Lựa Chọn Sau Ngã Rẽ

Lựa Chọn Sau Ngã Rẽ

Vào đúng ngày đầy tháng của con trai tôi, tôi phát hiện trong điện thoại của Lục Thừa An một tờ phiếu khám thai — tên người mẹ không phải tôi.

Giọng nói trong đoạn ghi âm vẫn còn văng vẳng, nức nở, đầy oán trách — mỗi tháng đều ép anh ta đưa cho cô ta một nửa tiền lương.

Tôi không chọn cách im lặng cho qua.

Tôi đặt điện thoại lên bàn, trước mặt anh, đòi một lời giải thích.

Lục Thừa An ngồi trong thư phòng suốt một đêm.

Sáng hôm sau bước ra, anh nhìn tôi, giọng trầm thấp:

“Anh thừa nhận, anh nợ cô ấy… nhưng giữa bọn anh không có tình cảm.”

Chúng tôi ở bên nhau mười năm, thế mà giờ, chỉ vì một đứa trẻ chưa từng tồn tại, anh muốn tôi từ bỏ gia đình mình.

Tôi không cam lòng.

Tôi thay lễ phục, vẫn để tiệc đầy tháng diễn ra như đã định.

Nhưng giữa buổi, một người anh em thân thiết của anh đột ngột xông vào, ôm một chiếc hộp giữ nhiệt đẫm máu, hét to:

“Anh An! Chị Nhược Tuyết biết anh tổ chức tiệc đầy tháng… chị ấy s/ẩ/y th/a/i rồi! Đứa bé… không giữ được!”

Ly rượu tôi vừa nâng lên còn chưa kịp mời khách đã rơi thẳng xuống đất, vỡ tan tành.

Lục Thừa An lập tức lao về phía cửa, nhanh như chớp.

Tôi đỏ hoe mắt, ôm con hét lên sau lưng anh:

“Hôm nay nếu anh bước ra khỏi cánh cửa này,

con trai chúng ta… sẽ không còn người cha mang tên anh nữa!”

Anh khựng lại một giây.

Nhưng không quay đầu.

Không do dự.

Biến mất sau cánh cửa lớn của hội trường.

Tôi đứng lặng, ôm đứa con trai vừa tròn một tháng tuổi trong lòng.

Thằng bé đang ngủ say, chẳng hay biết cha nó vừa quay lưng rời đi.

Âm nhạc xung quanh đột nhiên im bặt.

Tiếng trò chuyện cũng tắt ngấm.

MC đứng trên sân khấu, tay cầm micro, bối rối chẳng biết nên mở miệng thế nào.

Ba mẹ Lục Thừa An vội vã chạy tới, gương mặt cha anh tím ngắt vì giận:

“Vãn Vãn, thằng súc sinh đó! Để ba đ/á/nh gãy chân nó!”

Tôi lắc đầu, nhẹ nhàng đưa con trai cho cô bảo mẫu bên cạnh.

“Ba, mẹ… để anh ta đi.”

Cha mẹ tôi cũng vội vàng bước tới.

Mẹ tôi vừa tới nơi đã bật khóc.

“Thế này là sao chứ! Tiệc đầy tháng của cháu mà… nó dám làm mất mặt cả nhà họ Tô thế này à!”

Tôi rời khỏi sân khấu, bước đến trước mặt ba mẹ.

“Con đưa ba mẹ về trước.”

Khán phòng rối loạn.

Người anh em của Lục Thừa An, tên là Trương Hàng, mặt mày đầy áy náy.

“Chị dâu… xin lỗi.

Bên Nhược Tuyết gấp quá… đứa bé ấy… đã thành hình rồi…”

Tôi chỉ lặng lẽ nhìn anh ta, không nói gì.

Trương Hàng quen Lục Thừa An.

Cũng quen Lâm Hải — người đã ch/ế/t trong tù.

Lâm Nhược Tuyết — em gái Lâm Hải — trong mắt bọn họ, là một loại “trách nhiệm”.

Nhưng tôi biết rõ —

Trách nhiệm, sẽ không lựa chọn cách bế xác một thai nhi đến phá tan tiệc đầy tháng của con người khác.

Tôi lấy túi xách, rời khỏi cái nơi hỗn loạn và nhục nhã ấy.

Điện thoại trong túi rung lên.

Từng hồi, từng hồi một.

Tôi không nhìn.

Tôi biết đó là Lục Thừa An.

Anh sẽ giải thích.

Sẽ xin lỗi.

Sẽ nói rằng Lâm Nhược Tuyết đang hấp hối, anh không thể không đi.

Chúng tôi ở bên nhau mười năm, tôi hiểu anh.

Anh có chủ nghĩa anh hùng, có cả nỗi ám ảnh với sự chuộc lỗi.

Vụ án của Lâm Hải — là thất bại duy nhất trong sự nghiệp luật sư của anh.

Sau cái chết của Lâm Hải, cảm giác tội lỗi đó dần biến thành xiềng xích trói chặt lấy anh.

Anh từng nói với tôi —

Anh sẽ chăm sóc Lâm Nhược Tuyết cả đời, thay phần của Lâm Hải.

Tôi đã tin.

Cho đến hôm nay, tôi mới hiểu —

Có những thứ mang tên “chăm sóc”, thực chất đã sớm vượt giới hạn.

Về đến nhà, tôi thay đồ, cởi bỏ lễ phục.

Tôi là pháp y.

Cái thai của Lâm Nhược Tuyết, được chuyển đến bệnh viện nơi có đồng nghiệp của tôi công tác.

Tôi cầm chìa khóa xe, chạy thẳng đến đó.

Bên ngoài phòng cấp cứu sản khoa, Lục Thừa An đang tựa vào tường.

Bộ vest nhàu nhĩ, tóc tai rối bời, mắt anh đầy tia máu, cả người như không còn sinh khí.

Lâm Nhược Tuyết được đẩy ra khỏi phòng cấp cứu.

Cô ta nằm im trên giường bệnh, tay còn cắm kim truyền, sắc mặt trắng bệch, mắt nhắm nghiền.

Lục Thừa An lập tức bước theo, nắm chặt tay cô ta.

Tôi tiến đến gần.

Anh thấy tôi, vội đứng thẳng, ánh mắt đầy áy náy.

“Vãn Vãn, em đến rồi… anh xin lỗi, hôm nay…”

Similar Posts

  • Trò Chơi Lật Mặt Kẻ Săn Mồi

    Ba giờ sáng, tôi đang lướt Tiểu Lục Thư thì thấy một bài viết.

    Tiêu đề là: 【Thích cô chủ nhà 18 tuổi thì phải làm sao? Lần đầu tiên thèm phụ nữ tới mức cả đêm mất ngủ.】

    Tôi lập tức thấy buồn nôn, nghĩ bụng lại là một tên đàn ông hoang tưởng lên cơn phát tình.

    Nhưng vừa nhấp vào xem, tôi đã chết sững.

    Cô gái trong bài là người Chiết Giang, tóc đen dài thẳng, học đại học ở Ôn Châu.

    Càng đọc càng thấy quen quen, chẳng phải đang tả tôi sao?

    Nhưng mà… người thuê phòng nhà tôi là một ông chú lùn, bụng phệ, 33 tuổi cơ mà.

    Tôi còn đang nghĩ chắc mình đa nghi quá, thì ngay dưới phần bình luận, có người bày kế:

    【Muốn tán gái thì phải chủ động, rủ cô ấy ra ngoài.】

    【Cùng lắm là ba năm tù, đổi lấy một đời bóng ma tâm lý cho cô ấy!】

    【Khi cô ta mang bầu rồi, chẳng lẽ còn dám không theo anh?】

    Chẳng bao lâu sau, chủ bài viết đã thả tim cho bình luận đó.

    Ngay giây tiếp theo, tôi nhận được tin nhắn mới trên WeChat.

    Là người thuê nhà nhắn: 【Em ơi, còn thức không?】

  • Người Thứ Ba Hợp Pháp

    Trước khi bà nội cưới ông nội, bà từng là tiểu thư giả của một gia đình quyền quý ở thành phố lớn.

    Sau đó, khi tiểu thư thật trở về và cưới chồng cũ của bà, bà nội một mình xuống quê, lấy ông nội và sống với ông cho đến tận bây giờ.

    Bà nội sống khép kín hơn bốn mươi năm, bỗng nhiên lại dẫn tôi – lúc đó đang nghỉ hè – lên tàu hỏa rời quê.

    Chúng tôi đến nhà tang lễ ở thành phố Hải Thị, tìm gặp người chồng cũ của bà năm xưa – Mặc Lâm Uyên.

    Khi bác cả của tôi – con trai đầu lòng của bà nội – nhìn thấy chúng tôi, trên mặt toàn là sự mỉa mai:

    “Bà bỏ nhà ra đi bốn mươi bảy năm rồi, giờ nghe tin dì Tuyên mất, lại tưởng mình có cơ hội quay lại nhà họ Mặc sao?”

    Bà nội đi thắp hương trước linh cữu của tiểu thư thật.

    Sau đó thong thả quay người lại, nhìn người chồng cũ – dù tóc đã bạc trắng nhưng tinh thần vẫn minh mẫn.

    “Mặc Lâm Uyên, năm đó hình như chúng ta vẫn chưa hoàn tất thủ tục ly hôn thì phải.”

  • Hôn Nhân Chia Ba

    “Cô Nguyễn, Tổng giám đốc Chu hủy ca th/ụ t inh ống nghiệm hôm nay rồi.”

    Nghe được câu này, Nguyễn Niệm Sơ sững người trong vài giây.

    Vốn dĩ hôm nay cô đến bệnh viện là để ngăn ca th/ụ t i//nh này, bởi vì cô mang thai rồi.

    M/á0 cuống r/ốn của con cô có thể cứu Chu Đình Thâm và đứa con của mối tình đầu anh.

    Ba tháng trước, mối tình đầu của Chu Đình Thâm – Lâm Ngữ Đường – bế con trở về nước, ngay trong lễ cưới của cô và Chu Đình Thâm, Lâm Ngữ Đường rơi lệ quỳ xuống:

    “Cô Nguyễn, tôi không muốn phá hoại hôn lễ của hai người, nhưng Tiểu Duy mắc bệnh bạch cầu.”

    “Tôi cần sinh thêm một đứa với Đình Thâm, lấy m/á0 cu/ố/ng r/ốn cứu con!”

    “Nhưng cô yên tâm, tôi tuyệt đối sẽ không chen vào cuộc hôn nhân của hai người.”

    Chu Đình Thâm hủy hôn lễ ngay tại chỗ và đưa Lâm Ngữ Đường đến bệnh viện.

  • Song Hỷ Dưới Tay Người Lạ

    Trên đường về quê dịp xuân vận, đang ngồi trên tàu thì gặp một người giàu có, ông ta phát lì xì cho toàn bộ hành khách trong toa.

    Chỉ riêng phong bao của tôi là khác. Trên đó in chữ “Song Hỷ” đỏ chói, nhìn vô cùng bắt mắt.

    Tôi biết đây là kết âm hôn. Chỉ tiếc là tôi đã kết từ nhỏ rồi.

    Hơn nữa, cái “người” kia lòng dạ hẹp hòi vô cùng, ghét nhất là có ai dám động vào tôi.

  • Đeo Vàng Vào Chiến Trường

    VĂN ÁN

    Ngày đầu tiên của khóa huấn luyện quân sự, khi biết dây buộc tóc tôi đeo trị giá mấy chục nghìn tệ, cô giáo “khát chồng” gào lên với tôi:

    “Dây buộc tóc mấy chục nghìn? Não cô bị lừa đá à?!”

    Cô ta đau lòng đến mức không chịu nổi, lấy tay chọc mạnh vào huyệt thái dương tôi.

    “Đeo cái thứ đắt đỏ này thì chặn được đạn hay chống nắng à? Vào chiến trường mà buộc dây vàng, địch thấy là bắn cô đầu tiên!”

    “Đến tóc còn không buộc cho ra hồn, gió thổi cái là bung, vô tích sự, kiểu gì cũng ế chồng cho xem!”

    Tôi nhịn hết nổi, gạt tay cô ta ra.

    “Tôi có tiêu tiền của cô đâu, cô kích động cái gì? Tôi lấy chồng hay không liên quan gì đến cô à?!”

    Cô ta tức điên tại chỗ, phạt tôi chạy 20 vòng quanh sân vận động.

    Tôi chẳng thèm để ý, quay về ký túc xá luôn.

    Những ngày sau đó, trong lúc huấn luyện, cô ta liên tục tìm cớ làm khó tôi.

    Cho đến hôm kiểm tra nội vụ, cô ta thu hết đồ dưỡng da và túi hiệu trong tủ tôi.

    Thậm chí còn dùng giọng điệu vừa hống hách vừa ra vẻ ban ơn, bắt tôi giao nộp cả thẻ ngân hàng.

    “Ba cô rất bận, nhưng ông ấy đã nhận ra mức độ nghiêm trọng của vấn đề. Từ nay tôi sẽ thay ông ấy quản lý cô, nhất định phải sửa hết mấy cái thói hư tật xấu của cô.”

    “Tôi sớm muộn cũng sẽ cưới ba cô. Tiền ba cô chính là tiền tôi. Sau này cô muốn mua gì phải viết báo cáo, tôi xem xét rồi mới phê duyệt.”

    Tôi bật cười vì mấy lời đó, lập tức gọi điện cho chính ủy quân khu.

    Đã khao khát lấy chồng đến thế, vậy thì xem phá hoại hôn nhân quân nhân sẽ bị xử mấy năm tù.

  • Ống Xịt Cứu Mạng Và Những Kẻ Vô Tâm

    Trong buổi tiệc, tôi lên cơn hen suyễn.

    Tôi lảo đảo đi tìm ống xịt cấp cứu.

    Nhưng lại phát hiện lọ thuốc đã hết sạch.

    Bạn trai tôi lên tiếng giải thích:

    “Lê Lê nói cổ họng khô nên anh đưa ống xịt cho cô ấy rồi. Em ăn viên kẹo ngậm cũng đỡ phần nào mà.”

    Nhưng hơi thở của tôi đã bắt đầu dồn dập, khó nhọc hơn.

    “Cô ta khô họng thì uống nước là được, các người muốn giết tôi à?!”

    Anh ta lại cau mày tỏ vẻ khó chịu:

    “Em có thể bớt làm quá được không? Lúc nào cũng biến mình thành nhân vật chính, em tưởng mình là Lâm Đại Ngọc à?”

    “Lê Lê nói đúng, em đúng là quá lố.”

    Tôi không cãi nữa, chỉ gửi tin nhắn cho mẹ:

    “Con bị hen suyễn, nhưng Cố Nhiên đã đưa ống xịt cho người khác.”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *