thượng Hải chơi mấy hôm hè, em không có nhà, dạo này anh cũng bận tối mắt tối mũi, không về nhà được, nên để con bé ở tạm phòng mình.”

Em họ… mới 11 tuổi.

Một đứa bé 11 tuổi còn chưa biết viết từ “bao cao su”, huống gì dùng.

Chồng tôi lại là bác sĩ, mắc chứng sạch sẽ nghiêm trọng, xưa nay chưa từng cho trẻ con của họ hàng vào phòng ngủ.

Tôi cười khẩy, cúp máy, lái xe thẳng tới bệnh viện nơi anh ta làm việc.

Vừa bước vào, tôi thấy cô y tá mới đang chia xoài cho đồng nghiệp.

Tôi lặng lẽ nhìn cô ta.

Trong lòng đã lên xong bản thảo đơn ly hôn.

Khi ánh mắt chúng tôi chạm nhau, cô ta rõ ràng giật mình, hoảng hốt né tránh.

Linh cảm mách bảo tôi — hộp bao cao su trên tủ đầu giường chắc chắn có liên quan đến cô ta.

Tôi đi thẳng về phía cô ta, cười hỏi:

“Cô là y tá mới đến à? Tôi chưa từng gặp cô.”

Y tá trưởng nghe tiếng liền đến giới thiệu:

“Chị Chu Minh, đây là trợ lý mới của trưởng khoa Trịnh, tên là Sở Nặc Ngôn.”

Rồi quay sang cô ta:

“Đây là vợ của trưởng khoa Trịnh.”

Lúc này Sở Nặc Ngôn mới ngẩng lên, cong môi chào:

“Chào chị Chu Minh, trưởng khoa Trịnh thường nhắc đến chị lắm ạ.”

Tôi nhướn mày.

Tưởng cô ta không dám nói gì, ai ngờ mở miệng đã châm chọc.

Ánh mắt tôi rơi vào hộp cơm tình yêu trong tay cô ta, sandwich bên trong được vẽ bằng nước sốt ký hiệu viết tắt tên Trịnh Thăng An.

Tôi khẽ cười,

“Trợ lý phòng mổ còn kiêm cả đưa cơm à?”

Cô ta đưa hộp cơm tới, vẫn mỉm cười:

“Trưởng khoa hay phải mổ đến tận khuya, là trợ lý của anh ấy, tôi cũng nên quan tâm thêm đến sức khỏe đời sống của anh ấy.”

Câu này rõ ràng là đang tuyên bố chủ quyền.

Tôi từng mời chuyên gia dinh dưỡng nấu cho anh ấy những bữa ăn lành mạnh tiện mang theo.

Nhưng anh ta chưa từng mang đi, còn đuổi cả người ta.

Anh ta nói mình mắc chứng sạch sẽ, không thích có người lạ trong nhà.

Anh ta luôn bảo tôi đừng lo lắng nhiều, cứ hưởng thụ cuộc sống là được.

Bây giờ tôi mới hiểu, lý do anh ta không mang đồ ăn từ nhà… là vì trong bệnh viện đã có người chuẩn bị sẵn cho anh ta rồi.

Tôi từng tự trách vì không biết nấu ăn, cảm thấy mình chưa xứng là một người vợ.

Giờ tôi mới hiểu — trong cuộc hôn nhân này, người đáng thấy hổ thẹn chưa bao giờ là tôi.

Tôi nén lại sự chế giễu trong mắt, ngẩng lên, vẻ mặt đã trở lại bình thường.

Tôi nhìn vào cổ tay cô ta — nơi đeo một chiếc vòng tay vàng quen thuộc.

Tôi ngẫm nghĩ, mỉm cười hỏi:

“Chiếc vòng này tinh xảo thật đấy, đặt làm riêng đúng không?”

Bản vẽ thiết kế chiếc vòng này, tôi từng thấy trong phòng làm việc của Trịnh Thăng An.

Mẹ anh ta từng là nhà thiết kế trang sức, anh ta từ nhỏ đã chịu ảnh hưởng, cũng rất có khiếu thẩm mỹ.

Khi chúng tôi còn chưa cưới, anh ta hay tự tay thiết kế những món trang sức nhỏ tinh xảo tặng tôi.

Anh nói muốn tôi mỗi ngày đều đeo món khác nhau, và mỗi món đều là độc nhất vô nhị trên thế giới.

Sau khi mẹ anh mất vì bệnh, anh không còn vẽ bản thiết kế nào nữa.

Tôi từng vô tình thấy bản vẽ mới trong phòng anh, còn vui mừng tưởng là bất ngờ dành cho mình.

Ai ngờ — món “bất ngờ” ấy, ngay từ đầu đã dành cho người khác.

Món quà mà anh ta tặng tôi, chỉ là sự phản bội rành rành trước mắt.

Sở Nặc Ngôn cố tình giơ cổ tay có vòng tay lên vuốt tóc, như muốn khoe.

Tôi không buồn để ý, quay người rời khỏi.

Ra tới cổng bệnh viện, tôi gọi điện về nhà.

Similar Posts

  • Người Bác Hào Phóng

    Em dâu và em chồng cãi nhau rồi ly hôn, bỏ đi biệt tăm.

    Mẹ chồng đưa hai đứa cháu gái song sinh vừa mới vào cấp ba đến nhà tôi.

    Bà ấy năn nỉ tôi: “Bác dâu cũng là mẹ, con thương hại hai đứa trẻ mồ côi mẹ này một chút đi.”

    Ở kiếp trước, tôi mềm lòng đã nhận nuôi chúng.

    Tôi dốc hết tâm huyết đưa cả hai vào được đại học top 985.

    Vậy mà trong tiệc mừng lên đại học, chúng lại khóc lóc thảm thiết tố cáo tôi:

    “Bác coi chúng tôi như người hầu trong nhà, mọi việc nặng nhọc dơ bẩn đều bắt chúng tôi làm, không bao giờ để con trai bác động tay vào.

    Thậm chí còn dung túng cho con trai bác giở trò sàm sỡ với chúng tôi.

    Chúng tôi chỉ là không có mẹ, chứ không phải không có lòng tự trọng!”

    Em dâu không biết từ đâu chạy ra, vừa khóc vừa nắm tay dắt chúng rời đi.

    Chúng còn thề rằng cả đời này sẽ không bao giờ quay lại cái nhà bốc mùi này nữa!

  • Ta Là Nha Hoàn Của Công Chúa

    Ngày hoàng cung bị phá, ta lấy thân mình che chắn trước nàng, giục nàng mau chóng rời đi.

    Khi nàng sắp rơi vào tay quân địch, suýt bị làm nh ụ c, ta liền tìm đến thái giám, dâng thân cầu cứu, chỉ mong giữ được sự trong sạch cho nàng.

    Tân đế tham luyến thân phận cao quý của công chúa, sai người rước nàng bằng tám kiệu lớn, đưa vào Tiêu Phòng điện, lập làm hoàng hậu.

    Nàng hạ chỉ, nói sẽ ban cho ta một chốn yên ổn quy túc, cuối cùng ta lại bị người ta kéo đến bãi tha ma, bị chó hoang c cắn xé đến chết.

    Một lần nữa mở mắt, ta đã trở về ngày hoàng cung bị phá năm ấy.

  • Tám Năm Im Lặng

    Tôi kết hôn tám năm, mà không hề biết có nhóm này.

    Lúc Triệu Kiến Quân đang tắm, điện thoại anh ta đặt trên bàn trà.

    Màn hình sáng lên.

    Tin nhắn WeChat.

    Tên nhóm: Nhà mình.

    Tôi không động vào. Chỉ liếc một cái.

    Tin nhắn mới nhất là do mẹ chồng gửi, kèm một mặt cười.

    “Ly Ly, cuối tuần qua nhà ăn cơm nhé, Kiến Quân nhớ con.”

    Tôi nhìn dòng chữ đó đúng năm giây.

    Ly Ly.

    Kiến Quân nhớ con.

    Trong phòng tắm tiếng nước vẫn chảy.

    Tôi cầm điện thoại anh ta lên, bấm vào.

    Thành viên nhóm: 6 người.

    Triệu Kiến Quân, Vương Quế Lan, Triệu Đức Hậu, Triệu Tiểu Yến, Hà Ly Ly.

    Và chồng của Triệu Tiểu Yến.

    Sáu người.

    Không có tôi.

  • Em Là Tình Đầu Của Tôi Full

    Tôi là một con chim hoàng yến chuyên nghiệp.

    Làm nghề này, tôi chẳng kén chọn gì cả, chỉ kén số dư tài khoản ngân hàng.

    Cũng được xem là may mắn, từ khi vào nghề đến giờ toàn nhận được những “đơn hàng” chất lượng.

    Vừa mới kết thúc hợp đồng một năm rưỡi với anh trai bá đạo lạnh lùng, tôi đã liền tay nhận đơn của tiểu thư nhà giàu họ Từ.

    Hôm nay tôi và chị Từ thuê phòng, đang hôn nhau cởi đồ thì vị hôn phu của chị ấy bất ngờ xông vào bắt gian tại trận.

    Tôi chui vào chăn, run rẩy nghe tiếng cãi nhau bên ngoài.

    Chỉ là… sao tiếng này nghe quen vậy?

    Đột nhiên chăn bị lật tung, tôi đối mặt với khuôn mặt giận dữ của vị hôn phu kia.

    Sao lại là… anh lạnh lùng?!

    Tôi chột dạ nói:

    “Anh à, chị à, ra ngoài chơi đừng giận nhau vậy chứ, hòa khí sinh tài mà. Hay là… ba người mình cùng nhau luôn?”

  • Con Gái Của Kẻ Không Ai Dám Chạm

    Sau năm năm tiếp quản đường dây buôn vũ khí của gia tộc ở nước ngoài, tôi xóa hết thân phận, quay về nước để đính hôn.

    Ba tôi vui mừng đến mức tặng luôn mười mấy tòa cao ốc thương mại, còn mạnh tay chi tiền để chiếu ảnh đính hôn của tôi và Tiêu Hạc lên màn hình LED của từng tòa nhà.

    Nhưng đến ngày hôm sau, ảnh trên màn hình lại bị thay bằng hình Tiêu Hạc và cô giúp việc nuôi từ bé của anh ta!

    Tôi vừa lên tiếng chất vấn, cô giúp việc đã ngẩng cao đầu nhìn tôi đầy đắc ý:

    “Cô không hài lòng chỗ nào chứ? Phòng của Tiêu Hạc từ nhỏ đến lớn đều được trang trí như vậy.”

    “Với lại, ảnh đó không phải vẫn có cô đấy sao?”

    Tôi nhìn kỹ lại mới phát hiện — trong lỗ mũi cô ta có một bóng người mờ mờ, trông thô tục khủng khiếp, bị photoshop thành hình quái dị như cục gỉ mũi.

    Cô ta kiêu căng nói:

    “Cô không biết à? Bao nhiêu năm qua, trong lòng Tiêu Hạc chỉ có mình tôi.”

    “Ngay cả vị hôn thê như cô, anh ấy cũng tìm người giống tôi mới chịu cưới.”

    “Giờ mau quỳ xuống xin lỗi tôi đi, không thì tôi cho cô cuốn gói khỏi thủ đô!”

    Tôi quay sang gọi điện cho Tiêu Hạc:

    “Người giúp việc của anh bảo tôi phải rời khỏi thủ đô.”

    “Hay là anh hỏi thử ba anh xem, nhà anh có đủ bản lĩnh đó không?”

  • Ân Oán Khuê Phòng

    Mẹ ta mới mất được bảy ngày, cha ta đã ở rể trong phủ công chúa.

    Công chúa không dung được ta.

    Nhân lúc cha ta ra ngoài, bà ta ném ta trước cổng phủ Hầu.

    Cả kinh thành đều biết, Hầu phu nhân là kẻ thù truyền kiếp của mẹ ta. Hai người đấu đá suốt nửa đời người, hận đến mức chỉ muốn ăn tươi nuốt sống đối phương.

    Ta đói đến hoa cả mắt, gom hết can đảm gõ cửa.

    “Phu nhân… người muốn đánh mắng mẹ ta sao? Ta có thể làm thế thân cho bà ấy. Ta và mẹ giống nhau như đúc, da dày, chịu đánh giỏi, người cứ tùy ý trút giận.”

    Hầu phu nhân sững sờ.

    Ngay giây sau, bà xắn tay áo lên, mắt sáng rực:

    “Chính ngươi tự dâng đến cửa đấy nhé! Đừng trách ta ra tay nặng!”

    Về sau, ban đêm ta nhớ mẹ, trốn trong chăn lén khóc.

    Hầu phu nhân bị ồn đến không ngủ được, tức giận lôi con trai mình tới:

    “Ngươi đi! Dỗ nó cho ta! Nó mà khóc nữa là ta đau đầu ch/ ế/ t mất!”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *