Năm Mươi Vạn Và Một Người Mẹ

Năm Mươi Vạn Và Một Người Mẹ

Sau khi mẹ bị em trai và em dâu đuổi ra khỏi nhà, bà dọn đến ở với tôi.

Tôi chăm sóc bà từng miếng ăn giấc ngủ, cho đến một ngày vô tình nghe thấy bà trò chuyện với bác Tần – hàng xóm gần nhà.

Bác Tần hỏi:

“Chị Phương này, sao ngày nào đi dạo chị cũng mang theo sổ tiết kiệm thế? Không sợ làm mất à?”

Mẹ tôi đáp, giọng không giấu được vẻ đắc ý:

“Cái này chị không biết rồi, Tiểu Tần à. Trong sổ có năm trăm nghìn tệ đấy. Phải mang theo người tôi mới yên tâm.”

Bác Tần càng thêm khó hiểu:

“Cất sổ ở nhà chẳng phải an toàn hơn sao? Nhà con gái chị có lắp cả cửa chống trộm, lưới sắt đầy đủ, mà khu này trị an cũng tốt. Ai lại mang sổ tiết kiệm đi dạo hàng ngày? Lỡ rơi mất thì sao?”

Mẹ tôi hừ một tiếng:

“Chị thì biết gì? Con gái tôi từ nhỏ bụng dạ đã nhiều toan tính. Nó chịu nuôi tôi chẳng qua là vì biết tôi còn tiền. Sổ tiết kiệm này là để lại cho con trai tôi. Đâu thể để nó trộm đi mất được.”

Thì ra trong mắt mẹ, tôi không chỉ tâm cơ mà còn là một đứa trộm cắp.

Đã vậy, thì cứ để bà quay về sống với đứa con trai “không toan tính” ấy đi!

1

Sáng sớm, tôi đến siêu thị gần cổng khu dân cư mua một đống rau củ, mồ hôi nhễ nhại xách đồ về nhà.

Vừa đến vườn hoa giữa khu, tôi trông thấy mẹ đang đi dạo về cùng bác Tần.

Hai người đi phía trước, tôi định lên tiếng chào thì nghe được cuộc trò chuyện của họ.

Bác Tần chỉ vào túi áo mẹ tôi:

“Chị Phương này, sao ngày nào đi dạo chị cũng nhét theo sổ tiết kiệm, không sợ rơi mất à?”

Mẹ tôi liền lôi sổ tiết kiệm ra, giơ lên khoe, vẻ mặt rất đắc ý:

“Cái này chị không biết rồi. Tiểu Tần à, trong sổ có tới năm trăm nghìn đấy. Tôi phải mang theo bên người mới yên tâm.”

Bác Tần càng nghi hoặc:

“Sổ để ở nhà không phải an toàn hơn à? Nhà con gái chị có cửa chống trộm, lưới sắt, lại còn là khu dân cư an ninh tốt. Ai lại mang sổ đi dạo, dễ mất lắm.”

Mẹ tôi đáp, giọng đầy cảnh giác:

“Chị không hiểu đâu. Con gái tôi từ nhỏ đã nhiều mưu mẹo. Nó chịu nuôi tôi, chẳng qua là vì biết tôi có tiền. Sổ này là để dành cho thằng con trai tôi, tuyệt đối không để nó trộm mất.”

Bác Tần không tin nổi:

“Không thể nào. Tôi thấy con gái chị hiếu thảo lắm mà.”

Mẹ tôi lắc đầu, thu lại sổ tiết kiệm, nói vẻ chắc chắn:

“Từ nhỏ nó đã làm ra vẻ ngoan ngoãn hiểu chuyện, nhưng thật ra tâm tư nặng nề lắm. Hồi bé ấy à, nó chẳng bao giờ tự nói mình thích ăn gì, chơi gì. Toàn dụ em trai nói ra trước, rồi đến lúc mua, nó lại ăn với chơi còn hăng hơn ai hết!”

Tôi đứng khựng lại, tay xách túi rau nặng trĩu.

Từ nhỏ tôi không dám đưa ra bất kỳ yêu cầu nào với cha mẹ, vì tôi biết chỉ cần mở lời, họ sẽ viện đủ lý do từ chối, rồi lại than thở cuộc sống vất vả cực nhọc.

Tôi không muốn mở lời sao? Là tôi không dám.

Không dám bị từ chối, không dám bị mắng là không ngoan, không hiểu chuyện.

Ngược lại, những yêu cầu của em trai thì luôn được cha mẹ vui vẻ đáp ứng.

Thế là tôi chỉ dám đi theo em trai, nó muốn ăn gì, chơi gì, tôi sẽ ăn cái đó, chơi cái đó, không dám có sở thích hay đòi hỏi của riêng mình.

Tôi ghét mùi rau cần, nhưng em trai thích ăn bánh chẻo nhân rau cần.

Mỗi lần nhà làm bánh chẻo, ngửi thấy mùi đó tôi đã thấy buồn nôn, cố nuốt một cái rồi đặt đũa xuống.

Mẹ tôi nhìn thấy liền sa sầm mặt:

“Cố tình không ăn, phá hỏng bữa ăn của cả nhà!”

Tôi sợ làm mọi người mất vui, chỉ đành nhăn mặt gắp từng cái ăn cho hết.

Mẹ tôi lúc đó mới dịu lại.

Nhưng bà đâu biết, lần nào ăn xong tôi cũng thấy buồn nôn đến mức phải lén chạy ra ngoài ói, lại còn sợ bị phát hiện.

Chỉ vì tôi muốn cha mẹ khen tôi ngoan, khen tôi hiểu chuyện, khen tôi là chị gái tốt.

Không ngờ, trong mắt mẹ, tất cả điều đó lại trở thành “tội chứng tâm cơ đầy mình”.

2

Mẹ tôi sợ bác Tần không tin, lại kể thêm một cách sống động:

“Lúc nhỏ đã vậy, lớn rồi còn tệ hơn. Lần này tôi cãi nhau với con trai và con dâu, chẳng phải cũng là do nó gây ra sao.”

Similar Posts

  • Món Quà Kỷ Niệm Bất Ngờ

    Tôi phát hiện một chiếc vòng tay Cartier Love phiên bản mới trong túi áo vest của chồng.

    Trên đó khắc hai chữ “Z, W”.

    Tôi đoán rằng đó là món quà kỷ niệm ba năm kết hôn mà chồng tôi chuẩn bị cho tôi.

    Nhưng không lâu sau,Tôi phát hiện chiếc vòng ấy lại nằm trên tay một thực tập sinh trong công ty.

    Thì ra chữ “Z” trên chiếc vòng không phải là tôi – Lan Châu (沈兰舟),

    Mà là cô thực tập sinh trẻ trung xinh đẹp hai mươi tuổi – Chu Văn .

  • Bánh Trung Thu Năm Ấy

    Em chồng tôi trộm một hộp bánh trung thu từ nhà máy sản xuất thu0/ ốc di/ệ/ t ch/u/ ột mang về.

    Vừa bước vào cửa, mẹ chồng đã không ngớt lời khen ngợi:“Biết ngay con gái tôi có bản lĩnh, mang được đồ về nhà. Không như ai kia, gả vào đây chỉ tổ tiêu tiền của.”

    Cô em chồng vốn hay trộm vặt, tôi đã nhắc nhở vô số lần mà người nhà vẫn làm ngơ.

  • Tấm Lòng Của Một Ông Chồng

    Kiếp trước, chồng tôi biết tin thời tiết cực lạnh sẽ ập đến trước 1 tiếng, vậy mà lập tức lái xe đi tích trữ đồ cho “bạch nguyệt quang” của anh ta.

    Tôi và con gái ở nhà một mình, vì thiếu đồ tiếp tế.

    Trong thời tiết âm 60 độ, tôi chỉ biết bất lực ôm con vào lòng, nhìn con bé sốt cao rồi trút hơi thở cuối cùng.

    Chồng tôi dắt bạch nguyệt quang về, nhìn thấy tôi hấp hối liền mắng chửi thậm tệ, trách tôi không chăm sóc con cho tốt.

    Để hả giận, hắn ném tôi ra ngoài bắt “tự kiểm điểm”, rồi khi tôi đã đông cứng thành xác băng, hắn đập vụn tôi ra, trộn vào rác đem đến nhà máy sưởi làm nhiên liệu.

    Lần nữa mở mắt, tôi quay lại 12 tiếng trước khi tận thế bắt đầu. Chồng tôi đang bật loa ngoài gọi điện cho mẹ chồng.

    Đầu dây bên kia, mẹ chồng tôi hét toáng lên:

    “Con dâu nhà người ta ngày nào cũng giặt đồ lót cho mẹ chồng, mày sao không học theo chút hả?”

    Lần này, tôi vội vàng đáp lại một cách cung kính:

    “Mẹ ơi, con qua đón mẹ ngay, quỳ xuống hầu mẹ luôn!”

  • Ban chết – Trẫm không thể có nhược điểm

    Mãi đến năm mười chín tuổi, ta mới bị đưa lên long sàng.

    Hoàng đế nhìn ta trong chăn, trước tiên bật cười khẽ một tiếng.

    Ngay sau đó, hốc mắt đỏ hoe, ôm chặt lấy ta mà khóc không thành tiếng.

    Chỉ vì… hắn thực ra chính là bạn cùng bàn thời cấp ba của ta.

    Và chúng ta đều là người xuyên không.

    Không chỉ ta và Tiêu Dụ, mà bốn năm trước, cả lớp chúng ta đều đã xuyên không.

    Ngày hôm sau, ta ngồi trên long ỷ, Tiêu Dụ đứng bên cạnh bóc vải cho ta.

    Ta hỏi hắn, đợi khi tìm được những bạn học khác, hắn sẽ sắp xếp cho họ chức vị gì?

    Tiêu Dụ đưa múi vải đến bên miệng ta.

    Nói rất thản nhiên: “Đơn giản thôi.”

    “Học ủy trước đây hay thức khuya, thì cho đi canh đêm.”

    “Lớp trưởng trước kia thích du lịch check-in, thì cho đi lưu đày.”

    Ta nghe mà đơ người, theo phản xạ hỏi: “Vậy… vậy ta thì sao?”

    Tiêu Dụ cười híp mắt: “Ban chết.”

    “Trẫm không thể có nhược điểm.”

  • Người Lính Và Cô Gái Nông Thôn

    Lúc đi xuống nông thôn, đội trưởng nhận hối lộ đã giao cho tôi khối lượng công việc vượt mức.

    Tôi mệt đến mức tối nào cũng trốn trong chăn lén khóc.

    Còn nữ thanh niên trí thức cùng xuống với tôi thì lại có bạn trai, ngày nào cũng có người giúp làm việc, còn mang đồ ăn cho cô ấy.

    Tôi vừa ghen tị, vừa không kìm được mà liếc nhìn về phía viên sĩ quan cao to đến đơn vị kiểm tra…

    Anh ấy cao thật đấy, lại còn rắn rỏi nữa, làm việc nhanh phải gấp đôi người thường chứ chẳng chơi?

    Nếu tôi cũng có thể quen với anh ấy, liệu có phải tôi cũng không cần làm việc nữa không?

    Nhưng mà, anh ấy sao có thể để mắt đến một kẻ vô dụng như tôi chứ.

    Cô bạn nữ trí thức khuyên tôi: “Mặt mày mày không phải kiểu sinh ra để chịu khổ đâu. Lúc anh ta đi ngang, mày cứ gọi một tiếng ‘anh ơi’, đảm bảo anh ta sẽ tự nguyện làm chó cho mày ngay.”

    Tôi thực sự không dám thử, nhưng công việc quá nặng đã đè bẹp cả lòng tự tôn của tôi.

    Cuối cùng, tôi run rẩy cất giọng gọi: “Anh… anh ơi…”

    Ánh mắt viên sĩ quan nhìn tôi lập tức sáng rực, chẳng khác gì chó nhìn thấy khúc xương thịt.

  • An Nhược

    Tôi là con ruột của nhà họ Giang, từng bị bắt cóc từ nhỏ.

    Lúc cha mẹ ruột tìm được tôi, tôi đang ngồi bán ốp điện thoại ba cái mười tệ ngoài vỉa hè.

    Ngẩng đầu lên thì bắt gặp ánh mắt khinh thường của hai người. Ngay lúc đó, trước mắt tôi bỗng xuất hiện mấy dòng bình luận trôi nổi:

    【Nữ phụ độc ác tới rồi, nữ chính đáng thương lại sắp bị bắt nạt.】

    【Hu hu hu, nữ chính thật thảm, sau này sẽ bị ông anh nuôi bệnh kiều nhốt lại, rồi nam chính hành hạ cả thể xác lẫn tinh thần, cuối cùng chỉ còn cách tự sát.】

    【Không còn cách nào, đây vốn là truyện ngược BE, chờ nữ chính chết rồi thì nam chính và nam phụ chỉ biết hối hận đau khổ cả đời.】

    【Chuẩn luôn, mọi người ráng chút, về sau mới hay, hai nam chính sống trong hối hận cả đời.】

    Tôi nhìn mấy dòng chữ ấy đầy khó hiểu: Hối hận? Ân hận? Mấy thứ đó có ích gì sao?

    Ngoảnh lại, tôi thấy cô gái giả làm con ruột đang nước mắt lưng tròng, còn cánh tay của một người đàn ông đang định đặt lên vai cô ta.

    Tôi bất ngờ đứng phắt dậy, gạt phắt tay anh ta ra.

    “Đừng chạm vào cô ấy.”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *